Lúc tôi khập khiễng mà đánh xe về đến nhà, miệng vết thương trên đầu gối đã trộn lẫn nước bẩn dính thành một đoàn.
Khi lặng lẽ hít khí lạnh xử lý miệng vết thương, nước mắt cũng chực chờ tràn ra.
Tôi và Chu Tuyên, mối quan hệ của chúng tôi từ trước đến nay không phải như thế.
Khi còn nhỏ tôi vừa gầy vừa nhỏ, rất hay bị người khi dễ.
Hắn chạy đi tìm người đánh nhau, một người khó địch lại một đám, nhưng khi bị đánh đến đầy mặt là máu vẫn không chịu dừng lại.
Những người đó bị dọa sợ, từ đây cũng không dám tới tìm tôi phiền toái nữa.
Năm thứ ba đại học, hắn bắt đầu gây dựng sự nghiệp.
Tôi liền bồi hắn, hối hả ngược xuôi để làm vừa lòng khách hàng.
Bởi vì uống nhiều rượu dẫn tới viêm dạ dày cấp tính, tôi phải nhập viện.
Ở bệnh viện đó, cũng chính là lần đầu tiên nhận thức đàn em cùng hệ Lâm Tinh Nguyệt.
Ở chung lâu ngày, quan hệ giữa tôi và cô ấy dần dần biến thành khuê mật tri kỷ.
Ngay từ đầu, cô ấy luôn xem Chu Tuyên thực không vừa mắt:
“Khương Khương, cậu đào tim đào phổi mà vì bạn trai trả giá, có xứng không?”
“Hắn gây dựng sự nghiệp gặp khách hàng, làm bạn gái uống rượu đến vào viện, thật vô dụng!”
Chu Tuyên cũng thực chán ghét Lâm Tinh Nguyệt.
Sau khi tôi xuất viện, hắn đi công chứng, đem một nửa cổ phần của công ty chuyển tới danh nghĩa của tôi.
“Chuyện riêng của chúng ta, cô ta có tư cách gì mà đánh giá? Em đừng có thân cận với cô ả quá!”
Tính cách của tôi vẫn luôn có phần yếu đuối, kẹp ở bên trong hai người hai đầu khuyên, lại chỉ có hiệu quả cực nhỏ.
Còn nhớ rõ có một lần, bởi vì cùng Lâm Tinh Nguyệt đi làm móng tay, nên tôi không nghe kịp điện thoại của Chu Tuyên.
Hắn đội mưa to lái xe đi tìm tôi, đứng ở ngoài cửa, lạnh như băng mà gọi tôi: “Lý Khương Khương, lại đây!!”
Lâm Tinh Nguyệt thản nhiên thổi thổi móng tay vừa làm, cười nhướng mày:
“Thế nào, lại muốn cho Khương Khương đi uống rượu kiếm khách vì cái công ty rẻ rách của anh à?”
Khi đó, bọn họ có thể nói tử địch.
Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, cho đến lúc Lâm Tinh Nguyệt lên năm tư, phải đi thực tập.
Khi đó tôi đã thi lên năm hai nghiên cứu sinh, công ty của Chu Tuyên cũng phát triển thật sự không tồi.
Lâm Tinh Nguyệt có ý muốn vào công ty Chu Tuyên thực tập, ôm tôi cánh tay làm nũng:
“Công ty của Chu học trưởng mới dấn thân vào lĩnh vực kia, vừa vặn là chuyên ngành của tớ.”
“Khương Khương, tớ còn có thể giúp cậu nhìn chằm chằm hắn, xem hắn có mắt đi mày lại với vị nữ sĩ nào trong công ty không!”
Tôi buồn cười mà vỗ vỗ tay nàng: “Sao có thể?!”
“Bọn tớ đã ở bên nhau 5 năm, cảm tình thực ổn định.”
Sau đó lúc trở về, tôi đã lập tức nói chuyện này với Chu Tuyên.
Hắn ngồi dưới ánh đèn xem hợp đồng, nghe vậy, trào phúng mà cười:
“Lâm Tinh Nguyệt?”
“Em bảo cô ta đem sơ yếu lý lịch nộp cho bộ phận nhân sự đi.”
Kết quả, bởi vì không thông qua bài thi viết chuyên ngành, sơ yếu lý lịch của Lâm Tinh Nguyệt bị đánh rớt.
Cô ấy cắn ống hút trà sữa, vành mắt đỏ hồng:
“Đoạn thời gian đó trạng thái của tớ vẫn luôn không tốt, Chu học trưởng rõ ràng biết đến, sao phải khắc nghiệt như vậy chứ?”
“Chẳng lẽ hắn đã quên mất tớ chính là bạn thân của cậu!!”
Buổi tối hôm đó khi về nhà, tôi đã chạy tới làm nũng cầu tình với Chu Tuyên:
“Tinh Nguyệt thật sự rất muốn được vào làm trong công ty của anh, Chu Tuyên, làm ơn đi được không?”
“Dù sao cũng chỉ thực tập ba tháng, nhà cô ấy cũng thuộc dạng có điều kiện, nói không chừng đã sớm an bài tốt, học xong đại học cũng không nhất định sẽ lưu lại nơi này công tác.”
