Hôm nay là ngày đại hôn của ta
Hỉ nương rót cho ta một chén rượu, ta im lặng một lúc mới nhớ còn phải uống với Hiền Vương một chén giao bôi.
Thế là ta đổi thành một cái bát to, rồi cùng Hiền Vương nhìn nhau.
Gương mặt non nớt của Hiền Vương vốn đã đen kịt lập tức trở nên đỏ rừng rực, còn khá đáng yêu.
Ta vừa cởi y phục vừa giục hắn nhanh tay nhanh chân, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng.
Hiền Vương đỏ mặt, lập tức chạy đi, không dám quay đầu lại.
"Thật ngây thơ. " ta chậc một tiếng.
Ta biết Hiền Vương còn có tiểu thanh mai, con gái của Hộ bộ thượng thư, Trình Duyệt.
Nhưng việc này cũng không quan hệ gì đến ta vì ta cùng với Hoàng Đế, cũng là cha của Hiền Vương, đã ký hợp đồng, làm con dâu của hắn trong một năm.
Hết hạn, hắn sẽ cho ta trở về Tây Bắc.
Nếu ta không đồng ý, hắn sẽ để ta gả cho Thái tử, nhưng mà thời hạn là 10 năm!
Một năm và mười năm, ta chọn cái gì?
Đương nhiên là chọn một năm!
Thế nên người đen đủi là Hiền Vương. Chẳng qua hắn muốn hận cũng không thể hận ta, hắn phải đi tìm lão cha già của hắn chứ.
Ta gọi phòng bếp mang lên 2 cái chân giò, Hiền Vương lại quay về, hắn nhìn ta hung tợn.
“Ăn chút không?” Ta rót cho hắn một chén rượu, dù sao phải nói chuyện với hắn một chút về vấn đề đêm nay sẽ ngủ như thế nào.
Ta phải thừa nhận, hắn trắng nõn nà, nhìn trông rất ngon miệng.
Ánh mắt của Hiền Vương dạo một vòng quanh bàn tay bóng mỡ dầu của ta, trên mặt viết hai chữ ghét bỏ, rõ ràng như chữ khắc trên mặt của phạm nhân bị lưu đày ấy.
“Nghe nói, khi phụ hoàng hỏi nàng lựa chọn gả cho ai, nàng chọn ta?" Hiền Vương cổ quái nhìn ta.
Ta cầm chân giò, trêu tức nói: "Cưới ta ngài tủi thân lắm à? Hay là muốn dập đầu cảm ơn ta?"
Hiền Vương thở phì phì uống rượu, sau đó bắt đầu cởi y phục.
Nói không phải chứ, dáng người của hắn không tệ chút nào, vai rộng eo nhỏ mông cong.
Khi ta huýt sáo, khuôn mặt hắn đỏ bừng, giận dữ: “Nàng nhìn đủ chưa?!”
Không sờ được hắn, ta đành phải sờ chân giò heo chắc nịch của ta.
Mặt Hiền Vương càng đỏ hơn, thở phì phò đi tắm.
Hiền Vương tắm rửa xong, người ướt sũng lại có mùi quýt, hắn nhìn ta còn đang sờ chân giò, tiếp tục thở phì phò trừng mắt nhìn ta.
Người trẻ tuổi thật tốt, con mắt biết nói chuyện.
Ta đẩy Hiền Vương: "Ngài ngủ bên trong đi"
"Trịnh Thù!" Hiền Vương lăn lộn quấn lấy chăn, lộ ra một đôi mắt to tròn mông lung sương mù, nhìn ta lên án, "Ta không muốn ngủ cùng giường với nàng"
Ta nhìn đôi mắt này, nó dần dần trùng khớp với hình ảnh nào đó đang hiện liên trong trí nhớ của ta.
Nhưng hình ảnh ấy chỉ chợt lóe lên, ta cũng lười nhớ lại.
Ta sờ khuôn mặt nhỏ của hắn, thật đàn hồi: "Bé ngoan, ngài chỉ có hai lựa chọn, ngủ cùng ta hoặc là ngài nằm dưới đất một mình. "
"Nàng!" Hiền Vương trông như con cá nóc, ta nhịn không được lấy tay chọc chọc mặt của hắn.
Cá nóc trực tiếp nổ thành một thân toàn gai.
Ta thoải mái nằm trong chiếc chăn lây dính hơi thở lạ lẫm, trước khi ngủ cảm thấy Hiền Vương cũng khá đáng thương.
Thích Trình Duyệt năm năm, khi sắp được ôm mỹ nhân về thì bị ta chặn ngang.
