Sống Lại Từ Bỏ Đứa Con Nuôi Ong Tay Áo - Chapter 02

Sống Lại Từ Bỏ Đứa Con Nuôi Ong Tay Áo - Chapter 02

 

"Bố mẹ lại không có con ruột. Tưởng Xuyên cực kì tốt. Sau này con và anh ấy cùng nhau chăm sóc bố mẹ lúc về già không tốt sao?"

Là loại chăm sóc người già như hút máu kia sao?

Tôi không cần!

Tôi dùng chút kiên nhẫn cuối cùng định thuyết phục đứa con gái mà tôi từng xem như minh châu trong lòng.

"Chỉ một bữa Malatang đã khiến con cảm động rồi sao? Những thứ con ăn con mặc con dùng thì không phải tâm ý của bố mẹ sao?"

"Lúc con ốm, chúng ta thức đêm ở cùng con. Sợ con ở trường bị bắt nạt, chúng ta đã đóng góp xây dựng cho nhà trường, cho con có đủ tự tin."

"Một phần Malatang thì bao tiền? Một bữa ăn tại nhà hàng Michelin yêu thích của con thì bao nhiêu? Lâm Minh Châu, con bị tình yêu làm cho mù mắt rồi. Tưởng Xuyên tìm được con rồi sẽ phải bớt đi bao nhiêu năm nỗ lực? Hắn ta đối với con thì sao? Có thể cho con cái gì?"

"Đối với nữ giới, sự nghiệp và giá trị của bản thân quan trọng hơn nhiều so với tình yêu hão huyền của đàn ông."

"Mẹ cho con thêm một cơ hội nữa, trở về suy nghĩ cho kĩ. Con nhìn những người đã kết hôn làm nội trợ đi, có ai hạnh phúc không?"

Lâm Minh Châu bất mãn tôi nói điều không hay về Tưởng Xuyên.

"Tưởng Xuyên không phải vậy! Con và anh ấy chắc chắn là ngoại lệ!"

"Đừng trói buộc đạo đức của con! Sao mẹ lại xem thường Tưởng Xuyên như vậy chứ! Con sẽ ký, từ nay về sau không liên quan gì tới nhà họ Lâm nữa!"

Lâm Minh Châu cầm thỏa thuận trên bàn, không buồn nhìn lại ký vào tờ giấy.

"Tưởng Xuyên nói rồi, sau này anh ấy sẽ yêu thương con lên tận trời mây. Không có bố mẹ, anh ấy vẫn có thể dẫn con đi mua túi, ăn nhà hàng Michelin!"

Nó đối với chuyện này vẫn vô cùng tức giận, nhưng ngay khi ký xong, mối quan hệ nhận nuôi của chúng tôi cũng hủy bỏ.

nhà họ Lâm sẽ không ra mặt vì nó nữa.

Mọi bi thương của phụ nữ thường bắt đầu từ lúc họ giao phó cuộc đời của mình cho người khác.

Rồi nó sẽ phải gánh chịu hậu quả thôi.

Nhưng tôi không ngờ nó lại tới nhanh như vậy.

Lâm Minh Châu đã mang thai.

Còn Tưởng Xuyên thì bỏ rơi nó rồi biệt tăm.

Từ khi mối quan hệ nhận nuôi cắt đứt, nó không còn là con gái của nhà họ Lâm nữa.

Không thể vào được công ty, nên phải đợi tôi ở tiệm cafe dưới tầng.

Lúc tan làm tôi tới gặp nó, tôi gần như không nhận ra nó nữa.

Lâm Minh Châu trước đây mặc đồ hiệu, tựa như một con công lấp lánh kiêu hãnh.

Bây giờ nó hốc hác hẳn đi, mặc quần áo rẻ tiền không vừa người.

"Con xin lỗi mẹ. Con sai rồi. Mẹ có thể giúp con không?"

Nó níu giữ quần áo tôi cầu xin.

"Con... con có thai rồi, con không liên lạc được với Tưởng Xuyên."

Tôi nặng nề thở ra một hơi, tháo đồng hồ và nhẫn kim cương ra.

Xoay người giáng cho Lâm Minh Châu một cái tát thật mạnh.

Lâm Minh Châu bị tôi tát tới lệch mặt qua một bên, che mặt nhìn tôi với vẻ khó tin.

"Mẹ!"

Tôi không còn gì để nói: "Cô Lâm, mối quan hệ nhận nuôi của chúng ta đã chấm dứt từ lâu. Đây là việc của cô, cô phải tự chịu trách nhiệm."

Lâm Minh Châu vừa uất ức vừa tức giận.

"Sao mẹ có thể làm vậy với con! Con tưởng bố mẹ chỉ đang tức giận thôi."

Nó cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói như đương nhiên.

"Con không định cắt đứt quan hệ với bố mẹ. Con vẫn luôn là con gái của nhà họ Lâm."

