Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 06

Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 06

 Chắc là do tôi lấy vụ chụp ảnh ra uy hiếp Cố Tư Niên nên gần đây anh không đ.ánh tôi. Ở trong công ty Lâm Vũ Nhu vẫn u như kỹ mỗi ngày tìm cơ hội làm khó dễ tôi.

Tôi đều nghĩ biện pháp hóa giải. Nhưng sao tôi lại để bản thân chịu thiệt được, ngược lại tôi còn cố ý ở trước mặt cô ta gọi điện thoại.

"Luật sư Tuần, tôi muốn ly hôn nhưng chồng tôi không chịu thì phải làm sao bây giờ?"

"Tài sản sao? Haiz tôi không muốn tài sản, tôi chỉ không muốn ở chung với anh ta nữa nhưng anh ta không chịu á. Kiện ra tòa thì có lợi không? Anh ta chính là không bỏ được tôi mà, phiền chớt đi được."

Lâm Vũ Nhu hét lên một tiếng, xông đến đánh rơi điện thoại của tôi.

"Nhan Nghiên, mày là cái loz gì chứ? Anh Tư Niên không thích mày, trong lòng ảnh chỉ có tao thôi!"

Tôi cười lạnh một tiếng.

"Cô đừng có ngu nữa. Thích cô thì tại sao không kết hôn với cô đi? Sao không dùng đầu mình mà suy nghĩ một chút vậy? Hiện tại tôi chỉ có hai bàn tay trắng. Ngoài ra bị Nhan thị liên lụy bất cứ lúc nào nhưng anh ta vốn chính là không muốn buông tay."

"Còn cô thì sao? Nhà họ Lâm có tiền như thế, nếu như Cố Tư Niên kết hôn với cô thì chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh. Anh ta là một người coi trọng lợi ích như vậy nhưng lại không chọn cô. Lẽ nào cô vẫn chưa hiểu sao?"

Gương mặt Lâm Vũ Nhu trắng bệch, đôi môi run rẩy, vẻ mặt căm phẫn lấy tay đẩy tôi nhưng tôi đã né sang một bên làm cho đôi tay đó đẩy vào không khí.

"Không thể, cũng không có khả năng. Cô đừng có hoang tưởng nữa, anh Tư Niên vốn chính là không có yêu cô!"

Lời nói này đã làm đứt sợi dây thần kinh của Lâm Vũ Nhu. Cuối cùng thì cô ta cũng quyết định xuống tay với tôi.

Ngày đó sau khi tan làm, từ công ty đi ra thì đột nhiên tôi bị một người ở phía sau bịt mũi. Từ lúc tôi bị trói mang tới vách đá, một chút tôi cũng không giãy dụa.

Bọn bắt cóc gọi cho Cố Tư Niên bảo anh mang tiền chuộc đến đây. Cố Tư Niên liền chạy như bay đến.

Vách núi gió rất to làm làn váy tôi tung bay. Tôi cười với Cố Tư Niên.

"Cố Tư Niên, anh đừng cứu tôi."

Viền mắt Cố Tư Niên đỏ bừng, đây là lần đầu tiên tôi thấy được vẻ mặt này của Cố Tư Niên.

"Van xin các người. Hãy thả cô ấy ra đi, bao nhiêu tiền tôi cũng đưa."

Tự tôi lui về sau một bước, lặng lẽ lôi từ trong tay áo ra một lưỡi d.ao c.ắt đứt dây thừng.

"Cố Tư Niên, tôi sống quá mệt mỏi rồi. Tạm biệt--"

Tôi cúi đầu nhìn thoáng về biển cuộn sóng lớn ở đằng sau, duỗi hai tay ra rồi rơi xuống.

Ngay khi rơi khỏi vách đá, tôi một tay ôm đầu, một tay ôm bụng dưới, lộn ngược ra sau trong hai vòng rưỡi rồi lao xuống biển trong một tư thế hoàn hảo làm tung tóe một con sóng nhỏ.

Điểm cao nhất là 98 điểm đã bị xóa và điểm thấp nhất là 96 điểm cũng đã bị xóa. Lâm Trạch Ngôn đứng ở cách đó không xa giơ ngón tay cái lên.

"Nhan Nghiên, không hổ danh là học trò cưng của tôi. Quả nhiên cô có thiên phú nhảy cầu mà."

Tôi liếc nhìn một cái, giang hai tay đạp nước bơi về phía trước.

"Là anh dạy tôi đó!"

Phía trước là biển xanh biếc, giống như một vùng trời tự do bao la rộng lớn.

Ba năm sau tôi trở về nước.

Tôi và Cố Tư Niên gặp nhau ở một buổi tiệc rượu.

Anh ngơ ngác nhìn tôi, làm rơi ly rượu xuống mặt đất. Ánh mắt nóng rực lên xông đến nắm lấy cánh tay của tôi.

"Nhan Nghiên--"

"Là em sao?"

Tôi vỗ vỗ người ở bên cạnh, giới thiệu hắn với Cố Tư Niên.

"Đây là chồng trước của chị."

"Dạ, em chào tiền bối ạ."

"Bé cún con" bên cạnh tôi vô cùng lịch sự bắt tay với Cố Tư Niên.

"Xin anh chỉ dạy nhiều hơn ạ. Về sau còn nhiều việc phải học hỏi anh lắm."

