Bùi Chiêu tìm việc cho Bùi Nguyệt, dù cô ta không bằng lòng nhưng cô ta cũng chỉ đành ngoan ngoãn đi làm.
Anh ấy cũng đã giải quyết xong chuyện của công ty, nên đột nhiên rảnh rỗi hơn hẳn.
Bùi Chiêu thường xuyên ngồi ngây người trên ghế sô pha, sau khi chuyện này kéo dài khoảng một tuần, anh ấy bắt đầu lục tung mọi thứ trong nhà.
Lúc tôi đi, tôi đã mang theo rất nhiều đồ, nào là cốc đôi, album ảnh, phần lớn những thứ để lại đều là những món đồ nhỏ lâu năm rơi rớt trong các góc khó nhìn thấy.
Bùi Chiêu lục tung mọi thứ, rồi dùng khăn lau chùi mọi ngóc ngách trong nhà. Sau đó, anh ấy dồn hết những món đồ mình tìm thấy ra phòng khách, rồi cẩn thận quan sát từng món một.
Có rất nhiều thứ là tôi mua cho anh ấy.
Chiếc nhẫn chỉ từng đeo vài lần, chiếc kính râm tôi mua cho anh ấy lúc đi du lịch. Chiếc khăn choàng cổ tôi tự tay đan vào mùa đông, bởi vì đó là lần đầu tiên tôi đan nên chiếc khăn choàng cổ bị đầu to đuôi nhỏ. Đường chỉ xiêu vẹo, trông hơi buồn cười.
Bùi Chiêu chưa từng đeo nó lần nào cả.
Hiện tại, anh ấy đeo chiếc khăn choàng cổ đó vào, sau đó bật cười vì dáng vẻ dở dở ương ương của mình trong gương.
Anh ấy tìm được rất nhiều món đồ kỷ niệm của chúng tôi.
Một người từng làm mình làm mẩy, chưa bao giờ mở lòng chấp nhận tình yêu của tôi như anh ấy. Bây giờ khi mổ xẻ mọi thứ ra, cuối cùng cũng phát hiện đã quen với sự tồn tại của đối phương khi ở bên nhau suốt tám năm ròng rã.
Có người từng nói, khi một người bạn cũ rời đi, cảm giác đầu tiên của chúng ta không phải là buồn bã.
Thậm chí còn chẳng cảm thấy gì.
Nhưng vào một ngày nào đó, hay một giây phút nào đó, khi bạn nhìn thấy mọi thứ cô ấy để lại, bạn mới chợt nhận ra mình đã không thể tìm lại được người đó nữa rồi.
Tôi không biết Bùi Chiêu nghĩ thế nào, anh ấy bỏ tất cả những món đồ đó vào thùng giấy rồi kéo vào phòng ngủ của mình.
Tôi đoán trái tim của anh ấy chắc chắn rất mềm yếu, bởi vì tính cách lạnh lùng đó của mình, anh ấy luôn khoác cho mình một lớp áo giáp, dường như không có thứ gì có thể phá vỡ lớp áo giáp bằng thép đó. Nhưng thật ra thứ được bao bọc đó lại dễ vỡ hơn tất cả mọi thứ.
Không có ai yêu anh ấy như tôi.
Bùi Chiêu luôn tiến về phía trước, để chiến đấu chống lại mọi thứ do số phận mang đến cho mình.
Gia đình nghèo khó, bố mẹ mất sớm, em gái bệnh tật, và những cảm xúc kỳ lạ.
Anh ấy giống như một chú rùa rụt vào trong mai, kiêu ngạo nhưng lại tự ti.
Chấp nhận số phận, đồng thời cũng từ chối những gì nó biếu tặng.
Có một số người, luôn không chịu thành thật nhìn thẳng vào trái tim của mình.
Tôi chạm vào màn hình máy tính rồi bật cười, thậm chí còn không biết máu mũi đang chảy xuống tấm chăn trắng như tuyết.
