Thay Em Gái Trả Thù - Chapter 01

Thay Em Gái Trả Thù - Chapter 01

 Em gái tôi đã tự sát. 

Ngày đầu tiên chuyển trường em ấy đã nhảy từ tầng thượng xuống trước mặt tôi.

Tôi sụp đổ ngay tại chỗ.

Khi tôi đưa em ấy đi cấp cứu, bên ngoài phòng phẫu thuật tôi mở chiếc điện thoại di động mà em đã ném từ tầng thượng ném xuống.

Mặc dù điện thoại đã rơi vào đệm khí, nhưng video trên màn hình điện thoại vẫn tiếp tục phát ra.

Video em gái tôi chạy dưới mưa đã bị quay lén lại và đăng lên mạng.

Hàng ngàn người trong phần bình luận tung ra những lời bịa đặt nói xấu em ấy.

Không những vậy, trong album ảnh của chiếc điện thoại đó còn có một đoạn video em gái tôi bị người ta bắt nạt.

Tàn thuốc lá nóng rực cháy trên da thịt em ấy.

Kẻ bắt nạt em ấy nở nụ cười ác liệt, "Có gì đâu mà phải khóc? Phải cười lên chứ! Chu Tuyết chúng tớ chỉ dẫn cậu đi chơi thôi mà, sao cậu lại không vui thế?"

Tiếng kêu gào và khóc lóc tuyệt vọng của em ấy cũng đủ khiến cho tôi tan nát cõi lòng.

"Buông ra, các người buông tôi ra, a a a! !”

"Tránh ra, các người tránh xa tôi raaaa!"

"Cứu tôi với, ai đó tới cứu tôi vớiiii!”

Mỗi tiếng la hét, khóc lóc đều làm cho trái tim tôi như vỡ nát.

Chu Tuyết là cô em gái từ nhỏ đã bị bắt cóc của tôi.

Gia tộc chúng tôi là gia đình kinh doanh lớn đã tồn tại lâu đời, là gia tộc có nhiều con trai nhất, duy nhất chỉ có cha mẹ tôi là có hai cô con gái.

Vì thế tôi và em đã được nuông chiều từ nhỏ.

Khi em gái tôi 5 tuổi, cha đi công tác, mẹ để em gái tôi và bảo mẫu ở nhà một mình để đưa tôi đến bệnh viện vì lúc đó tôi bị sốt.

Nhưng khi tôi và mẹ tôi trở về, người bảo mẫu đó và em gái tôi đột nhiên biến mất không chút dấu vết. Sau đó mẹ tôi đã mắc bệnh trầm cảm nặng, còn cha tôi cũng già đi 10 tuổi trong một đêm. Ngay cả ông nội tôi cũng nhắc đến tên em ấy trước khi qua đời.

Sau 13 năm tìm kiếm ròng rã, cuối cùng cảnh sát cũng tìm được nơi ở của em gái tôi.

Để không ảnh hưởng đến kỳ thi đại học của em ấy, gia đình chúng tôi đành ngậm ngùi trì hoãn việc nhận thân lại, đồng thời tôi chuyển đến trường học của em ấy trước.

Trước khi tôi đi đến đó, người mẹ luôn ủ rũ của tôi đã lấy lại tinh thần dọn dẹp phòng cho em ấy.

Trong phòng còn chứa đầy đồ mặc và đồ trang điểm cho em ấy.

"Hạm Hạm con phải chăm sóc em gái thật tốt nhé, hãy đưa em gái con trở về nhà biết không?" Khuôn mặt mẹ tôi tràn đầy hy vọng nắm chặt tay tôi.

Tôi gật đầu ôm chặt lấy mẹ tôi: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ đưa em gái trở về nhà”

Vì bị bắt cóc từ nhỏ nên em gái tôi đi học muộn hơn so với những đứa trẻ khác một năm, em ấy đã hơn 18 tuổi và có thể tự quyết định việc theo mẹ ruột hay ở với mẹ nuôi.

Sau 13 năm xa cách, chúng tôi rất quan tâm đến những câu chuyện về trẻ em bị bắt cóc trên mạng.

