Khi tôi và Tuấn chạy thoát ra khỏi vòng vây thì… bỗng toàn bộ không gian xung quanh sáng bừng lên.
Vô số ánh đèn pha chiếu vè hướng này, lấy chúng tôi và đám dân làng là trung tâm mà bao vây lại.
“ Các người đã bị bao vây, mau bỏ vũ khí xuống và đầu hàng để nhận sự khoan hồng của pháp luật.”
Tiếng loa vang lên, ngay lập tức phía xung quanh xuất hiện vô số bóng người được vũ trang đầy đủ tiến, chĩa sũng về hướng này.
Có 2 bóng người chạy về hướng chúng tôi, nhanh chóng đỡ lấy và dìu chúng tôi lùi lại.
“ Hai đồng chí không sao chứ?”
“ vẫn nhặt được một mạng.” Tuấn thở gấp nhưng vẫn không quên buông lời tếu táo.
Vì Tuấn bị thương khá nặng nên ngay lập tức được đưa lên xe để đến bệnh viện, còn tôi không có vấn đề lớn nên sau khi báo cáo tình hình thì gia nhập lực lượng, tham gia vây bắt đám người này lại.
Rất nhanh đám dân làng đã bị khống chế, vẻ mặt bọn chúng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tôi tiến đến trước mặt tên lùn trưởng làng, mỉm cười:
“ Ngạc nhiên chưa?”
Thật ra tôi và Tuấn đã sớm phát hiện ra con gấu bông kia có vấn đề, chỉ bằng một chút thủ thuật chúng tôi xác định con gấu bông đó được gắn camera.
Tương kế tựu kế, chúng tôi đã cố tình diễn trước camera để tên chủ nhà nhìn thấy, từ đó đưa bọn chúng vào bẫy.
Kế hoạch mà ban chuyên án đưa ra là tôi và Tuấn sẽ giả bộ bỏ trốn, như vậy sẽ khiến đám dân làng chia ra một phần để truy đuổi chúng tôi, từ đó giúp cho đồng đội phía sau dễ dàng công phá vào trong làng, bắt giữ và tịch thu chứng cứ phạm tội của bọn chúng.
Để quên điện thoại và súng cũng là tôi cố gắng nhập tâm diễn cho thật đạt, thật tự nhiên. Việc bỏ quên súng sẽ khiến bọn chúng nghĩ chúng tôi không có vũ khí, từ đó buông lỏng cảnh giác.
Chiếc điện thoại được bỏ lại bên trong toàn bộ là thông tin giả.
Nhưng một điều nằm ngoài dự đoán của chúng tôi chính là thằng bé con chủ nhà không ngờ lại chính là kẻ cầm đầu.
Vốn theo kế hoạch sẽ phải mất một lúc bọn chúng mới phát hiện ra chúng tôi đã bỏ trốn. Nhưng vì tên trưởng làng nên bọn chúng đã tìm được chúng tôi nhanh hơn dự kiến.
Để kéo dài thời gian giúp đồng đội, Tuấn đã nguyện hi sinh bản thân để chọc tức bọn chúng, nhằm kéo dài thời gian cầm chân bọn chúng giúp đồng đội có thể hoàn thành đúng theo kế hoạch đặt ra.
Cảm xúc lúc đó của tôi là sự sợ hãi và đau khổ thật sự. Vì khi đó lựa chọn của Tuấn là vô cùng nguy hiểm, vậy mà… cậu ta vẫn không quên nghĩ đến an toàn cho tôi.
Thật may thay, chúng tôi có thể thoát ra khỏi nguy hiểm và vụ án phá thành công rực rỡ.
Rất nhanh đã có kết quả điều tra, toàn bộ dân làng này đều theo một giáo phái cực đoan có tên là Đức Thánh Chúa Trời.
Giáo phái này đã từng xuất hiện vào nạn đói năm 1945, được thành lập bởi những kẻ mất nhân tính, vì đói mà ra tay cướp bóc, ăn thịt đồng loại.
Bọn chúng tụ tập có tổ chức, tự xưng là tồn tại cao quý, tẩy não và lôi kéo rất nhiều người, vô cùng rầm rộ vào những năm đó.
Sau giải phóng, đảng và chính quyền đã ra quân thành công đập tan được giáo phái man rợ này, tóm gọn những tên đầu sỏ, xoá sổ hoàn toàn tà giáo này ra khỏi xã hội.
Nhưng thật không ngờ, vẫn để một vài con cá lọt lưới, chúng trốn đến vùng núi này sinh sống, tiếp tục duy trì đến nay…. Và ở thời điểm hiện tại do tên trưởng làng kia cầm đầu.
Không chỉ giết người ăn thịt, bọn chúng còn vơ vét tài sản của những nạn nhân xấu số.
Con gấu nhỏ có lắp camera ở trong mắt được bọn chúng tìm thấy trong balo của một nạn nhân, chúng lợi dụng ưu thế về ngoại hình của tên cầm đầu, thành công đặt camera theo dõi rất nhiều lần, nắm bắt được mọi nhất cử nhất động của nạn nhân, lên kế hoạch sát hại.
Cứ như vậy, kì án mất tích liên hoàn được kép lại, những tin đồn về những chuyện ma quái quanh vùng này cũng đã được sáng tỏ, kẻ ác đã phải chịu trừng phạt trước pháp luật.
Trong bệnh viện, những vết thương ở toàn thân tôi đã bắt đầu đóng vảy, tôi ngồi trên ghế bên cạnh giường bệnh của Tuấn.
Toàn thân cậu ta băng bó khắp người, cũng vừa trải qua một ca phẫu thuật.
Lúc này Tuấn đang nhìn tôi cười hề hề, than vãn:
“ Haizzz… đến lúc khỏi hẳn thì cũng sẽ để lại rất nhiều sẹo, khuân mặt đẹp trai của tôi coi như hỏng rồi… sau này ai sẽ lấy tôi chứ.”
“ Cái tên lùn đáng ghét đó, chỉ vì ghen tị với tôi mà ra tay nặng như vậy, xém chút nữa là hắn đòi moi tim tôi ra rồi đó.”
Tôi chỉ im lặng nhìn cậu ta lải nhải không ngừng, miệng không kiềm chế được mà mỉm cười:
“ Chẳng phải tôi lấy cậu là được rồi sao? Tôi cũng có nhiều sẹo, vừa hay thành một cặp cùng cậu cho vui.” Tôi tủm tỉm trêu chọc.
Nghe thấy thế, mắt Tuấn sáng lên, toàn thân kích động muốn vươn ra, vết thương chưa lành bị cọ vào khiến cậu ta la oai oái:
“ Hứa nhé… nhất định phải lấy tôi.”
“ Được… tôi hứa.”
Hết.
Nhận xét Box