Hoạt Sắc Sinh Hương - Chapter 03

Hoạt Sắc Sinh Hương - Chapter 03

Chết?

Đây là chính hắn nói, không trách ta được!

Thế là ta đè lên hắn, hai mắt nhìn nhau, ta cười lạnh: “ Tiểu Du Nhi, đây là ngài tự đưa mình tới cửa!”

Hiền Vương mím môi cười, ánh mắt không còn trong suốt mà bị bao phủ bởi một tầng sương mù mà ta không hiểu được, không khí kiều diễm dần dần tản ra trong phòng khiến hô hấp của ta dồn dập.

"Trịnh Thù, ta vẫn luôn ở cửa, chỉ là nàng không nhìn thấy ta. "

Nét mặt hắn đầy ủy khuất, đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt nõn nà.

Lòng ra rung động, có gì đó sập xuống.

Lời thô tục bị bao phủ giữa môi và răng của hắn và ta.

Hắn bỗng cười một chút, thấp giọng nói: "Trịnh Thù, cũng có việc nàng không biết à?"

Sau đó hắn đè lên ta.

Hắn mang theo ta chìm nổi trong đám mây mềm mại. Không khí mịt mờ, thơm ngọt khiến cho người sống trong mùi máu tanh như ta, lần đầu tiên chóng mặt.

Thật sự chóng mặt, thấy sắc đẹp rồi mờ mắt chóng mặt.

Không biết qua bao lâu, khi ta bắt đầu muốn mắng hắn, hắn ngừng lại, thế là ta bắt đầu mắng cha hắn.

"Trịnh Thù, " mắt hắn đỏ, mềm mại cắn môi của ta, hơi thở nóng rực, nhìn ta triền miên, "Nàng phải chịu trách nhiệm với ta "

"Cái gì?"

Hắn lại hôn sâu hơn, ta tiếp tục bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, nghe hắn lặp lại bên tai ta, hỏi ta: "Nàng nói sẽ vĩnh viễn không bỏ lại ta, mãi mãi thích ta, luôn ở bên ta dù sống hay chết.”

Thật phiền quá đi, ta bóp eo của hắn, thằng nhóc này dù gầy nhưng không yếu tý nào. Eo ra eo, mông ra mông!

"Lúc này còn nói nhảm gì nữa, tiếp tục đi!" Ta cắn bờ vai của hắn.

"Không!" Hắn cố chịu đựng, hừ một tiếng, "Nàng phải đồng ý với ta mới được. "

Bướng bình khiến nắm đấm của ta ngứa ngáy.

"Được, được rồi!"

"Được cái gì?"

"Ta!", Ta nghiến răng, lặp lại lời của hắn, "Không rời xa ngươi, thích ngươi, ngươi chết ta sẽ mang ngươi đi thiêu, treo hũ xương cốt của ngươi lên yên ngựa!"

Hắn cười, âm thanh khàn khàn quyến rũ.

Ta quá khó chịu, ta, Trịnh Thù, đã bao giờ bị người khác quản thúc như vậy, trên giường dưới giường đều không thể.

. . .

Nhưng sáng ngày thứ hai, mặc dù ta không chịu thừa nhận nhưng vẫn âm thầm hối hận.

Việc này quá mệt mỏi.

Mệt mỏi hơn nhiều so với khi ta múa đao lộng thương.

Hiền Vương giúp ta uống nước, lại kêu hắn cũng khát, ta oán hận nhìn chằm chằm vào hắn, muốn uống thì tự đi mà uống, hắn nhào lên, cướp lấy nước trong miệng ta.

Ta muốn đánh chết hắn.

Hắn lại dương dương đắc ý mà nói: "Trịnh Thù, ta khỏi bệnh rồi. "

Dường như để chứng minh lời ngụy biện của hắn tối qua đứng đắn đến mức nào, thông suốt một lần, bệnh tật đều tan biến!

