"Tôi sống trong nhà họ Lâm mỗi ngày đều cảm thấy khổ sở. Tôi có bạn trai, nhưng họ lại ghét nghèo ưa giàu, bỏ rơi tôi."
Lâm Minh Châu đăng lên văn bản chấm dứt quan hệ nhận nuôi.
"Tôi chỉ muốn trở về lấy con búp bê tôi mua bằng học bổng của mình, nhưng lại bị họ đuổi khỏi nhà."
Dư luận dậy sóng. Gần như tất cả bình luận bên dưới đều là ủng hộ Lâm Minh Châu.
"Coi con gái như công cụ thì không hay chút nào. Cô bé này thật đáng thương."
"Ôm ôm. Mẹ tôi cũng quản lý rất chặt. Bà ấy muốn tôi gả cho một ông già để lấy tiền sính lễ cho em trai tôi."
"Hào môn cũng không dễ dàng gì. nhà họ Lâm nhìn bên ngoài có vẻ như rất yêu thương con gái, thực tế lại là bộ dạng này!"
Ngay cả giới truyền thông bất lương cũng giúp Lâm Minh Châu.
Giương cao lá cờ chính nghĩa nói muốn vạch trần hoạt động "Từ Thiện Giả" và "Quyên Góp Lừa Đảo" của nhà họ Lâm.
Thông tin của tôi và chồng đều bị cộng đồng tìm ra, điện thoại của chúng tôi chứa đầy tin nhắn cùng những cuộc gọi lăng mạ chửi rủa.
Giá cổ phiếu của Lâm Thị cũng giảm mạnh.
Thậm chí có người còn giăng biểu ngữ ở dưới tầng công ty để buộc tội chúng tôi, yêu cầu chúng tôi "cút khỏi TQ!"
Gạt tàn thuốc cạnh giường trong phòng ngủ chứa đầy tàn thuốc.
Tôi có thể hiểu được nỗi buồn của anh ấy. Dù sao đó cũng là đứa con gái chúng tôi đã tận tâm chăm sóc nuôi dưỡng suốt 10 năm.
Tôi lật dở các tài liệu văn bản. Trong mấy ngày bị bạo lực mạng, tôi gần như đã sắp xếp xong.
Tôi đang chờ một cuộc điện thoại.
Cuộc điện thoại khiến Lâm Minh Châu rơi xuống từ nơi cao nhất của dư luận.
Đợi thêm hai ngày, Lâm Minh Châu mất bình tĩnh, chủ động gọi cho tôi.
Đợi được cuộc gọi như ý muốn, tôi mở ghi âm.
"Cho tôi một ngàn vạn cùng với hai căn nhà, tôi sẽ dừng lại."
Trong điện thoại có giọng nữ the thé.
"Cái gì mà hai căn nhà? Có bao nhiêu thì đòi bấy nhiêu. Không biết có bao nhiêu đứa con gái thích Tưởng Xuyên nhà chúng tôi đấy. Cô còn không mang thêm của hồi môn tới!"
Lâm Minh Châu rất sợ bà mẹ chồng kia, quay sang nói muốn toàn bộ nhà và xe đứng tên tôi và chồng.
"Mẹ không nhận con nhưng bố vẫn nhận con. Ông ấy đau lòng cho con, nhất định sẽ chấp nhận, không có như mẹ đâu."
Tôi thở dài. Đứa con nửa đời trước được ăn sung mặc sướng, được nuôi dưỡng bằng lời hay ý đẹp, giờ lại bị một con chuột chù thao túng.
"Lâm Minh Châu, cô không rõ những việc cô làm gây ra ảnh hưởng thế nào tới nhà họ Lâm sao? Cô tự hỏi bản thân, có thật sự coi chúng tôi là bố mẹ không?"
Chuyện này vừa nhắc tới, Lâm Minh Châu giống như đã bị tẩy não, chỉ nhắc tới bất mãn của mình.
"Là các người không coi tôi là con gái ruột! Tôi yêu Tưởng Xuyên, nhưng các người lại không muốn tiếp nhận anh ấy, thậm chí còn kì thị anh ấy!"
"Cô Tưởng nói rồi. Tôi là con một, tài sản của nhà họ Lâm nên thuộc về tôi và Tưởng Xuyên, nhưng bà không chịu cho tôi bất kì cái gì!"
"Nên cô định dùng cách này hãm hại bố mẹ mình, để mọi người coi bố mẹ cô thành trò cười sao?"
Lâm Minh Châu có chút chột dạ.
"...Ai bảo các người không nhận Tưởng Xuyên, còn đem con đê t.ện kia về nhà. Các người nên cho tôi mọi thứ, cho tôi cả tiền bạc và tình yêu!"
Tôi cúp điện thoại, chấm dứt cơn điên của Lâm Minh Châu.
Trên tài khoản chính thức của Lâm Thị, tất cả những khoảng chi tiêu cho Lâm Minh Châu suốt bao năm qua đều được đăng tải.