Mẹ tôi lo lắng rằng em gái tôi có thể không muốn trở lại bên mẹ ruột. Tôi mang theo tất cả hy vọng của mọi người cố gắng để đưa em gái tôi trở về nhà.

Trên màn hình điện thoại, tin nhắn liên tiếp hiện lên.

"Chu Tuyết nhảy lầu rồi, không biết nó có chết không nữa."

"Chắc không chết đâu, nó chẳng có ý muốn chết thật đâu, nó còn đợi mấy anh lính cứu hỏa đặt đệm khí rồi mới nhảy mà, nó muốn hù dọa cho ai coi đây?"

"Không biết nó có thể đi tố cáo với hiệu trưởng không nữa?"

"Chậc chậc, cậu sợ cái gì, nó nên chết thì hơn nó không chết cùng lắm chúng ta chỉ cần bồi thường tiền cho nó thôi."

Hai từ "bồi thường " này khiến cho tôi vô cùng cay mắt.

Từ khi nào em gái của Hứa Hạm này lại bị người ta dùng hai từ này để sỉ nhục?

Trước khi đến đây, cha tôi đã quyên góp cho trường một tòa thư viện ba tầng.

Bên tai, hiệu trưởng sắc mặt tái mét vẫn đang ra sức giải thích với tôi:

“Bạn học Hứa Hạm, nề nếp ở trường chúng tôi luôn rất tốt, chuyện hôm nay chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Chúng tôi sẽ điều tra chuyện này kỹ lưỡng. Em hãy quay về lớp học trước đi."

Không ai biết gì về mối quan hệ giữa tôi và em gái tôi.

Khi em ấy nhảy từ tầng năm xuống, mặc dù đệm khí được đặt kịp thời nhưng em ấy vẫn bất tỉnh.

Tôi cố nén lửa giận trong lòng lạnh lùng nói: "Tôi đã liên hệ với bệnh viện tốt nhất, mọi chi phí tôi sẽ trả hết. Các người nhanh chóng chuyển con bé sang bệnh viện đó đi."

Tôi không tin tưởng vào trình độ y tế ở thị trấn nhỏ này.

Hiệu trưởng cũng sợ lớn chuyện lên nên vô cùng hợp tác chuyển viện cho em ấy, đối với tôi cũng tỏ vẻ rất biết ơn.

"Bạn học Hứa Hạm, chuyện lần này thật may mắn nhờ có em giúp đỡ."

"Tôi hy vọng rằng trường học sẽ giải quyết vụ bắt nạt này càng sớm càng tốt và sẽ không nhân nhượng cho những kẻ bắt nạt." Tôi lạnh giọng nói xong, liền quay đầu rời đi.

Khi tôi về nhà thì trời đã chiều tối, trong khoảng thời gian này tôi cũng không nhìn thấy mẹ nuôi của Chu Tuyết trở về đây.

Để tiện cho việc đi lại, cha tôi đã mua cho tôi một căn hộ gần trường.

Ngay khi vừa về đến nhà, tôi đã liên lạc với hacker.

Tôi không có ý định cho chuyện này qua một cách dễ dàng, tất cả những kẻ bắt nạt em gái tôi, tôi sẽ không tha cho chúng.

Mấy ảnh đại diện liên tục hiện lên trên điện thoại, nhóm bắt nạt gồm bốn đứa, tôi sẽ để cho chúng biết, trên đời làm người phải có mắt.

Tiền không thể giải quyết hết mọi chuyện. Nhưng tiền trong tay tôi, đúng thật có thể giải quyết bọn chúng.

Lần lượt nhấp vào từng ảnh đại của các thành viên trong nhóm, tôi tìm thấy ảnh của bốn đứa bắt nạt này trong vòng bạn bè của chúng.

Tôi chụp ảnh màn hình lại, sau đó gửi chúng cho hacker để cho AI để thay đổi khuôn mặt từng đứa.

"Ngày mai, hãy đăng mấy video này lên mạng, phải đảm bảo rằng chúng phủ sóng toàn bộ trong trường, tất cả học sinh trong trường đều phải thấy được video này."

Sáng sớm hôm sau, cả trường dường như trở nên hỗn loạn.

