Tra Nam Tiện Nữ Mau Biến Đi - Chapter 01

Tra Nam Tiện Nữ Mau Biến Đi - Chapter 01

 Từ phòng thí nghiệm đi ra, trong lúc vô tình lướt vòng bạn bè lại đột nhiên thấy được tin tức đính hôn của một đàn chị.

Đầu ngón tay ở trên màn hình chợt tạm dừng một lát.

Tôi thuận tay ấn like, chụp màn hình gửi cho Chu Tuyên.

Qua lâu thật lâu, hắn mới đáp lại mấy chữ: “Khá tốt.”

Tôi chần chừ nhắn lại: “Hiện giờ đang bận sao?”

Lại qua hồi lâu, hắn rốt cuộc lại hồi phục một lần:

“Ừ.”

Chẳng sợ cách cả màn hình, giọng nói không chút để ý cùng lãnh đạm của hắn vẫn lộ ra qua từng dòng chữ.

“Vậy anh cứ vội trước đi.”

Vốn là định nửa nói nửa giỡn hỏi hắn một câu “Đến lúc nào chúng ta mới đính hôn đây?”

Nhưng nhìn hai dòng tin nhắn lạnh băng.

Thật vất vả lấy hết can đảm định nói chuyện với hắn, nhưng lúc này bỗng nhiên tôi liền một chữ đều không nói nổi.

Đây đã là năm thứ tám chúng tôi hẹn hò.

Tôi bận bịu học lên nghiên cứu sinh, công ty của Chu Tuyên đã thành công kéo vốn đầu tư lên đến trăm triệu.

“Cậu nói xem, anh ấy tính toán khi nào mới chịu cầu hôn tớ vậy?”

Tôi hỏi qua khuê mật, “Có phải là do công việc quá bận nên không ý thức được? Có nên ám chỉ với anh ấy một chút không?”

“Đừng, đừng làm thế!”

Bạn thân liên tục lắc đầu, ngữ khí thành khẩn mà khuyên nhủ tôi.

“Xưa nay nào có chuyện con gái chủ động nói đến việc này, quá hạ giá!”

“Đừng có gấp, dù sao cậu còn đang học. Chu học trưởng có lẽ là muốn chờ sự nghiệp ổn định rồi mới lo đến chuyện cầu hôn cậu.”

Trên đường về nhà, đột nhiên trời mưa to.

Tôi không mang dù, đành giơ cặp sách ôm đầu vội vàng tránh né.

Kết quả là một chân dẫm hụt, ngã vào một vũng nước lớn.

Cả người tôi trông vô cùng chật vật, khập khiễng mà dịch đến dưới mái hiên, muốn gọi điện thoại cho Chu Tuyên.

—— không có người nghe.

Khung thoại vẫn còn đang hiển thị dòng chữ, “Em bị ngã đau quá, anh có thể tới đây đón em không”.

Tin nhắn vừa muốn gửi đi, tầm mắt lại va phải cửa sổ sát đất cách đó không xa, tôi liền thấy được Chu Tuyên đang ngồi trong nhà ăn.

Hắn mặc một chiếc sơ mi trắng, cổ tay áo xắn đến cánh tay, dùng ánh mắt thả lỏng mà sung sướng, nhìn chăm chú vào phía đối diện.

Mà người ngồi đối diện hắn —— đúng là khuê mật của tôi, Lâm Tinh Nguyệt.

Cô ta nâng một cái hộp bọc tơ hồng nhung, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh ánh sáng.

Tiếng mưa rơi ầm ầm bên tai, lại cách cả một lớp cửa kính.

Tôi không nghe được thanh âm, lại thấy rõ khẩu hình miệng của Lâm Tinh Nguyệt: “Cảm ơn học trưởng, em rất thích.”

Tôi ngơ ngác mà đứng ở ngoài cửa sổ.

Hàn khí theo làn váy ướt dơ dơ hề hề truyền lên từ dưới chân, thấm vào xương cốt.

Cặp sách cùng tư liệu bên trong đã ướt đẫm.

Tôi nhịn không được cả người phát run.

Trước khi nước mắt kịp rơi xuống, Chu Tuyên dường như nhận thấy được điều gì mà quay đầu, cách cửa sổ cùng đối diện với ánh mắt của tôi.

Hắn đột nhiên đứng dậy: “…… Khương Khương.”

