Hoán Nhan - Chapter 03

Hoán Nhan - Chapter 03

 Hôm đó, ta hào hứng đi về nhà.

Ngày hôm nay kỹ năng di chuyển của ta lại tăng lên một bậc, sức bật trong thực chiến cũng càng mạnh hơn.

A Nặc đã không theo kịp ta nữa, còn bị ta đá cho mấy phát.

Lúc này hắn đang ủ rũ cúi đầu đi sau ta, có vẻ không tâm phục khẩu phục tý nào.

- Tốc độ của nàng thực sự rất nhanh, nhưng sức lực vẫn còn yếu, nếu không thì sao đá tận ba cái mới làm ta ngã !

Ta quay người lại cười:

- Kết quả vẫn là tôi đá anh …

Lời còn chưa nói hết, A Nặc đã đặt ngón trỏ lên môi ta rồi nhanh chóng kéo ta vào bóng tối trong góc. Hơi thở nóng rực phả vào tai ta:

- Phía trước có mùi hôi của lũ cáo.

Ta hít một hơi thật sâu, trấn an lại trái tim đang đập nhanh của mình, cố ý phớt lờ nguồn nhiệt phía sau, lén lút nhìn về phía trước.

Có ba bóng người mơ hồ đứng đó, bằng sự quen thuộc qua nhiều năm, ta nhận ra một người trong số họ là Lục Minh Nguyệt, cách nàng ta không xa, người che mặt giống như Lục Thanh Linh.

Mà dáng người mảnh khảnh đang đứng trước Lục Thanh Linh chắc là con cáo hôi hám trong miệng A Nặc.

- Ly Nô, ta đã làm quá nhiều việc vì chàng, chàng lại đối xử với ta như thế sao?

Giọng nói phẫn nộ của Lục Minh Nguyệt xuyên thấu màn đêm truyền đến một cách rõ ràng.

Tên người cáo cười khinh miệt, ôm vai Lục Thanh Linh nói:

- Đều là do cô tự nguyện làm những việc đó cho ta, ta có nhờ cô sao ?

- Còn nữa, ta đã làm việc gì tàn nhẫn không có tính người lắm hay sao hả, ta chỉ ngủ một giấc với chị gái cô thôi mà.

Hắn ta cúi người, nhích lại gần Lục Minh Nguyệt, sau đó chậc một tiếng:

- Ai bảo cô xấu như vậy cơ chứ.

“Xấu” là chữ mà từ nhỏ đến lớn Lục Minh Nguyệt không muốn nghe thấy nhất.

Nàng ta như muốn nổi điên, không cam lòng cầm tay của con cáo hỏi:

- Nhưng ngày đó, rõ ràng chàng đã nhìn ta, ta đã nghĩ là chàng muốn ta chọn chàng mà.

Không ngờ con cáo đó lại ném tay nàng ta ra như rác rưởi:

- Điều ta hối hận nhất bây giờ là lúc đó đã ngẩng đầu nhìn cô.

Lục Thanh Linh che miệng cười khanh khách:

- Em gái, em còn không rõ sao? Lúc trước khi chàng ấy bị nhốt trong lồng, chàng ấy chỉ mong có người có thể cứu mình ra, không muốn trở về sàn đấu thú.

- Nhưng nếu người có thể cứu chàng không chỉ có một mình em, thậm chí có người còn tốt hơn em, em nghĩ xem, chàng ấy có thể không hận em sao?

Lục Minh Nguyệt lùi lại hai bước, ánh trăng chiếu vào vệt nước trên khóe mắt nàng, khiến nàng ta trông thật đáng thương.

Trên đầu tôi truyền đến tiếng nói:

- Kẻ ngốc.

Ta vô thức ngẩng đầu, đúng lúc đụng phải cằm của A Nặc, hắn “shhh” mọt tiếng, vòng tay thật chặt quanh cổ ta, đe dọa:

- Đừng động đậy!

Ta vùng vằng quay đầu lại:

- Ai là người lên tiếng trước cơ chứ ?

Không biết là chạm vào chỗ nào của hắn, hắn lại bắn ra ngoài như tia chớp, cách xa ta tận ba mét.

Ta kinh ngạc nhìn lại, lỗ tai A Nặc biến về tai sói, nhẹ nhàng rung rung dưới ánh trăng,

Bông mềm như nhung, cảm giác vuốt lên sẽ rất thoải mái.

