Đâm Đầu Vào Lửa - Chapter 02

Đâm Đầu Vào Lửa - Chapter 02

 Bàn tay cầm đũa của Bùi Chiêu ngừng lại một lát, anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

Anh ấy biết, tôi yêu anh ấy đến tận xương tủy, sao tôi có thể dễ dàng buông tay chứ.

Biết bao đêm, tôi vuốt ve tấm lưng rộng lớn của anh ấy, liên tục gọi tên anh ấy. Nhưng thứ tôi nhận được chỉ là bóng lưng cố chấp lạnh lùng ấy, tôi nắm lấy mái tóc đen nhánh của anh ấy, rồi giựt tóc ngược ra như đang ngược đãi, để anh ấy biết nên làm thế nào người bao nuôi anh ấy hài lòng. Không phải lúc nào tôi cũng dễ tính, có thể tươi cười mặc anh ấy từ chối tôi hết lần này đến lần khác.

Bùi Chiêu vẫn đưa lưng về phía tôi, dòng máu nóng trong tôi lại dần nguội lạnh. Sau đó tôi buông tay ra, rồi quấn chăn thật chặt.

Ở bên nhau tám năm, tôi từng nói lời chia tay rất nhiều lần. Nhưng lần nào cũng thế, không đến một tuần sẽ có một chiếc Maybach màu đen dừng trước cửa công ty Bùi Chiêu vào đúng tám giờ tối mỗi ngày. Tôi hạ cửa sổ xe xuống, mỉm cười nhìn gương mặt lạnh lùng của Bùi Chiêu.

Anh ấy chỉ biết tôi phá hủy lòng tự trọng của anh ấy, nhưng lại không biết tôi đã tự đẩy mình vào hố sâu vô số lần, không hề có chút lòng tự trọng nào.

“Lại nổi điên gì đấy?”

Tôi bật cười, lơ đãng nhìn những hạt cơm trắng mẩy trước mắt.

Có lẽ không lâu nữa, tôi sẽ chẳng thể ăn nó được nữa rồi.

“Lần này là nghiêm túc.”

Tôi nhìn Bùi Chiêu, vẻ mặt anh ấy vẫn nghiêm nghị như cũ. Giống như đang nhìn một tên hề dùng đủ mọi thủ đoạn để thú hút chút sự chú ý, hoặc là để nhận được chút sự thương xót.

“Em đã thu dọn hành lý rồi, tối nay em sẽ chuyển đi.”

Cuối cùng Bùi Chiêu cũng hơi xao động, anh ấy khẽ nhướng mày, đôi mắt luôn bình tĩnh đó cũng mở to hơn một chút.

“Chúc mừng anh, Bùi Chiêu, anh tự do rồi.”

Tôi đi đến trước mặt anh ấy, khom người rồi khẽ nói: “Ngày anh kết hôn với Bùi Nguyệt, em sẽ gởi tiền mừng cưới cho hai người.”

Bùi Chiêu ngồi im tại đó không cử động.

“Đi đường bình an.”

Tôi nghe thấy giọng nói nghèn nghẹn phát ra từ cổ họng anh ấy.

Bùi Nguyệt chuyển vào căn biệt thự, ngày xưa tôi đã từng gặp cô ta một lần. Lúc đó, mái tóc Bùi Nguyệt vàng chóe, gầy gò đến mức như bộ da bọc xương. Đôi mắt đáng ra phải trong trẻo của một cô gái trẻ lại vô cùng vô hồn. Chỉ khi nhìn thấy Bùi Chiêu, đôi mắt ấy mới sáng lên đôi chút, cô ta ôm anh ấy và thân thiết gọi anh ấy là anh trai.

Lúc đó cô ta mới mười tám tuổi, mặc dù mắc bệnh nan y, nhưng vẫn cực kỳ xinh đẹp.

Đó là kiểu yếu đuối, ngây thơ, khiến người khác có cảm giác muốn bảo vệ.

Cả đời này tôi cũng sẽ không có được khí chất giống như vậy, lúc Bùi Nguyệt đang hấp hối truyền chất dinh dưỡng thì tôi đang chinh chiến trên thương trường. Vì để xây dựng khu nghỉ dưỡng mà cưỡng chế phá dỡ một ngôi làng.

