Ta sống lại một lần nữa vào ngày Lục Minh Nguyệt và Lục Thanh Linh trưởng thành.
Lục Minh Nguyệt đang chỉ vào một người thú thuộc loài cáo, hỏi ta:
- Tuyết Liên, tôi có nên chọn hắn không ?
Ta nhìn theo tay nàng ta, đó là một con cáo chưa biến hóa được thành người, trông rất đáng thương.
Quả thực trông hắn rất xinh đẹp, bộ lông trắng muốt kết hợp với cái mũi cao và đôi mắt to ngập nước, đôi tai cáo hơi run rẩy nhìn bông mềm như nhung, khiến người ta phải thương yêu.
Có thể tưởng tượng được khi trưởng thành, vẻ đẹp của hắn sẽ khiến “hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” như thế nào.
Lục Minh Nguyệt và Lục Thanh Linh hai mắt đều sáng ngời, nhìn con cáo nhỏ không chớp mắt.
Mà con cáo nhỏ thì sao, lúc nhìn Lục Minh Nguyệt, lúc lại quay qua Lục Thanh Linh, nhưng rõ ràng thời gian hắn nhìn Lục Thanh Linh lâu hơn một chút.
Nhưng người đang đắm chìm trong vẻ đẹp của hắn như Lục Minh Nguyệt lại không phát hiện ra, nàng ta còn hưng phấn nắm lấy tay ta:
- Tuyết Liên, cậu nhìn đi, hắn nhìn tôi rất lâu, nhất định hắn muốn tôi chọn hắn.
Ta nhớ rõ, kiếp trước, vào lúc này nàng ta cũng nói với ta như thế, hoàn toàn không nhớ đến lý tưởng từ khi còn nhỏ của mình là được trở thành tộc trưởng
Lục Minh Nguyệt và Lục Thanh Linh là cặp sinh đôi khác trứng, hai người không hề giống nhau.
Lục Thanh Linh lớn lên giống như tên của nàng vậy, xinh đẹp thanh thoát, mỗi cái nhăn mày, mỗi một nụ cười đều quyến rũ động lòng người.
Mà Lục Minh Nguyệt lại có khuôn mặt bình thường, tròn trịa tựa như vầng trăng rằm, nhiều nhất chỉ có thể khen là đáng yêu.
Là người thì luôn thích cái đẹp, một cách tự nhiên, mọi người thường yêu chiều Lục Thanh Linh hơn một chút.
Mỗi lần như thế, Lục Minh Nguyệt thường chạy đến chỗ ta khóc lóc kể lể, hỏi ta thế gian vì sao bất công như vậy, vì sao người đời đều trông mặt mà bắt hình dong, vì sao tất cả mọi người lại thích chị gái của nàng ta hơn ?
Ta khuyên nàng ta thoải mái tinh thần, nàng ta là con gái của tộc trưởng, cuộc sống so với người bình thường đã tốt hơn rất nhiều, nàng ta lại có năng lực chiến đấu mạnh hơn Lục Thanh Linh.
Nàng ta không cam tâm, thề muốn trở thành tộc trưởng đời kế tiếp, dẫm Lục Thanh Linh dưới lòng bàn chân, khiến những người từng coi thường nàng ta phải hối hận.
Bởi vậy lúc đó ta đã lắc đầu, khuyên nàng ta không nên chọn con cáo nhỏ này, nếu không sẽ có hại cho việc tranh chức vị tộc trưởng của nàng ta.
- Sức mạnh của thú nhân được khế ước sẽ ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu của cậu, nếu chọn loài cáo, ngoại trừ có mị công thì bọn họ không có bất kỳ một năng lực nào khác, lực chiến đầu của cậu sẽ giảm mạnh, rất có thể sẽ thua trong trận đấu.
Lục Minh Nguyệt nghe lời ta, miễn cưỡng từ bỏ con cáo nhỏ, thay vào đó lựa chọn người sói hung dữ và mạnh mẽ. Cuối cùng trong trận chiến tranh chức vị tộc trưởng, nàng ta vượt lên tất cả mọi người và được chọn.
