Hoạt Sắc Sinh Hương - Chapter 04

Hoạt Sắc Sinh Hương - Chapter 04

 Phiên ngoại: Tiêu Du

Tên ta là Tiêu Du.

Từ khi nhớ được chuyện xung quanh, ta cùng mẫu phi đã ở tại cung điện bị khóa lại này.

Cơ thể của mẫu phi không khỏe, ho khan cả đêm.

Dù chúng ta ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nhưng chỉ cần có mẫu phi bên cạnh, ta không cảm thấy vất vả.

Nhưng vào một buổi sáng, mẫu phi không nấu cơm cho ta như thường ngày, ta không nỡ đánh thức bà, chỉ ngồi ở cửa ra vào, đợi rất lâu.

Trời tối rồi mà mẫu phi vẫn ngủ.

Mẫu phi ngủ thật lâu, ta đói quá, bóc hạt đậu ăn.

Về sau mẫu phi thơm thơm của ta trở nên thối thối, có ruồi bay quanh bà, ta không biết làm sao, chỉ có thể đuổi ruồi cho mẫu phi.

Khi đậu tương trở thành đậu nành, thời tiết dần lạnh, ta trồng hạt giống khác trong đất, nhưng hạt giống không nảy mầm.

Con chuột bên trong hố có thể ăn được nhỉ?

Ta học mẫu phi, ném nó vào trong lửa, đốt thật lâu, mùi vị có chút kỳ lạ nhưng ta đói quá.

Về sau mẫu phi biến mất, bà biến thành bộ xương trắng …

Ta đào hố, chôn mẫu phi, rất nhiều hạt đậu nảy mầm xung quanh cái hố đó.

Nhất định là mẫu phi mang tới cho ta.

Lại qua thật lâu, khóa cửa được mở ra, những người đó nhìn ta với ánh mắt kỳ quái, mang ta đi gặp một người nam nhân mặc bộ quần áo màu vàng.

Bọn họ kêu ta gọi người đó là phụ hoàng.

Mẫu phi nói ta cười trông rất đẹp, thế là ta nở nụ cười đẹp nhất cho hắn xem, gọi hắn là phụ hoàng.

Ta không cần tiếp tục ăn hạt đậu.

Ta cố gắng cười với mọi người để bọn họ thấy ta xinh đẹp.

Quả nhiên, bọn họ không dùng ánh mắt kỳ quái dò xét ta nữa.

Mỗi ngày ta đều đi dạo trong cung, nghe được rất nhiều người đang nói thì thầm. Có một hôm, ta gặp một bé gái, nàng trông rất xinh đẹp, đẹp hơn ta.

Lúc ấy nàng khá hoảng hốt, ta đưa nàng rời khỏi cung Khôn Ninh, nàng kêu ta gọi nàng là tỷ tỷ.

Ta có tỷ tỷ!

Về sau ta mới biết được, nhà của tỷ tỷ không ở hoàng cung, nàng ở một nơi rất xa.

Tỷ tỷ lại tới kinh thành, nàng biết võ công, khi đánh nhau trông rất hung dữ.

Bọn họ gọi nàng là tiểu Trịnh tướng quân.

Tỷ tỷ trên sa trường quay đầu cười với ta, trông nàng thật đẹp.

Tỷ tỷ biết võ công, ta cũng muốn học. Thế là ta bái Phó thống lĩnh của Cấm vệ quân làm thầy, mời hắn dạy ta võ công.

Có ngày, ta nghe bọn họ nói quân lương của Mạc Bắc đã chậm ba tháng.

Không có tiền thì tỷ tỷ cũng phải ăn hạt đậu sao?

Hạt đậu rất khó ăn.

Ta bắt đầu làm buôn bán, từng chút từng chút một nghiên cứu tìm tòi. Cũng may mọi thứ đều khá thuận lợi, nhất định là mẫu phi phù hộ ta.

Ta quyên góp quân lương cho Mạc Bắc, ta còn lén lút đến chỗ tỷ tỷ.

