Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 01

Tiểu Thuyết Ngược - Chapter 01

 Tôi xuyên vào trong tiểu thuyết ngược tâm, trở thành vợ có tiếng mà không có miễng của một vị tổng tài bá đạo.
Trong tiểu thuyết, nguyên chủ rất mê luyến vị tổng tài bá đạo Cố Tư Niên. Dưới sự tác động của Bạch Nguyệt Quang - Lâm Vũ Nhu nên Cố Tư Niên đã hiểu lầm tôi đến nỗi không thể cứu vãn. Anh dùng mọi thủ đoạn để nh.ục nh.ã nguyên chủ, mà nguyên chủ chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Tôi còn chưa đọc khúc sau nên đương nhiên sẽ không biết được kết cục như thế nào. Bởi vì mấy trăm chương đầu chỉ chú tâm vào ngược nữ chính, thật sự tôi đọc không vào.
Dựa theo cốt truyện, hôm nay tôi muốn đi vay Cố Tư Niên 10 vạn. Sau đó bị anh và Bạch Nguyệt Quang song kiếm hợp bích làm nhục.
Tôi không muốn đi thì có một giọng nói máy móc vang lên trong đầu.
"Ký chủ, cô phải đi theo đúng cốt truyện. Nếu không... sẽ phải gánh chịu hình phạt nghiêm khắc."
Tôi bị dọa sợ hãi. Xem tình hình thì tôi còn bị dính với một hệ thống nữa. Mặc dù không biết hình phạt là gì nhưng nghe rất đáng sợ nha.
Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể lái xe đi gặp Cố Tư Niên.
Đến một câu lạc bộ tư nhân, Cố Tư Niên đang mở tiệc cùng bạn bè. Tôi cắn răng bước vào, bên trong đang ồn ào liền yên tĩnh trở lại.
Cố Tư Niên đang ngồi trên một cái ghế da, trong miệng còn đang ngậm một điếu xì gà, gương mặt lạnh lùng ẩn sau làn khói.
Thấy tôi đến đây, anh nhướng mày dùng ánh mắt chán ghét nhìn tôi.
"Đây không phải là chỗ cô có thể tới, cút ra ngoài."
"Tôi cũng không muốn đến đâu."
Tôi liếc một cái, vươn tay về phía Cố Tư Niên.
"Cố Tư Niên, anh đưa tôi mười vạn. Tôi sẽ lập tức đi liền."
Cố Tư Niên kinh ngạc, còn chưa mở miệng thì Bạch Nguyệt Quang Vũ Nhu bên cạnh đã cười khẩy nói: "Sao vậy? Thiên kim đại tiểu thư nhà họ Nhan bây giờ ngay cả mười vạn cũng không có nỗi sao?"
"Mặt dày đến xin tiền chồng mình. Có hèn quá không dọ?"
Cố Tư Niên cầm điếu thuốc, một chút ánh sáng đỏ trên đầu ngón tay vụt tắt, thờ ơ nhìn tôi rồi nói: "Xin tiền cũng được. Cởi một món đồ thì được một vạn."
Xung quanh lập tức có tiếng huýt sáo, tôi kinh ngạc nhìn một vòng. Trong phòng bao... có ít nhất... mười mấy người. Trừ Lâm Vũ Nhu thì những người khác đều là nam.
Chậc, trường hợp nón xanh này, Cố Tư Niên chơi thật hoang dã đó nha.
Tôi hất tóc một cái, liếc mắt đưa tình với anh: "Cũng được. Anh đừng có ăn gian đó."
Nói xong liền cởi giày ra, cởi nốt hai chiếc tất ném vào mặt Cố Tư Niên.
"Đưa trước hai vạn đê!"
Một chiếc tất rơi vào trong ly rượu Lâm Vũ Nhu, chiếc còn lại rơi xuống vai Cố Tư Niên.
Anh kinh ngạc nhìn tôi, điếu xì gà ngậm trong miệng rơi xuống đất.
Mùa thu tháng mười, tôi ăn mặc đơn giản - quần jean áo sơ mi, bên ngoài là một chiếc áo khoác.
Tôi ước lượng nếu cởi áo gió và áo sơ mi ra thì bên trong vẫn còn một chiếc bra. Cảm thấy không ổn xíu nào, tính cả quần lót và hai chiếc tất, tổng cộng tôi chỉ có 8 món đồ.
Căm phẫn trừng mắt nhìn Cố Tư Niên.
"Tôi cởi hết cũng chỉ có tám vạn. Hai vạn còn lại thì sao đây? Chẳng lẽ anh muốn tôi phải nhổ lông trên người sao?"
"Phụt--"
Bạn bè bên cạnh Cố Tư Niên uống một ngụm lớn rượu, nín nhịn không dám cười. Sắc mặt Cố Tư Niên liền trầm xuống.
Lâm Vũ Nhu cũng che miệng cười.
"Vch, Nhan Nghiên à, đúng là cô không biết xấu hổ nữa rồi."
Cô ta đặt ly rượu lên bàn, kéo đĩa quả óc chó qua.
"Như này đi. Cô tách được đĩa quả óc chó này mà không dùng dụng cụ, 10 vạn này lập tức sẽ là của cô."
