Kế tiếp chính là, đại ca túm lấy cổ tôi, lôi tôi ra ngoài.
Tôi rụt cổ lại, như củ khoai tây nhỏ héo úa, chẳng dám hé răng.
Cố tình anh tôi còn là một kẻ có mắt không tròng, vô cùng nhiệt tình đi qua, không hề nhận thấy bầu không khí vi diệu giữa chúng tôi.
Anh tôi vui cười ra mặt nói: "Thế nào? Tay nghề cũng được phải không."
Tôi chỉ muốn anh ấy nín họng lại giùm cái.
Sự hiểu biết của ông nội này dành cho tôi có lẽ vẫn còn ở vài năm trước.
Đại ca nở một nụ cười khó hiểu, khóe mắt liếc nhìn tôi.
Có lẽ là nghĩ đến việc toàn thân trên dưới của hắn đã bị tôi sờ hết, ngữ khí càng lạnh hơn: “Xác thật là không có gì để nói.”
Tôi ngửa đầu 45 độ nhìn lên trời, xấu hổ đến mức hận không thể nhảy ra khỏi cửa sổ chạy trốn.
May mắn thay, hắn không dẫn theo một đám đàn em nổi điên ngay tại chỗ.
Nhìn hắn không chút biểu cảm lấy điện thoại ra thanh toán, tôi vội lấy trong quầy ra một tờ phiếu giảm giá 50% rồi run run đưa qua.
"Hoan nghênh ... hoan nghênh lần sau lại đến."
Hắn lật qua lật lại nhìn, nhét vào túi một cách rất tự nhiên rồi hừ cười thành tiếng:
"Tiền bồi thường thiệt hại tinh thần phải không? Đúng là tôi nên hưởng."
Tôi: Cũng không cần phải nói thẳng ra như vậy mà.
Trước khi rời đi, hắn một tay chống quầy, nói đầy ẩn ý:
"Không cần biết cô tham gia lớp huấn luyện nào, trở lại luyện tập tiếp đi."
Tôi: "Được."
Sau khi nhóm người này đi rồi, anh trai tôi thực sự đã chuyển 1.000 nhân dân tệ cho tôi.
Ghi chú đi kèm: Tiền làm lụng vất vả.
Tôi nghĩ nghĩ, chuyển trả lại chín trăm.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của anh, tôi vỗ vai anh nói: “Tiền trang trí”.
Trời đất chứng giám, ý định ban đầu của tôi chỉ là để anh ấy đổi tấm giấy dán tường "Song long hí châu" đó đi.
Kết quả ngày hôm sau, tiệm mát-xa đúng thật là bị người đập phá.
Lúc Vệ Hoài nhận được cuộc gọi từ Cục Cảnh sát là mới hơn bảy giờ sáng.
Hai tôi đang ăn cơm.
Mơ mơ màng màng nghe được hai câu, cơn buồn ngủ của anh ấy bay mất, dứt khoát bật loa ngoài.
Trong ống nghe, chú cảnh sát nói bằng giọng địa phương nặng:
"...Chúng tôi đã bắt được hắn, tên là gì? Này, hỏi cậu đó!"
Thật lâu sau, bên kia mới truyền đến một giọng nói bất đắc dĩ.
Hắn ngữ điệu không lên không xuống, nhàn nhạt nói: "Cố Từ Thăng."
Tôi lập tức buông đũa.
Giọng nói này, thực sự rất quen thuộc.
Chú cảnh sát hừ lạnh một tiếng: "Đúng vậy, chính là người này, lúc tôi tới nơi đó cục gạch còn ở trong tay hắn, vậy mà hắn còn dám nói không phải hắn chọi."
Anh tôi há mồm, nhỏ giọng lặp lại cái tên đó mấy lần, vô cùng khó hiểu.
"Tôi vốn không biết hắn mà, tự nhiên đi chọi tiệm của tôi làm gì?"
Tôi thấy tình hình không đúng, đang muốn chuồn.
Giây tiếp theo liền nghe chú cảnh sát nói: "Chắc là hôm qua hắn ta có đến tiệm của anh."
Vệ Hoài ý thức được gì đó, đảo mắt nhìn qua tôi.
Thấy tôi có tật giật mình, tức khắc đã hiểu rõ, từ kẽ răng nghiến ra một chữ “à”.
Sau đó gật đầu: "Tôi biết rồi."
Anh tôi cúp điện thoại, hít sâu vài hơi, ngoài miệng cười nhưng trong lòng chắc đang chửi, hỏi tôi: "Tiền trang trí tiệm mày đưa anh là để dùng vào việc này đó hả? Vệ Lai, rốt cuộc thì mày đã làm gì con người ta rồi hả?"
