“Người nào quần áo không nghiêm chỉnh thì mang vật nặng chạy quanh thao trường hai mươi vòng.”
"Người nào đến muộn, chạy năm mươi vòng. "
Ta ngồi xuống uống trà, phía dưới toàn tiếng kêu rên ồn ào.
Ta biết bọn họ không phục, bởi vì từ nhỏ ta lớn lên ở Tây Bắc, sau khi tiếp quản binh quyền mặc dù lập nhiều chiến công, nhưng bởi vì cách rất xa cuộc sống của bọn họ nên không ai nhận thức được ta là người thế nào.
Huống chi, người không biết trời cao đất rộng ở kinh thành, nhiều không đếm được!
"Chúng ta không chạy, ngươi chỉ là đàn bà con gái, dựa vào đâu mà đòi giáo huấn chúng ta? !"
"Đúng vậy, chúng ta không phục. "
Thanh Hạc muốn ra tay, ta ngăn cản hắn: "Mang đao của ta ra đây!"
Ta cắm trường đao xuống sân của thao trường, trường đao cắm xuống đất một thước, vang lên tiếng “coong”. . .
Ta tiến lên phía trước, lấy tay nâng một gương mặt trắng bóc non nớt "Nếu ngươi thua, ngoài việc đeo vật nặng chạy năm mươi vòng thì phải chịu thêm năm mươi roi!”
"Vậy nếu ngài thua thì sao?"
"Không có chữ “nếu” ở đây!!" Ta rút đao ra, xếp bọn hắn ba mươi người một tổ, các tổ tùy tiện tiến lên.
Bọn họ nghĩ là ta ngạo mạn, cười to với nhau.
Thế nhưng khi trường đao của ta vung lên, bọn họ thì bay ra ngoài như diều đứt dây, tất cả tiếng cười cứ thế mà chấm dứt.
Trong sự tĩnh lặng đó, ta quát: "Tiếp tục. "
Cát đã bay múa, chiến đấu dễ dàng như trở bàn tay, ta nhìn từng gương mặt trắng nõn vô tri này, vuốt ve ngón trỏ.
Ta, cha mẹ ta, huynh đệ của ta xuất sinh nhập tử, da ngựa bọc thây, ngay cả quân lương dùng mệnh để đổi tới cũng không thể mang về đúng hạn.
Mà cái thứ ngu xuẩn này, từng người lại được nuôi xa hoa dâm đãng béo tốt!
Dựa vào cái gì?
Lại lấy lại tinh thần, trên sân bãi nằm đầy người đang kêu rên!
"Tướng quân tha mạng, tha mạng!" Bọn họ quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, không còn nửa phần kiêu ngạo, "Chúng ta phục, phục rồi!"
"Có chơi có chịu, chạy xong thì tự quất roi. "
Bọn họ vội vã đi chạy bộ, không dám tiếp tục lên tiếng dù chỉ một câu.
Ta cũng không muốn nhìn bọn họ, vào quân trướng, qua một khắc, Thanh Hạc mang một người thiếu niên đi vào.
Thiếu niên giống Hiền Vương đến bảy phần, con mắt tròn linh động, làn da trắng mịn, vì bị thương nên có vẻ yếu đuối, làm người ta có cảm giác yếu ớt dễ vỡ.
"Vì sao Thụy Vương lại ở trong quân đội?" Lúc nãy ta đánh khiến tay hắn bị thương, bây giờ hắn vừa chạy lại vừa bị quất năm mươi roi, đau đến mức chảy nước mắt đầm đìa.
“Khi nàng vào cung, ta có việc không ở kinh thành nên không gặp nàng” Thụy Vương tóm lấy ống tay áo của ta, "Khi biết nàng đến quân doanh, ta liền vội vã chạy đến đây.”
Ta không có ấn tương nào về Thụy Vương cả nhưng nghe cách nói chuyện của hẳn, hình như ta từng quen biết hắn.
"Nàng không nhớ ta sao?" Thụy Vương không cam tâm, "Bốn năm trước ta và phụ hoàng cùng đi Tây Bắc. Hai mươi mốt tháng chạp, nàng còn tự mình săn một con lợn rừng cho ta.”
Ta nhớ rồi, nhưng cũng không muốn ôn chuyện tình nghĩa với hắn.
"Ta sai người đưa ngài hồi cung. "
Thụy Vương đem thuốc trị thương đưa cho ta: "Chuyện ta bị thương, ta không muốn người khác biết, không thì mẫu phi của ta lại khóc sướt mướt.”
Ta biết hắn đang tìm cớ nhưng cũng tùy theo hắn.