Lại qua rất lâu, Trịnh tướng quân chợt qua đời, tỷ tỷ tiếp quản binh quyền. So với Trịnh tướng quân, nàng làm việc càng quả quyết, càng có năng lực.

Phụ hoàng bắt đầu kiêng kị nàng, muốn loại trừ nàng.

Ta nói chuyện với Trình thượng thư, xin hắn đề nghị gả Trịnh Thù cho một hoàng tử, biện pháp này là kế hoãn binh, giúp tỷ tỷ có thời gian chuẩn bị.

Ban đầu phụ hoàng muốn gả tỷ tỷ cho Thụy Vương, ta không thể để Thụy Vương cưới nàng.

Khi ta muốn ra tay với Thụy Vương, tỷ tỷ đã chọn ta.

Nàng chủ động chọn ta!

Điều này khiến ta rất vui vẻ, tỷ tỷ còn nhớ ta.

Nhưng , ngày tân hôn hôm ấy ta vội vã trở về động phòng, ánh mắt tỷ tỷ nhìn ta thật lạ lẫm. Nàng, không nhớ ta!

Tim ta đau thắt, cả đêm không ngủ được.

Cũng may, tỷ tỷ ngủ không tồi.

Tỷ tỷ tìm nữ nhân cho ta, tỷ tỷ nhốt ta ở Thiên Hương lầu, ta hiểu nàng, nàng không quen với cuộc sống ở kinh thành. Trong lòng nàng hận phụ hoàng.

Ta cũng vậy.

Đêm đó, nàng không ngủ, giữa trưa ta đi quân doanh đưa cơm cho nàng, lại nhìn thấy nàng cùng Thụy Vương. . .

Nếu với thủ đoạn của ta, chắc chắn ta sẽ trực tiếp giết Thụy Vương.

Nhưng tỷ tỷ thích thiếu niên ngoan ngoãn, ta sẽ luôn ngoan ngoãn.

Tỷ tỷ hôn ta, môi của nàng thật mềm, trái tim ta như nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đêm đó thật đẹp, tỷ tỷ uyển chuyển trong ngực ta, ta là của nàng, nàng cũng là của ta.

Nàng và phụ hoàng trở mặt là chuyện sớm hay muộn, mật thám của phụ hoàng trải rộng ở Hiền Vương phủ, ta đã giải quyết rất nhiều.

Nhưng không ngờ rằng ngày ấy tới nhanh như vậy.

Ngày đó trên thành lâu, trong vạn quân nhìn đến nàng, nàng hơi mỏi mệt, nhưng vẫn là nàng như trước.

Chúng ta đối mặt, sắc mặt nàng như đang đè nén điều gì, nàng luyến tiếc ta. Đối với ta như vậy là đủ rồi.

Ta không chết, nhưng thân phận ta đặc biệt, tân triều mới định, ta không thể mang thêm phiền phức cho nàng.

Ta mang hài cốt của mẫu phi đi bờ biển, an táng bà ở nơi bà luôn tưởng nhớ, ở lại cùng bà trong ba năm.

Sau đó, ta trở về nơi ta vẫn ngày nhớ đêm mong, về bên cạnh nàng.

Nàng gầy, ánh mắt vẫn lăng liệt như vậy, nhưng lại mất đi sự hăng hái, duy ngã độc tôn của trước đây.

Tim ta đau như cắt.

Sau khi mẫu phi qua đời, trái tim ta trống rỗng, như cái xác không hồn, nhân thế này không còn gì để ta lưu luyến.

Chỉ có nàng.

Giữa vạn quân và ta, nàng buông tha ta, ta cũng không trách nàng. Ta hiểu những gì nàng đang phải gánh vác, ta thích nàng vì chính nàng như vậy.

Oai hùng quả quyết, để cả thiên hạ trong lòng.

Ta yêu nàng, vượt qua tất cả mọi thứ trên thế gian, vượt qua chính ta.

Đời này của ta, sống chỉ vì nàng!

Danh Sách Chương

Nhận xét Box