Tôi dời mắt, thẳng thắn thành khẩn nói: “Sờ soạng”.
Sự trong trắng của vị đại ca kia, chỉ sợ là đã bị hủy trong tay tôi mất rồi.
Sau khi nghe tôi thú nhận hết những hành động anh dũng của mình vào ngày hôm qua, có lượt bớt một vài chỗ.
Anh tôi đứng trên ban công, im lặng hút nửa điếu thuốc.
Không biết là đang đau lòng cho tiệm mát xa hay đang đau lòng cho vị đại ca họ Cố kia.
Cuối cùng, anh quyết định lôi tôi cùng đến Cục Cảnh sát.
Mới bước đến trước cửa, Vệ Hoài lại đeo kính râm cho tôi.
Nói hoa hòe lòe loẹt là, đã diễn là phải diễn đến cùng.
Thực ra tôi biết, anh ấy chính là sợ Cố Từ Thăng thấy tôi không mù sẽ càng tức giận hơn.
Trên đường tình cờ đi ngang qua tiệm mát xa.
Tôi ra bên ngoài nhìn nhìn, toàn bộ kính trên tường đã nát đầy đất, nhưng bên trong không chịu chút ảnh hưởng.
Còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.
Dù vậy, Vệ Hoài vẫn đau lòng đến nỗi đấm ngực bùm bụp.
Lần này tôi còn mang theo cả nạng, sau khi xuống xe, suốt quãng đường vừa đi vừa lần, bước chân tuy hoảng loạn nhưng vẫn không khó để nhận thấy sự vững vàng.
Trong Cục Cảnh sát, tôi vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy đại ca.
Hắn ngồi xiêu vẹo trên ghế, không thấy chút xấu hổ khi bị bắt quả tang.
Đại ca không mặc bộ đồ xã hội đen ngày hôm qua.
Áo hoodie và quần thể thao đơn giản, thậm chí còn không xịt keo tóc, trông tươi tắn thoải mái chẳng khác gì nam sinh viên đại học.
Bình dị gần gũi hơn nhiều.
Đương nhiên, cũng chỉ là thoạt nhìn mà thôi.
Khi hắn nghiêng nửa đầu, liếc ngang qua tôi bằng đôi mắt hình viên đạn, tôi vẫn run như cầy sấy.
Đẹp trai quá...
Không phải, đáng sợ quá.
Chú cảnh sát đã gọi trước đó bảo chúng tôi đợi một chút.
Mặc dù chú ấy nhận định cửa tiệm là bị Cố Từ Thăng chọi, nhưng không phải chỉ nói là được.
Các thủ tục cơ bản vẫn phải được làm theo quy cách, nên chỉ có thể nhờ đồng nghiệp trích xuất camera theo dõi.
Tôi và Vệ Hoài ngồi xếp hàng trên băng ghế dài, thỉnh thoảng quay đầu nhìn Cố Từ Thăng ở phòng bên cạnh.
Hắn tự nhiên như ở nhà, vẻ mặt điềm tĩnh, đang ngồi bắt chéo chân đọc tạp chí.
Sau khi Vệ Hoài phát ra tiếng thở dài siêu dài lần thứ mười tám, tôi cân nhắc mở miệng:
"Thật ra, em nghĩ người đập phá cửa tiệm không phải hắn đâu."
Tuy nói hắn đúng thật là có động cơ gây án, nhưng ngày hôm qua hắn không hề nặng lời với tôi một tiếng nào cả.
Tôi có cảm giác mơ hồ rằng Cố Từ Thăng sẽ không làm việc như vậy.
Vệ Hoài há to miệng, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.
Tôi tưởng anh ấy đang cảm thấy tôi tiếp tay cho địch, định giải thích thì thấy anh vỗ đùi:
"Mày cũng nghĩ vậy sao! Anh đã nói mà, vị đại ca này ngày hôm qua dẫn theo nhiều người như vậy, thật muốn đập tiệm, còn phải đợi sáng tinh mơ mới tự mình ra tay à?"
Tôi:"……"
Thô mà thật.
Thô nhưng không phải là vô lý.
Anh tôi tiếp tục phân tích: “Hơn nữa ngày hôm qua hắn vừa không khiếu nại lại còn không mượn cớ để khỏi trả tiền, nhìn thế nào cũng không giống người sẽ giở trò sau lưng”.
Tôi ngạc nhiên.