Bùi Chiêu lái xe đến công ty của tôi, anh ấy lặng lẽ ở đó chờ tôi tan làm.
Cũng giống như tôi từng đợi anh ấy bước ra từ cánh cửa thủy tinh đó vô số lần, rồi cam chịu ngồi lên xe.
Tiếc là anh ấy không đợi được tôi.
Thích Thừa Minh mặc đồ vest, mang giày da, có rất nhiều người vây quanh cậu ấy.
Người đưa ra sách lược của tập đoàn Thích Thị đã thay đổi, không còn là người phụ nữ lạnh lùng, và luôn nở nụ cường xem nhẹ mọi thứ đó nữa.
Bùi Chiêu cứng đờ người, anh ấy đứng yên nhìn Thích Thừa Minh lên chiếc Maybach của tôi nghênh ngang bỏ đi.
Tối hôm đó, Bùi Chiêu gọi muốn cháy điện thoại của tôi. Anh ấy gọi liên tục từ chính giờ đến mười hai giờ, nhưng phía bên kia chỉ có âm thanh lạnh lùng của tổng đài.
Anh ấy hất đổ đồ.
Bùi Nguyệt nói anh ấy điên rồi, vậy mà anh ấy lại thích một bà già như tôi.
Cô ta kéo chiếc thùng đựng đồ ra ngoài, và định ném vào thùng rác.
Bùi Chiêu giành giật với cô ta nên vô tình làm rách chiếc thùng đó, mấy món đồ lộn xộn trong đó rơi rớt đầy đất.
Tôi thấy Bùi Chiêu trong màn hình ôm đống đồ đó vào trong lòng, bả vai run rẩy.
Anh ấy khóc rồi.
“Anh, chẳng phải anh yêu em nhất sao?”
Anh ấy ngước lên, sờ gương mặt của Bùi Nguyệt.
“Chúng ta là anh em.”
Cho dù không có quan hệ huyết thống, em cũng là em gái của anh.
Chỉ thế mà thôi.
Tôi thở phào một hơi, thật ra Bùi Chiêu không hề yêu Bùi Nguyệt. Anh ấy bị ràng buộc quá lâu, tinh thần trách nhiệm phải chăm sóc tốt cho em gái khiến anh ấy dần đánh mất bản thân mình, không phân biệt rõ đâu là yêu, đâu là âu lo.
Thế nên tôi mới đưa Bùi Nguyệt đi, thời gian tám năm đủ để thay đổi một người, cũng đủ để quên đi một người.
Tôi nói với Thích Thừa Minh: “Thật ra chị rất thích Bùi Nguyệt, bởi vì kiểu người như cô ta rất dễ đối phó. Cô ta yếu đuối, ích kỷ, lại chưa trải sự đời. Cô ta ghét chị, nhưng lại phải phụ thuộc vào chị. Cô ta cảm thấy chị bôi nhọ anh trai mình, nhưng vẫn luôn nhận tiền chị gởi, cô ta cảm thấy chị nợ bọn họ.” Tôi cười cười, nuốt viên thuốc xuống, “Em đừng thấy cô ta mắng chửi như vậy, thật ra cô ta sợ chị lắm. Cô ta biết, tám năm nay Bùi Chiêu chỉ có mình chị. Bên cạnh anh ấy đã không còn chỗ cho những người khác, cho dù đó là cô em gái từng thân thiết nhất.”
Tôi nhìn Thích Thừa Minh, cậu ấy đang cau mày nên nhìn có vẻ hơi nghiêm nghị. Tôi tìm một tư thế thoải mái nằm xuống, cảm thấy hít thở không còn đau như vậy nữa.
“Bố chị rất phong lưu, nên thật ra chị không hề bất ngờ khi mình có vài đứa em trai, em gái. Nhưng chị không ngờ, chị chỉ vừa từ chức bọn nó đã nóng lòng nhảy bổ ra. Thích Thừa Uy muốn chức vụ gì?”
“Giám đốc tài vụ.”