"Còn muốn thông ở đâu không, đục một cái lỗ trên đầu thông cho toàn diện?" Ta lại nằm xuống, buồn ngủ.

Ngón tay hắn vuốt khuôn mặt ta, thở dài: "Chỉ cần không phải lỗ trong tim, ở đâu đều được, ta đều nghe nàng.”

"Ngây thơ!" Ta lườm hắn một cái, cảnh cáo chỉ vào bàn tay đang trượt dưới chăn"Nếu còn cử động, chém!"

Hắn lại ủy khuất, dính vào bên người ta, ta thực sự buồn ngủ, lười để ý hắn.

Nhưng từ trước đến nay ta lúc nào cũng thận trọng, trong lúc ngủ mịt mờ dường như nghe được hắn và một người đàn ông khác nói chuyện, ta chỉ nghe được một chữ khá nhạy cảm: ". . . Giết!"

"Giết ai?" Ta không mở mắt, thuận miệng hỏi, hắn lập tức dính sát vào, "Giết gà, đêm nay uống thuốc bổ và canh gà. "

"Thuốc bổ cho ai?"

"Ta, cơ thể ta yếu, cần thuốc bổ. "

Ta hài lòng ngủ tiếp.

Buổi tối đúng là uống canh gà, còn có thuốc Đông y. Thật khó uống, nhưng hắn ồn ào khiến ta đau đầu, vẫn phải uống hết một bát.

Đêm đến chúng ta lại . . .

Liên tiếp mấy ngày, ta đều không đi quân doanh, hắn đánh đàn ta uống rượu, hắn đánh cờ ta đánh cờ với hắn, hắn hầm gà ta uống canh.

Giống như cuộc sống của đôi vợ chồng tầm thường.

Cái gì cũng tốt nhưng hắn quá bám ta.

Hắn nấu mì, tay đầy bột mì, đột nhiên lại hứng thú bừng bừng chạy tới, duỗi đầu ở cửa thư phòng ngắm ta một chút.

"Lại thế nào nữa?" Ta quay bút trên bàn.

"Nhìn xem nàng đang làm gì. " hắn cười tủm tỉm hôn ta, thỏa mãn, lại vui vẻ chạy xuống bếp.

Phiền chết! Ta dỗ hắn, hắn lại ấn mì đầy miệng ta, hắn cười nói: "Sinh nhật vui vẻ, Trịnh Thù. "

Ta giật mình, giờ mới nhớ hôm nay là sinh nhật của ta.

Tính ta cẩu thả, chẳng bao giờ nhớ những thứ này, người khác không nhớ, chính ta cũng không quan tâm.

"Trịnh Thù, phải sống lâu trăm tuổi, tâm tưởng sự thành." hắn cười.

"Sẽ như thế!" Ta nâng nhẹ cằm hắn, nhướn mày.

Sáng hôm sau, Hoàng Đế mời ta tiến cung, tổ chức tiệc sinh nhật cho ta.

"Chúng ta cự tuyệt đi. " Hiền Vương thấy ta không vui, "Không cần thiết vì người ngoài mà không vui. "

"Đúng lúc không có việc gì làm, đi gặp thân thích một chút cũng tốt. "

Đương nhiên ta phải đi, vì Tây Bắc lại có chiến trận, bọn mọi rợ đã phá thành một lần, nhưng bị ngăn chặn bởi đệ đệ của ta, Trịnh Lạp.

Hoàng Đế gọi ta tiến cung lúc này, đơn giản là muốn phái Giám quân và Trấn quốc tướng quân, mang danh chiến tranh để gạt bỏ Trình Lạp ra ngoài, lấy đi binh quyền của ta.

Mật thám của Hoàng Đế ở Hiền Vương phủ, mấy ngày nay ta và Hiền Vương sống cùng nhau như thế nào, hắn không tra xét cũng biết rõ.

Thật sự hắn nghĩ ta say mê Hiền Vương đến choáng váng sao?

Chỉ cần mỹ nhân không cần binh quyền?

