Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 05

Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 05

 Trong văn phòng của Lâm Trạch Ngôn có một tủ trưng bày, bên trong có vài chiếc cúp. Bên cạnh có một bức ảnh, trong ảnh là Lâm Trạch Ngôn đang mặc một chiếc quần bơi lộ ra thân hình tám múi cân đối, hắn giơ cao những chiếc cúp vẫy tay chào mọi người.

Tôi có chút kích động.

Thật tốt quá, nhìn sơ qua có vẻ như Lâm Trạch Ngôn bơi rất giỏi.

Ba tháng sau Lâm Vũ Nhu sẽ cho người đẩy tôi xuống long cung. Trong ba tháng này tôi phải học cách bơi thì may ra mới có cơ hội sống.

Tôi kinh ngạc che miệng la lên một tiếng.

"Ô mai gót, chủ tịch ơi anh thật là lợi hại nhoa. Tôi siêu thích bơi lunn. Vẫn đang tìm kiếm người dạy á, không biết chủ tịch có thể dạy tôi bơi không?"

Lâm Trạch Ngôn rất bất ngờ.

"Cô thật sự muốn học sao? Phụ nữ rất ít ai thích bộ môn này."

Đầu tôi gật như giã tỏi, bày ra vẻ mặt sùng bái nhìn hắn.

"Tôi rất muốn học đó. Anh nhất định phải dạy tôi."

Trong mắt Lâm Trạch Ngôn có tia sáng lóe lên. Đưa tay vỗ vỗ nhẹ lưng tôi.

"Nhan Nghiên à, tôi biết rất nhiều cô gái, cô là người duy nhất quan tâm đến bộ môn nhảy cầu. Đừng lo lắng, tôi sẽ dạy cô thật tốt."

Khoan dừng khoảng chừng là 2s, nhảy cầu sao?

Não tôi bị nước vào rồi mới chịu đi học nhảy cầu. Tôi khóc không ra nước mắt, ở trong đầu liều mạng gọi hệ thống.

"Phạt tôi đi, hãy cho điện lại đây. Tôi không muốn đi học nhảy cầu."

Hệ thống hả hê nhìn tôi.

"Độ hảo cảm của Lâm Trạch Ngôn giành cho bà đang không ngừng tăng lên. Tình tiết trong truyện nói về quan hệ của hai người cũng chỉ sơ sơ thôi. Chỉ cần bà góp đủ độ hảo cảm thì sẽ không tính là vi phạm nội dung truyện."

Lâm Trạch Ngôn là người không nói hai lời. Tan làm liền lập tức kéo tôi đi mua thiết bị chuyên dụng, sau đó đó đi đến hồ bơi tư nhân của hắn.

Trước khi nhảy cầu thì phải biết bơi. Lâm Trạch Ngôn rất nghiêm túc dạy tôi bơi, tôi chỉ có thể cắn răng chấp nhận.

Bỏ đi, là tôi không có tiền. Hiện tại có cơ hội học bơi miễn phí sao mà bỏ qua được. Còn về chuyện nhảy cầu thì về sau tôi kiếm cớ từ chối là xong.

Mỗi ngày của tôi đều vội vội vàng vàng như vậy. Ban ngày đi làm, buổi tối thì học bơi. Về đến nhà thì đầu tóc ướt nhẹp, quần áo cũng thay đổi. Cố Tư Niên nhạy bén liền nhận ra có gì đó không thích hợp.

Hôm nay tôi lại vác mái tóc nửa khô nửa ướt về nhà. Vừa vào đến nhà Cố Tư Niên gọi tôi lại.

Anh ngồi trên ghế sofa hút xì gà trong phòng khách, đèn cũng không bật. Chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng màu hồng mơ hồ lóe lên.

"Gần đây đang bận rộn cái gì sao?"

Tôi không muốn giao lưu nhiều với anh, tùy tiện tìm một cái cớ.

"Học tài lẻ."

Cố Tư Niên nổi gân xanh, ấn điếu xì gà vào trong gạt tàn.

"Học tài lẻ gì?"

Tôi bắt đầu nói xà lơ.

"Là bơi nghệ thuật đó. Thấy anh thích bồn tắm như thế nên tôi định lần sau ở trong bồn tắm biểu diễn một tiết mục cho anh xem."

Cố Tư Niên đột nhiên nổi giận, cánh tay gạt qua "rầm rầm", mọi thứ ở trên bàn trà đều rơi xuống đất. Anh từ trong túi lấy ra một xấp ảnh ném lên bàn, cắn răng nghiến lợi nói: "Đi học với Lâm Trạch Ngôn sao?"

Đèn sáng lên, Cố Tư Niên đi đến một tay nắm lấy tóc tôi kéo đến trước ghế sofa.

Tôi ngã ngồi ở trên mặt đất, tóc phủ xuống trán : "Ah -- đau quá --"

La xong ý thức được người trước mặt là Cố Tư Niên chứ không phải Lâm Trạch Ngôn nên chỉ có thể hậm hực ngậm miệng, tiến tới nhìn ảnh chụp ở trên bàn.