Tôi xoay cổ tay điều chỉnh vị trí dây đeo.

"Cô nghĩ thế nào không liên quan tới tôi. Nhưng mong cô đừng tới tìm tôi nữa. Tôi không có đứa con gái như cô."

Tôi lái xe tới bệnh viện đón Đường Xán Xán đang chăm sóc bà nội.

Năm xưa khi tôi mang Lâm Minh Châu đi.

Mấy đứa trẻ trong cô nhi viện đã trút hết sự bất mãn và ghen tị với nó lên người Đường Xán Xán.

Con bé thường xuyên bị đánh đập chửi bới, thậm chí còn không được ăn.

Giường ngủ ngổn ngang xác chuột và gián.

Bà lão gom rác ở cô nhi viện không chịu nổi nên đã mang con bé đi, nhưng không làm thủ tục nhận nuôi.

Thấy tôi tới, Đường Xán Xán nhanh chóng đứng dậy chào đón.

"Con chào Cô Trình."

Bà nội cũng run rẩy rời khỏi giường, tôi vội bước tới đỡ Đường Xán Xán.

"Để Xán Xán về với cô đi. Bộ xương già này của tôi không đáng chữa trị tốn kém như vậy. Tôi muốn về quê. Xán Xán, nhất định phải học hành chăm chỉ và tôn trọng cô Trình của con."

Hai mắt Đường Xán Xán đỏ hoe. Tôi biết con bé và bà nội luôn lo lắng việc điều trị tốn kém quá nhiều.

Nhưng thứ mà nhà họ Lâm không thiếu nhất chính là tiền.

Tôi an ủi bà nội Đường, lại dặn dò vài câu với y tá.

Sau đó đưa Xán Xán về nhà.

Hôm nay tôi và chồng hẹn nhau dùng chung bữa cơm gia đình.

Về tới nhà, tôi trông ngóng chờ chồng về.

Tôi gọi điện hỏi, lại nghe được tiếng khóc của Lâm Minh Châu.

"Bố, con chỉ là nhất thời kích động thôi. Mẹ thật nhẫn tâm, còn đánh con nữa! Còn đòi lại toàn bộ tiền của con."

Chồng tôi nhẹ giọng an ủi.

"Vợ à, Minh Châu có chút chuyện... Anh an ủi nó xong sẽ quay về với em và Xán Xán."

"Em hỏi xem Xán Xán muốn ăn gì. Tối nay anh tới muộn, anh muốn mời nó ăn để xin lỗi."

Tôi trầm mặc: "Lâm Minh Châu đã chấm dứt quan hệ nhận nuôi với chúng ta rồi."

Chồng ở bên kia điện thoại thở dài: "Anh biết. Nhưng..."

Nhưng suy cho cùng, nó cũng là đứa con gái mà anh ấy yêu thương nhiều năm như vậy. Trong thời gian ngắn, anh ấy khó mà buông tay được.

Lâm Minh Châu nghe được chúng tôi nói chuyện liền bắt đầu dò hỏi.

"Xán Xán là ai? Bố mẹ vừa nhận nuôi con gái mới sao? Sao bố mẹ có thể làm vậy với con?"

Lâm Minh Châu kích động lao ra ngoài.

Tiếng xe phanh gấp và tiếng la hét của chồng tôi truyền tới từ trong điện thoại.

Trong phòng bệnh, gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Minh Châu tái nhợt.

Nó lao ra ngoài rồi bị ô tô tông phải, trầy xước và chấn động nhẹ.

Vừa thấy tôi tới, nó liền trốn ở sau lưng chồng tôi.

"Bố ơi, con khó chịu..."

Chồng tôi đau lòng vỗ lưng nó an ủi.

Lâm Minh Châu níu chặt quần áo chồng tôi, tựa như lúc nhỏ mơ thấy ác mộng.

"Bố mẹ muốn nhận nuôi con gái khác sao? Bố mẹ không cần Minh Châu nữa sao?"

"Minh Châu sợ lắm. Sợ khi tỉnh lại sẽ không còn bố mẹ, không còn nhà nữa..."

Tôi đưa Xán Xán tới trước giường bệnh.

Nắm tay Xán Xán nói với nó.

"Đúng vậy. Tôi cùng bố cô nhận nuôi con gái mới. Con bé là bạn thân của cô ở cô nhi viện. Cô còn nhớ con bé không?"

"Về mặt pháp lý, cô không còn bất cứ quan hệ nào với nhà họ Lâm nữa."

Ngay lúc nhìn thấy Đường Xán Xán, vẻ mặt Lâm Minh Châu tối sầm lại.

Nó kéo tay áo chồng tôi nói: "Mẹ có nhất thiết phải tàn nhẫn vậy không? Con chỉ nhất thời kích động thôi, mẹ đã đuổi con đi!"