Chẳng qua, tại sao ta phải an ủi hắn, chính ta còn chẳng thoải mái nữa là.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta tinh thần sảng khoái, trên mặt Hiền Vương lại treo hai cái quầng thâm mắt, cùng ta tiến cung nhận thân.
Lão già Hoàng Đế năm nay cũng mới bốn mươi tuổi. Bốn năm trước hắn và ta cùng lên chiến trường, ra sống vào chết, ta còn từng cứu hắn.
Người trẻ tuổi nóng tính như ta thậm chí còn coi hắn là huynh đệ.
Cũng không nghĩ đến, ta coi hắn là huynh đệ, hắn lại muốn làm cha ta.
Cha ta chết được sáu năm rồi, hắn cũng muốn chết thử chăng.
Ta làm lễ qua loa. Sau đó đờ đẫn mà ngồi xuống nghe lời nói sắc bén của Hoàng Hậu
Đột nhiên trọng tâm câu chuyện chợt chuyển sang chúng ta, Thái hậu hỏi ta: “Trịnh tướng... Hiền Vương phi lớn hơn Hiền Vương mấy tuổi?"
"Thần năm nay hai mươi hai, lớn hơn Hiền Vương ba tuổi. "
Hoàng Hậu ngay lập tức tiếp lấy lời nói: "Nữ đại tam ôm kim chuyên*”.
*nữ đại tam ôm kim chuyên: là một câu nói bên Trung Quốc về chuyện lấy vợ (bạn gái) hơn tuổi mình, nghĩa là lấy vợ hơn ba tuổi tương lai chắc chắn giàu có
Thái hậu ghét bỏ mà nói: "Cũng không phải nhà dân chúng tầm thường, ôm gì gạch vàng, tục khí. "
Ta cũng lười để ý bà ấy nói gì, sớm muộn gì thì họ cũng không nói nữa.
Ta vân vê bánh ngọt hạt dẻ rồi ăn.
Đồ ăn trong cung mặc dù tinh xảo nhưng chỉ khẽ cắn vụn bánh đã rơi xuống.
Hiền Vương quan tâm lau bột phấn ở khóe miệng của ta rồi cho vào miệng mình rất tự nhiên.
Ta nhìn hắn, sau đó cười.
Ngay trước mặt cha mẹ hắn , ta xoa mặt hắn, rồi đem phần bánh còn lại nhét vào miệng hắn.
"Có ngon không?" Ta nhướn mày.
Hiền Vương mặt xấu hổ đỏ lên, cũng có thể là bị nghẹn.
"Du Nhi và Thù Nhi thực sự là kiêm điệp tình thâm*" Hoàng Hậu cười vui vẻ thỏa mãn
*Kiêm điệp tình thâm: kiêm điệp là tên một loài chim, từ này để chỉ dùng để phu phụ tình cảm sâu nặng, ân ái vĩnh cửu.
Ta nghi ngờ ánh mắt của Hoàng Hậu không tốt, không nhìn thấy ta đang bắt nạt con trai của nàng sao?
Hoàng Đế cũng thế, rất từ ái nhìn ta: "Trẫm biết mà, ngươi và Du Nhi rất phù hợp. "
Đúng là vợ chồng, cùng bị mù giống nhau.
Thái hậu nhìn chúng ta, sắc mặt âm u nói bà mệt rồi, muốn đi nghỉ ngơi.
"Vậy chúng ta phải cáo từ thôi " ta cầm tay Hiền Vương, cười nói dịu dàng, "Thiếp thân cũng mệt mỏi rồi. "
Tiện thể liếc mắt đưa tình với hắn.
Hiền Vương cúi đầu nhìn bàn tay đang giao nắm của chúng ta, thẹn đỏ mặt.
Chẳng qua, cũng có thể là đau.
Từ khi tiếp nhận bốn mươi vạn quân quyền từ phụ thân, trong suốt sáu năm ta chưa từng nghỉ ngơi.
Vừa vặn trong thời gian nghỉ kết hôn, ta sẽ nghỉ cho đủ.
Hiền Vương xông vào cửa, nhìn chằm chằm ta chỉ vào hậu viện: "Trịnh Thù, những nữ nhân ở hậu viện là chuyện thế nào?"
Hắn nổi giận đùng đùng, nồng đậm mùi son phấn quấn xung quanh hắn.