Nhưng tiền bồi thường lại cực kỳ thấp, rất nhiều người mắng tôi sẽ không được chết tử tế. Nhưng trước giờ Bùi Chiêu chưa từng nói tôi vô tình, anh ấy vẫn luôn đối xử với tôi như xưa. Chúng tôi mới là người cùng thế giới, sao anh ấy có thể yêu một cô gái ngây thơ như Bùi Nguyệt chứ?

Hiện tại, tôi thật sự không được chết tử tế rồi.

Hình ảnh từ máy ảnh lỗ kim cực kỳ rõ nét, Bùi Nguyệt làm ổ trên chiếc sô pha nhung mà tôi thích nhất, Bùi Chiêu rửa cho cô ta một hộp dâu tây. Anh ấy còn cẩn thận cắt bỏ phần cuống, sau đó lựa ra những trái đỏ nhất đút cho Bùi Nguyệt ăn.

Tôi có hơi không vui, Bùi Nguyệt còn chẳng thèm cởi giày. Đế giày bén nhọn giẫm lên chiếc ghế sô pha màu xanh, để lại một dấu vết cực kỳ sâu.

Đây là một trong những nơi ít ỏi tôi có ký ức đẹp với Bùi Chiêu. Lúc đó, tôi bị cảm nặng, và cứ cảm thấy choáng váng. Bùi Chiêu ôm tôi, kiên nhẫn dỗ tôi uống thuốc, còn hát những khúc hát ru tôi không biết tên để dỗ tôi ngủ.

Có lẽ những người như Bùi Chiêu trời sinh đã thích những người phụ nữ dịu dàng, bọn họ đã đủ mạnh mẽ, cần có người nương tựa vào họ. Chứ không phải một người phụ nữ luôn chèn ép anh ấy, tô những màu son như màu m.á.u tươi.

Bùi Nguyệt nói, cô ta không thích chiếc ghế sô pha này.

Chắc là Bùi Chiêu nghĩ có thể tôi sẽ quay lại sau một tuần nữa nên có hơi do dự.

“Qua một thời gian nữa, anh sẽ đưa em đi chọn đồ dùng trong nhà.”

Bùi Nguyệt mỉm cười ngọt ngào.

“Anh tốt quá đi.”

Lúc Thích Thừa Minh đẩy cửa đi vào, tôi vẫn đang chăm chú nhìn màn hình máy tính.

Trong video, Bùi Chiêu vừa tắm xong, tóc vẫn còn đang nhỏ nước, thân hình hoàn hảo khiến người khác muốn gào thét.

Anh ấy vô thức cầm lấy chiếc ly ở tủ đầu giường, nhưng bên trong lại trống không. Tôi không còn ở đó nữa, cũng sẽ không có ai luôn đặt một ly nước trên đầu giường, để anh ấy có thể lấy bất cứ lúc nào nữa.

Không biết Bùi Chiêu nghĩ đến cái gì, mà tức giận ném chiếc cốc vào tường.

Thích Thừa Minh nói tôi biến thái.

“Chị bị điên à, sao chị lại giám sát cuộc sống của người ta suốt hai mươi bốn tiếng thế?”

Tôi chỉ cười cười.

“Không chỉ thế thôi đâu, chị còn có thám tử tư nữa. Dù anh ấy không ở nhà, thì chị vẫn có thể biết rõ hành tung của anh ấy.”

Thích Thừa Minh run cầm cập, nói: “Thích Dao Quang, chị biến thái thật đấy.”

Tôi không nói gì nữa, tôi dùng tình yêu của mình dệt thành một tấm lưới, anh ấy sẽ không bao giờ thoát được đâu.

Sẽ có một ngày Bùi Chiêu phát hiện ra, tôi đã len lỏi vào từng ngóc ngách trong cuộc sống của anh ấy, mà cái cô Bùi Nguyệt ở trong lòng anh ấy đó, chỉ để lại cho anh ấy một vẻ ngoài xinh đẹp mà thôi.

Chiếc khăn ấm chườm trên cánh tay tôi, truyền nước mấy ngày nay, cánh tay tôi đã thâm tím hết cả rồi. Ngày mai phải rút máu, có thể sẽ không tìm thấy chỗ để đâm kim trên cánh tay bị chích tơi bời này của tôi nữa.

“Chị, sao chị phải làm thế chứ?”

