Hoán Nhan - Chapter 02

Hoán Nhan - Chapter 02

 Sau khi ký khế ước với con cáo nhỏ, Lục Minh Nguyệt dường như trở thành một người khác, liên tiếp mấy ngày nàng ta đều không đến sân huấn luyện.

- Nghe nói hôm qua nàng ấy dắt con cáo kia đi dạo đấy. Liệu sau này nàng ấy còn tới đây huấn luyện nữa không?

- Con cáo kia trông đẹp như thế, bắt luôn hồn của nàng ta đi rồi, cũng chẳng biết được đâu.

- Thật không biết vì sao nàng ấy lại chọn một người thú như vậy cơ chứ. Muốn một người thú xinh đẹp thì chỉ cần đến chỗ đám trai bao, chỗ nào chẳng có, quá lãng phí cho sức chiến đấu mạnh như vậy.

Càng ngày càng nhiều người phụ họa theo, thể hiện sự khinh thường với việc lãng phí thiên phú của Lục Minh Nguyệt.

Điều kiện sống ở đây rất khắc nghiệt, cách đối xử với kẻ mạnh và kẻ yếu cũng hoàn toàn khác nhau. Lực chiến mạnh hay yếu quyết định lượng tài nguyên mà ngươi được hưởng.

Hơn nữa, bốn năm sau sẽ có một cuộc chiến giữa các bộ tộc, bên chiến thắng có thể được phân chia nhiều lãnh thổ để thu thập tài nguyên hơn.

Do vậy, hành động của Lục Minh Nguyệt không chỉ là việc từ bỏ tài nguyên của bản thân nàng ta mà nó còn ảnh hưởng đến cả sự cạnh tranh giữa bộ tộc của chúng ta và các tộc khác.

Nếu không phải vì cha nàng ta là tộc trưởng, chỉ sợ nàng ta đã bị người xé nát từ lâu rồi.

Ta lắc đầu, bỏ ngoài tai tất cả những lời bình luận đó, nhìn về phía A Nặc.

Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như thế, dường như không mang theo chút cảm xúc nào.

Nhưng ta biết, hắn không như vậy.

Người sói ngưỡng mộ sức mạnh, hắn chưa có tình cảm với ta là vì ta còn chưa đủ mạnh.

- Tiếp tục!

Hắn nhìn vết thương đang chảy máu trên người ta:

- Nàng có chắc là không cần xử lý trước không?

Nhân lúc hắn chưa chuẩn bị, ta chuyển dao găm xuống lòng bàn tay đâm về phía hắn, nhưng hắn lại linh hoạt né được theo bản năng.

Ta không cam lòng, nhanh chóng lao tới chém thêm một nhát nữa, hắn đã xoay người, dùng móng vuốt sắc nhọn đâm xuyên cánh tay ta.

Bên cạnh có người hô lên kinh ngạc:

- Sao người thú của nàng ta lại có thể làm nàng ta bị thương được?

- Chẳng nhẽ bọn họ chưa ký khế ước à?

Ta dường như không nghe được những lời kia, vẫn tiếp tục đắm chìm trong chém giết, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Mãi đến khi kiệt sức, ta gầm lên và tung ra đòn kết thúc, cuối cùng đã làm cánh tay hắn bị thương. Hắn cũng để lại trên bụng ta một vết sẹo dài.

Ta gục xuống đất, A Nặc ngồi xuống bên cạnh ta, dò xét ta một cách cẩn thận:

- Vì sao nàng không ký khế ước với ta?

Ta nhìn bầu trời xanh thẳm, nghĩ về kiếp trước khi chỉ có một mình ta bị ném vào sàn đấu thú.

Khi đó ta đã ký khế ước với người thú, là một con thuồng luồng, sức chiến đấu không hề yếu.

Thời điểm ta bị cắn xé, hắn ta đang nằm cuộn người dưới chân Lục Minh Nguyệt để lấy lòng nàng ta. Lúc đó ta hiểu được một điều, ai cũng có thể rời bỏ ngươi, ai cũng có thể phản bội ngươi.

- Đừng nghĩ đến việc dựa dẫm vào bất cứ kẻ nào, người duy nhất ngươi có thể dựa vào là chính bản thân ngươi.

- Anh huấn luyện cho tôi, giúp tôi thắng cuộc tranh tài, sau đó tôi sẽ thả anh đi, anh nghĩ thế nào?

A Nặc yên lặng nhìn ta rất lâu, cuối cùng cũng đồng ý:

- Được rồi.

Ta đến sân để tập luyện cùng A Nặc mỗi ngày. Khi ta gặp lại Lục Minh Nguyệt, đã hai tháng trôi qua rồi.

Nàng ta vừa khóc vừa chạy về phía ta, ta giật mình kêu lên, nàng ta thay đổi nhiều quá.

Hai má bầu bĩnh trước đây giờ đã hóp lại, làm cho xương gò má trông lồi ra rất rõ ràng.

Đôi mắt sưng vù vì khóc quá nhiều, trên mặt còn có một vết tát khá đậm.

Nàng ta ôm lấy tay ta, vội vàng hỏi ta:

- Tuyết Liên, chàng không thích tôi, chàng thích Lục Thanh Linh! Làm sao bây giờ? Tôi phải làm gì đây?

