Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 04

Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 04

Lâm Vũ Nhu nhíu mày nhìn Vương tổng đang nằm dưới đất.

"Vương tổng, Nhan Nghiên là phụ nữ đã có chồng rồi. Sao ông lại có thể làm như vậy?"

Dựa theo cốt truyện, Vương tổng sẽ ra sức bịa chuyện. Nói là tôi câu dẫn ông, làm cho hiểu lầm giữa tôi và Cố Tư Niên trở nên sâu hơn.

Hiện tại Vương tổng bị điện giật làm cho choáng váng, liều mạng lắc đầu giải thích.

"Tôi không phải. Tôi không có. Cô đừng có nói bậy. Hai người bọn tôi cái gì cũng không có xảy ra hết!"

Lâm Vũ Nhu kinh ngạc, trợn tròn hai mắt.

"Ông cho rằng bọn tôi là kẻ ngu sao? Không có gì xảy ra sao ông lại cởi áo?"

Vương tổng gấp gáp.

"Trong phòng nóng quá nên tôi mới cởi áo, không liên quan gì đến cô ta hết. Tôi chỉ đưa cô ta tới đây ký hợp đồng thôi. Bọn tôi thật sự không có gì hết mà. Nhan tiểu thư, cô nhanh giải thích với bọn họ đi."

Cố Tư Niên nắm lấy cổ áo của tôi, tôi ủy khuất nghiêng đầu không nhìn anh.

"Quên đi. Anh ta muốn nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế đó đi!"

Vương tổng khóc chít chít, trừng mắt về phía Lâm Vũ Nhu.

"Tôi mặc kệ, cô không thể gộp chung tôi với cô ta được đâu đó."

"Cố tổng, trước giờ tôi đối nhân xử thế rất chính trực. Anh không thể đem nước bẩn này hất lên đầu tôi được đâu nha."

Vẻ mặt Vương tổng gấp gáp, bộ dáng e sợ tránh tôi làm Cố Tư Niên sửng sốt một lúc, lúc này chân mày mới nới lỏng.

Vương tổng nhân cơ hội này ký hợp đồng rồi nhét vào trong tay tôi.

"Nhan tiểu thư, tôi là người rất coi trọng danh tiếng. Để tránh những lời đồn đoán thì về sau cô hãy cử người khác đến bàn bạc với tôi nha! Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa."

Tôi ở trong đầu hỏi hệ thống.

"Ông ấy nhất định phải giải thích rõ ràng như vậy. Này không tính là tôi thay đổi cốt truyện đâu nha!?"

Hệ thống: "Ừm... không tính."

Từ khách sạn đi ra, vẻ mặt Lâm Vũ Nhu hoang mang. Cố Tư Niên không để ý đến cô ta, hung hăng đẩy tôi vào trong xe.

"Thật là mất mặt. Cút về nhà cho tôi."

Cửa xe đóng lại, ánh mắt Cố Tư Niên lạnh xuống đưa tay bóp mặt tôi.

"Nhan Nghiên, vì tiền nên ai cũng có thể sao?"

Tôi không nói gì. Cố Tư Niên cúi đầu đến gần, hơi rượu xông lên, tôi ợ một cái mưa sa bão táp, mùi hương thức ăn xen lẫn mùi rượu phun hết vào mặt Cố Tư Niên.

Cố Tư Niên: ...

Tuy tôi không thể chống lại Cố Tư Niên nhưng tôi vẫn có thể sử dụng cách thức của mình để chống lại anh. Làm cho anh từ bỏ ý định chạm vào tôi.

Không ngờ tới đêm nay Cố Tư Niên như biến thành một người khác.

Mặc kệ tôi có ợ có thổi vào mặt anh bao nhiêu cái, anh cũng đều phớt lờ đi.

Về đến nhà, anh kéo tôi vào phòng tắm, cưỡng ép đổ nước súc miệng vào trong miệng tôi. Sau đó ném tôi vào bồn tắm, mở vòi hoa sen lên rồi dùng nước lạnh dội lên người tôi.

Áo khoác nhàu nát của tôi bị vứt dưới đất, áo sơ mi trắng bị ướt dính sát vào trong người, làn da trắng như tuyết của tôi thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo. Đôi mắt Cố Tư Niên tối dần, anh túm lấy cổ tôi rồi cúi xuống.

Nụ hôn của anh mạnh liệt lại mang theo hơi lạnh thấu xuống. Tôi cảm nhận được ở nơi nào đó đã bắt đầu biến đổi.

Tôi khiếp sợ.

"Anh giữ gà trong người à--"

Cố Tư Niên: ...

Tôi ngăn bàn tay đang cởi nút áo tôi lại.

"Cố Tư Niên, anh yêu tôi sao?"