Thế nhưng ta không ngờ được rằng, ngày nàng ta trở thành tộc trưởng, nàng ta đã ném ta vào sàn đấu thú, để mặc cho ta bị đám người thú kia xé nát.
Thì ra nàng ta vẫn ôm một nỗi hận với ta ở trong lòng, cảm thấy là ta hại nàng ta bị mất đi một mối tình tốt đẹp.
Nếu năm đó nàng ta không nghe ta, cuộc hôn nhân của nàng ta sẽ vô cùng hạnh phúc, đâu có như bây giờ khi ở bên người sói, chỉ nhìn thôi đã thấy ghét rồi.
Nàng ta lại đã quên, mặc dù nàng ta luôn ghét bỏ A Nặc, đối xử không tốt với A Nặc, A Nặc vẫn toàn tâm toàn ý giúp nàng ta đoạt được chức vị tộc trưởng, dù cho vì thế mà chính hắn bị thương nặng, thiếu chút nữa là mất mạng.
Nghĩ đến đây ta bình tĩnh tránh khỏi tay nàng ta, cười nói:
- Dù sao khả năng chiến đấu của cậu mạnh như vậy, chọn bất cứ người thú nào cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.
- Cậu thích là được!
Lục Minh Nguyệt vừa định mở miệng, Lục Thanh Linh đã dẫn đầu nũng nịu nói với phụ thân Lục Lập: “Cha, hắn đẹp quá, xứng đáng với con, con muốn chọn hắn.”
Ta thấy đôi mắt của con cáo sáng lên, nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Linh với vẻ mặt vui mừng.
Nhưng một giây sau, Lục Minh Nguyệt đã không cam lòng mở miệng: “Cha, con cũng chọn hắn!”
Con cáo nhỏ liếc nhìn Lục Minh Nguyệt một chút, trong mắt lóe lên vẻ dữ tợn nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ ôn hòa như ban đầu.
Lục Lập cũng dạy dỗ Minh Nguyệt:
- Chị gái con đã chọn trước rồi, con không nên quấy rối, lúc nào cũng muốn cướp đồ của chị, con chọn lại đi.
Lần này Lục Minh Nguyệt lại không ngoan ngoãn nghe lời như thường này, thay vào đó là vẻ mặt bướng bỉnh:
- Cha, vì sao lần nào con cũng phải nhượng bộ Lục Thanh Linh, lần nào con cũng phải chịu thiệt. Đây là ký khế ước người thú, là việc lựa chọn bạn đời của con, vì sao con vẫn phải nhường?
- Trong lòng cha chỉ có Lục Thanh Linh với khuôn mặt xinh đẹp kia mới là con gái cha đúng không? Con là do cha nhặt được phải không?
Lục Lập bị câu hỏi này làm cho sửng sốt, còn chưa kịp nói gì, Lục Minh Nguyệt đã bất chấp mà xông tới cạnh lồng sắt, trực tiếp niệm chú ngữ với con cáo nhỏ, còn cầm dao khoét ra máu trong tim nhỏ xuống người hắn.
Lục Lập hô lớn:
- Không được!
Nhưng Lục Minh Nguyệt đâu chịu nghe ông ta, nghi thức ký khế ước trong nháy mắt đã hoàn thành.
Tất cả mọi người sợ đến sững người, ngay cả con cáo kia lúc này cũng vừa mới kịp phản ứng lại, căm hận trừng mắt nhìn Lục Minh Nguyệt, rồi lại vùi đầu vào ngực, không biết đang suy nghĩ gì.
Mà Lục Thanh Linh tủi thân rơi vài giọt nước mắt, lại cố nhịn xuống, nhẹ nhàng kéo tay áo của Lục Lập:
- Cha, con không sao cả, con chọn lại là được rồi.
Lục Lập đau lòng sờ đầu của nàng ta, khen nàng ta hiểu chuyện.
Xoay người, ông ta chỉ hận rèn sắt không thành thép nói với Lục Minh Nguyệt:
- Chị gái con lớn lên xinh đẹp nhưng lực chiến thấp, sau này không có tương lai gì tốt cả. Nên ta và mẹ con mới hy vọng con bé luôn được sống trong vui vẻ hạnh phúc, bình thường cũng nuông chiều một chút.