Thích Thừa Minh cắn môi, ghét bỏ mắng một câu vô tích sự.
Tôi thấy hơi buồn cười, quả nhiên người trẻ tuổi rất dễ mất bình tĩnh.
“Nó muốn chức vụ gì thì cứ cho nó chức vụ đấy, nó muốn chơi thì em cứ đưa nó đi chơi. Tiền bạc, quyền lực, rượu chè và gái đẹp là con dao giết người không thấy máu, không cần em phải ra tay, nếu nó không kiểm soát được những thứ này thì sẽ bị cắn ngược lại mà thôi.”
Tôi sờ gương mặt Thích Thừa Minh, cậu ấy có một đôi mắt quyến rũ giống bố tôi. Điểm khác biệt là, bố tôi chưa bao giờ để lộ ra ánh mắt hoang mang này, ông ấy luôn dự tính trước được mọi chuyện.
“Sau khi chị chết, tập đoàn Thích Thị sẽ giao lại cho em, làm gì cũng đừng quá vội vàng. Bỏ mặc và nghiêm khắc đều là thủ đoạn của người quản lý, nếu ép quá chặt thì sẽ khó bảo vệ được tài sản của mình.”
Thích Thừa Minh mấp máy môi nhưng không nói gì.
“Em phải biết, trong số các anh chị em, chị chỉ xem em là người nhà.”
“Nhưng nếu tập đoàn Thích Thị bị phá hủy trong tay em thì sao?”
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy có hơi mệt mỏi, nhưng vẫn nói lời hay ý đẹp.
“Em là em trai của chị, chị tin em.”
Cậu ấy nắm lấy tay tôi, nói được.
Tôi biết cậu ấy biết ơn tôi.
Trong những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời cậu ấy, tôi luôn dẫn cậu ấy theo bên mình và giới thiệu cậu ấy là em trai tôi, là cậu chủ nhỏ của nhà họ Thích.
Cậu ấy bước một bước lên mây, từ một người bị người người phỉ nhổ trở thành một người được người người hâm mộ.
Cậu ấy yêu thích nghệ thuật, tôi bèn cho cậu ấy đến trường học tốt nhất để đào tạo chuyên sâu, cậu ấy muốn có tình thương, tôi bèn đội mưa đội gió đến đưa cơm cho cậu ấy.
Chỉ vì Thích Thừa Minh từng vô tình nói, những bạn học khác có hộp cơm tình yêu trong lúc nói chuyện.
Đây là điểm tôi thông minh hơn mẹ mình, bà ấy chỉ biết dùng móng tay sắc nhọn của mình để cấu véo da thịt nằm dưới lớp áo của Thích Thừa Minh trong góc tối.
Tôi biết, nhưng tôi chưa từng nhúng tay vào.
Đây là sự thù hằn của bà ấy, đây là những gì Thích Thừa Minh nên gánh chịu.
Từ trước đến nay, Thích Thừa Minh chưa bao giờ nhắc đến những chuyện này với tôi.
Tôi là chị của cậu ấy, là nơi nương tựa duy nhất của cậu ấy trong nhà họ Thích.
Cầy sói sẽ chỉ phản kháng trước đòn roi.
Trong nắng mưa, đóa hoa nở rộ rực rỡ mới là thứ dễ kiểm soát hơn.
Đây là ý đồ riêng của tôi, xoa dịu sự thù hận của Thích Thừa Minh, thì sẽ bớt một người tranh giành tài sản.
Nhưng hiện tại mọi thứ đã thay đổi, căn bệnh này khiến tôi trở tay không kịp.
Công ty tôi dốc hết công sức xây dựng trong mười năm, những mối làm ăn tôi phải uống rượu đến xuất huyết dạ dày mới đổi lấy được.
Tôi thật sự cam lòng từ bỏ nó, và giao nó cho một người chưa từng quản lý công ty sao?
Không phải ngẫu nhiên mà những đứa con riêng xuất hiện, Thích Thừa Minh sẽ từ từ nhận ra, chỉ dựa vào một mình cậu ấy thì không có cách nào để nắm giữ được cả tập đoàn Thích Thị.