Mẹ nuôi của em gái cuối cùng đã đến trường gây âm ĩ.

Mọi người còn đang ở sân trường, tôi nghe thấy tiếng khóc lóc của Chu Quế Hương: "Tuyết Nhi nhà chúng tôi nhảy lầu, tất cả đều do trường học các người, các người phải cho tôi lời giải thích rõ ràng về chuyện này."

"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!"

Bà ta cầm chiếc chiêng trên tay, vừa đi vừa khóc, vừa đi vừa gõ, rất nhanh sau đó đã thu hút rất đông phụ huynh đến xem.

Tôi không hề cảm thấy ngạc nhiên với cảnh tượng này.

Chúng tôi đã sớm điều tra rõ ràng về hoàn cảnh gia đình của Chu Quế Hương từ lâu.

Bà ta mất chồng từ rất sớm, sau khi bà ta bắt cóc em gái rời khỏi nhà tôi, bà ta đã mang theo đứa con trai tàn tật và em gái tôi một mình nuôi chúng lớn lên.

Mấy năm nay nguồn thu nhập chính của gia đình là đến từ cửa hàng hoa quả nhỏ của bà ta.

Loại phụ nữ vô văn hóa này chỉ có thể dựa vào cách thu hút sự chú ý của người khác để giành lấy phần lợi về cho mình.

Sáng sớm, hiệu trưởng đã nhắn tin bảo tôi đến phòng họp.

Trên đường đi, các bạn học tụ tập lại thì thầm: "Mẹ Chu Tuyết làm chuyện mắc cỡ quá đi."

“Đúng rồi, trời ơi, bà ta còn đánh trống khua chiêng nữa.”

"Chậc chậc."

Tôi cảm thấy như bị tát mạnh vào mặt.

Tại sao loại phụ nữ đó lại có thể là mẹ của em gái tôi?

Mẹ tôi vừa tri thức, tao nhã vừa dịu dàng, lương thiên.

Chu Quế Hương bà ta xứng sao?

Mang theo tâm trạng tức giận bước vào phòng họp.

Chu Quế Hương khuôn mặt đầy nước mắt, nước mũi ngồi trên mặt đất nói: "Tôi muốn gặp con gái tôi. Con gái của tôi xảy ra chuyện như vậy trường học các người phải chịu trách nhiệm."

"Thành tích của con gái tôi rất tốt, nó sắp thi đại học rồi."

"Tôi vất vả nuôi nấng con bé, chính các người đã hủy hoại tương lai của nó!"

Tôi đã gặp rất nhiều người như vậy, họ không nhắc đến tiền bạc một câu, nhưng mỗi câu đều xoay quanh đến vấn đề tiền bạc.

Hiệu trưởng sắc mặt bình tĩnh, khi trông thấy tôi bước vào phòng thì khóe môi của ông ta mới thả lỏng.

"Bạn học Hứa Hạm, em có thể gọi video đến bệnh viện để mẹ Chu Tuyết có thể gặp bạn ấy được không?"

Chuyện này rất đơn giản, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có thể giải quyết.

Chỉ là, mục đích của Chu Quế Hương dường như không phải là gặp con gái.

Chu Tuyết vẫn còn hôn mê, sau khi liếc nhìn một cái, bà ta liền gào khóc rồi ngồi bệt xuống đất.

"Con gái tôi không thể tỉnh lại nữa sao? Các người phải bồi thường, các người phải trả tiền thuốc men cho tôi."

"Tiền thuốc men là Hứa Hạm trả." Hiệu trưởng nhíu mày.

Chu Quế Hương khóc: "Tôi không quan tâm, các người phải bồi thường, nếu như Chu Tuyết tỉnh lại, về sau con bé xảy ra di chứng gì thì phải làm sao?"

"Con bé đang yên lành ở trường, tại sao lại nhảy lầu? Các người đã điều tra kỹ chưa?"

Bà ta vẫn còn chút lương tâm mở miệng lên hỏi câu hỏi này, hiệu trưởng lập tức nghẹn lời.