Tôi nhìn kỹ cậu em trai của mình, chúng tôi là chị em cùng cha khác mẹ. Năm đó, sau khi mẹ cậu ấy qua đời vì bệnh, bố tôi không còn cách nào khác nên đã đưa cậu ấy về nhà họ Thích.

Có một thời gian tôi rất sợ hãi, bởi vì rất có thể Thích Thừa Minh sẽ chiếm một nửa khối tài sản khổng lồ của gia đình chúng tôi.

Tôi giơ tay nâng cằm cậu ấy lên, cậu ấy có một đôi mắt trong veo giống với mẹ mình.

Thời niên thiếu, tôi từng thăm dò cậu ấy nhiều lần, sau khi biết cậu ấy quan tâm đến mảng nghệ thuật, tôi đã không chút do dự đưa cậu ấy đến Ý để đào tạo chuyên sâu. Thích Thừa Minh rất biết ơn tôi, thế nên tôi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Nhưng hiện tại tôi lại gọi cậu ấy về, bởi vì mình mắc phải một căn bệnh nan y.

Quan hệ huyết thống đó từng là thứ tôi kiêng dè nhất, hiện tại lại trở thành hậu thuẫn mạnh mẽ nhất của tôi.

“Sau khi chị chết, em sẽ khóc vì chị chứ?”

Thích Thừa Minh sửng sốt một lúc, sau đó ném khăn lông xuống đất.

“Chị có thể nói gì đó tốt đẹp chút không?”

Tôi có hơi vui vẻ khi nhìn thấy cậu ấy sốt ruột như vậy.

“Nhưng chỉ có mình em thì không đủ, nếu chị thật sự chết đi, thì chồng của chị nhất định phải là người khóc lóc đau khổ nhất.”

Thích Thừa Minh không biết nên nói gì, cậu ấy chỉ đành an ủi tôi.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Nửa đêm, cuối cùng Bùi Chiêu cũng ngồi dậy đi đến phòng bếp lấy một ly nước, trong nồi không có cháo nấu sẵn. Căn bếp không có mùi thơm tô điểm khiến nó thiếu đi chút hương vị cuộc sống, lạnh lẽo đến mức khiến người ta sợ hãi.

Bùi Chiêu mím môi, bắt đầu vo gạo nấu cháo.

Lâu rồi anh ấy không làm những chuyện này, nên khó tránh khỏi có hơi không thạo. Anh ấy đổ nhiều nước quá, hôm sau khi tỉnh dậy cháo đã đổ đầy đất.

Anh ấy dậy sớm hơn Bùi Nguyệt, thế nên anh ấy đã múc một bát cháo để sẵn trên bàn. Nhưng đến tối khi tan làm về nhà, bát cháo vẫn còn ở nguyên chỗ cũ, không hề xê dịch.

Trong nhà tối om, sẽ không còn ai uể oải liếc nhìn phòng bếp, bảo anh ấy đi rửa tay rồi ăn cơm nữa cả.

Bùi Chiêu hít sâu một hơi, sau đó gọi điện thoại cho Bùi Nguyệt.

Âm thanh đinh tai nhức óc truyền đến, tiếng nói của Bùi Nguyệt rất mơ hồ.

Anh ấy cố gắng duy trì giọng điệu dịu dàng.

“Nguyệt Nguyệt, em đang ở đâu, anh đến đón em.”

Tôi khép máy tính lại, gọi điện thoại cho đối tác của Bùi Chiêu.

“Không cần cung cấp tàu chở hàng cho công ty thương mại Hưng Nghiệp nữa, phía tôi có việc cần xử lý gấp.”

Với năng lực của Bùi Chiêu, những chuyện như thế này sẽ không đả kích được anh ấy, chỉ là anh ấy sẽ bận rộn hơn rất nhiều. Sau đó, anh ấy sẽ phát hiện ra tôi đã âm thầm gạt bỏ biết bao trở ngại, lót biết bao con đường cho anh ấy.

Cô y tá mặt tròn dịu dàng nhắc nhở tôi đừng trang điểm, tôi sờ sờ gương mặt của chính mình, đã không còn chút thịt nào nữa rồi.

Đây là lớp áo giáp của tôi, là lớp áo gìn giữ vẻ đẹp của tôi, sao tôi có thể dễ dàng tẩy nó đi được chứ.