Ngoại trừ ăn mặc đi lại cần thiết, piano, violin, ballet, chuyến du lịch cho kỳ nghỉ, tiền tiêu vặt hàng tháng...
Cư dân mạng hóng hớt bên dưới lần lượt bình luận: "Sếp Lâm còn thiếu con gái không? Tôi sẵn sàng chịu đựng sự áp bức và kiểm soát như vậy."
"Kiếp sau tôi cũng muốn được phú quý ngất trời như thế!"
"Cái này không phải còn tốt hơn cả đối xử với con gái ruột sao?"
Dư luận bắt đầu đổi chiều, tôi rèn sắt khi còn nóng, công khai đoạn ghi âm.
Trong đoạn ghi âm, Lâm Minh Châu hùng hổ dọa người.
Khác biệt hoàn toàn với đóa bạch liên hoa yếu đuối bị bố mẹ nuôi hào môn hành hạ trong đoạn phát sóng trực tiếp.
Thậm chí có người còn tiết lộ lý do cắt đứt quan hệ nhận nuôi giữa Lâm Minh Châu và nhà họ Lâm.
Là vì bạn trai Tưởng Xuyên của nó không được người nhà chấp nhận.
Người tố giác còn nói thêm: "Tưởng Xuyên kia là một tên côn đồ vô tích sự đã bỏ học. Hắn dùng gương mặt kia làm biết bao nhiêu cô gái mang thai. Hắn cũng từng bị đưa vào trại giam vị thành niên vì tội đánh bạc và mại dâm."
"Ngay cả một gia đình bình thường cũng không thể chấp nhận được bạn trai của con gái họ như vậy, chứ nói gì đến hào môn rộng lớn kia."
#Lâm Minh Châu yêu đương não tàn#, #Lâm Minh Châu con gái nuôi bội bạc# … tất cả đều nằm trong hot search top 1.
Phòng phát sóng trực tiếp của nó và Tưởng Xuyên chính thức bị cấm do ảnh hưởng xấu.
Tôi lại công khai thỏa thuận chấm dứt quan hệ nhận nuôi chính thức, khác với kiểu che đậy lấp liếm của Lâm Minh Châu trong phòng phát sóng trực tiếp.
Bên trên thấy rõ chữ ký của cả ba người.
Ngoài ra còn có video ghi lại từ ngày nó ký đơn thỏa thuận.
Lâm Minh Châu rơi xuống từ đỉnh cao của dư luận.
Thậm chí có nhiều cư dân mạng quá khích không muốn gọi nó là Lâm Minh Châu, mà là gọi nó bằng tên khi còn ở cô nhi viện.
Từ thiên kim hào môn, trở thành một đứa vong ơn bội nghĩa trong mắt mọi người.
Chỉ trong một thoáng…
Trong thời gian này, vợ chồng tôi ai nấy đều kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần vì rắc rối do Lâm Minh Châu gây ra.
Xán Xán luôn bên cạnh quan tâm chúng tôi.
Con bé rất chu đáo, cũng rất hiểu chuyện, trân trọng mọi thứ hiện tại đang có.
Ngoài việc mỗi ngày đi học, con bé còn dành thời gian cho chúng tôi và đi thăm bà nội.
Có một lần khi tôi tới đón Xán Xán tan học, nhìn thấy một nam sinh tay cầm điếu thuốc cà lơ phất phơ quấn lấy Xán Xán.
Phía sau là mấy tên đàn em.
Họ vây quanh Xán Xán, cười gọi con bé là chị dâu.
Xán Xán sắc mặt khó coi: "Chu Vũ Miên. Tôi đã nói với anh là tôi chỉ muốn chăm chỉ học hành, không có ý định yêu đương."
Nam sinh vẻ mặt nghiêm túc: "Nhưng anh rất thích em. Anh sẽ không ảnh hưởng tới việc học của em, sẽ cùng em tới thư viện cùng làm bài tập..."
Xán Xán thở dài: "Tôi hiểu anh thích tôi, nhưng sự thích thú của anh đang quấy rầy tôi. Điều quan trọng nhất với tôi lúc này là tập trung vào kỳ thi. Anh nói không ảnh hưởng chỉ là suy nghĩ của anh thôi. Mong anh tôn trọng mong muốn của tôi."
"Nếu anh còn tiếp tục quấn lấy, tôi sẽ bảo bố mẹ đến trường cùng thầy giáo đưa ra hướng giải quyết."
Nói xong con bé đẩy đám người qua một bên, nhìn tôi đang đứng cạnh xe.
"Mẹ, mẹ tới rồi!"
Tôi mỉm cười mở cửa xe cho con bé, rồi đi về phía Chu Vũ Miên đang có chút hốt hoảng.
Giọng nói của thằng bé có hơi run, dẫn đầu đám đàn em cúi đầu chào tôi: "Chào cô, con xin lỗi vì đã quấy rầy Xán Xán. Sau này con sẽ không làm phiền Xán Xán nữa."
