Chapter 44: Sống chung


Vệ Lam không dám tin mà nhìn Đoàn Chi Dực đang nằm trên người mình.

Đây là lần thứ hai của cô, bị anh xâm nhập một cách bất ngờ như vậy nên đau đến nỗi ứa cả nước mắt, cho nên cô đưa tay đẩy anh ra theo bản năng. Đoàn Chi Dực như giận dỗi, đè hết cả người lên mình cô, ra vào vừa sâu vừa mạnh, hơi thở nóng rực cùng tiếng thở dốc cùng phun lên mặt cô, khiến cô như muốn vỡ ra.

Vệ Lam đau đến nỗi rên lên vài tiếng. Cuối cùng, không nhịn được nữa, cô vừa cào vừa cấu vào ngực anh: “Đoàn Chi Dực, anh nhẹ một chút, nhẹ chút!”

Có lẽ là bị cô cào cấu hơi đau nên Đoàn Chi Dực bèn dừng lại, anh đưa tay mở đèn ngủ trên đầu giường, ánh sáng nhu hòa lập tức chiếu lên mặt Vệ Lam, làm hiện lên gương mặt tái nhợt của cô.

Đoàn Chi Dực nheo mắt lại, mặt thì đỏ, từ trên nhìn xuống cô rất chăm chú. Ngay sau đó, anh lại cúi đầu xuống hôn cô.

Thật ra Vệ Lam chỉ đau một lát, chủ yếu là bị làm bất ngờ khi còn đang ngủ nên giật mình, cả người đều cứng đờ. Bây giờ toàn toàn tỉnh táo lại, cảm nhận một cách rõ ràng vật thể xa lạ đang dừng trong cơ thể mình, vì anh không động đậy nên cảm giác ấy rõ mồn một. Cô vừa thẹn vừa giận, căng thẳng đến nỗi cơ thể rụt chặt lại. Miệng cô bị anh phong kín nên chỉ có thể kêu ú ớ.

Đoàn Chi Dực vốn đang cố kìm nén, nay bị cô kẹp như vậy thì không nhịn được nữa. Anh nghiến răng, rời khỏi mặt cô, từ từ động đậy vài cái, thấy Vệ Lam cũng không bài xích lắm thì mới bắt đầu động mạnh.

Vệ Lam thở hổn hển vài cái, ngước mắt nhìn cái người đang ở phía trên mình. Bởi vì ngược sáng, lại đang chuyển động nên vẻ mặt căng cứng của anh có vẻ hết sức hung dữ. Ngực và cổ anh loáng thoáng có dấu vết bị cô cào cấu. Hai mắt anh nhìn chằm chằm vào Vệ Lam, như là muốn nuốt chửng lấy cô.

Vệ Lam thấy vậy nên kinh hoàng, vội vàng nhắm mắt lại, nghiêng đầu qua không nhìn anh nữa.

Vẫn đau như cũ, nhưng theo đó một cảm giác xa lạ cũng sinh ra, hơn nữa ngày càng mạnh mẽ theo động tác của anh. Tim Vệ Lam đập thật mạnh, đầu óc dần trống rỗng, cuối cùng không cách nào kìm nén nữa nên rên rỉ khe khẽ.

Nhưng cảm giác mãnh liệt ấy qua đi, Đoàn Chi Dực vẫn chưa chịu dừng lại, thậm chí còn làm kịch liệt hơn. Sắc mặt của Vệ Lam đã dần tốt hơn, cảm nhận được cơ thể đè trên người mình ngày càng căng cứng, như là sắp co rút vậy. Cô lờ mờ hiểu được điều này là gì nên vội vàng dùng sức đẩy anh ra: “Đi ra, đi ra, anh không có mang thứ đó.”

Đoàn Chi Dực thở hồng hộc, rút nó ra, người run lên, kêu hừ một tiếng rồi bắn cả lên đùi cô, sau đó nằm bẹp trên người Vệ Lam.

Vệ Lam xấu hổ chết đi được, dùng sức đẩy anh ra, bò dậy định đi rửa ráy. Nhưng còn chưa kịp ngồi vững thì đã bị một cơ thể nóng rực quấn lấy từ phía sau.

