Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 02

Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 02

 Tôi trở về căn biệt thự.
Cố Tư Niên vẫn chia phòng ngủ với tôi. Ở căn biệt thự lớn này, tôi ở lầu hai còn anh ở lầu ba.
Nhân lúc người giúp việc không chú ý, tôi lén lút vào phòng Cố Tư Niên. Lấy từ trong ngăn tủ của anh vào chiếc đồng hồ, vài cái nhẫn và vòng tay.
Đống đồ này tính sương sương cũng đã mấy triệu, nữ chính sao lại đi vay tiền rước khổ vào người làm gì chứ.
Tôi ôm đống đồ vào người, hệ thống bất mãn lên tiếng: "Ký chủ, sao bà có thể trộm đồ như vậy chứ?"
Tôi trừng mắt: "Giữa vợ chồng sao gọi là trộm được? Mi không hiểu pháp luật hả. Tài sản thuộc sở hữu của hai vợ chồng thì tui đương nhiên có một nửa ở trỏng."
Hệ thống: ...
"Không được. Bà để đồ xuống cho tui. Nhan Nghiên là một người có lòng tự trọng. Cô ấy chỉ muốn đi làm công kiếm tiền thôi. Đi làm còn gặp phải nam phụ, cứ lộn xộn thế này thì cốt truyện sẽ bị rối tung lên mất!"
"Tui chỉ mượn vài cái đồng hồ thôi. Đi làm thì tui vẫn đi mà, sẽ không ảnh hưởng đến nội dung của truyện đâu."
"Còn không bỏ ra thì sẽ bị trừng phạt."
Tôi đang cãi nhau với hệ thống thì đột nhiên ở ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Tôi giật mình ôm chặt đống đồng hồ vào trong lòng, nhìn một vòng xung quanh rồi chui tuột vào dưới gầm giường.
Vừa trốn xong thì Cố Tư Niên ôm Lâm Vũ Nhu vào.
Giày cao gót Lâm Vũ Nhu nện xuống mặt đất tạo ra một loạt âm thanh chói tai. Cô ta còn cố tình tạo ra tiếng động lớn và nâng cao tông giọng.
"Anh Tư Niên ơi, ôm em --"
Tôi vừa mới dính mưa ở bên ngoài, thêm một sợi tóc lướt qua chóp mũi làm tôi không nhịn được mà hắt hơi thật lớn.
"Hắt -- xì --"
Một giây sau giọng nói lạnh lùng xen lẫn tức giận của Cố Tư Niên vang lên.
"Người nào đó? Cút ra đây!"
Tôi nằm im giả ch.ết trên mặt đất.
"Tôi đếm tới 3, 1--"
Hệ thống đã hối thúc tôi.
"Ký chủ, bà đừng có làm loạn đó nha. Mau đi ra xin lỗi Cố Tư Niên đi... Không tui sẽ cưỡng chế ph.ạt đó."
Tôi chỉ có thể giấu kỹ đống đồng hồ đi, sau đó tức giận chui từ gầm giường ra.
Lâm Vũ Nhu vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
"Nhan Nghiên, mày -- mày đúng là một con đ-ĩ không biết xấu hổ. Mày trốn ở chỗ này là muốn quyến rũ anh Tư Niên sao?"
Ánh muốn Cố Tư Niên nhìn tôi như muốn gi.ết người, tôi nhanh trí nghĩ.
"Cô đừng hiểu lầm."
"Không phải tôi tới đây để chia rẽ hai người. Tôi tới là để gia nhập vào cuộc vui của hai người đóa --"

Cố Tư Niên và Lâm Vũ Nhu bị xịt keo cứng ngắc. Tôi cười khan một tiếng, tiến tới ôm lấy bả vai của Lâm Vũ Nhu.
"Không phải mỗi ngày cô đều nâng cao giọng nói không được sao? Không vấn đề gì, đều là đồng nghiệp với nhau, tôi sẽ giúp cô san sẻ việc này."
Lâm Vũ Nhu không hiểu.
"Ai là đồng nghiệp với mày?"
"Ây da, chúng ta đều là phụ nữ của Cố Tư Niên mà. Không đồng nghiệp chứ là đồng gì? Cô yên tâm, tôi là một người rất có tinh thần đồng đội, tuyệt đối sẽ không để cho cô --"
"Đi ra ngoài!"
Cuối cùng Cố Tư Niên nghe không nổi nữa, mặt đen lại, tay run rẩy chỉ về hướng cửa.
Tôi nhún nhún vai đi ra ngoài.
"Vậy thì để lần sau vậy. Lần sau có cơ hội lại hợp tác với mọi người sau nha."
Ai mà ngờ tay tôi bị nắm lấy, Cố Tư Niên lạnh lùng nhìn Lâm Vũ Nhu.
"Đi ra ngoài."
Viền mắt Lâm Vũ Nhu đỏ lên, cô ta cắn môi nhưng không dám làm trái lời của Cố Tư Niên. Chỉ có thể trừng mắt với tôi rồi khóc lóc chạy đi.
"Đồ con đ-ĩ không biết xấu hổ!"
Cố Tư Niên đóng sầm cửa lại, hung hăng đặt tôi lên cửa. Bên trong đôi mắt đen láy phảng phất bão táp chuẩn bị tàn sát vô tội vạ.
"Nhan Nghiên, cô vì tiền mà cái gì cũng có thể làm được. Sao cô có thể rẻ tiền như vậy chứ?"
Anh vừa nói vừa cúi xuống cắn vào xương quai xanh của tôi. Sức lực như là đang trừng phạt làm tôi đau đến bấm móng tay vào tường.
Lúc này tôi mới nhớ ra, ở trong truyện Cố Tư Niên cũng như vậy. Ở bên ngoài thì ra sức nhục nhã Nhan Nghiên, khi trở về lại tìm cô để phát tiết. Cũng không biết là tật xấu gì đây.
Cố Tư Niên hôn cổ tôi, hô hấp ngày càng nặng hơn. Tôi cảm thấy rất buồn nôn, vừa muốn nhấc đầu gối định đá vào chú rồng nhỏ nhắn thì hê thống lên tiếng nhắc nhớ.
"Sẽ bị trừng phạt."
Tôi lập tức thả chân xuống, trong lòng suy nghĩ, ừm thì cũng không quá buồn nôn.
Cố Tư Niên nương theo cổ một đường hôn đến miệng tôi. Một lúc sau anh lui về sau một chút nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.
Đầu lưỡi Cố Tư Niên liếm một vòng hàm răng của mình, sau đó chầm chậm lè lưỡi ra, trên đó có một vài mảnh vụn nhỏ màu đen.
Anh dùng ngón tay lấy những mảnh vụn nhỏ ra, híp mắt nhìn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Má ơi cái mảnh vụn của vỏ hạt óc chó này dính vào răng tôi cả nửa ngày rồi. Móng tay cũng không lấy ra được luôn đó. Công nhận miệng anh mút còn mạnh hơn tay của tôi nha."
"Bên này của tôi còn bị dính, anh giúp tôi với."
Tôi há to miệng tiến sát lại Cố Tư Niên, anh lập tức quay đầu đi, còn hung hăng đẩy tôi một cái.
"Cút ra ngoài!"
"Hệ thống à, bây giờ ảnh nói tui cút đó. Tui đi không sao chứ?"
Hệ thống: "... Không sao."