Thấy ta chăm chú nhìn hắn, A Nặc tránh càng xa hơn.

- Tiết mục tình cảm này quá nhàm chán, nàng cứ xem đi, ta phải trở về nghỉ ngơi.

Không biết tại sao, trong lời nói này ta luôn nghe thấy có chút ngượng ngùng.

Xấu hổ sao?

Vở kịch tình cảm hỗn loạn như thế này cũng khiến người sói thẹn thùng à?

Thật quá ngây thơ trong sáng mà.

Khi ta đang nghĩ linh tinh, tình hình phía trước đã thay đổi.

Lục Minh Nguyệt tát vào mặt Lục Thanh Linh, mặt nàng ta lập tức sưng to, còn phun ra một ngụm máu.

Lục Thanh Linh không tin được che mặt:

- Ngươi dám đánh ta?

- Sao ta lại không dám?

Nói xong, Lục Minh Nguyệt lại muốn đánh tiếp, con cáo vội kéo Lục Thanh Linh vào lòng, dùng lưng chặn lấy Lục Minh Nguyệt.

- Ly Nô, chàng thích nàng ta đến vậy sao?

Lục Thanh Linh chui ra từ ngực của con cáo, hai tay ôm lấy cổ hắn ta.

Khóe miệng mặc dù còn vết máu tươi nhưng trên mặt lại tràn đầy sự trào phúng:

- Em gái à, đến giờ em còn không nhìn rõ được hoàn cảnh của mình nhỉ? Ở trong gia tộc hiện giờ, một chút địa vị em cũng không có, chàng đi theo em thì có ích lợi gì chứ?

- Nhưng ta đã ký khế ước với chàng, chàng là của ta!

Lục Thanh Linh lại cười lên:

- Đúng vậy, vì em đã ký khế ước với chàng nên em mới mất đi tất cả. Em từ bỏ sức mạnh của mình, gia tộc đã chuyển gửi gắm hy vọng chiến thắng lần đấu võ này cho anh họ rồi.

- Em nói xem, nếu anh họ thắng, cha mẹ còn bao che cho em được bao lâu nữa?

- Đến lúc đó, cho dù chị đề xuất với cha việc cắt đứt khế ước của em thì cũng không phải không thể đưa Ly Nô về lại bên chị.

Lục Minh Nguyệt liên tục lắc đầu, miệng lẩm bẩm:

- Không thể nào, cha không thể tàn nhẫn với ta như vậy!

- Để cắt đứt khế ước thì chủ nhân cần lấy ra một nửa lượng máu trong tim. Ta sẽ chết!

“Vậy cô nên đi chết đi!” - Con cáo nhe răng về phía Lục Minh Nguyệt, hung ác nói.

Sau đó, hắn ta năm lấy tay Lục Thanh Linh rời đi một cách thản nhiên, mặc kệ Lục Minh Nguyệt đang sững sờ đứng đó như người mất hồn.

Lúc này, A Nặc lại đứng ở phía sau ta.

Hắn có chút bất mãn nhìn Lục Minh Nguyệt đang chặn đường: "Cô ta sẽ ngốc nghếch như thế này đến bao giờ?"

Ta nhìn Lục Minh Nguyệt đang đứng thẳng tắp ở đó, nhưng ta biết nàng ta sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

Hận thù sẽ càng khiến nàng ta trở nên ích kỷ và đáng sợ, ta đã từng trải nghiệm điều này ở kiếp trước.

- Có lẽ, tôi sẽ gặp nàng ở cuộc tuyển chọn.

A Nặc kinh ngạc:

- Không phải cô ta đã bỏ cuộc rồi sao?

Ta vỗ đầu A Nặc:

- Nàng ta bỏ cuộc khi nào chứ? Không phải mục tiêu của nàng ta luôn là con cáo hôi hám kia sao?

- Để cướp lại con cáo đó, nàng ta sẽ không từ bỏ.

A Nặc né tránh tay của ta, lỗ tai lại bắt đầu biến thành tai sói.

Lúc này ta mới phát hiện, khi hắn có tai sói thì mặt trở nên đỏ bừng, vết sẹo trên mặt trông cũng bớt hung dữ hơn.

- Con người thật phức tạp, đặc biệt là lòng dạ đàn bà!

Hắn không vui nói, không hiểu sao ta lại thấy có chút đáng yêu.

Dường như hắn vẫn giống kiếp trước, từ trước tới nay chưa từng thay đổi.

Ngay thẳng, lương thiện, một lòng một dạ.