Chỉ có liên kết với người mạnh, mà tôi chính là sự lựa chọn tốt nhất của cậu ấy.
“Nếu Bùi Chiêu đến tìm em, thì nhớ nói với anh ấy là chị chết rồi.”
“Hả?” Thích Thừa Minh không hiểu: “Chẳng phải bảo người khác nói với anh ấy là chị đã lui về phía sau sao?”
“Nếu không có sự mâu thuẫn, thì sao anh ấy lại nhận ra có điều không đúng mà đến tìm chị chứ?”
Tôi kéo chăn lên.
“Mệt quá đi, chị phải ngủ đây, em đi về đi.”
Thích Thừa Minh không biết tôi kiên nhẫn đến mức nào, có khả năng sắp xếp mọi chuyện ra sao. Không có bất kỳ thứ gì tôi muốn có có thể thoát khỏi bàn tay tôi, bao gồm cả cái mạng này.
Lúc sắp đến Trung Thu, tôi bảo Thích Thừa Minh tặng cho Bùi Chiêu một hộp bánh Trung Thu dưới danh nghĩa của tôi.
Tôi cũng biết thư gởi cho anh ấy như những năm về trước.
Chỉ có điều, bánh Trung Thu năm nay do Thích Thừa Minh mua ngoài cửa hàng, tôi không còn sức lực để nghiên cứu những loại nhân bánh và vỏ bánh cầu kỳ như những năm trước nữa. Điều duy nhất tôi có thể làm là viết cho anh ấy một bức thư, nói với anh ấy tôi sống rất tốt, hy vọng sau này anh ấy có thể vui vẻ.
Thích Thừa Minh hỏi tại sao tôi lại không nói thẳng cho anh ấy biết bệnh tình của mình, mà cứ nhất thiết phải dùng những cách này để anh ấy đến tìm tôi.
Thích Thừa Minh bĩu môi: “Anh ẫy cũng kiên nhẫn ghê, ngày nào cũng đợi trước cửa công ty, lẽ nào anh ấy nghĩ làm vậy thì có thể chặn được chị sao.”
Bùi Chiêu quá bình tĩnh, nếu không phải không còn cách nào khác thì anh ấy sẽ không bao giờ chủ động ra tay. Nhưng tôi không thể đợi được nữa rồi, ung thư m.á.u giai đoạn cuối, tôi chỉ còn nhiều nhất là ba tháng nữa mà thôi.
Đợi đến khi anh ấy thông suốt, chạy theo Thích Thừa Mình hỏi tung tích của tôi, chưa biết chừng mộ của tôi đã mọc xanh cỏ rồi.
Tôi dặn dò Thích Thừa Minh: “Nhớ nói với anh ấy là chị chết rồi.”
Thích Thừa Minh gật đầu, cầm hộp bánh Trung Thu đi tìm Bùi Chiêu. Tôi mở máy tính ra, vô cùng mong chờ phản ứng của anh ấy.
Những năm trước, Trung Thu là những ngày hiếm hoi Bùi Chiêu về nhà đúng giờ, trong lòng anh ấy luôn hy vọng về gia đình, nên anh ấy rất coi trọng những ngày cả gia đình sum họp như thế này. Thậm chí, anh ấy còn đến chợ để mua vài thứ mình muốn ăn rồi đưa nó cho tôi. Thế nên, cho dù anh ấy không hề thích bánh Trung Thu tôi làm, anh ấy vẫn ngoan ngoãn ngồi đó và ăn cùng tôi. Chúng tôi rót hai tách trà, ngồi ở ban công nhấm nháp từng chút một.
Mặt trăng rất tròn, lúc tôi và Bùi Chiêu ngồi cạnh nhau sẽ có cảm giác như chúng tôi là một đôi vợ chồng già vậy.