Một lúc lâu sau, ông ta mới nói: "Mẹ Chu Tuyết à, những chuyện xảy ra với Chu Tuyết ở trường, trường chúng tôi thực sự phải chịu trách nhiệm về việc không quản lý học sinh cẩn thận."

"Việc bạn học Chu Tuyết bị mấy bạn nữ cùng lớp mấy bắt nạt, tôi đã liên lạc với phụ huynh của các em ấy, phụ huynh của chúng sẽ đến đây ngay.”

"Vụ việc này, tôi cũng hy vọng hai bên phụ huynh có thể ngồi lại để cùng nhau thảo luận, nếu chị có bất kỳ yêu cầu nào, hãy cứ nói ra."

Tôi không nhịn được cười lạnh một tiếng.

Hóa ra những gì thầy hiệu trưởng nói điều tra đến cùng lại là biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ.

Sau khi phụ huynh của đám bắt nạt đã đến, tôi chết lặng nghe khi nghe họ lạnh nhạt mở miệng xin lỗi Chu Quế Hương.

Cuối cùng, điều kiện là mỗi một gia đình phải bồi thường hai vạn, cùng với nhà trường bồi thường thêm hai vạn, tổng cộng số tiền bồi thường lên đến mười vạn, Chu Quế Hương mới ký vào giấy hoà giải.

Bọn chúng bị công khai hạ hạnh kiểm và phải kiểm điểm trước toàn trường trong buổi lễ chào cờ vào sáng thứ Hai.

Sự việc lần này đã được giải quyết một cách ổn thỏa.

Cha của Trần Trúc Quân lên tiếng nói: "Nếu hai bên đã đạt được thỏa thuận hoà giải, vậy thì đoạn video đó có thể xóa đi được chứ?"

Tôi đã sao chép đoạn video đó và gửi một bản cho hiệu trưởng vào ngày hôm qua.

Chắc là ông ta đã đưa cho mấy vị phụ huynh đó xem rồi.

Còn về phần Chu Quế Hương, bà ta cũng chẳng thèm truy cứu nội dung của đoạn video đó.

Dễ dàng nhận được mười vạn tiền bồi thường, trong lòng của bà ta chuyện lớn lao cỡ nào đi chăng nữa đều có thể giải quyết êm xuôi.

Hiệu trưởng không có bất kỳ ý kiến nào về chuyện này, thậm chí ông ta còn cảm thấy rất hài lòng với kết quả xử lý này.

"Bạn học Hứa Hạm, video trong điện thoại em có thể xóa đi được rồi."

Cả ba bên đều trông rất vui vẻ, thật là ghê tởm!

Tôi cười lạnh một tiếng và đập nát điện thoại trước mặt họ.

Một tiếng “Phanh”, màn hình điện thoại vỡ nát.

Tôi dùng chân đạp nát chiếc điện thoại, dang hai tay ra: “Giờ thì các người yên tâm rồi chứ?”

Tôi không quay đầu nhìn biểu cảm của bọn họ, liền quay lưng rời khỏi phòng họp.

May mắn thay, tôi chưa bao giờ ôm hy vọng vào kết quả xử lý này.

Vô số vụ bắt nạt ở trường học, có những nạn nhân thậm chí còn không nhận được một lời xin lỗi từ kẻ bắt nạt, nói chi là bồi thường.

Nhưng có phải chỉ vì điều này mà những người bị bắt nạt phải biết ơn họ vì sự đền bù thích đáng đến từ họ?

Cười chết.

Một khi đã như vậy thì hãy cứ theo quy tắc của tôi mà tới.

Sau giờ tự học buổi sáng, bốn đứa bắt nạt đã lâu không thấy bóng dáng cuối cùng cũng quay trở lại lớp học.

Trần Trúc Quân kẻ cầm đầu nhóm bắt nạt đi về phía chỗ tôi trước.

Cô ta có mái tóc đen dài thẳng, mặc đồng phục gọn gàng, bề ngoài xinh xắn như một cô gái ngoan ngoãn.

Nếu như trong video cô ta không giật tóc em gái tôi và nói rằng muốn dẫn em gái tôi đi chơi, tôi sẽ rất biết ơn cô ta, tôi cũng sẽ không gán tội cho cô ta là kẻ bắt nạt.