Nhận thấy trái tim lại đập nhanh không bình thường, ta vội vàng quay đi, dắt A Nặc chui vào bụi cỏ bên cạnh.

Hắn thấp giọng lo lắng hét lên:

- Nàng làm gì vậy, ta, ta không phải cái loại dễ dãi …

- Im miệng!

Ta nhìn phía sau, thật may Lục Minh Nguyệt còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình nên không phát hiện ra điều gì.

- Đồ ngốc, ở đây có con đường nhỏ có thể trở về, chẳng nhẽ anh muốn đứng với nàng ta đến bình minh à.

Sáng hôm sau, ta nhìn thấy Lục Minh Nguyệt đang lặng lẽ vượt chướng ngại vật ở sân tập luyện.

Nàng ta có vẻ rất tức giận, trên mặt trên người đều có vệt máu nhưng vẫn tiếp tục kiên trì.

Rất nhiều tộc nhân và người thú đã khế ước của bọn họ đang vây quanh nàng ta.

Lúc này họ đang chỉ trỏ và bàn luận về nàng.

- Lục Minh Nguyệt bị điên à, sao lại trở về huấn luyện?

- Mọi người không biết sao? Lần này tại giải thi đấu, đại sư sống ẩn dật trên núi đã lấy ra một loại cỏ tên là Hoán Nhan, có thể thay đổi diện mạo của một người. Chắc chắn nàng ta đến đây vì loại cỏ này rồi.

Ta nhớ tới, ở kiếp trước sau khi Lục Minh Nguyệt chiến thắng, nàng ta đã lấy loại cỏ này để thay đổi dung mạo.

Mà lúc đó, Ly Nô từng thở dài khi nhìn thấy khuôn mặt ấy của nàng ta:

- Nếu ban đầu nàng cũng trông như thế này thì tốt biết mấy!

Chính những lời này đã hoàn toàn khơi dậy sự tiếc nuối trong lòng Lục Minh Nguyệt, và nàng ta cũng càng oán hận người đã khuyên can lúc đầu là ta.

Nếu nàng ta sớm ký khế ước với Ly Nô, sau khi dung mạo thay đổi chắc chắn hai người có thể cùng nhau sánh đôi, vợ chồng hòa hợp,

Nghĩ đến đây, tiếng bàn tán xung quanh lại kéo ta về với thực tại.

- Nhưng lực chiến của nàng ta bây giờ kém xa lúc đó.

- Đúng vậy, ngươi nhìn xem, bây giờ chỉ đi qua một cái vòng lửa lớn thôi mà nàng ta đã bị bỏng, trước đây nàng ta có thể vượt qua cái vòng nhỏ nhất mà không hề hấn gì.

- Người thú khế ước sẽ ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu của bản thân, con cáo đó chỉ được cái mặt, tất nhiên sẽ là cản trở của nàng ta rồi.

Dường như Lục Minh Nguyệt cũng nghe thấy tiếng bàn luận xung quanh, nàng ta nhất thời lơ đãng, khi đi qua trận đao, một mảng thịt lớn trên người nàng ta đã bị lưỡi dao cạo đứt, máu me đầm đìa.

Nhìn qua thôi đã thấy đau, người xung quanh đều kinh ngạc hô lên.

Lục Minh Nguyệt cắn môi, nước mắt trào ra nhưng không rơi xuống, mãi đến khi ngẩng đầu nhìn thấy ta, nàng ta mới đáng thương vươn tay về phía ta:

- Tuyết Liên, cậu đã đến rồi.

Nhưng khi ta bước qua cầm lấy tay nàng ta, nàng ta lại phàn nàn với ta đầy oán hận:

- Vì sao lúc trước cậu không ngăn cản tôi hả?

Ta nhíu mày, nàng ta cũng không để ý tới, vẫn tiếp tục lải nhải:

- Ly Nô vốn không thích tôi, tim của chàng ấy làm bằng đá rồi, dù tôi vì chàng làm nhiều việc như thế, chàng ấy vẫn dễ dàng bỏ rơi tôi, lên giường với Lục Thanh Linh.

- Cậu biết không? Trước kia ở sàn đấu thú chín đuôi của chàng bị chém mất một, chính tôi đã không để ý lệnh cấm của gia tộc, đến thánh địa trộm loại cỏ Lam Tuyết có thể tái tạo xương thịt về cho chàng ăn, chàng mới có thể mọc ra cái đuôi mới. Khi tôi bị cha nhốt lại, phải chịu đánh 108 roi, chàng ấy lại đang chơi đùa cùng với Lục Thanh Linh ở trên giường.