Hai mắt anh ấy sáng lên khi nhìn thấy hộp bánh Trung Thu, tôi đoán chắc chắn anh ấy đang nghĩ rằng: Nhìn đi, người phụ nữ Thích Dao Quang này cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa rồi, cô ấy đến tìm tôi rồi. Cô ấy yêu tôi, hoàn toàn thuộc về tôi, cô ấy sẽ không bao giờ phản bội hay rời xa tôi.
Thế nên, dù cho sắc mặt Thích Thừa Minh sa sầm, Bùi Chiêu vẫn vui vẻ vuốt ve chiếc hộp. Anh ấy biết trong đó có thư của tôi, năm nào cũng như vậy, chẳng có chút gì mới mẻ.
Anh ấy vui vẻ đến mức sốt ruột nắm lấy cánh tay Thích Thừa Minh.
“Cô ấy đâu?”
Thích Thừa Minh không kiên nhẫn hất tay anh ấy ra.
“Chết rồi.”
Bùi Chiêu sửng sốt, suýt chút nữa đã làm rơi hộp bánh Trung Thu. Anh ấy không dám tin nắm lấy cánh tay Thích Thừa Minh, cao giọng hỏi: “Cậu nói gì cơ?”
“Tôi nói, chị ấy chết rồi.”
Giọng nói Thích Thừa Minh mạnh mẽ, rõ ràng từng chữ. Nhìn dáng vẻ như mất hồn của Bùi Chiêu, cậu ấy cười khẩy.
“Chuyện đã đến nước này, anh giả vờ si tình làm gì nữa chứ? Chẳng phải anh cực kỳ ghét chị tôi sao? Lúc chị ấy còn sống thì anh chẳng thèm ngó ngàng đến, đến khi chị ấy chết rồi thì lại nhớ mãi không quên. Tôi nói cho anh biết, chị tôi xui xẻo lắm mới thích anh, nhưng anh cứ yên tâm đi, sau này chị ấy sẽ không bao giờ bám lấy anh nữa.”
Bùi Chiêu nhìn cánh tay bị hất ra của mình, dường như anh ấy đang suy ngẫm về lời nói của Thích Thừa Minh, cuối cùng lẩm bẩm như người mất hồn.
“Tôi không có.”
Anh ấy ngẩng đầu lên: “Tôi không ghét cô ấy, tôi chỉ ghét chính bản thân mình mà thôi.”
Bùi Chiêu nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cậu lừa tôi đúng không, tôi biết tôi có lỗi với Dao Quang, cậu muốn đánh muốn mắng gì cũng được. Nhưng chuyện sống chết là chuyện lớn, không thể lấy ra để đùa giỡn được. Cậu là em trai cô ấy, cậu không được rủa cô ấy, cô ấy còn trẻ như vậy, cô ấy nói sẽ ở bên tôi đến già, sao cô ấy có thể chết chứ?”
Có lẽ Thích Thừa Minh không chịu nổi dáng vẻ hồn bay phách lạc của anh ấy, cậu ấy bực bội châm một điếu thuốc, không nhìn Bùi Chiêu nữa mà đi ra ngoài. Chỉ còn mình Bùi Chiêu cầm hộp bánh Trung Thu đứng ngay cửa. Qua một lúc lâu, Bùi Chiêu đột nhiên xé chiếc hộp ra, rồi nhét từng chiếc bánh Trung Thu vào miệng.
Mặc dù đều là bánh làm thủ công, nhưng vừa nhìn là biết đó là bao bì của hàng chất lượng cao. Sao có thể là do tôi gói chứ, sao có thể có mùi vị của tôi làm chứ.
Bùi Chiêu nôn hết ra, anh ấy dựa vào cửa, vùi đầu vào đầu gối yên lặng rơi lệ. Sau đó, anh ấy lấy tay che mặt bật khóc nức nở, vừa khóc vừa liên tục gọi tên tôi.
Anh ấy xoa mắt, phát hiện bên trong hộp có một bức thư.