Khi tôi được nhân viên nhà hàng dẫn vào cửa, khắp phòng đang vang vọng tiếng đàn cello du dương.

Bởi vì quá mức chật vật, cơ hồ ánh mắt của mọi người đều hướng về phía tôi.

“Khương Khương, sao cậu lại tới đây?”

Lâm Tinh Nguyệt bình tĩnh mà thân thiết khoác tay với tôi.

“Tớ vừa mới nói với học trưởng, hôm nay là Tết thiếu nhi, sớm kết thúc tiệc khánh công đi để còn trở về bồi cậu chứ.”

Tôi nhìn cô ta: “ Tiệc khánh công?”

“Ừ, hôm nay công ty rốt cuộc ký được một hợp đồng lớn, vốn dĩ muốn cùng nhau chúc mừng. Kết quả mọi người đều phải đi về ăn tết, chỉ còn dư lại mỗi tớ với học trưởng đáng thương thôi.”

“Tết thiếu nhi thì có gì quan trọng?”

Chu Tuyên hơi hơi nhíu mày, cười nhạo một tiếng, “Đừng tưởng rằng Khương Khương cũng ấu trĩ giống như em.”

Tuy rằng Lâm Tinh Nguyệt đang thực tập ở công ty của hắn, nhưng cô ấy một chút cũng không sợ hắn, chỉ trợn mắt trắng lên giọng:

“Đúng đúng đúng, là do tôi ấu trĩ, vẫn là Chu tổng của chúng ta thành thục nhất.”

Cãi nhau đến thập phần quen thuộc.

Giọng điệu không hề có tính công kích, ngược lại cực kỳ giống như ve vãn đánh yêu.

Tôi chớp mắt, ánh mắt chặt chẽ khóa ở trên mặt Chu Tuyên: “Nhẫn.”

“Vì sao anh lại tặng nhẫn cho cậu ấy?”

Hắn trầm mặc một chút, nói: “Tết thiếu nhi, đưa món đồ chơi cho trẻ con mà thôi.”

Tôi lại nhìn về phía Lâm Tinh Nguyệt.

Đúng lúc nhìn đến ý cười trong ánh mắt chợt lóe rồi biến mất của cô ấy.

Lạnh lùng, mang theo một chút châm chọc cùng ác ý.

Nhìn lại lần nữa, ánh mắt của Lâm Tinh Nguyệt đã chuyển thành thiên chân nhiệt tình:

“Cái này à, không phải là nhẫn kim cương đâu, đồ giả đó, là một món đồ chơi thôi.”

“Hai ngày trước tớ tỏ tình với crush, kết quả bị hắn cự tuyệt. Tớ thực thương tâm quá đi, vậy nên Chu học trưởng mới mua để an ủi tớ —— đúng không học trưởng?”

Ánh mắt Chu Tuyên nãy giờ thanh lãnh không gợn sóng, chợt tựa hồ hiện lên một mạt cảm xúc khác.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn gật đầu: “Đúng vậy.”

Giữa hai người bọn họ, rõ ràng có ám lưu dũng động, như thể họ đang cộng đồng cất giấu một bí mật to lớn mà tôi không biết.

Tôi tái nhợt mà đứng chôn chân tại chỗ, tay nắm chặt làn váy vò đi vò lại, nhưng vẫn không ngăn chặn được hốc mắt nảy lên chua xót.

“…… Là như thế sao?”

“Đương nhiên rồi. Vậy tớ đi trước nhé.”

Lâm Tinh Nguyệt bỏ nhẫn kim cương vào trong túi, đi được vài bước, dường như lại đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, quay đầu lại nhìn tôi cười.

“Khương Khương, Tết thiếu nhi vui vẻ.”

Tiếng nhạc du dương từ đàn cello vẫn còn tiếp diễn.

Tôi hỏi: “Người mà Tinh Nguyệt thích là ai?”

“Không biết.”

“…… Cái nhẫn kia, em cũng muốn có.”

“Chỉ là một món đồ chơi nhỏ, em cũng muốn hơn thua với người ta? Có thể hiểu chuyện một chút hay không?”

Chu Tuyên ngồi ở đối diện, nhìn xuống chân tôi.

“Ăn cơm chưa? Có muốn xử lý miệng vết thương trước hay không?”

Tôi hít sâu một hơi, nỗ lực đè nén sự run rẩy trong thanh âm xuống: “Chu Tuyên, anh còn nhớ rõ không?”

