Chapter 21: Giằng co


Sau khi xe đã nổ máy, Vệ Lam mới phản ứng lại, cô ý lên một tiếng, vội vã kéo Đoàn Chi Dực nói: “Tôi muốn xuống xe, hôm nay được nghỉ mà.”

Đoàn Chi Dực giật tay áo ra, dựa vào cửa xe, không đếm xỉa đến cô.

Lúc này Vệ Lam chỉ nghĩ mình ngay cả ngày nghĩ cũng không được nghỉ, khốn khổ quá đi mất. Cô đã quen với việc đến nhà họ Đoàn rồi, chỉ sợ ông bà nội lo lắng thôi, nên cô gọi một cuộc điện về nói dối là ba mẹ Quách Chân Chân đi công tác, mình muốn ở chơi với bạn ấy.

Quay trở lại căn biệt thự lớn quen thuộc ở trên núi, Vệ Lam im lặng theo Đoàn Chi Dực vào phòng, vốn dĩ cô đang chuẩn bị tự động cầm chổi quét dọn. Không ngờ vừa xoay người lại, thì bị Đoàn Chi Dực nắm chặt cổ tay, kéo lên trên lầu.

Cậu nắm mạnh quá, Vệ Lam lảo đảo vài cái, mới cố gắng giữ thăng bằng, vừa giãy dụa vừa gào to: “Cậu làm gì vậy hả?”

Đoàn Chi Dực im lặng không lên tiếng, cả người tản ra dáng vẻ giông bão sắp kéo đến, cũng mặc kệ Vệ Lam giãy dụa, kéo cô vào thẳng phòng ngủ, rồi thô bạo đẩy cô ngã xuống chiếc giường lớn màu đen.

Vệ Lam bị té ngã đến đầu óc xoay mồng mồng. Chống hai tay hai chân lên, nhảy xuống giường chỉ vào Đoàn Chi Dực hét: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì hả?”

Đoàn Chi Dực liếc cô bằng ánh mắt chán ghét, vươn tay ra đan bàn tay của cô vào bàn tay mình, kéo thật mạnh ra phía sau. Nước mắt Vệ Lam rơi xuống ngay. Vừa giãy dụa vừa kêu: “Buông tay ra, đau quá đi….”

Đoàn Chi Dực buông cô ra, rồi lại dùng sức kéo cô ngã xuống lần nữa, lạnh lùng xì một tiếng: “Cậu cũng biết đau sao?”

Vệ Lam gập người nằm trên giường xoa mấy ngon tay bị đau, trong lòng lại mắng cậu từ đầu đến chân mấy lần, thấy cậu hôm nay u ám đáng sợ, cũng không dám ăn thua với cậu, chỉ nhịn xuống không cam lòng nói: “Đàn Chi Dực, gần đây tôi không có chọc cậu đâu, sao cậu lại tức giận với tôi như vậy chứ?”

Đoàn Chi Dực không thay đổi vẻ mặt mà nở nụ cười lạnh lùng, quỳ một chân ở trên giường, giữ mạnh cổ của cô lại, nói từng câu từng chữ: “Vệ Lam à, không phải cậu nói tôi và cậu chưa làm gì sao? Cậu không ghê tởm chút nào à? Vậy hôm nay tôi với cậu làm chút chuyện gì đó đi, để làm cho cậu ghê tởm nha?”

Nói xong, cậu không đợi Vệ Lam nói gì, thì bàn tay đang giữ chặt cổ của cô, xé nát quần áo mùa đông dày cộm ra. Cậu ra tay quả thật rất mạnh, mỗi một động tác, đều làm cho nội y thiếu nữ nhỏ nhắn của Vệ Lam lộ ra ngoài.

Vệ Lam ngẩn người vài giây, cuối cùng cũng hiểu rõ ý của cậu, trong lòng căng thẳng, rồi chợt thấy rối bời, đầu óc trống rỗng, lúc đó cũng không màn đến người kia đáng sợ bao nhiêu, chỉ biết cố gắng dùng sức chống trả lại.