Chu Vũ Miên nhìn tôi với vẻ mặt khẩn trương, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào tôi.
Đám đàn em cũng tìm cớ lẻn đi.
"Trước mắt mong cháu đừng làm phiền Xán Xán nữa. Nếu có lần sau, cô sẽ không nhẹ tay với cháu đâu. Thêm nữa, cô cũng từng trải qua độ tuổi này, tuổi trẻ bồng bột là chuyện bình thường. Nhưng nếu là người phù hợp thì sẽ chờ ở tương lai, thay vì can thiệp vào tương lai của người mình thích."
Chu Vũ Miên mặt đỏ bừng, nặng nề gật đầu.
Xe đã đi rất xa, bóng dáng thằng bé vẫn ở trong gương chiếu hậu.
Từ sau vụ dư luận kia, Lâm Minh Châu đã đứng nơi đầu sóng.
Nhiều người gọi nó là Lâm Bạch Nhãn.
Nó không dám ra ngoài, mỗi ngày đều trốn trong nhà Tưởng Xuyên.
Thám tử nói cho tôi biết, cuộc sống của Lâm Minh Châu ở Tưởng gia không mấy tốt đẹp.
Tưởng Xuyên có ba chị gái. Một nhà sáu người bọn họ cùng với Lâm Minh Châu sống trong một căn nhà thuê.
Lâm Minh Châu là đại tiểu thư mười ngón tay chưa từng chạm nước.
Dần được dạy dỗ thành bảo mẫu toàn thời gian, mỗi ngày đều phải giặt giũ nấu nướng.
Ngày nào nó cũng bị mẹ Tưởng ghét bỏ vì công việc không thuận lợi, bị ép sinh con.
Mẹ Tưởng cho là vợ chồng tôi không có con ruột, nên sau này chúng tôi nhất định sẽ cần Lâm Minh Châu chăm sóc.
Chỉ cần Lâm Minh Châu sinh một đứa con của Tưởng gia.
Tưởng gia có thể thành công nuốt chửng mọi thứ của nhà họ Lâm.
Tôi cười không nói gì, sau đó xoay người chuẩn bị tiệc sinh nhật thật hoành tráng cho Xán Xán, chính thức tuyên bố con bé là con gái nhà họ Lâm.
Người thừa kế hợp pháp duy nhất của nhà họ Lâm.
Thiếu nữ mặc trên người lễ phục sang trọng, đeo lên vòng cổ được thừa kế từ nhà họ Lâm, đoan trang lại cao quý.
Người trong giới nhìn thoáng qua đã hiểu dụng ý của tôi.
Những người từng là bạn tốt của Lâm Minh Châu trước đây không còn thân thiết với nó nữa.
Lâm Minh Châu mất đi chút phẩm giá cuối cùng của mình.
Nên khi nhìn thấy Lâm Minh Châu mặc trên người bộ đồ không vừa người, gương mặt hốc hác xuất hiện trước cổng biệt thự nhà họ Lâm.
Tôi không hề ngoài ý muốn.
"Mẹ... mẹ thật sự không cần con nữa sao?"
Tưởng Xuyên và mẹ Tưởng đi cùng đứng ở sau lưng nó, quản gia dẫn họ vào phòng khách.
Trên đường đi, Tưởng Xuyên và mẹ Tưởng tham lam nhìn hết thảy mọi thứ trong biệt thự nhà họ Lâm.
Bà ta nuốt nước miếng.
"Bà thông gia, mấy thứ bày trí này tốn không ít tiền nhỉ?"
Lâm Minh Châu run run ngồi xuống sofa bằng da, Tưởng Xuyên mất kiên nhẫn mở trò chơi.
Mẹ Tưởng vừa nhét quả anh đào vào miệng, vừa mơ hồ nói với tôi.
"Bà thông gia này, giữa cha mẹ và con cái, nào có mối thù nào để qua đêm. Huống hồ bà nuôi Minh Châu nhiều năm như vậy, làm sao so được với con nhóc thối kia!"
Tôi bê ly trà lên nhấp một ngụm: "nhà họ Lâm và Minh Châu đã cắt đứt quan hệ nhận nuôi. Xán Xán là con gái mà nhà họ Lâm công nhận."
Tôi nhìn Lâm Minh Châu, ánh mắt nó né tránh, mang theo bất kham cùng mờ mịt.
"Minh Châu, là cô chủ động từ bỏ nhà họ Lâm để ở bên Tưởng Xuyên. Cô biết tôi nói luôn giữ lời."
Mẹ Tưởng gấp gáp tới nhéo mạnh Lâm Minh Châu.
"Bà thông gia nói đùa. Minh Châu cũng chỉ là giận dỗi mà thôi. Nó vĩnh viễn là con gái của nhà họ Lâm!"
Nhận xét Box