"Chào, học sinh mới chuyển đến."

Cô ta gõ nhẹ lên bàn học của tôi.

"Điện thoại của tôi là cậu nhặt được đúng không?"

"Cha tôi nói, cậu chính là người đã đập vỡ điện thoại của tôi?" Cô ta nhíu mày, dẫm một chân lên ghế của tôi.

“Lá gan cậu cũng to ha, thích can thiệp vào chuyện người khác, lại còn dám đi tố cáo với thầy hiệu trưởng?"

"Rầm" một tiếng.

Những cuốn sách mới tôi vừa nhận đặt trên bàn học đã bị người ta quăng xuống đất.

Người hầu nhỏ của Trần Trúc Quân xuất hiện, cũng chính là kẻ bắt nạt số hai, Hạ Vân.

Cô ta có mái tóc dài uốn xoăn, khuôn mặt trang điểm nhẹ, vẻ mặt cô ta bây giờ vô cùng tức giận.

"Ánh mắt của mày như vậy là có ý gì? Mày không phục à?" Cô ta đưa tay đẩy trán tôi.

Chính cô ta là kẻ đã dí tàn thuốc còn nóng vào cánh tay em gái tôi, tôi đã thực sự nổi giận.

Không một lời thừa thãi, tôi trực tiếp đá cô ta văng ra hai mét.

Sau khi em gái tôi bị bị bắt cóc, tôi đã tập Taekwondo suốt 13 năm, một cú đá của tôi có thể đập vỡ ba tấm gỗ.

Với cú đá này, cô ta chắc chắn sẽ bị gãy xương.

"Rầm." Bàn học bị Hạ Vân đụng đổ, sách vở rơi lả tả khắp nơi.

Cô ta lấy một tay che bụng, tay còn lại che sau đầu, nằm gục trên đất mà rên rỉ.

Lớp học ngay lập tức trong im lặng.

Tôi từng bước đi đến trước mặt Hạ Vân, nhìn cô ta một cách trịch thượng và nói: "Nhặt sách của tôi lên."

Hạ Vân sắc mặt tái nhợt, từng giọt mồ hôi lạnh trên trán đổ xuống.

Cô ta đau đến mức không chịu nổi, khóc lóc nói: "Đi gọi giáo viên, đi gọi giáo viên, nó đánh người!"

"Ha? Bây giờ mới nhớ đến phải gọi thầy cô à?"

"Mới vừa rồi cậu ném sách tôi không phải lợi hại lắm sao?"

Tôi ngồi xổm xuống, giơ tay ấn mạnh vào xương sườn bị gãy của Hạ Vân.

Cô ta ngay lập tức đau đớn hét lên: "A!!! Đau quá, tôi muốn chết, a a a , mau giúp tôi gọi cấp cứu!"

“Không nhặt cũng không sao, có thể nhờ bạn tốt của cậu nhặt giúp!” Tôi cười cười buông tay ra, “Các người không phải là bạn tốt sao?”

"Cậu muốn Trần Trúc Quân? Tiết Doanh? Hay Đào Lan Nghi nhặt sách cho cậu?"

Hạ Vân sợ đến nước mắt, nước mũi chảy dài trên mặt, cô ta liền gật đầu sau khi nghe lời đề nghị của tôi.

Tôi cười lạnh rồi nói: "Vậy để bọn họ nhặt lên giúp cậu, quỳ xuống nhặt."

Trần Trúc Quân là người có điều kiện gia đình tốt nhất trong bốn người này, cô ta cũng là kẻ nắm chủ quyền của nhóm bắt nạt này.

Cô ta chỉ khoanh tay, lạnh lùng đứng nhìn mọi chuyện, cũng không thể đứng ra bênh vực cho Hạ Vân.

Đây là chính là kết quả mà tôi đã mong đợi.

Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên.

"Hãy xem kìa, không có nổi một người chị em tốt nào của cậu đứng ra bảo vệ cậu cả."

Tôi cười khẩy, quay đầu kêu lớp trưởng đang định chạy ra ngoài gọi giáo viên.