Hắn cởi áo, lộ ra eo nhỏ trông rất đẹp mắt, hơi nghiêng người về phía ta. Như thế này thì khi ta bôi thuốc cho hắn sẽ phải tựa một chút vào ngực hắn, trông như đang ôm vậy
“ So với bốn năm trước, tướng quân càng trở nên đẹp hơn.”
"Lúc đó nàng bảo ta gọi nàng là tỷ tỷ, ta, còn có thể gọi nàng là tỷ tỷ sao?"
Hắn nhìn ta, ánh mắt ngây ngô, trong suốt giống như bất lực lại giống như đang cầu xin ta thương xót.
"Tỷ tỷ. " Thụy Vương gọi ta, tiếng gọi như quấn quanh quân trướng..
Ta vuốt ve lòng bàn tay, chậc một tiếng.
Ầm!
Ở cửa quân trướng có tiếng vật nặng rơi xuống đất. Ta quay đầu nhìn lại, Hiền Vương với sắc mặt nghiêm túc xanh mét nhìn ta và Thụy Vương. Cạnh chân hắn là một hộp cơm đã nứt toạc.
Hắn tới khi nào? Không nghĩ ta lại không phát hiện được.
"Tam ca. " Thụy Vương muốn nói lại thôi, Hiền Vương lại chỉ là liếc ta một cái thật sâu, sập lại màn cửa rồi đi.
"Tỷ tỷ, tam ca hình như hiểu lầm chúng ta rồi. " Thụy Vương lo âu nhìn ta.
"Hiểu lầm sao?" Ta véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của Thụy Vương , "Cũng không hẳn vậy!"
Sắc mặt Thụy Vương đỏ bừng.
Sai người đưa Thụy Vương về, mãi đến đêm khuya, sau khi làm xong công vụ, ta định nghỉ ngơi thì nhìn thấy hộp cơm đang nằm bơ vơ ở đó.
"Vương gia đang ốm vẫn tự mình làm, có lẽ do lo lắng ngài đêm qua không ngủ. " Thanh Hạc thấp giọng nói.
"Lắm chuyện!" Ta nói.
"Vâng, vâng!" Thanh Hạc ôm bụng, "Thuộc hạ phải đi nhà xí, nhịn mất một ngày rồi, ngài đáng thương thuộc hạ, hồi phủ sớm đi. "
Ta ghét bỏ nhìn Thanh Hạc.
Thanh Hạc vội dắt ngựa của ta tới.
Hiền Vương không nằm trong phòng.
Ta ngồi xử lý thư tín trên bàn.
Ta không ở Tây Bắc, đám mọi rợ ở quan ngoại lại rục rịch muốn ngóc đầu dậy, chỉ trong ba tháng ngắn ngủi chúng đã sang thăm dò năm lần.
Tiền viện vang lên tiếng đàn, đàn rất hay, ta hỏi Thanh Hạc là ai đang đàn.
"Là vương gia. "
Ta thấy phiền muộn, vứt thư tín sang một bên đi thư phòng.
Đẩy cửa ra, liền thấy Hiền Vương đang ngồi sau bàn, mái tóc đen nhánh tản mạn trên đầu vai, cổ áo hơi mở, xương quai xanh như ẩn như hiện, giống như sau một khắc, hắn sẽ hóa thành khói xanh, biến mất khỏi thế gian này.
"Khụ khụ!" Ta ngồi xuống trước bàn.
Cái thằng nhóc này thế mà không chịu nhìn ta, chỉ tiếp tục đánh đàn, cái đồ chơi này có gì tốt?
"Ngài không uống thuốc cũng chưa ăn cơm à?"
Ta dựa vào ghế, liếc nhìn hắn, thằng nhóc này thực sự muốn chết, bản thân nũng nịu yếu đuối, ngâm nước lạnh chút đã phát sốt, thế mà còn không uống thuốc.
Nếu muốn chết ta có thể giúp hắn bất cứ lúc nào.
"Được rồi, đi ăn cơm thôi. "
"Đàn có thể làm cơm ăn được à?"
Thanh Hạc bày thuốc và cháo ra bàn,rồi đóng cửa ra ngoài.
Hiền Vương vẫn không để ý tới ta như cũ, nhưng không đàn nữa.
"Giỏi lắm!" Ta vỗ bàn quát, "Ăn cơm hùm mật gấu đúng không?"
Hắc! Vậy mà còn dám trừng mắt nhìn ta.
Ta đang nghĩ làm sao khống chế hắn thì hắn cũng coi như hiểu tình cảnh của bản thân, tự mình đi qua.
"Uống thuốc đi. "
"Ta sống hay chết cũng không cần nàng quan tâm. " tóc đen dán ở cái cằm như đao gọt của hắn, khiến hắn thêm phần kiên nghị và bướng bỉnh.