"Chừi ưi--"

Tôi xua tay lắc đầu.

"Không cần phải học hỏi anh ta. Kỹ năng của anh ta chỉ có như thế thôi, đừng có cái tốt không học đi học cái xấu chứ."

Tay Cố Tư Niên nắm lại thành nắm đấm đứng im tại chỗ, mặt lúc xanh lúc trắng không dám tin vào mắt mình. Môi anh run rẩy, gần như đang cầu xin nhìn tôi.

"Nhan Nghiên à, em đang làm cái gì thế?"

"Em chỉ là đang trả thù anh thôi có đúng không?"

"Chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm. Đều là do anh sai."

Ba năm nay Cố Tư Niên như phát điên tìm tôi ở khắp nơi. Điều tra nguyên do chuyện Cố thị phá sản thì phát hiện tất cả những bằng chứng khiến anh nghĩ rằng tôi đang cố tình tiếp cận anh đều là do Lâm Vũ Nhu bịa ra.

Cố Tư Niên bị chọc tức nên điên cuồng trả thù Lâm Vũ Nhu. Mấy năm này Lâm thị bị Cố gia chèn ép đến mức đứng bên bờ vực phá sản.

Thật đáng tiếc, anh không biết rằng những chuyện này đều là do Lâm Trạch Ngôn thuận thế xuôi theo.

Lâm Trạch Ngôn và Lâm Vũ Nhu là anh em cùng cha khác mẹ. Lúc đó hắn vẫn chưa có cách nào thoát khỏi sự kiềm kẹp của hội đồng quản trị. Vì thế Lâm Trạch Ngôn đã nhân cơ hội này chuyển phần lớn tài sản ra nước ngoài, bỏ lại cục diện rắc rối cho người nhà họ Lâm. Người nhà họ Lâm đấu đá lẫn nhau còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của tôi.

Lúc tôi rời khỏi tiệc rượu, Cố Tư Niên cũng đuổi theo.

"Xin lỗi Nhan Nghiên. Anh yêu em nhưng vẫn luôn không dám thừa nhận."

"Anh lợi dụng Lâm Vũ Nhu để kích thích em. Muốn nhìn thấy em ghen, muốn nhìn em vì anh mà phát điên. Nhan Nghiên, anh vẫn luôn yêu em. Nhưng anh lại yêu sai cách rồi. Em có thể cho anh một cơ hội có được không?"

Tôi mất kiên nhẫn kéo cửa sổ xe lên.

"Cố Tư Niên, tôi không còn hứng thú gì với anh hết á. Anh đừng có làm phiền tôi nữa được không? Sao mà rẻ tiền quá vậy?"

Cố Tư Niên ngăn cản không cho xe tôi đi. Tôi nhanh nhạy dùng đèn chiếu vào mặt anh, rồi mở cửa sổ xe hét to: "Có người giả vờ bị đ.ụng xe ăn vạ ở đây. Bảo vệ, bảo vệ đâu mau tới đây--"

Bảo vệ đưa Cố Tư Niên đi, tôi lái xe nghênh ngang rời khỏi đây.

Thật lâu về sau Cố Tư Niên mới hiểu được, trái nghĩa với yêu không phải là hận, mà chính là thờ ơ.

Có thể đối với Nhan Nghiên thì Cố Tư Niên rất quan trọng. Nhưng đối với tôi thì chẳng khác gì người xa lạ.

Ánh mắt tôi thản nhiên làm cho anh triệt để tuyệt vọng.

Lâm Vũ Nhu nhìn thấy Cố Tư Niên mỗi ngày đều quấn lấy tôi. Trong lòng ghen tỵ đến phát điên. Kết cục vào một ngày nào đó cô ta mất đi lý trí lấy d.a.o đ.â.m Cố Tư Niên.

Hai nhà âm thầm hòa giải với nhau, Lâm Trạch Ngôn mang theo Lâm Vũ Nhu xuất ngoại.

Cố Tư Niên nằm trên giường bệnh rất lâu tôi mới đi thăm anh.

Đôi mắt Cố Tư Niên lấp lánh tia hy vọng.

Anh ngồi dậy nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn vào tôi.

"Nhan Nghiên--"

Tôi lấy ra một xấp hồ sơ bắt anh ký tên.

"Lúc trước tôi mất tích anh đã hủy hộ khẩu của tôi. Bây giờ muốn khôi phục lại thì anh phải ký tên vào."

Cố Tư Niên rất sảng khoái đồng ý.

Ký xong thì tinh thần Cố Tư Niên đột nhiên tốt lên rất nhiều. Anh ngồi ở đầu giường quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài đang là tháng tư ấm áp, gió thổi nhẹ. Trong lòng anh lúc này lại dấy lên tia hy vọng.

"Khôi phục lại hộ khẩu thì chúng ta sẽ giống như trước đây, sẽ không ly hôn. Em chính là vợ của anh đúng không Nhan Nghiên?"

Tôi gật đầu.

"Đương nhiên rồi."

Dù sao thì bác sỹ cũng nói anh không sống được bao lâu nữa.

Sau khi anh nghẻo thì tôi sẽ là người thừa kế tất cả tài sản của anh. Lúc đó sống vui sướng không còn gì bằng.

-HẾT-

Danh Sách Chương

Nhận xét Box