Khác với những câu nói ngốc nghếch như trăm năm hạnh phúc của những năm trước, năm nay tôi viết là: Hy vọng sau này anh Bùi có thể hạnh phúc, khỏe mạnh, em sống rất tốt, đừng nhớ đến em nữa.
Bùi Chiêu đột nhiên hoàn hồn lại, anh ấy lái xe ra ngoài.
Đích đến là tập đoàn Thịnh Thị, dường như Thích Thừa Minh biết anh ấy sẽ đến nên đã đợi ở đó từ lâu. Hai chiếc xe đen đậu song song nhau, ai cũng không chịu thua ai. Cuối cùng Bùi Chiêu là người xuống xe trước, anh ấy đến để nhờ vả người khác nên không còn kiêu ngạo như ban đầu nữa.
Giống như ngày bệnh tình của Bùi Nguyệt trở nên nguy kịch vào tám năm trước.
Bùi Chiêu cũng giống như vậy, cúi thấp đầu, dáng vẻ cực kỳ hèn mọn. Anh ấy đặt hai tay lên đầu gối, trong mắt vừa có sự quyết tâm vừa có sự tuyệt vọng.
Có lẽ trước khi đến anh ấy đã nghiên cứu, cho rằng những người giàu có đều là biến thái.
Tôi hôn lên thái dương của anh ấy, nói từ nay về sau anh ấy chỉ thuộc về tôi.
Tôi chưa từng tin vào tình yêu, trước khi bố tôi cưới mẹ tôi đã nói chỉ yêu mình bà ấy, nhưng sau này lại có người tình ở khắp nơi.
Nhưng tôi tin vào thói quen.
Ai có thể chắc chắn rằng, sau khi kết hôn mười năm, tình yêu của cả hai sẽ không bị cuộc sống mài mòn đi hết chứ. Nhưng thói quen sẽ khiến chúng tôi gắn bó với nhau, chỉ cần mối liên kết đủ sâu đậm thì sẽ không bao giờ rời xa nhau được.
Kiểu tình cảm này rất giả tạo, những cũng rất chân thực.
Tôi chỉ biết tôi yêu Bùi Chiêu, và anh ấy đừng hòng rời xa tôi.
Còn về phần anh ấy yêu tôi, hay là không thể chấp nhận việc không có tôi ở bên, có lẽ tôi không cần biết đáp án.
Hiện tại, Bùi Chiêu còn hèn mọn hơn cả ngày xưa, anh ấy run rẩy, giọng nói khàn đặc. Anh ấy khom lưng khuỵu gối trước mặt Thích Thừa Minh.
“Xin cậu hãy nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu?”
Thích Thừa Minh hít sau một hơi, hỏi: “Anh đang thương hại chị ấy sao?”
Bùi Chiêu lắc đầu: “Không phải.”
“Vậy thì là gì?”
“Có lẽ là vì tôi yêu cô ấy.”
Có lẽ, có lẽ, vậy là đủ rồi, chúng ta không thể quá tham lam.
Tôi đã nhìn thấy Bùi Chiêu trước khi mình chìm vào giấc ngủ, anh ấy đứng trước giường bệnh, hai mắt đỏ bừng, vẻ mặt không thể tin được.
Tôi vẫy tay với anh ấy, nhưng Bùi Chiêu lại không đi đến ngay lập tức. Anh ấy hít sâu một hơi, khuỵu xuống, che mặt lại.
Hôm nay, tôi quên đánh son, thế nên tôi vẫy tay ra hiệu cho anh ấy.
“Đem son qua đây giúp em với.”
Bùi Chiêu ngoan ngoãn làm theo, thậm chí còn lựa rất lâu.
Lúc này tôi mới nhận ra, anh ấy biết màu son tôi dùng nhiều nhất là màu đỏ thẫm.
Sau khi đánh son, tôi hỏi anh ấy: “Em đẹp không?”
Bùi Chiêu cười, trước giờ anh ấy chưa bao giờ cười toe toét như vậy cả, lố quá đi mất, nhìn là biết anh ấy đang giả vờ ngay. Quả nhiên, mặc dù anh ấy nói tôi đẹp, nhưng anh ấy lại rơi nước mắt.
