Buổi chiều đang lúc họp, Lâm Vũ Nhu bắt đầu giở trò.
Sau khi tôi rót trò xong, Lâm Vũ Nhu cầm ly trà lên uống. Uống được một ngụm thì nhíu mày ghét bỏ.
"Nhan Nghiên, cô muốn bỏng ch,ết tôi có phải không?"
Cô ta vừa nói vừa giơ ly nước lên định hắt vào tôi. Đúng lúc đó tôi rướn người cắn mạnh vào ly uống một ngụm mới.
"Bà chủ à, có nóng đâu, nhiệt độ rất vừa vặn."
Lâm Vũ Nhu: ...
Lâm Vũ Nhu bị chọc tức, tiện tay giật lấy ly trà của đồng nghiệp bên cạnh, ném mạnh vào người tôi.
"Con khốn này, sai có một chút việc vặt mà làm cũng không xong!"
Đúng lúc này cửa phòng họp được mở ra, một thân hình uy nghiêm hùng dũng đứng ngược sáng chuẩn bị đi vào.
Tôi tiện đà ngã ngồi trên mặt đất, tóc mái bị nước bắn vào, tôi cắn chặt môi dưới, nhìn về phía người đó và rên khe khẽ: "Quáo -- Thật là mát --"
Người tới là tổng tài của Hoa Địa Sản, cũng là anh trai của Lâm Vũ Nhu, nam phụ của quyển truyện này - Lâm Trạch Ngôn.
Khuôn mặt xinh đẹp buồn bã của tôi phủ đầy nước, giống như đóa hoa râm bụt trắng phủ đầy sương tháng ba, mô tả được hết bốn chữ "điềm đạm đáng yêu". Giây phút này tôi không còn là Nhan Nghiên nữa, mà chính là Thái Tú Bân Nhan Nghiên. (???? không hỉu mấy má ơi)
Quả nhiên mắt Lâm Trạch Ngôn hơi co giật, tự tay đỡ tôi dậy.
"Cô không sao chứ?"
Tôi ủy khuất chớp chớp mắt nhìn hắn.
"Chủ tịch à, em không sao."
Lâm Vũ Nhu bất mãn: "Anh ơi, con khốn này, nó --"
"Được rồi để cho cô ấy ra ngoài trước đi rồi nói sau."
Cuộc họp diễn ra rấ lâu, đến tận khuya mới xong. Lâm Trạch Ngôn rời khỏi phòng họp, bước chân đến trước mặt tôi thì dừng lại.
"Tính tình Tiểu Nhu không tốt. Tìm một cơ hội tôi sẽ điều cô qua làm trợ lý cho tôi."
Thấy chưa, yêu đương bằng não là do di truyền mà.
Buổi tối Lâm Vũ Nhu dẫn tôi tham gia một bữa tiệc.
Tôi đang ngồi đối diện một người đàn ông tầm tuổi trung niên tai to mặt lớn (nhưng mà là do mỡ).
"Vương tổng, đây là trợ lý của tôi - Nhan Nghiên."
"Dự án tối nay tôi sẽ giao cho trợ lý. Ông cùng trợ lý của tôi bàn bạc cho thật tốt nhé. Nhan Nghiên nhất định sẽ làm ông hài lòng. Kinh nghiệm giao tiếp cùng khách hàng của cô ấy rất phong phú đó."
Những lời nói này mang theo sự ám chỉ, ánh mắt của Vương tổng lập tức sáng lên.
Ông chớp chớp nheo mắt quan sát tôi từ đầu đến chân, nâng ly rượu với tôi.
"Tiểu Nhan, hợp đồng có vấn đề gì không á."
Trên bàn ăn, ánh mắt của ông ta như có như không nhìn tôi rồi rời đi. Ăn được một lúc thì Vương tổng giả vờ ôm lấy đầu.
"Cái cơ thể lớn tuổi này không được rồi. Uống một chút đã say, như vậy đi, hợp đồng của tôi để ở trên phòng. Tiểu Nhan theo tôi lên lấy được không?"
Tôi đứng im không nhúc nhích, Lâm Vũ Nhu thừa dịp kéo tôi đến bên cạnh.