Ta dựa vào ghế, vuốt bàn tay non nớt của Hiền Vương: "Cha ngài làm việc không đạo đức. Tiểu Du Nhi đừng học hắn. "

Hiền Vương cúi mặt, lông mi thả xuống bóng mờ trên mặt.

Tiệc sinh nhật làm rất long trọng.

Hoàng Đế mời toàn bộ quan văn võ trong triều, tổ chức yến tiệc ở Thiên điện, từ đầu đến cuối có sáu mươi bàn.

"Cha ngài thật nhanh nhẹ, sáng mới phát thiệp mà tối đã chuẩn bị được sáu mươi bàn tiệc" ta nhìn một đống đầu người, nói với Hiền Vương.

Hiền Vương không nói chuyện, cầm tay ta dưới bàn.

Hoàng Đế kêu ta đi mời rượu.

Những người này cũng xứng để ta mời?

Ta nũng nịu nhìn Hiền Vương, hắn thấy ta nhìn, đáy mắt xẹt qua ý cười.

Sau khi nhìn nhau tình chàng ý thiếp, hắn giúp ta chỉnh lại bộ diêu trên đỉnh đầu.

Không tiếng động mà nói cho mọi người, ta là Hiền Vương phi, không phải Trịnh tướng quân.

Diễn xuất của ta, giống như sét đánh, đánh đến mấy trăm người, xung quanh vang lên những tiếng kinh hô kỳ dị. Ta còn nghe thấy tiếng chén rượu rơi xuống đất.

Lại có người đến mời rượu, Hiền Vương đều cản lại, ta cắn hạt dưa, ung dung ngồi nhìn.

"Ngươi chính là Trịnh Thù?" Một cô nương ngang ngược, ngồi ngay cạnh ta.

"Ai cũng nói Trịnh tướng quân dụng binh như thần, võ công cái thế. Nhưng ta nhìn ngươi chỉ là một cô nương bình thường, chẳng qua có chút xinh đẹp mà thôi. "

Ta nhướn mày, hỏi nàng: "Tiểu thư là ai?"

"Trình Duyệt!" Trình Duyệt nhìn ta chằm chằm, cắn răng nói, "Điện hạ cưới ngươi là bị ép buộc. Hắn đã quá mệt mỏi rồi, nếu ngươi bắt nạt hắn, ta nhất định sẽ báo thù cho hắn!"

Hóa ra là tiểu thanh mai của Hiền Vương.

Ta cười: "Làm sao đây, tối hôm qua vừa bắt nạt hắn. "

Nàng nghe thấy thế, mặt đỏ bừng, tức giận gạt chén trà xuống váy ta.

Ta không vấn đề gì cả, người xung quanh lại kêu lên kinh ngạc.

"Ta không cố ý. " Trình Duyệt giả mù sa mưa khóc, "Ta chỉ là muốn dâng trà cho Hiền Vương mà thôi. "

Nàng nói, vẫn không quên quăng ánh mắt khiêu khích tới ta.

Hiền Vương đỡ ta, hỏi ta có bị bỏng không, ta nói không sao: "Ngài ở đây, ta đi thay váy."

"Ta đi cùng nàng. "

"Không sao cả!"

Có lẽ là thấy ta và Hiền Vương thân mật, Trình Duyệt tức giận đến dậm chân.

Ta đi theo một vị ma ma già dẫn đường, đi Thiên điện thay váy.

"Vương phi uống trà, váy áo đang đưa tới. " Ma ma già buông chén trà rồi đóng cửa đi ra.

Ta nhìn lướt qua ly trà, dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một khắc đồng hồ sau, cửa bị đẩy ra, có người đi vào, bước chân rất nhẹ.

Đối phương đứng trước mặt ta, gọi nhỏ: "Tỷ tỷ?"

Ta không đáp lại.

Hắn mạnh mẽ ôm ta, khi hắn sắp hôn, ta bóp lấy cổ hắn.