"Bọn họ chính là kẻ bắt nạt tôi trước, lớp trưởng nếu như cậu gọi cho giáo viên, cậu chính là đang tiếp tay cho kẻ xấu."

"Không biết ai trong lớp sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo sau Chu Tuyết, cậu là lớp trưởng, cậu lại muốn dung túng chuyện như vậy sao?"

"Chu Tuyết bị bắt nạt đến mức phải nhảy lầu, cậu nghĩ rằng tôi sẽ giống cậu ấy sẽ nhẫn nhịn đúng không?"

Lớp trưởng cao 1m8 lắc lắc đầu: "Không... không phải."

Biểu cảm cậu ấy đang giãy dụa, nhưng cuối cùng cậu ấy cũng quay trở lại chỗ ngồi của mình.

Trong lớp học bầu không khí lạnh ngắt như tờ, tất cả mọi người đều cúi đầu im lặng, không một ai đi ra ngoài gọi giáo viên.

Tôi thu hồi ánh mắt, quay lại nhìn Hạ Vân.

"Nếu không có ai đứng ra bảo vệ cậu, thì cậu hãy chọn đại một người xem sao? Nếu người mà cậu chỉ định cũng không giúp bạn, thì tôi sẽ đánh cậu ấy một trận, không phải là bạn thân sao, thật là."

Tiết Doanh cùng Đào Lan Nghi sợ hãi đến mức phải lùi lại hai bước.

Hạ Vân đau đớn đến mức mồ hôi lạnh chảy dài, không còn quan tâm nhiều, cô ta khóc rống lên: "Lan Nghi, Lan Nghi, cậu đến nhặt sách đi!"

Nhặt sách cũng không phải là việc khó, nhưng mà tôi muốn cô ta quỳ xuống nhặt.

Trước mặt cả lớp, kẻ thường ngày luôn kiêu căng ức hiếp người khác, phút chốt lại quỳ xuống đối với cô ta mà nói, đây chính là một loại sự sỉ nhục trong tâm lý.

Từ đó về sau, tất cả mọi người sẽ nhớ đến cảnh tượng này.

Đáng nói hơn là Đào Lan Nghi là chính kiểu người có lòng tự trọng rất cao.

"Hứa… Hứa Hạm cậu đừng có mà quá đáng." Trần Trúc Quân đột nhiên mở miệng.

Ngay khi cô ta vừa nói xong, Đào Lan Nghi ngay lập tức nhìn cô ta với ánh mắt biết ơn.

"Tôi nghe nói cậu mới chuyển trường từ ngoại thành đến đây, Hứa Hạm cậu có từng nghe qua câu 'rồng mạnh không ép đầu rắn' chưa?"

"Cậu ở đây chỉ có một mình, còn cha tôi chính là doanh nhân lập nghiệp từ hai bàn tay trắng sinh ra và lớn lên ở đây.”

“Ồ?” Tôi bị cô ta làm cho bật cười, “Thật vậy à?”

"Nhưng chuyện đó không có liên quan gì đến tôi."

Tôi nhún vai, “Nếu hôm nay không nhặt sách cho tôi, tôi đảm bảo Hạ Vân sẽ không thể đứng dậy nổi.”

"Giáo viên Ngữ Văn sẽ sớm vào lớp thôi." Trần Trúc Quân cười khẩy một tiếng.

"Vậy chúng ta hãy xem, liệu Hạ Vân sẽ ngất xỉu trước hay giáo viên ngữ văn sẽ vào lớp trước." Tôi khoanh tay đứng nhìn, không chút sợ hãi.

"Tôi chỉ là thấy hơi tội nghiệp cho cậu thôi." Tôi nghiêng đầu nói với Hạ Vân, “Cậu xem, bạn của cậu là người có lòng dạ hiểm ác như thế nào, khi cậu gặp nguy hiểm, bạn bè không người nào đứng ra bảo vệ cậu hết."

"Tiểu Vân, cậu đau đến mức muốn chết lắm phải không?"

Có bằng một phần vạn nỗi đau của em gái tôi không?

Tôi siết chặt ngón tay mình lại.

Hạ Vân đau đớn đến nổi run rẩy, ba phần đau xót bốn phần oán trách, "Đào Lan Nghi, nhặt sách giùm tôi!”