Dưới ánh đèn, Chu Tuyên chăm chú nhìn thẳng vào tôi, trong mắt là cảm xúc cuồn cuộn:
“Em xác định?”
Tôi gật đầu, nhào qua ôm lấy hắn:
“Chu Tuyên, anh là tốt nhất.”
Nhưng tôi suy đoán sai rồi.
Bởi vì trong kỳ thực tập biểu hiện khá tốt, cho nên sau khi Lâm Tinh Nguyệt tốt nghiệp, thuận lý thành chương mà lưu lại trong công ty Chu Tuyên.
Cho tới tận bây giờ.
Xử lý miệng vết thương xong, tôi đem một đống giấy lớn dính vết máu cùng nước bẩn vứt đi.
Sau khi nghĩ lại, tôi vẫn gọi cho Chu Tuyên.
Hắn không nghe máy.
Mãi đến một giờ sau mới chịu gọi lại cho tôi.
Điện thoại chuyển được, bên kia là một mảnh yên tĩnh, chỉ có hơi thở dồn dập của hắn quanh quẩn ở trong không khí.
Tôi nhẹ giọng hỏi: “Cho nên, anh muốn chia tay em sao?”
“Lý Khương Khương, em có phải là điên rồi không?”
Chu Tuyên phản ứng rất lớn, cơ hồ lập tức liền mở miệng trách cứ tôi,
“Nói em có vài câu đã liền dùng cái cớ chia tay để uy hiếp anh, sao em có thể ngang ngược vô lý như vậy?”
Nước mắt trong nháy mắt rớt xuống dưới.
Tôi chợt nghĩ đến lúc trước.
Khi vừa mới yêu đương một năm, tôi cũng từng cãi nhau một trận với Chu Tuyên.
Lúc ấy tôi mang đôi mắt hồng hồng mà trừng hắn: “Nếu anh cảm thấy em không tốt, chúng ta có thể chia tay.”
Hắn ngây người, đột nhiên khẩn trương mà ôm lấy tôi: “Anh chưa bao giờ cảm thấy em không tốt.”
“Khương Khương, chúng ta chỉ là đang cãi nhau thôi, em không thể chia tay với anh.”
Hiện giờ thế nhưng biến thành như vậy.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cái gì cũng chưa nói, trầm mặc mà cắt đứt điện thoại.
Ngủ một giấc dậy, bên ngoài đã tạnh mưa.
Trong nhà trống rỗng.
Chu Tuyên suốt đêm cũng chưa trở về.
Đại khái là tối hôm qua bị mắc mưa, yết hầu của tôi đau đến lợi hại.
Dạ dày cũng kịch liệt mà co rút đau đớn.
Tôi đứng lên đi tìm hộp thuốc, miễn cưỡng nuốt vào hai viên, liền lên đường đến trường học.
Tôi và Chu Tuyên chiến tranh lạnh suốt ba ngày.
Giữa trưa hôm nay, đang ở nhà ăn lại nhận được tin nhắn của Lâm Tinh Nguyệt.
“Khương Khương, cậu đang ở đâu vậy? Tớ muốn đi ăn cơm chung.”
“Cậu và Chu học trưởng cãi nhau sao? Khương Khương, đừng nóng giận, học trưởng cũng không phải cố ý đâu.”
“Khoảng thời gian trước công ty bị tiết lộ một phương án, dẫn tới không ký được hợp đồng, tâm tình anh ấy không tốt, cho nên mới nổi nóng với cậu.”
Lâm Tinh Nguyệt ngồi đối diện tôi.
Tôi vô thức cụp mắt xuống, lại nhìn thấy ngón tay thon dài trắng nõn đang mang cái nhẫn kim cương kia.
Yết hầu giống bị thứ gì ngăn chặn.
Tôi gian nan mà nuốt một ngụm, thấp giọng mở miệng: “…… Anh ấy không nói với tớ.”
Lâm Tinh Nguyệt cười đến cong cong đôi mắt: “Chắc tại cậu bận quá, đại khái là không nghĩ quấy rầy cậu.”
Thế thì vì sao cậu lại biết hết mọi chuyện vậy?
Dường như Lâm Tinh Nguyệt đoán được tôi định hỏi cái gì, nở nụ cười.
“Khương Khương, cậu quên sao, tớ làm việc trong công ty của học trưởng? Học trưởng biết chuyện gì thì đương nhiên tớ cũng sẽ biết.”
Cô ấy một bên cười cười, một bên cúi đầu nhìn màn hình di động vừa sáng lên.
“Vừa vặn cậu cũng ăn xong rồi, chúng ta đi ra ngoài đi.”
Nhưng cách đó không xa, một chiếc Porsche màu đen quen thuộc đang dừng ở ngoài cửa.
Bước chân tôi tức khắc dừng lại tại chỗ, nhìn Chu Tuyên đẩy cửa bước xuống xe, thần sắc nhàn nhạt mà nhìn về bên này.
Ánh mắt hắn xẹt qua Lâm Tinh Nguyệt, dừng ở trên người tôi.