Cuộc chiến này diễn ra cho đến khi mờ sáng. Có điều dưới sự yêu cầu quá mạnh mẽ của Vệ Lam, cuối cùng Đoàn Chi Dực cũng chịu dùng áo mưa trước nay mình chưa dùng, mặc dù anh không thích lắm.

Sống chung với Đoàn Chi Dực cũng không hề gian nan như Vệ Lam đã nghĩ. Anh vẫn không thích nói chuyện, mở miệng ra là hung dữ, vui buồn bất chợt, hơn nữa rất hay cáu kỉnh. Nhưng những điều này cô đã được lĩnh giáo vào 8 năm trước, bây giờ cô cũng đã trưởng thành, có thể dùng tâm thái bình thường để đối mặt với chúng. Đương nhiên cô cũng chưa bao giờ vui cười với anh, chẳng qua là ứng đối cho có lệ mà thôi.

Lúc họ thân mật nhất, cũng chỉ có ở trên giường. Có lẽ đây là điều duy nhất khác với 8 năm trước. Kẻ thường ngày âm trầm ít nói như anh, lên giường rồi thì cũng háo sắc chết được.

Đoàn Chi Dực có một sở thích kỳ quái là nửa đêm thức giấc thì thường hăng hái đánh lén cô.

Vệ Lam rất sợ anh như vậy. Anh không thích làm biện pháp phòng tránh, trước giờ chưa từng tự mua nó mà đều do Vệ Lam đi mua đồ rồi mặt dày mua nó luôn. Mỗi lần bắt anh dùng anh đều sụ mặt lại. nhưng bất luận thế nào thì Vệ Lam cũng tuyệt đối không thỏa hiệp, mỗi lần trước khi lâm trận, cô đều yêu cầu rất kiên quyết.

Nhưng nửa đêm bị đánh lén, vì đầu óc mơ màng thiếu cảnh giác nên có mấy lần suýt bị anh bắn vào trong.

Hoang mang lo lắng suốt cả tháng, Vệ Lam sợ là có chuyện gì nên đến hiệu thuốc mua thuốc phòng bị, nhưng còn chưa kịp dùng thì đã bị anh hằm hằm vứt đi.

Vì chuyện này, hai người dỗi nhau suốt hai ngày, ai cũng không chịu lên tiếng nói với người kia một câu. Mãi đến tối ngày thứ ba, khi Đoàn Chi Dực leo lên giường ôm Vệ Lam và chủ động lấy một hộp áo mưa ra thì chuyện này mới được giải quyết xong.

Ngày tháng cứ dần trôi qua, Vệ Lam lại bắt đầu thấy quen với nó như là 8 năm trước. Chì có điều tuổi xuân dần qua, bây giờ cô đã không còn là một cô bé vô tư không lo nghĩ gì, cho nên thỉnh thoảng lại nảy ra chút lo sợ, bởi vì cô không biết những ngày tháng thế này bao giờ mới kết thúc.

Tương lai của cô, chung quy cũng không thể thế này mãi được.

Từ sau hôm ấy, Minh Quang vẫn không hề liên lạc với Vệ Lam, gọi điện thoại thì anh cứ tắt máy. Vệ Lam hỏi hai trợ lý ở phòng làm việc của Minh Quang nhưng họ nói với cô rằng Minh Quang cho họ nghỉ dài hạn.

Tài khoản của cô lại được chuyển vào một số tiền kha khá, Vệ Lam đoán rằng đây là phí chia tay mà Minh Quang cho cô. Tình cảm trong ba năm, cuối cùng cũng chỉ là một con số lạnh như băng, ngay cả một câu từ biệt chính thức cũng không có, lòng cô ít nhiều cũng thấy mất mát.