"Bản tướng quân tặng, hai mươi sáu mỹ nhân, ngài thấy chưa đủ hay là không thích?" Ta ngáp một cái, nằm nghiêng chống má nhìn hắn, "Sao thế được, hoàn phì yến gầy đủ mọi loại hình mà. "
"Hay là ngài thích nam nhân? Được, là ta cân nhắc không chu toàn, mai ta bổ sung thêm cho ngài thêm giới tính khác.”
Hiền Vương xấu hổ.
"Ta đều không thích, nàng ngay lập tức đuổi các nàng ấy đi!"
Ta đứng dậy: "Thôi, chúng ta ở nhà nhìn nhau cũng chán, hôm nay ta dẫn ngài đi ăn của lạ"
Ta cởi quần áo, mặc vào trường sam mới làm, đang thắt dây lưng thì phát hiện Hiền Vương đang nhìn ta, chảy máu mũi.
Ta nhìn bộ ngực của mình, lại nhìn hắn.
"Cái này cũng có thể làm ngài kích động?" Ta cười một tiếng, "Tiểu đồng tử kê*, thú vị thật”.
*tiểu đồng tử kê: nghĩa là con trai mà chưa “phá giới” lần nào đó =))
Ta quan tâm nắm lấy tay của Hiền Vương, trong ánh nến chập chời của buổi đêm, bước vào Thiên Hương lầu rực rỡ.
Ta vừa tiến vào, người ở bên trong dần im lặng, ánh mắt hoảng sợ quét tới quét lui trên người ta và Hiền Vương…
"Hoa khôi đâu?" Ta mặc kệ những người này, trực tiếp hỏi tú bà, "Bản tướng quân còn nhớ, hôm nay nàng rao bán đầu đêm?"
"Đúng, đúng rồi! Chẳng qua tướng quân, ngài đến chậm, Mẫu Đơn bị Quốc cữu đấu giá thắng được và mang đi rồi. "
Lông mày ta nhăn lại, tú bà đột nhiên sợ tới mức quỳ xuống: "Nếu, nếu không tướng quân ngài, ngài lại chọn người khác, hậu viện còn có mấy cô nương trong trắng. "
Ta dùng ánh mắt hỏi Hiền Vương.
Nét mặt Hiền Vương cứng ngắc, đứng sau lưng ta, như một con chim cút bị hoảng sợ.
Thật đáng yêu!
Một đứa nhỏ đáng yêu như vậy, sao ta nỡ để hắn thiệt thòi được.
"Ta muốn Mẫu Đơn!" Ta một cước đá văng cửa phòng.
Trong phòng dâm mỹ hương diễm, một nam nhân, hai tay để trần trông run run, nữ tử quyến rũ ôm lấy cổ hắn.
Nghe được tiếng động, nam tử đang muốn mở miệng mắng chửi, nhìn thấy người đến là ta chợt sợ hãi ngã xuống giường: "Trịnh, Trịnh tướng quân, ngài, ngài có gì phân phó?"
"Mẫu đơn thuộc về chúng ta, ngươi biến đi!" Ta không nhịn được nói.
"Ta rõ rồi" Quốc cữu cũng là cậu của Hiền Vương, hâm mộ nhìn Hiền Vương, thấp giọng nói, "Cậu mừng thay cho con, giờ con có chỗ dựa, chẳng những che chở con, còn giúp con tìm hoa khôi. "
Quốc cữu rời đi với tâm trạng phức tạp.
"Vương gia tận hứng, hết bao nhiêu tiền ta trả. " ta vỗ vai của Hiền Vương, chậm rãi đi ra ngoài, nhưng tay lại bị Hiền Vương tóm lấy.
Ta nhướn mày nhìn hắn.
Hai con ngươi hắn đỏ thẫm, trầm giọng: "Nàng nhục nhã ta?"
"Sao lại thế được? Chúng ta là vợ chồng nhất thể, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục!"
Ta không tiếp tục nhìn nét mặt của Hiền Vương, hất tay áo đi ra, cửa phòng sau lưng ta bị khóa từ bên ngoài.
Trong phòng có đoàn tụ hương, ta vào phòng đã biết.
Đêm nay Hiền Vương nên hiểu rõ, mùi hương cơ thể là thế nào.
Đồng tử kê là có ý gì!
"Nói với Mẫu Đơn, nhẹ nhàng với người ta thôi”
Tú bà đi đằng sau ta đáp lời, lại nói: "Phòng của ngài đã chuẩn bị sẵn."
"Đưa chút rượu mạnh đến!"
Kinh thành rượu quá nhẹ, sao dễ uống như rượu Tây Bắc.
Nam nhân ở kinh thành cũng quá ngây thơ, kém hơn nhiều bốn mươi vạn nam nhi của ta!