Lâm Tinh Nguyệt ngữ khí nhẹ nhàng: “Học trưởng, em đã đem Khương Khương tới. Bây giờ em còn có việc, đi trước nhé.”
Chu Tuyên nhíu nhíu mày: “Em định đi đâu?”
Lâm Tinh Nguyệt dừng bước quay đầu lại, nhìn hắn, nheo lại đôi mắt cười.
“Người hôm trước mới từ chối em đột nhiên muốn tìm em tâm sự, nên giờ em phải đi tìm hắn.”
Nói xong câu đó, cô ấy cũng không quay đầu lại mà đi rồi.
Chu Tuyên mím môi, thần sắc mạc danh có chút âm trầm.
Lúc tôi ngồi vào trong xe, như cũ có thể cảm nhận được cảm xúc của hắn không tốt lắm.
“Còn sinh khí sao?”
Tôi hỏi xong, Chu Tuyên nghiêng đầu liếc mắt nhìn lại, như đột nhiên phục hồi tinh thần.
“Không có.”
Hắn nói xong, khởi động xe.
Bầu không khí trong xe có chút quỷ dị an tĩnh, ánh mắt của tôi theo bản năng dao động mọi nơi, đột nhiên tầm nhìn dừng lại ở một góc.
Nơi đó có thứ gì đó sáng lấp lánh, bị phản xạ từ ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ xe.
Tôi nhặt lên, là một cái kẹp tóc.
Là cái mà Lâm Tinh Nguyệt thường xuyên cài.
Cảm xúc trong lòng đột nhiên bùng phát mãnh liệt.
Tôi nắm chặt lòng bàn tay, cảm thụ được kẹp tóc bén nhọn cộm lên đau đớn.
Lại từ từ hít sâu hai cái, nỗ lực làm cho ngữ khí của mình nghe có vẻ bình tĩnh:
“Tinh Nguyệt …… Đã từng ngồi ở đây à?”
Chu Tuyên lên tiếng: “Là cô ấy nói muốn tới tìm em, tôi tiện thể mang cô ấy theo một đoạn đường.”
Vậy tại sao lại muốn ngồi ở ghế phó lái?
Rốt cuộc là tình huống gì mới làm kẹp tóc rơi ở trong góc, đợi đến khi rời đi đều không có phát hiện?
Tôi run rẩy kêu hắn: “Chu Tuyên.”
“Lại làm sao vậy?”
Hắn hơi hơi quay đầu sang, trong giọng nói mang theo ẩn ý không kiên nhẫn.
“Anh biết người Tinh Nguyệt thích là ai sao? Hắn…… Thật sự có tồn tại trên đời sao?”
Vừa lúc đèn đỏ, Chu Tuyên đột nhiên dẫm phanh.
Hắn quay đầu, nhìn tôi.
“Lý Khương Khương, em lại nghi thần nghi quỷ phải không?”
Hắn lạnh lùng mà nói, “Không phải hai em là bạn tốt sao, nếu đã hoài nghi, vì sao không hỏi thẳng cô ấy đi cho rồi?”
Tôi nghẹn ngào: “Em không thể hỏi anh sao?”
“Chu Tuyên, anh lấy lý do cô ấy tỏ tình thất bại để tặng nhẫn cho người ta, em chỉ hỏi anh một câu cũng là sai sao?”
“Nói nửa ngày, còn không phải là muốn trang sức sao?”
Đèn đỏ chuyển xanh, Chu Tuyên một lần nữa khởi động xe, thay đổi tuyến đường đi đến trung tâm mua sắm gần nhất.
Hắn bước nhanh về phía trước, siết chặt cổ tay tôi, đem tôi túm đến một cửa hàng châu báu.
“Nếu như em muốn hơn thua, vậy tự mình chọn một cái đi.”
Trong tiệm ánh đèn sáng tỏ, đá quý trên quầy lấp lánh ánh sáng.
Bởi vì trên mặt Chu Tuyên hiện rõ trào phúng, nhân viên cửa hàng do dự mà đứng ở một bên, không dám lại gần đây.
Nội tâm tôi bỗng nhiên tràn đầy mỏi mệt không thể lấp đầy.
Trước đó, tôi đã từng vô số lần mộng tưởng, ước mơ được đi cùng Chu Tuyên tới loại địa phương này chọn lựa nhẫn cưới.
Thậm chí lúc mới vừa vào đại học, khi đi làm kiêm chức, đi ngang qua nơi này, chúng tôi đầu chạm trán, cúi đầu nhìn những món đồ trên quầy hàng.
Do dự mãi, nhưng chỉ mua chiếc nhẫn bạc có giá tiện nghi nhất.
Chu Tuyên nắm chặt tay của tôi, ách thanh nói:
“Khương Khương, chờ sau này có tiền rồi, anh muốn đưa cho em chiếc nhẫn quý nhất trong tiệm.”
Tôi liền cười tủm tỉm mà đan tay với hắn, quơ quơ:
“Cũng không phải là em thích chiếc nhẫn quý như vậy.”
“Chỉ cần là anh đưa, là thứ gì em cũng thích.”
Nhận xét Box