Ngày hôm đó, Cùng Kỳ rất bối rối khi nghe yêu cầu của Chiết Huân.
Hắn bất cẩn hỏi:
"Thịt của ngươi có ngon không? Đúng đúng, ngươi có hương vị nguyên bản của Thao Thiết, có thể hấp dẫn nó, nhưng không thể lừa gạt được những hung thú khác!"
“Ta nghe nói Thao Thiết đã trưởng thành.”
Chiết Huân lần đầu tiên thả lỏng, im lặng sau khi nghe điều này.
"Cùng Kỳ, trong hàng vạn năm qua… ngươi đã bao giờ có đạo lữ chưa?"
Cùng Kỳ trợn to tròn mắt nhìn lên trời.
"Sao nào? Bốn người chúng ta, ngoại trừ Thao Thiết, những thú còn lại đều tự do tự tại! Sảng khoái!"
Chiết Huân đưa tay tính toán.
Cùng Kỳ thắc mắc: "Thao Thiết đã trưởng thành rồi, đã có thể tìm lại rồi, ngươi còn tính toán gì vậy?"
Suốt hàng trăm năm qua, Chiết Huân mỗi ngày đều tính toán, mỗi ngày đều phải tính xem bản thân và Thao Thiết vẫn còn có tia hy vọng được về lại bên nhau mới có thể an tâm.
Cho nên, hành động này, Cùng Kỳ không lạ tí nào.
Nhưng lần này...
Chiết Huân bình tĩnh nói: “Ta đã tính toán ra Hồng Loan tinh động của ngươi rồi.”
*Hồng loan tinh động: dùng để biểu thị cho quẻ cầu hôn, nghĩa là sắp cưới, nên duyên vợ chồng
Cùng Kỳ:? ? ?
[Toàn văn hoàn]
Nhận xét Box