Ta an ủi nàng:

- Cậu đã ký khế ước với hắn, chỉ cần cậu không muốn giải trừ, hắn không thể rời cậu mà đi được. Cho dù hắn thích Lục Thanh Linh cũng không thể ở bên nàng ta được!

Lục Minh Nguyệt lại tức giận cắn chặt môi, oán hận nói:

- Vì sao tất cả mọi người đều thích Lục Thanh Linh? Tôi không phục! Nhất định tôi phải khiến trong lòng Ly Nô chỉ có một mình tôi mà thôi!

- Cậu nhất định sẽ làm được!

Tôi gật đầu thật mạnh với vẻ mặt chân thành và tin tưởng.

- Chỉ cần cậu ở bên cạnh hắn ta thật lâu, nước chảy đá mòn, chắc chắn hắn ta sẽ yêu cậu.

Lục Minh Nguyệt lau nước mắt trên mặt, khen ta:

- Tuyết Liên, thật tốt vì có cậu ở bên cạnh tôi.

Nói xong, nàng ta lại nhanh chóng hất tay ta ra rồi chạy đi, lập tức chẳng còn nhớ gì đến ta nữa.

Ta nhìn bóng lưng của nàng, thu hồi nụ cười trên mặt.

A Nặc bước đến bên ta, cau mày:

- Không thể sưởi ấm được trái tim làm bằng đá.

Ta kinh ngạc nghiêng đầu nhìn về phía hắn, hắn cắn môi, vẻ mặt kiên định.

Ta cong môi nở một nụ cười mỉa mai:

- Anh đang trách tôi đã lừa đối nàng ta à?

A Nặc lắc đầu:

- Ta chỉ không hiểu được, giữa con người các ngươi có quá nhiều khúc mắc.

Ta gật đầu:

- Lòng dạ con người đúng là thứ khó đoán nhất.

- Nhưng tại sao phải đoán?

Lời nói chưa dứt, ta đã rút dao chém về phía A Nặc. Anh bị kinh ngạc vì đòn tấn công bất ngờ của ta, nhưng đã nhanh chóng tập trung để huấn luyện.

Dù sao bây giờ sức mạnh và tốc độ của ta đã được tăng cường rất nhiều, nếu không dốc hết sức, hắn sẽ bị thương.

Bây giờ ta chỉ biết một điều, cuộc sống của người khác không liên quan gì đến ta.

Ta muốn chính mình phải mạnh lên, không ngừng mạnh lên!

Kẻ yếu mới ỷ lại vào nhân tính, người mạnh chỉ dựa vào thực lực!

Chỉ ba tháng nữa là đến cuộc tuyển chọn thông qua đấu võ, người thắng sẽ đại diện cho bộ tộc tham gia cuộc chiến tranh đoạt địa bàn ba mươi năm tổ chức một lần.

Đây là phương pháp nhanh chóng nhất để tăng địa vị của mình trong bộ tộc, ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Thực ra, ở kiếp trước, vốn ta cũng có cơ hội sửa đổi thân phận là con gái người hầu của mình.

Khi ta muốn đăng ký tham dự, Lục Minh Nguyệt lấy lý do sợ ta bị thương mà từ chối.

Nàng ta nói với ta một cách khinh thường rằng, thực lực của ta vốn không đạt đến trình độ tham gia thi đấu.

- Tuyết Liên, cậu không thực sự nghĩ rằng những lần cậu đánh bại tôi là nhờ vào khả năng của bản thân cậu chứ?

- Đó đều là tôi cố ý nhường cậu.

Ta không dám phản bác, còn bắt đầu nghi ngờ bản thân.

Vì Lục Minh Nguyệt có thiên phú xuất chúng, là người giỏi nhất được bộ tộc công nhận, phán đoán của nàng ta về lực chiến đấu không thể sai được.

Hơn nữa khi đấu với nàng ta, ta thua nhiều hơn thắng.

Thỉnh thoảng chiến thắng được nàng ta cũng đều là dựa vào chuyển động nhanh chóng xảo quyệt gây bất ngờ.

Điều quan trọng nhất là, Lục Minh Nguyệt đã nắm lấy tay ta và thề:

- Tuyết Liên, chúng ta là bạn tốt mà, chẳng nhẽ tôi lại lừa cậu sao?

Ta thực sự coi nàng ta là bạn, lúc nào cũng nghĩ cho nàng ta, chắc hẳn nàng cũng đáp lại ta như vậy.

Không ngờrằng, tình cảm chân thành của ta lại bị mang cho chó ăn rồi.

Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng bản thân ta cũng có ưu thế, nhưng từ trước đến nay Lục Minh Nguyệt chưa bao giờ cho ta cơ hội thể hiện nó.

Với thực lực của ta, dù không thể trở thành người đứng đầu trong cuộc tuyển chọn nhưng vẫn có hy vọng trở thành một trong bốn người trợ thủ.

Nàng ta sợ ta được chọn, thoát khỏi thân phận người hầu, nàng ta không còn cách nào dễ dàng khống chế ta nữa.

Cho nên ngay cả thử nàng ta cũng không cho phép!

Nhưng ngày này, ta không chỉ muốn thử một lần, ta còn muốn nắm trong tay thân phận của người đứng đầu!

Vì mục tiêu này, mỗi ngày ta đều tăng cường luyện tập, không đến ba giờ sáng ta đều sẽ không để A Nặc trở về.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box