Nước mắt Lâm Minh Châu lăn dài: "Con thật sự biết sai rồi."

Tôi nhướn mày: "Viện phí và chi phí phẫu thuật phá thai đều được thu xếp cho cô rồi."

Tôi định nói tiếp nhưng chồng tôi lại mang vẻ mặt không đồng tình ngăn lại.

Trong mắt anh ấy, Lâm Minh Châu chỉ là đứa con gái bốc đồng nổi loạn.

"Vợ à, Minh Châu biết sai rồi. Chúng ta đưa nó về đi! Về sau nó và Xán Xán đều là con gái của chúng ta."

"Em nói rồi. Không là không!"

Vẻ mặt chồng tôi trùng xuống, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Bác sĩ mở cửa, báo kết quả xét nghiệm cho chúng tôi.

"Sức khỏe của bệnh nhân không có vấn đề, chờ hồi phục hai ngày là xuất viện được rồi."

Chồng tôi tiến lên hỏi: "Đứa bé trong bụng thì sao?"

Bác sĩ kinh ngạc đẩy kính: "Bệnh nhân không có thai mà?"

Tôi mỉa mai nhìn sang Lâm Minh Châu đang vội cúi đầu.

Nếu không phải tôi nhìn thấy Lâm Minh Châu gặp Tưởng Xuyên, tôi đã bị che mắt rồi.

"Bố mẹ em nhiều tiền, lại chiều em như vậy, nhất định sẽ vì chuyện này cho em trở về. Tới lúc đó chúng ta lén lút yêu đương, chờ em dỗ dành bố mẹ em xong thì hẳn công khai."

"Tưởng Xuyên anh thật tốt. Chuyện gì cũng cân nhắc cho em."

"Dẫu gì cũng là bố mẹ em. Chờ họ đưa nhà và xe cho em rồi, chúng ta liền công khai!"

Chuyện này xảy ra trước ngày Lâm Minh Châu trả chìa khóa xe một ngày.

Bị camera hành trình lưu lại.

Chồng tôi trầm mặc hồi lâu: "Minh Châu, con thật sự khiến bố quá thất vọng."

Chúng tôi lái xe về nhà.

Bữa cơm gia đình đang yên ổn, kết quả lại um sùm một trận.

Tôi và anh ấy đều kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Trước khi về phòng nghỉ ngơi, Xán Xán đã giữ tôi lại.

"Cô Trình. Năm đó Lâm Minh Châu nói với con, là cô và chú Lâm không muốn con, nên mới để con trở về sao?"

Tôi ngạc nhiên: "Nó nói là tự con không muốn đến. Vốn dĩ chúng ta muốn nhận cả hai đứa làm con nuôi!"

Trong mắt Xán Xán lộ ra tia hiểu rõ và ảm đạm: "Thì ra là vậy. Con sẽ học hành chăm chỉ, kính trọng cô chú và bà nội."

Tôi nhẹ nhàng sờ đầu con bé, dặn dò nghỉ ngơi sớm.

Một khi trở thành con gái của nhà họ Lâm, con bé sẽ không cần phải lo lắng bất kì điều gì.

Chỉ cần nỗ lực tiến về tương lai phía trước.

Trước khi rời đi, tôi nghe thấy Xán Xán nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Vì tên đàn ông rác rưởi mà vứt bỏ bố mẹ tốt như vậy, thật là ngu xuẩn!"

Trong thời gian này, Lâm Minh Châu liên tục gửi tin nhắn cho vợ chồng, nịnh nọt than khóc.

Tôi cũng coi như đã nhìn rõ, nó chỉ là thứ nuôi ong tay áo không ngừng đòi hỏi.

Muốn tài sản của nhà họ Lâm, nhưng lại không muốn từ bỏ tình yêu của bản thân.

Tôi không trả lời. Chồng tôi luôn là người hiền lành cũng trở nên nhẫn tâm.

"Bố mẹ, Tưởng Xuyên là mạng của con! Không có anh ấy, con sẽ chết mất!"

"Tưởng Xuyên thật sự rất tốt. Anh ấy không phải loại người như bố mẹ nói."

"Bố mẹ…"

Chúng tôi chặn nó.

Không ngờ tới khi tỉnh dậy, nhà họ Lâm lại nằm trên hot search.

Hóa ra Lâm Minh Châu và Tưởng Xuyên đã dùng nền tảng truyền thông để dắt mũi dư luận.

Trong video, Lâm Minh Châu rưng rưng nước mắt bóc phốt nhà họ Lâm đã kiểm soát mình.

"Từ nhỏ tôi luôn phải học đủ thứ, chỉ vì muốn chiều lòng lão già mà sau này tôi sẽ cưới!”

"Họ bất chấp ý nguyện của tôi, ép tôi phải thay đổi nguyện vọng và phải học ở trường đại học gần nhà."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box