Quả nhiên trong hình đều là cảnh ở chung của tôi và Lâm Trạch Ngôn trong mấy ngày qua, vừa nhìn là biết tác phẩm của Lâm Vũ Nhu.

"Nhan Nghiên -- Cô thật biết làm cho người ta chán ghét."

Cố Tư Niên nhìn mặt tôi với sự thờ ơ và chán ghét, tôi đảo mắt.

"Rốt cuộc là anh muốn gì đây. Nếu như không thích tôi như vậy thì sao không ly hôn đi?"

"Ly hôn sao? Cô đừng có mơ!"

Cố Tư Niên đen mặt đứng lên đi về phía tôi. Tôi lẩm bẩm một tiếng rồi từ dưới đất bò dậy bỏ chạy.

Cố Tư Niên kinh ngạc nhấc chân đuổi theo. Hai chúng tôi chạy quang ghế sofa như vua Tần chạy quanh cây cột*.

Tôi càng chạy càng hưng phấn. Đúng là công sức mấy ngày nay học bơi không uổng phí. Sức thở của tôi bền hơn nha, mặt cũng không đỏ thở cũng không gấp nữa.

Đuổi được vài vòng, chắc là Cố Tư Niên cảm giác được có chút mất mặt liền xanh mặt dừng bước.

"Nhan Nghiên -- bước qua đây."

Tôi đứng im tại chỗ, dựa theo cốt truyện thì Lâm Trạch Ngôn đã chọc cho Cố Tư Niên ghen tuông mãnh liệt. Sau khi anh đ.ánh tôi một trận rồi làm chuyện xấu hổ thì bắt đầu giam lỏng tôi ở trong nhà, không cho tôi ra khỏi cửa.

Tôi không muốn đi theo cốt truyện như vậy.

Tôi giơ hai tay lên.

"Cố Tư Niên, hai chúng ta ngồi xuống đàm đạo. Anh đừng đánh tôi thì tôi sẽ không chạy ok chưa?"

Vẻ mặt Cố Tư Niên không thay đổi, tôi ra sức khuyên nhủ: "Nếu anh dám đ.ánh tôi thì tôi sẽ noi theo Mã Dung chụp ảnh lại rồi đăng lên vòng bạn bè và cả Weibo nói với mọi người rằng anh đ.ánh tôi. Cổ phiếu công ty anh vì chuyện này sẽ bị rớt rồi tổn thất ít nhất mấy triệu đó. Vì chút chuyện này mà tổn thất thì uổng lắm."

Phía bên kia tôi còn đang lải nhải không ngớt, đột nhiên Cố Tư Niên chống một tay lên ghế sofa nhẹ nhàng nhảy qua. Sau đó đưa tay nắm lấy cổ tôi, tôi vội vàng lấy tay che mặt lại nhưng anh đã kịp hôn xuống.

Nụ hôn lần này không thô bạo như trong tưởng tượng của tôi. Trằn trọc triền miên mang đến cảm giác rất khó tả.

Mắt tôi bắt đầu thẫn thờ. Trong đầu bỗng dưng hiện lên hình ảnh lúc hai người vừa mới ở chung với nhau.

Nhan Nghiên và Cố Tư Niên quen nhau ở trong một lần xem mắt. Khi đó tập đoàn Nhan thị vẫn chưa bị phá sản, Nhan Nghiên vẫn là cô công chúa nhỏ được mọi người nâng niu ở trong lòng bàn tay.

Cô đối với Cố Tư Niên là nhất kiến chung tình. Sau khi kết hôn cũng có được mấy ngày ngắn ngủi tràn ngập hạnh phúc. Cho đến lúc Nhan thị đột nhiên bị phá sản làm liên lụy đến Cố thị. Khi đó Cố Tư Niên ác ý suy nghĩ hỏi có phải cô đã âm mưu toan tính từ trước không.

Tiếp sau thì Lâm Vũ Nhu quay về nên hai người càng lúc càng cách xa nhau.

Tôi thở dài. Quên đi, muốn trách thì trách đầu óc Nhan Nghiên quá khờ. Bị một nữ phụ đùa giỡn quay như chong chóng cũng không biết làm sao kiếm được nhiều tiền như vậy.

Tôi lấy tay đẩy Cố Tư Niên một cái nhưng cũng không có nhúc nhích gì, tôi khẽ cười một tiếng.

"Cố Tư Niên, thừa nhận đi. Anh yêu tôi rồi."

Quả nhiên lập tức Cố Tư Niên như bị điện giật thả lỏng tôi, đen mặt lại quát tôi một tiếng: "Cút! Cút ra ngoài!"

Lúc lên lâu tôi nghe thấy Cố Tư Niên gọi điện cho Lâm Vũ Nhu.

Lâm Vũ Nhu tới rất nhanh, cố ý ở trên lầu tạo ra âm thanh lớn. Tôi che tai lại, một đêm ngủ thật ngon.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box