- Tuyết Liên, tôi hận, tôi thật sự hận! Vì sao lúc đó cậu không ngăn tôi lại, vì sao chứ ?

Nghe xong câu này, ta không thể nghe thêm được nữa.

Vì sao ta không cản nàng, tất nhiên là vì ta đã từng làm điều đó, nhưng kết quả ta nhận lại được điều gì?

Trong lòng Lục Minh Nguyệt, từ trước đến nay nàng ta chỉ quan tâm đến duy nhất bản thân mình.

Mà ta, chỉ là một người hầu, nàng gọi đến thì đến bảo đi thì đi thôi.

Mặc kệ ta theo ý nàng hay không theo ý nàng, chỉ cần sau này nàng ta gặp điều bất lợi, nàng ta đều sẽ đổ mọi trách nhiệm lên đầu ta.

- Lời nói của tôi quan trọng với cậu đến thế sao?

Ta cúi người nhìn vào cặp mắt của nàng, nàng ta hơi lúng túng né tránh ánh mắt của ta, hỏi lại ta:

- Cậu là người bạn tốt nhất của tôi, sao lại không quan trọng được chứ?

Ta cười khanh khách:

- Nếu như vậy, Minh Nguyệt, tôi nghĩ với thực lực của cậu bây giờ thì không phù hợp để tham dự buổi tuyển chọn nữa, tôi lo cậu sẽ bị thương.

- Như vậy, cậu sẽ từ bỏ sao?

Lục Minh Nguyệt kinh ngạc nhìn ta, hồi lâu không nói nên lời.

Ta ngồi dậy, không quan tâm mà rời khỏi nàng.

Nàng ta chợt phản ứng lại, như một tên điên lao đến chất vấn ta, lại vì vết thương ở chân mà ngã nhào dưới chân ta.

- Ngươi cũng phản bội ta sao? Chỉ là con gái của người hầu mà cũng dám ra lệnh cho ta?

Tôi quay lại nhìn xuống nàng ta, không trả lời mà nói với A Nặc:

- Anh thấy không, tôi đã nói là nàng ta sẽ không bỏ cuộc mà.

- Con người luôn có lòng tham, đã muốn cái này rồi lại muốn cái kia, nhưng cuối cùng lại trắng tay.

A Nặc liếc nhìn Lục Minh Nguyệt, gật đầu với ta:

- Ta hiểu. *Ngư dữ hùng chưởng bất khả kiêm đắc.

* Ngư dữ hùng chưởng bất khả kiêm đắc: cá và tay gấu, bạn không thể có cả hai cùng một lúc (thành ngữ, từ Mạnh Tử)

- Ngươi!

Lục Minh Nguyệt phẫn hận chỉ vào ta:

- Ngươi có dám đánh cược với ta không?

Ta còn chưa lên tiếng, xung quanh lại truyền đến từng tiếng giễu cợt.

- Trước kia Tuyết Liên luôn đi theo sau Lục Minh Nguyệt, không ngờ lực chiến của nàng ấy lại mạnh như vậy.

- Cũng không biết bây giờ Lục Minh Nguyệt có thể chống lại nàng ấy trong bao lâu?

- Ta cá là 15 phút.

- Sao lâu như vậy được, lần trước khi ta tỉ thí với chị Tuyết Liên, chỉ có thể kéo dài trong 8 phút, chẳng nhẽ ta và người thú khế ước của ta còn không bằng một Lục Minh Nguyệt đã phế một nửa sao?

- Ầy, thật chờ mong nhìn thấy cái ngày mà con gái của người hầu giẫm con gái của tộc trưởng dưới lòng bàn chân.

Lục Minh Nguyệt không thể tin mà mở to mắt, tựa hồ rất bất ngờ khi ta có uy tín cao như thế trong nhóm võ giả này.

- Làm sao, làm sao có thể như thế được?

Có người hỏi lại nàng:

- Rất lâu rồi cô chưa nhìn thấy Tuyết Liên tập luyện đúng không?

- Dù như thế thì cũng không thể ….

“Được rồi.” - Ta cười ngắt lời nàng ta, liếc nhìn bàn chân bị thương của nàng:

- Vậy thì chúng ta phân cao thấp ở cuộc tuyển chọn đi. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box