Gió Tây thổi mạnh, trống trận vang lên …
Hầy, ta nghĩ đến đám nam nhi của ta.
Ta mở một vò rượu, bóp bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Thu Vũ: "Sắp đến ngày giỗ của ca ca ngươi nhỉ?"
Thu Vũ đấm chân cho ta, cười nói: "Là ngày mai. Tướng quân đừng nhớ những chuyện nhỏ nhặt này, nô còn nhớ là tốt rồi. "
"Quên không được. "
Đám nam nhi bảo về quốc gia đó, trước khi chết, hai tay thô ráp của bọn họ vẫn nắm lấy đất của cố hương.
Ta thế nào có thể quên!
Ta sờ bình rượu, lại mò tới một bàn tay non mịn nóng hổi, ta sờ lên trên, lại bị bắt ngược lại.
"Nàng mới vừa nói cái gì, vợ chồng nhất thể?" Một giọng nói khàn khàn chất vấn ta.
"Ừm?" Ta ngà ngà say, híp mắt nhìn đối phương, "Là Hiền Vương sao. Nhanh như vậy đã đầu hàng rồi?"
Hiền Vương chợt lấn người chặn lấy ta, hơi thở nóng rực phun trên mặt ta, hắn cắn răng nghiến lợi nói: "Trịnh Thù, nàng không phải đệ nhất thiên hạ, nàng là đồ hèn nhát!"
Ta xoay người đè lên hắn, híp mắt cười lạnh: "Tiểu Du Nhi lá gan không nhỏ nhỉ! Bây giờ ta giết ngươi, ngày mai cha ngươi sẽ đem Thụy Vương đem vào phòng ta, ngươi có tin không?!”
"Thụy vương còn non tơ hơn ngươi, năm nay mười sáu, hay mười bảy?"
Hiền Vương gắt gao tóm lấy cổ tay của ta, một đôi mắt ướt át mịt mờ nhìn ta, trong sáng lại bướng bỉnh.
"A, ngoan, không ngủ thì không ngủ, ngài khóc cái gì. "
Có lẽ ta mềm lòng, vỗ vỗ đầu của hắn, hôm nay tha cho hắn.
Nhưng Hiền Vương lại được đà lấn tới, từ đằng sau ôm lấy eo của ta, dính lên cổ của ta, tủi thân mà nói: "Nhưng ta trúng đoàn tụ hương rồi, ta, ta khó chịu. "
"Ừm?" Ta dừng một chút, xem nhẹ hơi thở nóng rực của hắn trêu chọc ta, khiến ta ngứa ngứa
Hắn đem mặt chôn vào cổ của ta, cọ cọ: "Trịnh Thù, khó chịu!"
"Trịnh Thù, ta khó chịu. "
"Trịnh Thù, nàng hôn ta đi. "
Chậc! Hắn biết ta thích kiểu này sao?
Ta nhìn con ngươi mờ mịt sương mù, trong veo như nước của Hiền Vương, chân thì bị túm lấy.
Ta cười lạnh nói: "Tiểu Du Nhi, là ngài tự đưa mình tới của nhớ chưa. "
Hắn tóm lấy tay của ta, nỉ non: "Trịnh Thù, nàng đừng làm ta đau. "
Ta đặt hắn ở dưới thân, môi hắn cực mềm, khi động tình đôi mắt giống nai con, phảng phất đầy trời sao rơi bên trong.
Ta lần đầu biết được, tên của ta lại có thể quyến rũ như vậy.
Một tiếng nỉ non truyền đến, ta mở mắt ra.
Màn xanh thẳm, chăn thơm mềm.
Chỉ là giấc mộng.
Ta nhớ hôm qua Hiền Vương quấy ta, bị ta ném vào trong thùng nước lạnh ngâm hạ nhiệt độ.
Sau khi sai người đưa hắn về nhà, chính ta lại uống say.
Nhưng đôi mắt đó một mực lắc lư trước mắt ta, khiến ta bực bội. Ta đứng dậy uống nước, chợt thấy Hiền Vương ngủ trên tháp cạnh giường, đang dùng đôi mắt đó lẳng lặng nhìn ta.
“Sao ngài lại ở đây?” Ta luôn cảnh giác, thế mà không phát hiện có người trong phòng.
Uống rượu thực sự khiến hỏng việc.
"Ta lạnh." Hiền Vương ôm lấy chăn, mặt còn đỏ hơn lúc trúng đoàn tụ hương.
Ta sờ trán của hắn, thấy tay nóng hầm hập.
"Ngâm nước lạnh một chút mà đã sốt sao?"