Trong bốn người họ, vị trí của Đào Lan Nhi là thấp nhất.

Trần Trúc Quân nhíu mày thật sâu, rốt cuộc cũng mở miệng: "Lan Nghi, nhặt sách đi."

Sự sỉ nhục này khiến đôi mắt của Đào Lan Nghi đỏ bừng lên.

Cô ta nghiến răng rồi từ từ khuỵu chân xuống.

Tôi lấy điện thoại ra, ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Nhặt đi!"

"Sao? Cậu sợ camera à? Khi cậu bắt nạt người khác không phải cậu rất thích quay video sao?"

Trong lớp hoàn toàn im lặng, Đào Lan Nghi cũng không dám lên tiếng.

Khi cô ta đã nhặt được một nửa số sách, giáo viên ngữ văn cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Cảnh tượng trong lớp học khiến cho giáo viên rất bất ngờ, Hạ Vân như nhìn thấy cứu tinh: "Thầy ơi cứu em với thầy ơi!!"

Đào Lan Nghi càng quỳ thẳng lưng hơn.

Cô ta mím chặt môi, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi mỉm cười khiêu khích cô ta.

"Đào Lan Nghi, một khi cậu đã quỳ xuống rồi thì không thể đứng lên được nữa."

Hạ Vân nhanh chóng được đưa đến bệnh viện.

Tôi ở đó và đã gặp lại cha mẹ của cô ta.

Khi nhìn thấy tôi, Hạ Quang tức giận lao đến chỗ tôi.

Ông ta giơ cao tay lên, như muốn đánh tôi. "Năm vạn."

Tôi thậm chí còn không chớp mắt.

Hạ Quang cả người sững sờ, "Cái gì?"

"Tôi đã đánh con gái của chú, vì vậy tôi rất sẵn lòng bồi thường cho chú năm vạn."

Tôi mỉm cười với ông ta, "Phí điều trị tôi sẽ trả."

Hạ Vân thở hổn hển trên giường, sau khi nghe xong, cô ta tức giận gào lên: "Hứa Hàm mày cũng thật sự giàu có đấy! Cha, mau gọi cảnh sát! Gọi cảnh sát đi cha!"

“Câm miệng!!” Hạ Quang tức giận quay đầu lại rống một tiếng, sau đó quay qua dùng ánh mắt sáng rỡ nhìn tôi, “Cháu nói thật sao?”

"Tôi có thể trả tiền ngay bây giờ."

Tôi cười chế giễu một tiếng.

Họ đã dùng mười vạn mua lại sự tổn thương mà em gái tôi đã chịu đựng, trong khi tôi chỉ cần trả họ năm vạn.

Hạ Quang nhận được tiền và nhanh chóng rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người tôi và Hạ Vân.

Nước mắt tủi nhục trào ra, nỗi đau đớn khiến cho cô ta bị dày vò từng giây từng phút.

"Thật nhàm chán, năm vạn còn không đủ để cho tôi mua một cái túi."

Tôi cười nhạo một tiếng, trước khi đi tôi không nhịn được mà nhắc đến Chu Tuyết.

"Bọn cậu bắt nạt Chu Tuyết chỉ cần bồi thường hai vạn, tôi đá cậu một phát bồi thường tận năm vạn, nói thẳng ra thì cậu kiếm được nhiều tiền hơn nha."

“Nhưng mà…” Tôi dừng một chút, sau đó đột nhiên nở nụ cười: “Cho dù tôi có đánh gãy hết xương cốt trên người cậu, số tiền này đối với tôi cũng chỉ là số tiền nhỏ mà thôi.”

Khi tôi rời bệnh viện và trở lại lớp học, chiếc bàn bị đá đổ đã được dựng lên.

Bầu không khí giữa ba đứa bắt nạt còn lại trông khá là vi diệu đấy.

Mọi thứ đều đã được sắp xếp lại như bình thường, nhưng tôi biết, không thể nào có thể kết thúc mọi chuyện một cách dễ dàng như vậy.

Một người hèn nhát như vậy, làm sao lại có thể trở thành kẻ bắt nạt?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box