“Năm cấp ba, em chạy đua tiếp sức té bị thương chân. Anh cái gì cũng chưa hỏi, trực tiếp lao đến phòng y tế cầm thuốc cùng băng gạc lại đây.”

Khuôn mặt của hắn chợt lạnh lùng: “Lý Khương Khương, rốt cuộc là em muốn nói cái gì vậy?”

Tôi muốn nói cái gì?

Mười sáu tuổi, Chu Tuyên tính cách lãnh đạm còn bởi vì tôi té bị thương, liền khẩn trương đến sắc mặt đều trắng bệch.

Hai sáu tuổi, Chu Tuyên công thành danh toại, nhưng giờ phút này hắn ở trước mặt tôi lại cùng nhau đối chọi gay gắt như thể là hai người xa lạ.

Tôi bóp lòng bàn tay, nỗ lực khiến cho ngữ khí bảo trì bình tĩnh:

“Hôm nay là Tết thiếu nhi, anh và người phụ nữ khác cùng hẹn ăn cơm riêng, còn đưa nhẫn kim cương cho người ta, chẳng lẽ em không thể hỏi sao?”

“Người phụ nữ khác?”

Chu Tuyên đột nhiên cười, thần sắc trào phúng mà nhìn tôi.

“Lúc trước anh không chịu thông qua sơ yếu lý lịch của cô ta. Là ai ở trước mặt anh, một ngụm một ngụm kêu Tinh Nguyệt này nọ, một hai phải bắt anh cho Lâm Tinh Nguyệt thực tập ở công ty này."

“Hôm nay cô ấy ký được hợp đồng, bọn anh chỉ tới ăn một bữa cơm chúc mừng một chút thì em lại bắt đầu tìm việc.”

“Lý Khương Khương, sao em lại trở nên càng ngày càng dối trá vậy?”

Tôi trừng lớn đôi mắt, không dám tin tưởng mà nhìn hắn.

Nước mắt cơ hồ trong nháy mắt liền rớt xuống.

Yêu nhau tám năm, là thanh mai trúc mã 22 năm.

Mọi biến cố xảy ra trong cuộc đời, đều là chúng tôi cùng nhau vượt qua.

Lúc ấy, trong tang lễ của ba mẹ Chu Tuyên, hắn hồng mắt mà ôm lấy tôi, khóc đều khóc không ra tiếng.

Tôi xoa xoa tóc của hắn, một bên bồi hắn khóc, một bên vắt hết óc mà an ủi hắn.

“Đừng lo, anh còn có em, anh còn có em mà.”

Sau đó ba mẹ tôi ly hôn, ba tôi nghĩ cách dời đi phần lớn tài sản trong nhà, liền học phí cũng chưa để lại cho tôi mấy đồng.

“Khương Khương, em chỉ cần lo đi học thôi, học phí cứ giao cho tôi giải quyết.”

Hắn nghiêm túc mà nhìn tôi, “Anh sẽ làm cho cuộc sống của em càng ngày càng tốt hơn.”

Chúng tôi cùng nhau đi qua những lúc khó khăn gian nan như vậy, thật vất vả mới chạm đến hiện tại.

Tôi không nghĩ tới, Chu Tuyên sẽ đánh giá tôi như vậy.

“Chúng ta ở bên nhau tám năm, anh chưa từng tặng nhẫn cho em, nhưng lại dễ dàng tặng cho người khác.”

“Em không thể hỏi sao?”

“Chu Tuyên, em thực sự không thể hỏi sao?!”

Tôi khóc lóc chất vấn, hắn lại mang thần sắc bình đạm mà nhìn tôi.

Trong một góc nhà ăn, dưới ánh đèn mờ, tôi bụm mặt, khóc lóc đến thở hổn hển.

Giương mắt nhìn lên, lại thấy được Chu Tuyên ngồi ở đối diện, đang cúi đầu nhìn lướt qua di động, trong ánh mắt là cuồn cuộn ám sắc.

Thấy tôi vọng nhìn sang, hắn nhanh chóng ấn tắt điện thoại.

Giây tiếp theo, hầu kết của hắn lăn lộn một vòng, bỗng nhiên đứng dậy.

Chu Tuyên từ trên cao nhìn xuống, nói: “Công ty có chút việc, anh phải trở về một chuyến.”

“Nếu em không đói bụng thì tự gọi xe về nhà đi.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box