Thà chết vinh còn hơn sống nhục.

Một trận chiến ác liệt bắt đầu như thế.

Vốn dĩ Vệ Lam muốn chạy khỏi, nhưng Đoàn Chi Dực lại dùng chân đè mạnh nửa người dưới của cô, gần như đè nguyên cả người lên, cô có dùng sức như thế nào, cũng không thoát ra được.

Nếu không thể thoát được, cô đành phải dùng tay túm lại, kiên quyết bảo vệ phòng tuyến.

Một cái giường to lớn, bây giờ lại trở thành bãi chiến trường chật hẹp.

Vệ Lam liều cái mạng nhỏ này, mặc dù nam nữ có sự khác biệt, nhưng cùng là thanh niên như Đoàn Chi Dực lấy một tay giữ hai tay cô, tất nhiên cũng có chút khó khắn, nên cậu luôn giữ chặt hai tay cô trên đầu, tay còn lại cũng không rãnh rang mà cởi quần áo của cô, cô liền giãy dụa cào cấu cậu mấy cái.

Đoàn Chi Dực biết rõ mình bây giờ rất nhếch nhác, hai má đỏ đau, có lẽ bị cô cào tơi bời hoa lá rồi. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy, cô bé này còn phiền hà gấp nhiều lần so với những gì mình tưởng tượng. Cậu ước gì có thể bóp chặt cái cổ xinh đẹp của cô, để cô chết quách đi cho xong.

Hai người mở to mắt giằng co với nhau một hồi lâu, ánh mắt tức giận của Đoàn Chi Dực chợt lóe lên trong chớp mắt, lật mạnh người Vệ Lam lại, giữ chặt cô từ phía sau.

Do hai tay bị giữ chặt từ phía sau, Vệ Lam không còn sức, cho nên liền mất hết sức chiến đấu, trở thành con cá nằm trên thớt.

Đoàn Chi Dực cuối cùng cũng có thể giữ chặt cô bằng một tay, tay còn lại cũng không rãnh rang, cởi qua loa quần áo của cô.

Buổi tối mùa đông, mặc dù trong phòng có lò sửa đã đủ ấm, nhưng cả người không mặc gì, vẫn có cảm giác lạnh lẽo từng nơi. Đương nhiên nơi càng cảm thấy lạnh hơn, đó chính là cái lạnh tản ra từ trong lòng.

Vệ Lam lúc nãy vẫn còn kìm nén không nói chuyện mà chống đối một phen, nhưng lúc này cô đã mất thế rồi. Ngoài việc chịu thua thì vẫn chịu thua thôi: “Đoàn Chi Dực, tôi sai rồi, cậu tha cho tôi đi!”

Đoàn Chi Dực tức giận đầy bụng, chỉ cười nhạt trước sự cầu xin của cô. Lúc này toàn bộ ánh mắt đều đặt trên tấm lưng bóng loáng không tì vết cùng vòng eo đang run nhẹ của người con gái bị mình cởi sạch đồ.

Thực ra vào một giây này của lúc nãy, cậu vốn dĩ chỉ muốn dọa cô thôi, cho cô một bài học, nhất là lúc hai người giằng co nhau lâu như vậy, trên mặt bị cô cào cấu mấy cái sắp thành đầu heo rồi, trong lòng đầu là bực tức, làm gì còn ý nghĩ nào khác.

Nhưng bây giờ, cậu đột nhiên có chút hoảng hốt, những ngày gần đây, cơ thể cậu thường xuyên nổi lên ham muốn, làm thức tỉnh trong chớp mắt. Bàn tay đó như có một sức mạnh nào đó dẫn đắt, để cậu vuốt ve cái vòng eo nhỏ nhắn mềm mại của cơ thể phía dưới mình.

Vệ Lam bất ngờ bị đụng vào, nên giật mình một cái, tiếng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Xin xin xin………. xin cậu đó…….”