"Hóa ra là Thụy Vương. " ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng sợ đến sung huyết của hắn "Lại nhớ tỷ tỷ sao?"

Thụy Vương lắc đầu, cổ họng ục ục phát ra tiếng cầu xin tha thứ.

Lại qua một khắc đồng hồ, có hai người đi vào.

Bọn họ rón rén nhìn trái nhìn phải, khi ta gọi bọn họ, bọn họ sợ tới mức ngồi bệt xuống đất.

Trình Duyệt nhìn thấy Thụy Vương nằm rạp dưới đất như bùn nhão, che miệng kêu lên.

Ta hỏi nàng, có phải nàng hợp mưu với Thụy Vương không.

"Không phải ta, ta mang thị vệ đến để đánh ngươi. "

Thị vệ đi cùng nàng đã sợ tới run chân, mặt như tro tàn.

"Ta không biết Thụy Vương, Thụy Vương ở trong này. " Trình Duyệt khóc giải thích.

Hoàng Đế mang người chạy đến, Thục Phi nhìn thấy con trai mình đang sống dở chết dở, tròn mắt chất vấn ta, Hoàng Đế lại bắt nàng ngậm miệng.

Hiền Vương đẩy mọi người ra, kéo ta ra sau lưng để bảo vệ ta.

Cuối cùng, Trình Duyệt bị kết tội quấy rối. Hoàng Đế phạt nàng cạo đầu xuất gia.

Về phần Thụy Vương, Hoàng Đế không hỏi đến một chữ, không hỏi tại sao hắn ở trong này, cũng không hỏi tại sao hắn nằm thành bùn nhão dưới đất.

Chỉ có tiếng khóc đè nén của Thục Phi, thật thê lương.

"Trịnh Thù, Trình tiểu thư còn nhỏ, nhất thời hồ đồ, ngươi thấy trẫm phạt nàng như vậy có được hay không?" Hoàng Đế mặt không biểu tình hỏi ta.

Hắn đang kiềm chế!

Trình thượng thư và Trình Duyệt quỳ gối giữa phòng, Trình Duyệt khóc sướt mướt, cầu xin nhìn Hiền Vương, mong hắn giúp nàng.

Hiền Vương từ đầu đến cuối đều không nhìn nàng một chút nào, ngược lại vẫn luôn cầm tay ta.

Hầy, thôi!

Ta vỗ vỗ tay của Hiền Vương trấn an hắn, nói với Hoàng Đế: "Quên đi, tiểu cô nương không hiểu chuyện, vui đùa một chút mà thôi.”

Tay Hiền Vương hơi run, muốn nói lại thôi.

Trình Duyệt còn chưa lấy lại tinh thần khi thấy sự lạnh lùng của Hiền Vương, nghe ta nói quên đi, nhìn ta kinh ngạc, không dám tin.

Ta nói mình mệt rồi, rời hoàng cung cùng Hiền Vương.

Còn chuyện phía sau, Hoàng Đế tự nhiên sẽ giải quyết tốt hậu quả.

"Trịnh Thù. " trên xe ngựa, Hiền Vương nắm chặt tay ta, thấp giọng nói, "Ta chưa từng thích nàng ta "

Hắn rất nhạy cảm, hắn nghĩ ta vì hắn mới tha cho Trình Duyệt.

Thực ra không phải, ta chỉ là không muốn làm khó một cô nương ngốc bị người lợi dụng mà thôi.

Ma ma già dâng trà đó, không phải người mà Trình Duyệt có thể sai bảo được.

Hiền Vương cụp mắt, quật cường nhấn mạnh với ta: "Tám năm trước, nàng theo lão Trịnh tướng quân đến kinh thành. Khi ta nhìn thấy nàng, nàng đang lấy một chọi mười trên diễn võ trường!”

“Về sau người khác hỏi ta muốn cưới một người như thế nào”

“Hiện lên trong đầu ta là hình dáng của nàng.”