Tôi liếc nhìn cái đĩa trên tay cô ta, đó là một đĩa quả óc chó, không có lỗ, rất khó bóc. Tôi nhớ đoạn này, nữ chính đã bóc với đôi tay đầy m.áu khiến ai cũng xúc động.
Đường não của tác giả cũng b.iến th.ái quá á. Tôi đi đến đặt mông ngồi bên cạnh Lâm Vũ Nhu, cầm một quả óc chó đưa vào miệng.
"Rắc rắc --"
Sau khi âm thanh vang lên, những hạt óc chó đã nằm trong lòng bàn tay, tôi lựa những hạt còn nguyên vẹn đưa cho Lâm Vũ Nhu.
"Ăn đi."
Tốc độ của tôi rất nhanh đã cắn được 4,5 quả. Lâm Vũ Nhu ngơ ngác nhìn những hạt óc chó dính đầy nước miếng ở trong lòng bàn tay mình, gương mặt vặn vẹo.
"Cô bị điên rồi đúng không!"
Lâm Vũ Nhu vung tay lên làm đổ ly rượu đặt ở phía bên kia, chất lỏng màu đỏ thẫm chảy xuống dưới giày cô ta.
Cô ta cầm khăn giấy điên cuồng chùi tay mình, cúi đầu nhìn đôi giày giận muốn điên lên.
"Nhan Nghiên cô cố ý đúng không? Tư Niên, anh nhìn cô ấy làm đôi giày em ra thành thế này nè!"
Rốt cuộc Cố Tư Niên cũng phản ứng, sắc mặt không đổi nhìn tôi, bên trong ánh mắt chứa hầm băng nghìn năm.
"Liếm sạch đôi giày của cô ấy. Tôi liền đưa tiền cho cô."
Yêu cầu này thật quá bi.ến thoái. Tôi không muốn làm.
Tôi đang muốn đứng lên thì hệ thống nhắc nhở: "Ký chủ, nếu như cô không đi theo cốt truyện thì sẽ bị phạt đó."
Tôi chỉ có thể ngồi xổm xuống bên cạnh chân của Lâm Vũ Nhu, cô ta đang bắt chéo chân, chiếc giày cao gót màu đen nhung lúc này đang ở trước mặt tôi.
Thật sự tôi không thể liếm được, trong đầu không ngừng mắng hệ thống.
"Mọe ló, hình phạt cưỡng chế gì gì đó, tới đi nà!"
Tiếp theo đó liền có một dòng điện chạy qua người, tôi cong lưng lên, phản xạ có điều kiện la lên một tiếng: "Aaa--"
Thì ra hình phạt là điện giật. Thật sự quá đau mà. Giờ có là ăn cớt thì tôi cũng tình nguyện, liếm giày sao? Chuyện nhỏ.
Việc vừa rồi quá thảm, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm, Cố Tư Niên chau mày càng sâu hơn.
"Cô la hét cái gì?"
Mắt tôi xoay tròn, duỗi tay nắm chặt chân Lâm Vũ Nhu, ra sức giải thích.
"Ứm, thật là thúi. Tôi không sao -- phấn khích quá nha --"
Mọi người: ...
Lâm Vũ Nhu hét lên một tiếng rút chân lại.
"Cô thật là b.iến th.ái."
Cố Tư Niên không thể nhìn thêm nữa, móc trong ngực ra một tấm thẻ ngân hàng rồi vứt trên mặt đất.
"Cút đi, đừng có ở đây làm mất mặt nữa!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm nhặt tấm thẻ lên.
"Hệ thống à, không phải là tôi không muốn liếm giày đâu nha. Là Lâm Vũ Nhu không cho đó, không tính là vi phạm đâu đó!?"
Hệ thống im lặng, một lúc lâu sau mới cứng nhắc nói: "Quyết định của nhân vật trong tiểu thuyết thì không tính là cô vi phạm nội dụng."
Thì ra là vậy. Hóa ra có nhiều chỗ để tôi thao túng lắm.
Thở phào nhẹ nhõm, thu dọn quần áo, xỏ chân trần vào giày thể thao rồi rời khỏi câu lạc bộ.
Bên ngoài trời mưa to, tôi mặc áo khoác, điện thoại trong túi không ngừng vang lên.
"Alo."
"Nhan Nghiên, con có lấy được tiền chưa? Ba con đang chờ để được phẫu thuật đó."
Người bên trong điện thoại là mẹ tôi. Bà đã từng là một phu nhân hào quang vô hạn của tập đoàn Nhan thị. Bây giờ lại cùng ba tôi chen chúc trong một căn phòng thuê.
Sau khi Nhan thị sụp đổ, ba tôi tái phát bệnh tim nên phải nhập viện.
Tài sản trong nhà đều bị niêm phong, tôi không còn cách nào mới đi xin giúp đỡ từ phía Cố Tư Niên.
Dưới trời mưa, tôi tìm đại một cây ATM rồi chuyển tiền cho mẹ. Mẹ tôi lại không hài lòng gọi điện cho tôi: "Sao chỉ có 10 vạn? Ca phẫu thuật của bố con ít nhất cũng phải 50 vạn. Số tiền còn lại thì sao đây?"
Tôi bất đắc dĩ thở dài.
"Được rồi, con sẽ nghĩ cách."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box