Lại không biết phải nói gì khác.

Nhưng lời cầu xin đáng thương này, cũng chẳng làm cho bạn học Đoàn Chi Dực cảm động, nói đúng hơn, cậu hoàn toàn làm ngơ, ngoài việc thưởng thức cơ thể trong trắng xinh đẹp này, trong đầu cậu đều trống rỗng, chẳng nghe thấy điều gì. Hoặc có thể nói, lời cầu xin yếu ớt này, giống như chất xúc tác đổ vào trái tim buồn bã của cậu.

Cả người cậu đè xuống, chồng lên người Vệ Lam. Đến gần cái cổ của cô.

Không sai, chính là hương vị này, mỗi ngày đều quấy nhiễu làm cậu ngủ không yên, mỗi ngày đều làm cho cậu ước gì có thể nuốt trọn hương vị này vào bụng. Cậu dùng sức hít thật sâu, mỗi một hành động và âm thanh, đều làm cho Vệ Lam hồn vía lên mây.

Nhưng bị cậu đè như vậy, cô không thể nhúc nhích được, ngoài việc rơi nước mắt, thì chẳng làm được gì cả.

Điều đáng sợ hơn nữa, từ đầu đến cuối Đoàn Chi Dực không nói một lời nào, Vệ Lam không nhìn thấy cậu, cũng không nghe thấy tiếng cậu nói, cảm giác đáng sợ này, gần như làm cho cô suy sụp.

Sau đó, Vệ Lam cảm giác được Đoàn Chi Dực bắt đầu di chuyển, đi từ cổ cô đi xuống dưới.

Cậu hôn cô.

Đó là một nụ hôn man rợ, có hơi gặm nhắm. Vệ Lam không biết là đau hay là ngứa, chỉ biết đây là một cảm giác sợ hãi mà trước giờ chưa từng có. Cả người run lập cập.

Đoàn Chi Dực lại hồn nhiên không cảm nhận được, chỉ chuyên tâm để lại dấu ấn trên cơ thể nằm dưới người mình.

Có lẽ cậu nhận ra Vệ Lam đã hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu. Cậu hơi nẩng đầu lên, lật người cô lại, đè lên người cô ngay trước mặt.

Cậu nhìn gương mặt ướt đẫm nước mắt của Vệ Lam, trong ánh mắt nhận ra có người không thể vùng vẫy nổi nữa. Cậu im lặng sờ mặt cô, lại đặt lên một nụ hôn. Đầu tiên là liếm hết nước mắt trên mặt, rồi lại bặm môi thưởng thức một lát, rồi mới tiếp tục tìm kiếm đến cái miệng của cô.

Đây không phải lần đầu tiên hai người hôn nhau. Lần đầu là ở trên xe, cậu cắn mạnh cô, cho nên về mặt ý nghĩa, lần đó có không phải hôn thật.

Vệ Lam mặc dù đã không còn sức để chống cực, nhưng cả người cứng đơ, miệng vẫn bặm lại giống như chết. Đoàn Chi Dực cũng không ép buộc, chỉ làm việc trên môi cô.

Cậu trên phương diện này đừng nói thực hành, ngay cả kiến thức về lý thuyết cũng không biết. Nhưng cứ như vậy mà liếm nhẹ đôi môi mềm mại kia đó, cũng làm cho lòng cậu run lên. Thậm chí cậu bắt đầu nắm mắt hưởng thụ.

Vệ Lam luôn mở to mắt, sợ hãi nhìn mọi thứ trước mắt. Đương nhiên, khoảng cách quá gần, cô không thể nhìn thấy rõ, cô chỉ biết người kia giống như bị thôi miên vậy, giống như mất đi linh hồn, cho nên mọi thứ bên ngoài đều làm ngơ.

Ngay cả Vệ Lam cũng cảm thấy kì lạ, đã là lúc này rồi, cô còn có lòng dạ nghĩ, có phải Đoàn Chi Dực bị ma nhập rồi không nhỉ?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box