- Nhưng con thì khác, từ nhỏ con đã có tố chất trời cho, nếu lựa chọn một người thú cũng có lực chiến mạnh mẽ, sau này chắc chắn con sẽ trở thành tộc trưởng kế nhiệm.
- Vì thế chúng ta mới đặt kỳ vọng vào con, thường ngày mới nghiêm khắc với con hơn. Không nghĩ là con lại có suy nghĩ như thế về chúng ta.
- Minh Nguyệt, con làm ta quá thất vọng rồi.
Nhưng lúc này, Lục Minh Nguyệt đã sớm chìm đắm trong hận thù của chính mình, lời nói chân thành của Lục Lập vốn không làm nàng ta cảm động, trái lại nó khiến nàng ta càng phản cảm hơn.
- Tất cả những điều đó là thứ các người mong muốn, là kỳ vọng của các người! Con không cần những thứ đó, con cần những gì mà con muốn!
Nói xong, nàng ta sai người mở lồng sắt, dắt con cáo nhỏ đang rũ đầu không vui vội vàng bước đi.
Lúc này, mọi người cũng không còn hứng thú đi chọn người thú nữa, Lục Thanh Linh thì định chờ thêm mấy ngày nữa mới chọn tiếp.
Mà ta nhìn thấy A Nặc với một vết sẹo chạy dài khắp khuôn mặt, đang cô đơn ngồi trong góc,, trong lòng có chút tính toán.
- Tộc trưởng, ngày hôm nay Tuyết Liên có thể chọn người thú sao?
Lục Lập đang muốn dời đi, nghe thấy vậy thì quay đầu lại. Ông ta đánh giá ta một lúc rồi mới nhớ ra ta là con gái người thợ làm vườn.
- Ồ, ngươi cũng thành niên rồi sao?
- Thưa đúng vậy.
Ông ta im lặng một lúc, bình thường trong tộc đều chờ tộc nhân trưởng thành rồi để họ lựa chọn người thú ký khế ước.
Nhưng lần này, đám người thú ở đây là do ông ta đặc biệt cố ý lựa chọn cho hai cô con gái, mà Lục Thanh Linh còn chưa chọn.
Nếu ta lựa chọn đúng người thú mà Lục Thanh Linh thích thì …
Ta nhìn ánh mắt do dự của tộc trưởng, ngay lập tức hiểu được ông ta đang suy nghĩ điều gì.
- Chắc chắn Đại tiểu thư sẽ không thích con người thú này đâu ạ.
“Làm sao ngươi biết !” - Lục Lập và Lục Thanh Linh đồng thanh kêu lên.
Nhưng khi nhìn theo phương hướng ngón tay của ta, Lục Thanh Linh sợ đến mức lập tức che mắt lại: "A, xấu quá! Cha, sao cha lại cho hắn vào đây?"
A Nặc vẫn không nhúc nhích, giống như mọi thứ ở nơi này đều không có ý nghĩa gì với hắn.
Mà Lục Lập nhìn theo bóng lưng kiêu ngạo của hắn, sắc mặt khó nhìn đến lạ thường, tên người sói này đã thắng hai mươi trận liên tiếp trên sàn đấu thú, lực chiến vượt hẳn mọi người, là ông ta cố ý tìm cho Lục Minh nguyệt.
Nhưng lúc này, Lục Minh Nguyệt đã chọn cái con cáo nhìn đẹp mà không dùng được kia, Lục Thanh Linh lại bẩm sinh yếu ớt, không cách nào áp chế đc sự hoang dại của tên người sói này. Hắn ta hiện tại đã vô dụng.
Ông ta thở dài, tùy ý khoát tay:
- Ngươi muốn thì cho ngươi đấy.
Ta vô cùng mừng rỡ, chân thành quỳ lạy ông ta, sau đó đi đến lồng giam, cẩn thận đưa tay về phía A Nặc.
Hắn ngạc nhiên nhìn ta, lông mày nhíu chặt.
Ta không chịu từ bỏ, lại duỗi tay về phía trước, cuối cùng hắn rủ mắt xuống nhìn tay ta, rồi đưa tay nắm lấy.
- Đi thôi, chúng ta về nhà.
Nhận xét Box