Ta ngẩn ra, một chút ký ức nhạt nhẽo từ xa xưa dần rõ ràng lên.

Ta luôn ở Tây Bắc , lớn lên cùng gió mạnh và cát vàng.

Bắt đầu từ khi mười một tuổi, ta đã cùng cha xuất quan đánh bọn mọi rợ.

Trong hai mươi hai năm, ta chỉ trở lại kinh thành ba lần. Hiền Vương nói ta lấy một chọi mười ở diễn võ trường, ta không nhớ.

Nhưng ta còn nhớ, lần đó ở trong cung, khi ta đợi phụ thân, vào nhầm một cung điện, tại đó nghe được Thái Hậu nói chuyện cùng người khác.

Nàng cùng người đó mưu đồ hoán đổi Hoàng Đế.

Ta hoảng hốt phát ra âm thanh, khi bị đối phương đuổi theo, một thiếu niên dẫn ta rời khỏi nơi đó.

Nếu không có người thiếu niên đó, có lẽ ta đã bị Thái Hậu diệt khẩu trong cung Khôn Ninh.

Đứa bé đó gầy gò nho nhỏ, cười trấn an ta: “Ở đây an toàn.”

"Cảm ơn. "

Đôi mắt của thiếu niên ấy, thanh tịnh sáng ngời, phản chiếu hình ảnh của ta, cũng non nớt như vậy.

"Trịnh tiểu thư. " lúc ta rời đi hắn gọi lại.

"Ừm?" Ta nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của hắn, "Kêu tỷ tỷ. "

Hắn cười kêu ta tỷ tỷ, cẩn thận đỏ mặt: "Tỷ tỷ, tạm biệt. "

" n tình này ta nhớ kỹ, về sau đến Tây Bắc tìm ta chơi."

Thiếu niên gật đầu nói, hắn nhất định sẽ đi.

Cặp mặt trong trí nhớ ấy dần trùng hợp với cái trước mắt ta.

Ta biết thiếu niên đó là ai, năm đó, trong cung chỉ có tam hoàng tử và tứ hoàng tử.

Nhưng tứ hoàng tử được yêu thương, sẽ không vàng vọt ốm yếu như vậy, chỉ có tam hoàng tử không được để ý đến mới trông khác biệt như thế.

Nhưng từ ngày thành thân đến nay, Hiền Vương chưa bao giờ đề cập qua chuyện đó, cùng với phần ân tình ta còn nợ hắn.

Những ngày này, ta cũng cố ý quên lần đó.

Nhưng vẫn không thể vô tình vô nghĩa với hắn.

Ta nói: "Ta tin ngài!"

Con mắt u ám của Hiền Vương lập tức sáng lên, hắn ôm ta, cọ cọ cổ của ta, giọng nói tung tăng như chim sẻ.

"Trịnh Thù, nàng thật tốt!"

Ta là người tốt sao? Khi ta và cha ruột ngươi không chết không ngừng, ngươi còn cảm thấy ta là người tốt không?

Mấy ngày tiếp theo, ta bắt đầu đi quân doanh.

Thụy Vương không chết, nhưng bị thương gân cốt , phải dưỡng bệnh ít nhất trong nửa năm.

Hoàng Đế phái Trấn quốc tướng quân đi Tây Bắc , đến cả quân doanh ta cũng bắt đầu không tới, cùng con trai hắn sống xa hoa trụy lạc, hàng đêm sênh ca.

"Để ta vào trong!"

Khi Trình Duyệt xông vào nội viện, ta đang luyện võ với Hiền Vương, hắn bị một kiếm của ta gạt ngã vào cây.

Ta đang tới đỡ hắn thì Trình Duyệt chạy đến, nét mặt cổ quái nhìn ta, lại nhìn Hiền Vương.

"Trình tiểu thư có gì chỉ giáo?" Ta nghĩ nàng muốn bảo vệ Hiền Vương, không ngờ rằng nàng xông đến ở trước mặt ta, trông vừa bướng bỉnh vừa ngốc, "Ta, ta đến xin lỗi ngài. "

"Ừm?" Ta khó hiểu.

