Phong Nguyệt - Chapter 01

Phong Nguyệt - Chapter 01



Chương 1

Chu Yên đã làm đảo tiếp rượu ở hộp đêm Kẹo Lại Đông Nam Kỳ Châu được bán nám.

Năm đầu cô hãy còn non nớt, hỏi nghi chuyện cười Lục âu là đỏ mặt tía tai Năm thứ hai học được vài mánh lới, ngày càng thoải mái đón nhận việc mình làm. Sang năm thứ ba, cô trở thành nàng đào một đêm sáu ngàn được yêu thích tại Kẹo.

Đương nhiên, cô vẫn không thái sánh bằng những ở đảo cao cấp.

Đào cao cấp phải có mặt xinh dáng đẹp, phải đi nghi đa tài. Quan trọng nhất là phải chịu chơi cái bên phải biết giúp chuyên pha trà, phải khác châu theo tử v đặc biệt của một số khách hàng đặc biệt.

Giá khởi điểm cho một đêm tiếp rượu là mười hai ngàn, đi tiếp khách là bán mươi người, nếu làm các thượng đế hài lòng và thấy hời thì có khi còn được họ bo tiền tu sữa hàng họ, gọi tây tây là phí tút tát kênh mương... Mà nghe chừng cũng chẳng tây lắm.

Trong phòng ban, họ là chị em tốt, ngoài phòng ban, họ là người xa lạ. Chẳng ai rành ngón nghề trở mặt bằng họ

Ngày 21 tháng 3, một đồng nghiệp sắp thành thành của nhóm đào nhảy lầu tự sắt Đội Hình sự 1 trực thuộc đến phía Tây thành phố đã vào cuộc đều tra hơn một tuần, ngày nào cũng tiếp xúc với bọn họ sắp nhẵn mặt cả trăm cô ả đến nơi

Hôm nay lại là một ngày điều tra khác..

Quản lý lại tập hợp những người từng tiếp xúc với nạn nhân vào ngày xảy ra vụ án. Họ đứng xiêu vẹo thành một hàng, mặt mày lộ vẻ mất kiên nhẫn, có người còn ngang nhiên cầm theo bấm móng tay, vừa dỏng tai nghe cảnh sát nói chuyện vừa sửa sang bộ vuốt.

Phần đông cánh đào đều không có văn hóa, không được giáo dục, đâm ra con người cũng chẳng đàng hoàng gì. Kẹo đã thực hiện công tác tư tưởng từ trước, dặn họ nói với người ngoài rằng họ chỉ là nhân viên phục vụ của hộp đêm, người không có bằng chứng chẳng thứ chỉ tay nói họ buôn hương bán phấn, đến cảnh sát cũng không có quyền này.

Thế nên dù họ rõ chẳng coi ai ra gì, phía cảnh sát cũng chỉ có thể quở trách chữ không thể xử phạt.

Chu Yên đứng gần nhất toàn là người làm thời đầu tiên.

Vị cảnh sát xét hỏi cô tên VI LỄ AN là Đội trưởng Đội Hình sự 1, được chuyên chuyển đến từ máy năm trước. Nghe đâu anh là từng làm việc trong Đội Phòng chống ma túy, có điều khó ai kiếm chứng được điều này

Tay cầm quyền các ghi chép, anh ta hỏi Chu Yên. Dân cuối cùng cả gặp Tường Tiêu Chiêu là lúc nào?

Chu Yên chống khuỷu tay lên kệ tivi, lại lên cơn nghiện thuốc lá. Cô hỏi ngược Tôi làm điếu thuốc đã được không?

Vi Là An đanh giọng: Không được !

Chu Yên ngáp dài, khục khịt mũi: "Chắc là sáng ngày 21. Cô ấy hỏi tôi có mối thu mua xe nào không, cô ấy muốn sang tay một chiếc Pascal, tôi bảo không, sau đó không chạm mặc lần nào nữa. Buổi tối thì hay tin cô ấy nhảy lầu ở ký túc xá.

Vi Lễ An ghi lại mốc thời gian rồi chuyển sang người kế tiếp. Lần lượt hỏi hết cả nhóm đào, kết quả chẳng khác trước là bao.

Tóp cảnh sát vừa đi, dám chị em cây khế trong phòng bao lập tức mở máy.

Tiêu Chiêu mà không ở bên gã kia thì đã chẳng ra nông nỗi này.

"Thôi đi, quên lời chị Hồng dặn rồi ? Mình không biết gì về chuyện của Tiểu Chiêu và gã kia hết

"Tính ra Tiểu Chiêu là người đầu tiên đăng dài kì những khách hàng từng tiếp lên Weibo ấy nhỉ

Mấy năm này tôi chỉ muốn quên quách ngày đó đi thôi, cô ta thì lại viết rõ kỹ

“Các chị em vẫn còn nhớ đêm đầu vào nghề cơ à? Tôi quên hết trơn rồi.”

Trong phút chốc, cả phòng lặng đi, mấy chục giây sau, mọi người mới lục tục bảo: “Tôi cũng thế.”

Cơn thèm thuốc trào dâng, Chu Yên ra ngoài hút thuốc, không ở lại nghe họ tự lừa dối bản thân nữa.

Vừa đi đến chỗ rẽ thì chạm mặt tay quản lý, cô không dừng chân, song lại bị gã chắn giữa lối. Gã rít một hơi thuốc, phả khói vào mắt cô, những sợi râu chưa được cạo sạch chọc lên mặt cô: “Thấy anh là lẩn nhanh thế? Em quên nhờ ai mà em mới có được ngày hôm nay à?”

Chu Yên nở nụ cười chuyên nghiệp. "Em quên sao được. Nhưng em đang có chuyện gặp cần giải quyết

Gã chuồi tay về phía mông cô: “Chuyện gì? Em tự xử à?”

Chu Yên cản gã: “Dĩ nhiên không phải tự xử rồi.”

Thái độ của cô quá đỗi bình thản và điềm tĩnh, như thể đấy chỉ là chút chuyện lông gà vỏ tỏi, nhưng đương lúc nhìn vào mắt cô, tay quản lý dần dần biến sắc. Cuối cùng gã lùi về, nhường đường cho cô.

Đám giang hồ khắp Kỳ Châu không ai không biết, Chu Yên là người của Tư Văn

Danh Sách Chương

Nhận xét Box