Rời xa Minh Quang, cũng đồng nghĩa với việc thất nghiệp. Vệ Lam tốt nghiệp trường danh tiếng, mặc dù chuyên ngành bình thường nhưng cô cũng lấy thêm những chứng chỉ uy tín khác, cũng đã có kinh nghiệm làm việc, trước khi vào Lam Quang cũng đã công tác tại một công ty có tiếng, còn Lam Quang tuy nhỏ nhưng cũng được coi như công ty. Lẽ ra với điều kiện của cô, xin việc đi làm lại sẽ không có vấn đề gì. Nhưng nộp hồ sơ vào mấy công ty ưng ý, đi phỏng vấn cũng trò chuyện với người ta rất vui vẻ, sau đó, ừ thì không có sau đó nữa.

Cũng chả gấp gáp gì, cô không thiếu tiền mà. Ở trong cái lồng vàng này, cô không thiếu gì hết. Số tiền trong tài khoản cũng đủ để cô sống nhàn nhã một thời gian.

Còn tâm trạng của Đoàn Chi Dực thì lúc tốt lúc tệ, tối đến đi ngủ thì đương nhiên là vui vẻ. Tuy anh chỉ vừa mới biết chuyện giường chiếu, nhưng khả năng tự lĩnh ngộ, tự học tập lại rất xuất sắc, không chỉ khiến mình trải nghiệm niềm sung sướng vô bờ mà còn khiến Vệ Lam vui thích dưới thân anh.

Nhưng trừ lúc lên giường hơi hài hoa, ở những mặt khác, quan hệ giữa anh và Vệ Lam vẫn cứ như cũ. Anh rất hay cáu kỉnh, nhất là với Vệ Lam, không chịu nổi một chút khó chịu từ cô. Chỉ cần cô lạnh mặt hoặc là ứng đối qua loa với anh thì anh lại giống như một con mèo bị giẫm vào đuôi, lại xù lông lên. Rõ ràng là hầu hết thời gian Vệ Lam đều chả vui vẻ gì với anh.

Nhưng anh còn có thể mong đợi điều gì đây? Cô đến với anh là do anh dùng những thủ đoạn bất chính để ép cô, cô cũng đã nói là cô không hề yêu anh, lẽ nào anh còn hy vọng cô yêu anh ư, thật tức cười!

Công việc của Đoàn Chi Dực cũng rất bận rộn. Năm ấy anh mang tài sản mà mẹ để lại cho anh rời khỏi nhà họ Đoàn, tự lập công ty riêng.

Đối với người bình thường mà nói, tài sản trong tay anh chính là một con số khổng lồ, cho dù không làm gì thì cũng có thể sống sung túc suốt cả đời. Nhưng anh biết, một khi đã không còn gia thế, thì anh không là gì cả. Giống như khi mẹ Vệ Lam gặp anh năm đó, trong mắt tỏ rõ vẻ khinh thường, hệt như đang nói anh chỉ là một kẻ bất tài, ỷ vào gia thế mà làm mưa làm gió.

Để chứng minh giá trị tồn tại của mình, vì không muốn mãi là một người rỗng ruột bị xem thường, anh nhất định phải làm gì đó. Lúc ấy ở nước ngoài, thấy tạp chí giải trí nhỏ mà mình thích sắp bị pha sản, anh bèn mua nó. Có tiền thì cũng dễ làm việc, chưa tới 3 năm tạp chí ấy đã khởi tử hồi sinh, cũng có nhiều phóng viên có tiếng. Dần dần, Azre của anh trở thành một tập đoàn truyền thông có quy mô lớn. Nhưng có rất nhiều chuyện tiền không cách nào giải quyết được, những vất vả gian nan trong ấy chỉ mình anh biết.

Thị trường trong nước càng phức tạp. Sau khi trở về, mấy năm nay Đoàn Chi Dực bận đến nỗi ngày ba bữa không điều độ.

Khi anh xem xong bản kế hoạch cơ bản của công ty thì đã là lúc phải dùng cơm trưa.

Dưới anh một tầng là nhà hàng, nhưng anh rất hiếm khi xuống dưới ấy. Thứ nhất là vì anh ghét không khí ồn ào nhốn nháo trong ấy, thứ hai là đồ ăn ở đó cũng chỉ tàm tạm. Còn đi những nhà hàng ở bên ngoài thì anh lại ngại lãng phí thời gian, cho nên thường thì đều sai trợ lý gọi đồ ăn.