Người Cố Tư Niên đông cứng lại, đôi mắt trợn tròn lên. Trong mắt anh xuất hiện sự hoảng loạn mà ngay cả anh cũng không phát hiện ra.

"Haha, yêu sao?"

"Nhan Nghiên à, cô chỉ là một người thế thân thôi. Tôi bỏ tiền ra mua một con chó, sẽ xứng để tôi nói yêu sao?"

Tôi phì cười.

"Anh làm chuyện ấy với chó thì khẩu vị nặng phết đếy."

"Cố Tư Niên à, Lâm Vũ Nhu còn ở đây mà mỗi ngày anh đều tìm đến kẻ thế thân là tôi à? Lời nói như vậy có đáng tin không đây?"

Tôi cắn tai anh.

"Cố Tư Niên, nếu một ngày nào đó tôi biến mất thì anh sẽ hối hận cả đời."

Cả thân người Cố Tư Niên như phát sốt, đột ngột hất tôi ra rồi lui về sau.

"Nhan Nghiên, là cô tự đánh giá cao bản thân của mình quá rồi đó!"

Cố Tư Niên nổi giận đùng đùng rời đi. Tôi nằm trong bồn tắm chứa đầy nước nóng, thở một hơi đầy nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau, vì muốn chứng minh việc anh không coi trọng tôi nên thái độ Cố Tư Niên đối với tôi đã kém đi rất nhiều. Trái ngược lại anh bắt đầu quan tâm Lâm Vũ Nhu hơn so với ngày trước.

Lâm Vũ Nhu vô cùng đắc ý gọi tôi vào phòng làm việc.

"Nhan Nghiên đem bó hoa này đi cắm đi."

Đây là một bó hoa hồng đỏ rất to, tận 99 bông. Sáng sớm Cố Tư Niên đã cho người đem qua. Lâm Vũ Nhu một bên phấn khích nhìn đóa hoa, một bên thì giễu cợt tôi.

"Hàng fake thì chính là hàng fake. Mặc kệ cô dùng thủ đoạn gì thì người anh Tư Niên thích nhất vẫn là tôi thôi."

Tay của tôi mới chạm đến bó hoa hồng thì đột nhiên cô ta dùng cái gạt tàn thuốc đ.ập xuống đầu tôi.

Tôi đã sớm có phòng bị nên đưa xấp hồ sơ lên đỡ. Va trúng xấp hồ sơ rồi rơi xuống đất. Vừa lúc đó Lâm Trạch Ngôn đang mở cửa bước vào.

Tôi giả vờ như không nhìn thấy, ủy khuất hic hic cúi đầu nhắt hồ sơ lên.

"Đề án chủ tịch đưa xuống rất hoàn hảo rồi mà. Phó tổng Lâm cô cũng quá bắt bẻ đó. Cô không thể dẫm nát tâm huyết của người khác như vậy chứ."

Lâm Vũ Nhu tức giận muốn điên lên.

"Mày đang ăn nói xà lơ gì nữa vậy? Con đ.ĩ này, mày giả vờ nữa cho tao xem!"

Cô ta lại muốn xông đến đ.ánh tôi nhưng Lâm Trạch Ngôn đã kéo người tôi bảo vệ ở phía sau. Hắn cúi đầu nhìn hồ sơ ở dưới đất. Đây đúng là đề án mà sáng nay hắn mới vừa ký.

Lâm Trạch Ngôn nhíu mày.

"Nếu em không thích cô ấy vậy thì điều cô ấy qua cho anh đi."

"Anh à--"

Lâm Vũ Nhu dậm chân, rồi đột ngột đổi ý.

"Được, anh mang nó đi đi! Em không muốn nhìn thấy nó thêm một giây phút nào nữa."

Từ ngày xưa Lâm Trạch Ngôn đã mang biệt danh "Công tử đào hoa". Một tháng đổi một cô bạn gái. Thấy rằng bây giờ hắn đang quan tâm đến tôi, Lâm Vũ Nhu ước chúng tôi có thể ở cùng một chỗ để cô ta còn đi mách với Cố Tư Niên.

Buổi chiều tôi ôm tài liệu dọn vào phòng làm việc của Lâm Trạch Ngôn.

Hệ thống: "Ký chủ, tui cảnh cáo bà. Gần đây bà luôn chạm đến vạch nguy hiểm đó."

Tôi không phục: "Im miệng. Truyện tình cảm này chỉ yêu cầu tôi dọn vào phòng làm việc của Lâm Trạch Ngôn. Sao tôi phải chịu đựng vô ích được?"

Hệ thống: "Cú đánh đó là để khiến bà trở nên đáng thương, khơi dậy mong muốn bảo vệ của Lâm Trạch Ngôn và tăng thiện cảm của anh ấy đối với bà."

Hệ thống liếc nhìn độ hảo cảm trên đầu Lâm Trạch Ngôn, lập tức ngậm mồm lại.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box