"Ngày đó ở hoàng cung, ta thừa nhận ta ghen ghét ngài nên làm ra chuyện ngu xuẩn. " Trình Duyệt nói, "Nhưng ngài không bỏ đá xuống giếng, ta rất kính nể"

Ta tiếp nhận lời xin lỗi của nàng, Hiền Vương đẩy nàng: "Về sau đừng tiếp tục ngu như thế là tốt rồi, mau đi đi!"

Trình Duyệt lại không đi, bắt đầu từ hôm đó, ngày nào cũng có mặt trong phủ, đi theo ta như cái đuôi nhỏ vậy.

Hiền Vương phiền chết, đem nàng kéo ra cửa, hung tợn cảnh cáo nàng: "Ta cùng nàng ấy đang trong thời gian của hai người, ngươi ở đây vướng chân vướng tay làm gì? "

"Buổi tối còn chưa đủ cho hai người à?" Trình Duyệt chống nạnh, không chịu yếu thế, "Nàng ấy là tướng quân của người trong thiên hạ, không phải của một mình ngài.”

Nói xong còn mạnh mẽ chen vào cửa, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng bật lại Hiền Vương:

“Ngài không thể ích kỷ chiếm lấy nàng ấy!"

Hiền Vương tức giận lắm, hạ lệnh giới nghiêm cả phủ, không tiếp khách.

Trình Duyệt sau mấy ngày bị từ chối, bắt đầu thả diều trước cửa phủ, diều bay trên bầu trời, trên diều viết những chữ to: Tướng quân, Duyệt Duyệt thích ngài.

Hiền Vương lấy tên bắn diều rơi xuống, xé rách ném ra bên ngoài.

"Nam nữ đều không được!" Hiền Vương ôm ta.

"Sao phải làm thế, ngày xưa thanh mai trúc mã, giờ lại ầm ĩ thành như vậy. " ta thở dài, Hiền Vương hừ một tiếng, "Nàng ta không phải thanh mai, nàng mới là!"

"Sao lại không phải, câu chuyện tình yêu của ngài và nàng ấy, ở kinh thành. . ." Ta chưa nói xong, bị Hiền Vương hôn đến vỡ vụn.

Qua hồi lâu, hắn mới ghét bỏ mà nói: "Là nàng ta cầu xin ta, nói là coi thường những người khác, nếu như ta không lấy được vợ thì cưới nàng ta. "

"Ta không đồng ý, nàng ta lại ngu xuẩn đi tung tin đồn thất thiệt. "

Hiền Vương nói xong nghiến răng.

"Thật đáng yêu. " ta cười nói, Hiền Vương cắn tay ta, tức giận, "Nàng ngày đó cũng bóp mặt nàng ta, nói nàng ta đáng yêu. "

Có sao? Nhưng Trình Duyệt thật sư đáng yêu mà!

Hiền Vương nhận thấy vẻ mặt này của ta, càng giận hơn, khiêng ta về phòng giày vò một đêm.

Khi gió thu nổi lên, tin tức từ biên quan đến, Trấn quốc tướng quân đòi mang binh xuất quan tập kích bọn mọi rợ.

Trịnh Lạp ngăn cản hắn, hắn lấy ra thánh chỉ nhốt Trịnh Lạp.

Trấn quốc tướng quân dùng Trịnh Lạp làm con tin, bắt các huynh đệ nghe lệnh của hắn. Hắn tuyển ba ngàn người xuất quan, nhưng hai ngày sau, chỉ còn tám trăm người còn sống trở về!

Ta vò thư thành bột phấn, gạt ngã bàn đá.

"Huynh đệ của ông đây lại thành công cụ để hắn tranh công à!"

"Tướng quân, nếu không thì giết cả nhà hắn?" Thanh Hạc hỏi ta.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box