"Ừm." hắn gật đầu, đặt tay của ta lên trán, cọ cọ "Trịnh Thù lại sờ sờ, dễ chịu. "
Tim ta run rẩy, hôn môi hắn.
Môi hắn mềm hơn nhiều trong mộng, hắn hôn cũng thật ngây ngô.
Hắn không phản kháng, chủ động ôm lấy eo của ta.
Ta chợt thanh tỉnh, đẩy hắn ra: "Ta phân phó người tới chăm sóc ngài. "
Nói xong ta liền mở cửa đi ra ngoài.
Ta không thấy nét mặt của Hiền Vương, cũng không muốn thấy.
Sau đó đại phu đi vào, nô bộc trong nhà cũng đi qua, hắn uống thuốc rồi ngủ.
Ta lại không ngủ được, dựa vào trong đình hứng gió đêm, gió càng thổi ta lại càng thấy nóng.
"Tướng quân. " Thanh Hạc hỏi, "Hay để ta mang rượu đến cho ngài?"
Ta khoát tay: "Chuẩn bị cho ta một thùng nước lạnh, ta muốn đi tắm. "
Thanh Hạc trước đến nay luôn là người hiểu ta nhất, hắn thấp giọng nói: "Thiếu niên ngài bảo tìm đã vào phủ rồi, hay là gặp một chút?"
Ta mới nhớ ra buổi chiều lúc ra ngoài đã phân phó Thanh Hạc tìm thiếu niên cho Hiền Vương.
"Cũng tốt. "
Thanh Hạc đưa hàng chục thiếu niên đến, không biết là theo yêu thích của ta hay của Hiền Vương.
Đều là các thiếu niên tầm mười sáu mười bảy tuổi, da trắng xinh đẹp, ngây ngô ngoan ngoãn.
"Thỉnh an tướng quân. " một vị thiếu niên áo tím quỳ gối trước mặt ta, ta lấy tay nâng mặt của hắn.
Gương mặt này thực sự là không có chỗ chê, chỉ là con mắt còn kém một chút, không đủ sạch sẽ.
Ta phất tay áo.
Thanh Hạc lại đổi một người đến.
Khí chất không tệ, nhưng biểu tình khó chịu như sắp chết vậy, thật đen đủi!
"Vị này không tệ. " Thanh Hạc kéo người cuối cùng, thiếu niên duỗi bàn tay thon dài, nắm ống tay áo của ta, ngẩng đầu sương mù mông lung nhìn ta.
Trong lòng ta giật mình.
"Xin tướng quân thương yêu nô gia. " thiếu niên nhẹ giọng, giọng điệu lên xuống du dương như tơ cào lòng người ngứa.
Làm ra vẻ! Ta triệt để mất hứng thú: "Thanh Hạc, lấy kiếm của ta đến đây. "
Sau nửa canh giờ, ta cuối cùng thoải mái, đi tắm.
Thanh Hạc đi theo, nhỏ giọng phân phó quản sự: "Nhân lúc trời còn chưa sáng, đi dọn sạch đá vụn và cành cây gãy nghe chưa"
"Có cần chỉnh lại hòn non bộ không?"
"Chỉnh chứ, sân mà trống, tướng quân luyện kiếm lại không có gì để chém, chém ngươi được không?”
Quản sự nhặt lên vạt áo dài vướng bận, thoắt cái đã chạy đi.
Ta không muốn trở về phòng, trời đã sáng, liền đổi sang quân trang mang theo Thanh Hạc đi đại doanh ngoài thành Đông.
Hoàng đế thu binh quyền của ta, lại không có ý định cho ta nghỉ, để ta giúp lão huấn luyện năm ngàn binh lính ngoài thành Đông.
Trong những binh lính này rất nhiều con cháu thế gia, phỏng chừng sức lực để cầm đao cũng không có!
Ta tiến vào quân doanh, thủ doanh nhìn thấy ta, cắm há to đến nỗi bị trật khớp, ta tốt bụng khép lại cho hắn: "Đánh trống đi, sau một chén trà, tập hợp trên thao trường!"
Tiểu binh lộn nhào: "Trịnh, Trịnh tướng quân đến rồi!"
Đột nhiên, người ngã ngựa đổ.
Một chén trà sau, thao trường.
Không cần nói đến đội hình có chỉnh tề hay không, phía dưới là một loạt cánh tay và đùi trắng bóng, thậm chí có người mới kéo quần lên, tay còn cầm giấy vệ sinh từ trong nhà xí chạy ra, đến trưa chắc cũng không tập hợp đủ.
Nhận xét Box