Thật ra anh cũng không kén ăn lắm, thấy món nào ăn được thì có thể ăn suốt cả tháng trời. Nhưng hôm nay khi trợ lý mang cơm đã đặt vào, anh nhìn những thứ vừa ăn được vài ngày kia, không biết sao lại cảm thấy hơi chán ngán, không muốn ăn. Anh bỏ toàn bộ vào thùng rác, sau đó xách áo khoác lên, chuẩn bị ra ngoài tìm cái ăn.

Khi anh đi ngang qua phòng làm việc ở bên ngoài, có một nhân viên nam đang mở hộp cơm mang theo ra, chuẩn bị thưởng thức. Mùi thơm nức mũi, mấy cô đồng nghiệp bên cạnh xúm lại, thấy hộp cơm có nhiều màu sắc kết hợp với nhau, cùng trứng chiên hình trái tim thì la lên oai oái: “Cơm hộp tình yêu nha, bạn gái của anh đúng là đáng yêu quá!”

Vừa hú lên xong, nhìn thấy ông chủ khó tính đang đứng đó thì họ ậm ừ chào một tiếng ‘Je’ rồi lập tức giải tán.

Anh bạn mang cơm hộp kia cảm thấy ăn cơm trước mặt ông chủ thì hơi xấu hổ nên chào một tiếng rồi cũng thu dọn.

Đoàn Chi Dực lạnh lùng gật đầu, vốn đang định đi bước ra ngoài thì bỗng nhiên lại quay người, trở về phòng làm việc của mình.

Anh mở máy tính lên, nhập bốn chữ ‘cơm hộp tình yêu’ vào ô tìm kiếm hình ảnh, tìm một tấm mà mình ưng ý, dùng điện thoại chụp lại rồi gửi cho Vệ Lam.

Lúc nhận được tin nhắn của Đoàn Chi Dực thì Vệ Lam vừa nấu cơm xong, đang từ trong bếp bước ra.

Nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, cô mở ra xem, là một tin nhắn hình ảnh, trong đó là hình một hộp cơm, kèm theo lời nhắn của Đoàn Chi Dực: tôi đói rồi, mang cơm tới cho tôi, giống cái này.

Vệ Lam ngẩn người nhìn màn hình điện thoại, nửa ngày không có phản ứng gì.

Khi hiểu ra anh muốn gì thì cô cảm thấy ngơ ngác, không hiểu ra làm sao. Nhưng cô hiện là kẻ thất nghiệp nhàn nhã nên cũng không bài xích yêu cầu này lắm, chẳng phải là đưa cơm sao.

Cô từ tốn ăn cơm của mình xong, trút hết mấy thứ còn lại vào trong hộp, rồi cắt mấy miếng chân giò hun khói bỏ thêm vào.

Vệ Lam cố ý làm thật chậm chạp, khi đến Azre thì đã hơn 2 giờ chiều. Trong thời gian này, Đoàn Chi Dực gọi điện thoại hối vài lần. Chắc là đói quá hạ đường huyết nên càng ngày càng cáu kỉnh, giọng rất ác liệt. Mấy năm nay, dù Vệ Lam đã rèn được tính nhẫn nại nhưng suýt nữa cũng không nhịn nổi mà quẳng hộp cơm vào trong thùng rác ven đường.

Phòng làm việc của Azre nằm tại tầng 17 và 18 của một tòa nhà cao chọc trời ở Giang Thành. Trước đây Vệ Lam từng đi ngang qua rất nhiều lần nhưng chưa từng bước chân vào.

Lúc cô đi thang máy lên tầng 17, tới trước quầy tiếp tân, người tiếp tân thấy cô xách hộp cơm, lại tìm ông chủ thì còn tưởng cô là người đưa cơm bên nhà hàng. Nhưng nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới cũng không thấy cô giống người đưa cơm nên nhân viên tiếp tân chỉ còn cách gọi điện thông báo cho trợ lý phòng tổng giám đốc. Trợ lý còn chưa kịp thông báo với ông chủ thì Đoàn Chi Dực đã từ trong phòng đi ra, mặt hằm hằm, bước nhanh về phía quầy tiếp tân.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box