“Xấu đến vậy à?”
“Không phải.” Anh ấy kéo tay tôi: “Anh bị bụi bay vào mắt.”
Tôi biết bản thân trông như thế nào.
Gầy như que củi, hốc mắt trũng sâu, thâm tím. Bởi vì bệnh tình quá nặng, thế nên khắp người tôi có rất nhiều đốm đỏ, nó có nghĩa là tình trạng xuất h.u.y.ế.t dưới da tôi rất nghiêm trọng.
Lớp áo giáp của tôi đã không thể che đi dáng vẻ bệnh tật của tôi nữa, gương mặt gầy ốm, làn da trắng bệch, nhưng đôi môi lại đỏ mọng như màu máu.
Không giống ai cả, cực kỳ đáng sợ.
Cũng chỉ có Thích Thừa Minh dốc hết sức khen tôi xinh đẹp.
Cậu ấy làm lố đến mức lấy đi tất cả gương trong phòng bệnh, cứ như là sợ tôi nhìn thấy dáng vẻ thật sự của mình.
Nhưng các sản phẩm điện tử đều có hình ảnh phản chiếu, tôi cũng không bị mù.
Bùi Chiêu đứng trước mặt tôi, anh ấy vẫn đẹp trai, vẫn cao lớn như vậy.
Tôi lại cảm thấy buồn ngủ nữa rồi, nằm trong chăn mền mềm mại từ từ thiếp đi.
Anh ấy hôn lên khóe mắt tôi, nước mắt rơi trên gương mặt tôi.
“Xin lỗi em, xin lỗi em. Sao anh lại không phát hiện ra, em bị bệnh nặng đến như vậy chứ.”
Tôi không nỡ rời xa thế giới này.
Lúc nửa đêm, có người đến thăm tôi.
Không cà lơ phất phơ như Thích Thừa Minh, cậu ấy là người khi mặc áo sơ mi thì nhất định phải cài cả cúc áo đầu tiền.
Nhưng họ có một điểm giống nhau đó là đều gọi tôi là chị.
“Tủy xương không tương thích sao?”
Cậu ấy gật đầu.
“Chị à, là do em vô dụng.”
“Không liên quan gì đến em, tất cả đều là số mệnh. Trong ba đứa con trai nhà họ Thích, em là đứa cực khổ nhất, đến tập đoàn Thích Thị để giúp để Thừa Minh đi. Hai đứa là anh em, không nên lạnh nhạt với nhau như vậy.”
Thích Thừa Trạch đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Chị à, có phải chị cảm thấy em học đến ngu người rồi không?”
Tôi bị cậu ấy chọc cười: “Có chút.”
Thích Thừa Trạch cũng cười.
“Em biết chị muốn gì, Thích Thừa Minh muốn độc chiếm tập đoàn Thích Thị, đây là chuyện không thể nào.”
Cậu ấy đứng dậy tém góc chăn giúp tôi: “Chị à, chị sẽ khỏe lại thôi.”
Thích Thừa Chí là một tên vô dụng, dù Thích Thừa Trạch hay Thích Thừa Minh muốn kế thừa Thích Thị thì đều phải có được số cổ phần trong tay tôi, thế nên di chúc của tôi rất quan trọng.
Có lẽ không có ai có thể dễ dàng từ bỏ quyền lực, dù tủy xương của Thích Thừa Minh tương thích với tôi, nhưng cậu ấy vẫn không bằng lòng cứu giúp tôi.
Nhưng tôi muốn tiếp tục sống, tôi bắt buộc phải tiếp tục sống.
Tôi cười nói với cậu em trai hiếm khi gặp mặt này: “Hợp tác vui vẻ.”
Thích Thừa Trạch sẽ là đối thủ mạnh nhất của Thích Thừa Minh.
“Hợp tác vui vẻ.”
Nhận xét Box