Ba mẹ, hai người thấy được không?
Anh tôi vậy mà biết suy nghĩ rồi.
Ông anh tôi như bị Conan nhập, hăng say phân tích vài điểm cho tôi.
Mãi cho đến khi sau lưng có người cố tình "khụ" một tiếng.
Tôi quay đầu lại, là Cố Từ Thăng.
Khóe miệng hắn ngậm cười, đứng dựa vào tường, cũng không biết đã nghe bao lâu.
Tầm mắt hắn lướt qua Vệ Hoài, rồi nhìn thẳng vào tôi.
"Lấy được camera theo dõi rồi, chú ấy bảo chúng ta cùng qua xem."
Tôi vừa gật đầu vừa đứng dậy sờ tìm cái nạng, mắt thấy sắp tới tay rồi, lại bị Cố Từ Thăng dùng bàn tay to móc lấy, đoạt về tay hắn.
Sau đó giữ chặt cánh tay tôi: “Đi thôi, tôi dẫn cô đi”.
Tôi:"?"
Tình huống gì đây?
Vừa mới không phải còn có biểu hiện như cả thế giới đều nợ hắn năm triệu sao?
Tôi chưa kịp nói gì thì Vệ Hoài đã lao vào giữa chúng tôi.
Bất chấp vẻ mặt kinh ngạc của tất cả mọi người đang có mặt ở đây, anh ấy vỗ vỗ vai Cố Từ Thăng.
"Người anh em, trả lại sự trong sạch cho cậu ngay đây!"
Tôi:"……"
Bởi vì đã biết thời gian và địa điểm chính xác, nên điều tra cũng dễ.
Anh tôi và chú cảnh sát chụm đầu vào nhau trước màn hình máy tính, chăm chú quan sát.
Tôi cũng muốn nhìn.
Nhưng lúc này tôi là một người mù.
Nhìn trời nhìn đất nhìn cái gì cũng được, chỉ không thể nhìn màn hình giám sát.
Huống chi, Cố Từ Thăng còn ở bên cạnh tôi.
Thật là đã hủy hoại đam mê hóng chuyện cháy bỏng trong tôi.
Hắn khoanh tay, biểu hiện rõ ràng là không có chút hứng thú gì đến việc giám sát, tự nhiên lại quan tâm đến thị lực của tôi.
Cố Từ Thăng thuận miệng hỏi: "Mắt cô như vậy bao lâu rồi?"
Tôi sững sờ trong giây lát.
Cũng không thể nói mới mù ngày hôm qua vì hắn đi.
Vậy là thản nhiên ăn nói xà lơ: "Nhiều năm rồi."
“À,” Hắn gật đầu trầm ngâm, “Vậy là tự nhiên một ngày nào đó mắt bị mù.”
Tôi:"……"
Ừ, nghĩ lại cũng không sai.
Đúng là tự nhiên có ngày mắt bị mù.
Hình như hắn còn muốn nói gì đó, vừa há miệng thở dốc, lời chưa kịp thốt ra, đã nghe thấy anh tôi phấn khích kêu lên:
"Bắt được rồi, chính là mấy đứa này!"
Tôi vô thức nhìn qua, chỉ thấy hai ba tên nhóc đang cầm gạch đập mạnh vào cửa kính của tiệm mát xa.
Như đang chơi một trò chơi, một lát sau cười ha hả chạy đi.
Video được tua nhanh, chẳng mấy chốc, Cố Từ Thăng bước vào khung hình.
Hắn có lẽ chỉ là đi ngang qua, bên ngoài áo hoodie còn mặc một chiếc áo khoác dài bằng lông vũ, tấm lưng thẳng tắp như một cây bạch dương non, hà một hơi dài trong tiết trời vào đông tờ mờ sáng.
Sau đó, thấy một mớ hỗn độn dưới đất.
Đương lúc cúi xuống nhặt gạch, xe cảnh sát tuần tra gầm rú dừng lại bên cạnh hắn.
Sau đó là tiếng hét to của chú cảnh sát nhiệt tình.
Xem đến chỗ này, ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chú cảnh sát gãi đầu, xấu hổ cười cười: "Này đúng thật là hiểu lầm cậu."
Tôi liếc nhìn hình ảnh tạm dừng ở phút cuối cùng, dừng ngay khúc khuôn mặt của Cố Từ Thăng tràn màn hình.
Trong vẻ bàng hoàng còn trộn lẫn vài phần nghi hoặc.
Cái này mà đem ra làm meme thì hết ý.
Xui thật.
Mà mắc cười vãi.
Nhận xét Box