"Yên tâm đi. Ông này thích đụng tay đụng chân vậy thôi chứ không thật sự làm gì cô đâu."
"Hay là như vầy. Nếu cô đi với ông ấy thì số tiền phẫu thuật còn lại của ba cô, tôi sẽ thay cô trả được không? Hợp đồng này rất quan trọng đối với công ty."
Trong truyện nữ chính cứ như vậy mà tin Lâm Vũ Nhu.
Sau khi lên lầu, Lâm Vũ Nhu kéo theo Cố Tư Niên đến bắt gian.Việc này đã tạo ra một hiểu lầm lớn ngăn cách bọn họ.
"Ký chủ, tình tiết này rất quan trọng. Bà phải đi cùng với ông ta."
"Được, vậy cô đưa tiền trước đây."
Tôi lấy thẻ ngân hàng từ trong túi ra đưa cho Lâm Vũ Nhu.
"Chuyển tiền vào thẻ này. Nhận được tiền tôi sẽ đi."
Lâm Vũ Nhu cười một tiếng: "Nhan Nghiên, tôi đã xem thường cô rồi. Vì tiền mà cái gì cô cũng làm được."
Nhận được tin nhắn từ ngân hàng, tôi đỡ lấy tay của Vương tổng, dẫn ông đi về phía thang máy.
"Đi thôi Vương tổng."
Ông ta dựa nửa thân hình vào người tôi, trong mồm thở ra toàn mùi rượu.
"Tiểu Nhan à, khà khà khà --"
Tôi cũng cười với ông ta.
"He he he --"
Vừa vào trong phòng, Vương tổng đã không kịp chờ đợi mà cởi áo ra. Sau đó chà chà bàn tay nhìn về phía tôi.
"Em tự cời quần áo đi."
Tôi gật đầu.
"Được thôi, hẹn gặp lại."
Nói xong liền xoay người rời đi. Hệ thống gấp gáp.
"Cảnh cáo sẽ bị trừng phạt. Cảnh cáo sẽ bị trừng phạt."
Thời điểm tay tôi sắp nắm lấy tay cầm cửa, một dòng điện xuất hiện chạy trong cơ thể của tôi. Đúng lúc Vương tổng nhào đến ôm tôi, thế là tôi dùng hết sức lực còn lại của bản thân quay lại cầm lấy tay ông ta.
Sau đó hai chúng tôi như châu chấu đứng trên sợi dây thừng, cả người bị dòng điện chạy ngược chạy xuôi đến nỗi nằm co quắp trên mặt đất.
Haha, không nghĩ đến nha!? Người cũng có thể dẫn điện, đây đúng là một kế sách mà!
Nằm trên mặt đất một lúc lâu, hai mắt Vương tổng nhìn chằm chằm lên trần nhà, hoài nghi cuộc đời.
Tôi quay đầu lại nhìn ông ta.
"Khà khà, cục cưng ơi em tới đây."
Tôi chống đỡ thân thể rồi ngồi dậy, gương mặt u ám, dữ tợn, vặn vẹo bò về phía ông ta. Vương tổng hét lên, dùng cả tay và chân để lui về sau.
Đúng lúc này ngoài cửa truyền đến âm thanh những tiếng bước chân, kèm theo đó là tiếng khóc của Lâm Vũ Nhu.
"Xin lỗi anh Tư Niên, là em không canh chừng cô ấy tốt. Em đã nhắc nhở cô ấy rằng người họ Vương kia không phải là người tốt. Ai ngờ được vì phần trăm hoa hồng mà cô ấy lại lén lút lên lầu sau khi em rời đi chứ."
"Rầm--"
Lúc cửa phòng bị phá khóa, tôi đang nằm bên cạnh Vương tổng.
Vương tổng không mặc áo, quần áo tôi cũng xộc xệch. Cả hai người bọn tôi đều thở hồng hộc, đầu tóc bù xù.
Ánh mắt Cố Tư Niên liền đỏ lên.
Anh đi tới xốc tôi lên, vươn tay cho tôi 2 cái tát.
"Con đ-ĩ!"
Cố Tư Niên bó.p c.ổ tôi, khàn giọng nói.
"Nhan Nghiên, sao cô lại có thể thấp hèn như vậy chứ?"
Nhận xét Box