Thích Dao Quang, sao có thể cho phép bản thân mình lộ ra sự yếu đuối.

Trước nay, tôi luôn rất mạnh mẽ.

“Đã tìm được tủy xương tương thích trong ngân hàng tủy xương chưa?”

“Vẫn chưa, nhưng cô cũng đừng nản lòng, cô nhất định sẽ khỏe lại thôi.”

Tôi muốn khỏe lại, muốn nghe Bùi Chiêu nói yêu tôi.

Nếu như tôi chết đi, tôi cũng phải khiến anh ấy nhớ đến tôi cả đời.

Gần đây Bùi Chiêu rất bận rộn, anh ấy không chỉ phải xử lý chuyện của công ty, mà còn phải lo cho Bùi Nguyệt.

Cô em gái từng rất ngây thơ, đáng yêu đó không biết đã trở nên kiêu ngạo, phóng túng từ bao giờ, cô ta sẽ chỉ vào một loạt các sản phẩm mới trong cửa hàng đồ hiệu và nói mình muốn mua chúng. Sau đó bắt taxi, đi đến những quán bar ồn ào náo nhiệt.

Ánh đèn nê ông liên tục nhấp nháy, nhìn có vẻ hơi kỳ lạ trong căn phòng được tạo thành từ những bức tường kim loại

Cô ta lắc ly rượu đắt tiền trong tay theo điệu nhạc. Đôi mắt hơi híp lại, giống như một chú mèo lười biếng.

Bùi Chiêu lạnh lùng nhìn cô ta, sau đó kéo cô ta ra khỏi đám đông đang phấn khích về nhà. Anh ấy nhét Bùi Nguyệt vào trong bồn tắm, dòng nước lạnh lẽo khiến cô ta ho sặc sụa.

“Anh!”

Cô ta hét lên. Cuối cùng Bùi Chiêu cũng hoàn hồn, anh ấy nói với cô ta bằng giọng điệu rất chắc chắn: “Bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ khóa thẻ của em.”

Bùi Nguyệt liếm liếm môi, dường như cô ta không hề để ý chuyện đó.

“Dù sao mỗi tháng anh cũng cho em chẳng bao nhiêu tiền, phần lớn tiền bạc đều là bà già đó cho em.”

Hai tay cô ta đặt trên thành bồn tắm, giống như là nghĩ đến chuyện gì đó buồn cười nên hai mắt híp thành một đường vòng cung.

“Người ta nói chị ta là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng thật ra chị ta cũng chỉ là một kẻ đáng thương, hèn mọn mà thôi. Anh à, anh không biết chị ta nói chuyện với em như thế nào đâu, chị ta làm như mình là chị dâu của em vậy. Lải nhải dặn dò em phải chăm sóc tốt cho bản thân, sau đó mỗi tháng đều chuyển tiền vào thẻ của em. Chị ta còn nhờ em nói đôi lời tốt đẹp trước mặt anh, đúng là nực cười mà.”

Cô ta chán ghét vung tay, mắng: “Ghê tởm.”

“Chát.”

Bùi Chiêu tát cho cô ta một bạt tai.

Lúc tức giận, Bùi Chiêu rất trầm mặc, bình thường anh ấy vốn không phải là một người nói nhiều, dường như xung quanh người anh ấy luôn có một tầng áp suất thấp. Lúc phẫn nộ cũng sẽ như vậy, chỉ là anh ấy sẽ nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó.

Sau khi tát Bùi Nguyệt, tay anh ấy có hơi run rẩy, lúc nhìn thấy gương mặt sưng đỏ của cô ta thì bỗng tỉnh táo lại. Anh ấy kiên nhẫn dỗ dành cô ta, bàn tay to lớn vỗ nhẹ tấm lưng của cô ta một cách chậm rãi. Nhưng ngoại trừ tôi ra, thì chẳng có ai nhìn ra anh ấy đang mất tập trung.

Bùi Chiêu nhìn về góc phòng tắm, có một con vịt vàng lẻ loi nằm ở đó.

Từng có một khoảng thời gian tôi rất trẻ con, tôi mua rất nhiều con vịt vàng để bỏ vào bồn tắm trong lúc tắm.

Trong bụng những con vịt vàng ấy là những quả cầu thơm, nó là hương cam quýt mà Bùi Chiêu thích.