Mặt hắn đưa đám chờ chết, cứ như cây trên mộ của hắn đã mọc rồi ấy, trông rõ ngốc.
"Ta chết rồi, nhường chỗ cho nàng và tứ đệ, các ngươi có thể song túc song phi.” Mắt Hiền Vương đỏ lên, nghiến răng, "Hôm qua nàng chê ta già, hôm nay đã từ bỏ ta đi tìm người khác, đúng là Trịnh Thù, làm cái gì cũng dứt khoát. "
Ta bị hắn quát, ban đầu khá tức giận, nhưng nghe hắn nói xong lại chẳng giận gì nữa.
"Ta muốn đổi ngài với người khác lúc nào?"
"Vì sao nàng không đổi? Rõ ràng nàng thích Thụy Vương. " hắn truy hỏi ta.
"Ngài ấy còn gọi ta là tỷ tỷ, hôm nay mà ngài không quẳng hộp cơm kia thì ta đã ra tay bóp chết ngài ấy rồi.” ta khoát tay nói.
“Trước kia hắn đã gọi nàng là tỷ tỷ, bây giờ không gọi tỷ tỷ thì gọi tẩu tử (chị dâu) à?” Hắn nhìn ta chằm chằm, giục ta trả lời, ta cũng không nghĩ nhiều, bật thốt lên, "Gọi là tẩu tử không đúng à?"
Nói xong, ta ngẩn ra, nhìn thằng nhóc ở đối diện.
Thằng bé đang cúi mặt, nhưng không che được sự đắc ý, ngọn lửa trong mắt cũng sáng rực.
Ta bật ra một câu nói tục.
Một người chưa bao giờ chịu thiệt như ta, hôm nay lại bị một thằng nhóc lừa.
Hắn thấy ta trừng mắt liền chủ động uống thuốc, còn ngu đần đưa bát cho ta nhìn.
Sau đó vội vã húp hết cháo, nhìn ta, nhu thuận chờ ta khen ngợi, không còn chút nào sự giảo hoạt như lúc nãy.
Ta nâng trán.
"Nghỉ ngơi sớm đi!" Ta đứng dậy đi, ống tay áo lại bị hắn giữ chặt.
Tay trái của hắn ngả ra trước mặt ta..
Ta thấy ngón trỏ của hắn hơi ửng đỏ nhưng không quá nghiêm trọng.
“Sao lại bị thế này?” Ta cầm lấy tay hắn. Chủ yếu là vì hắn cứ đứng trước mặt cản trở tầm mắt của ta.
"Gảy đàn suốt ba canh giờ, xước tay rồi " hắn tức giận.
"Thì ngài đàn ít thôi, ngài cũng có làm nhạc công đâu, đàn lâu cũng đâu kiếm được thêm tiền" ta vẫn cầm tay hắn, vết thương này không cần bôi thuốc, mai cũng sẽ lành.
"Đưa cơm cho nàng thì nhìn thấy nàng thân mật với người khác, ngồi gần sát nhau như vậy , nên ta mới tức giận đến phát cáu!” Ngón trỏ hắn co lại, khiến ta chú ý "Đau quá, ta cũng cần bôi thuốc. "
Ta nhìn đôi môi mở ra khép vào của hắn, dùng sức kéo hắn lại, lấp kín nó bằng một nụ hôn.
Ừm!
Môi thật mềm, hơi thở cũng ngọt ngào mùi quýt.
Không biết qua bao lâu, ta sợ hắn khó chịu vì ốm nên buông hắn ra dù chưa đã thèm, hắn lại ôm ta chặt hơn, hôn sâu hơn.
Kỹ thuật được đà lấn tới của thằng nhóc này quá thuần thục.
"Ta ốm, sợ lạnh, không thể ngủ dưới đất được, còn cần lò sưởi nữa. " hắn nhìn thẳng ta.
Ta nằm trên giường, qua một lúc, một cánh tay ôm lấy eo của ta.
Bên cổ ta lại có cái đầu cọ lại, mùi quýt như ẩn như hiện.
"Ngài đang ốm đấy " ta tát vào cái tay can đảm của hắn.
"Nàng không hiểu rồi. Nguyên nhân chính của việc phát sốt là do khí trong cơ thể bị ứ đọng không thông." Môi hắn cọ vào tai của ta, hơi thở ngày càng nặng hơn.
"Thế cho nên?" Ta hỏi hắn.
"Chỉ cần thông suốt một lần, bệnh nào cũng tiêu tán." hắn cắn vào tai của ta, "Vì nàng, ta sắp chết rồi, Trịnh Thù!"
Nhận xét Box