Từ đêm hôm đó về sau, liên tiếp mấy ngày Cố Tư Niên không để ý đến tôi. Tôi cũng vui vẻ ngoan ngoãn, liều mạng suy nghĩ cách kiếm tiền.
Tôi chỉ vào cây tùng cổ xưa ở ngoài cửa, phấn khích nói: "Mi xem cái cây này cũng đã hơn hai trăm năm tuổi rồi. Thời điểm Cố Tư Niên mua nó đã ba triệu. Bây giờ tui gọi cò vào bán kiếm tiền chênh lệch. Mi thấy thế nào?"
Hệ thống không chút do dự bác bỏ ý kiến của tôi. Tôi tức giận.
"Một cái cây thôi chẳng lẽ cũng ảnh hưởng đến nội dung truyện sao?"
"Ký chủ, bà đừng có quậy nữa. Thời gian của bà không còn nhiều đâu, nhanh đi kiếm việc đi."
Tôi nhạy bén nhận ra có điều gì đó không thích hợp. Gì mà thời gian không nhiều lắm? Dây dưa nửa ngày, cuối cùng hệ thống cũng đem tình hình thực tế nói cho tôi biết.
"Ba tháng sau nữ chính sẽ ch.ết. Cố Tư Niên sẽ hối hận suốt quãng đời còn lại."
"Tui nhét bà vào đây, hừm, là đang vi phạm đó. Cho nên không thể để bên trên phát hiện được. Nhiệm vụ chính của bà là giữ cho nội dung truyện không thay đổi, làm cho nữ chính sống sót!"
Tôi trợn tròn mắt.
"Ý gì đây? Muốn sống mà không thay đổi nội dung truyện sao?"
"Sau khi bà ch.ết được một năm, Cố Tư Niên điên cuồng tìm kiếm bà. Ba năm sau ổng mới hoàn toàn buông bỏ. Cốt truyện đến đây là kết thúc rồi. Cho nên chỉ cần bà sống qua ba năm này thì mọi chuyện sau đó bên trên sẽ không xía vào nữa."
Hệ thống tức giận bất bình nói: "Tui ghét nhất mấy truyện ngược như này lắm. Chỉ ngược mỗi nữ chính, nhận hết mọi nhục nhã lại còn ch.ết đi. Còn nhân vật nam chính thì sự trả thù duy nhất chỉ làm cho hắn hối hận. Hối hận cái cớt í!"
"Ký chủ, bà ở thế giới thật đã ch.ết lâu rồi. Đây là cơ hội sống duy nhất của bà, nên biết quý trọng nhen."
Hệ thống tận tình khuyên bảo, tôi im lặng một lúc. Vậy ý chính không chỉ kiếm tiền mà còn phải đi theo cốt truyện. Sau đó tìm được lỗ hỏng rồi nghĩ cách sống sót nữa.
Ngày hôm sau tôi đi đến công ty Hoa Địa Sản nộp CV.
Quá trình nhận việc rất thuận lợi. Ai mà ngờ vừa đi vào phòng làm việc đã làm tôi kinh ngạc rồi.
Lâm Vũ Nhu ngồi sau bàn làm việc, trong tay lắc lư hồ sơ xin việc của tôi.
"Tiền lương tám nghìn thôi sao? Nhan Nghiên, đường đường là một thạc sĩ mới vừa du học về mà chỉ có nhiêu đó, có ép giá quá không? Như vậy đi, cô làm trợ lý cho tôi, một tháng tôi trả cô hai vạn."
Đúng rồi, Lâm Vũ Nhu là thiên kim của Hoa Địa Sản. Tôi đánh bậy bạ vậy mà vào công ty của cô ta. Phía sau chắc sẽ chịu không ít ủy khuất đây.
Nghĩ như vậy tôi hít sâu một hơi, nở một nụ cười xán lạn với Lâm Vũ Nhu.
"Được thoai bà chủ!"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box