Anh ấy luôn nói nước hoa của tôi có mùi như tang lễ của người chết, tiếc là sau đó chúng tôi cãi nhau một trận nên tôi đã vứt hết những con vịt vàng đó đi, chỉ để lại một con trên ống thoát nước, nhờ thế mà khu vực trống rỗng đó trông thuận mắt hơn được một tí.

Bùi Chiêu lại quay về phòng của mình.

Chiếc giường lạnh lẽo, không có lò sưởi hình người.

Không biết Bùi Chiêu đang nghĩ gì, anh ấy bật máy tính lên lướt web đến tận rạng sáng mới đi ngủ.

Tôi đoán anh ấy đã quên địa chỉ trang web, nhiều năm về trước tôi từng đích thân thiết kế một trang web vào ngày sinh nhật của anh ấy. Tôi viết rất nhiều lời sến sẩm, sau đó ghép bài hát Bùi Chiêu thích nhất vào để làm quà tặng cho anh ấy. Lúc đó, Bùi Chiêu chỉ lạnh lùng nhìn một cái rồi không thèm để ý đến nữa, chỉ dựa vào những ấn tượng còn sót lại đó thì tất nhiên anh ấy không thể nhớ ra được.

Tôi mím môi, nước thuốc có vị đắng chát.

Chắc chắn Bùi Chiêu không biết tôi đã xóa trang web đó từ lâu rồi, nhưng tôi đã để lại một tấm ảnh chụp màn hình trong máy tính của anh ấy.

Tôi muốn khiến anh ấy từ từ nhận ra, tôi muốn tình yêu anh ấy dành cho tôi ập đến như thủy triều.

Việc làm ăn của công ty xuyên quốc gia không thể kéo dài, đối tác bỗng nhiên ngừng cung cấp tàu chở hàng khiến Bùi Chiêu hơi bàng hoàng.

Người phụ trách nói, bọn họ vốn là đối tác làm ăn của tập đoàn Thích Thị, hiện tại bên đó đang cần gấp, thế nên họ nhất định phải giải quyết cho bên đó trước.

Bùi Chiêu sửng sốt, ban đầu khi Hưng Nghiệp mới thành lập, công ty vận chuyển này đã tự tìm đến họ. Làm ăn có tâm, giá cả hợp lý. Không phải anh ấy chưa nghĩ đến việc tôi âm thầm móc nối giúp, nhưng thái độ của đối phương lại không hề giống vậy.

“Chúng tôi rất vui lòng giúp đỡ những thanh niên trẻ có ước mơ.”

Vòng tới vòng lui bấy lâu nay, hóa ra vẫn là do tôi giúp đỡ.

Điều này chắc chắn sẽ khiến Bùi Chiêu cực kỳ khó chịu, bởi vì tôi lại chèn ép anh ấy một lần nữa.

Bùi Chiêu có hơi bất mãn, bởi vì anh ấy thật sự không có cách nào sát cánh cùng tôi.

Nhưng anh ấy vẫn nở nụ cười, nụ cười tiêu chuẩn lộ tám cái răng của những người trong giới kinh doanh.

“Thay tôi gởi lời hỏi thăm sếp Thích.”

Người phụ trách tặc lưỡi: “Sếp Thích nhỏ quá ngang ngượng, cậu ta không được như sếp Thích.”

“Sếp Thích nhỏ?”

Trong ấn tượng của Bùi Chiêu, tôi tuyệt đối là một kẻ độc tài, tôi không cho phép bất kỳ ai dòm ngó đến vị trí giám đốc của tập đoàn Thích Thị, sao đột nhiên lại xuất hiện một sếp Thích nhỏ chứ.

Người phụ trách lắc đầu: “Tôi không rõ, hình như là xảy ra chuyện gì đó nên đã lui về phía sau rồi.”

Cuối cùng Bùi Chiêu cũng nhớ ra, tôi đã không liên hệ với anh ấy suốt nửa tháng nay rồi.

Anh ấy do dự một lúc lâu rồi gọi điện thoại cho tôi, nhưng đầu bên kia lại là âm thanh tự động của tổng đài.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Anh ấy không hề đến công ty tìm tôi, mà chỉ đứng yên tại chỗ một lúc lâu.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box