Trò hề này nhanh chóng kết thúc, bốn chúng tôi bước lên sân khấu lần thứ hai. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi Lâm Hiểu Hiểu đã lấy lại tinh thần, quay trở về làm đóa hoa nhài trắng trong lòng fan.
Cô ta nhìn về phía đạo diễn, gật đầu. Sau đó MC cầm thiết bị mới lên sân khấu: “Xin lỗi, nếu không phải nhờ Lâm Hiểu Hiểu nhắc nhở thì tôi cũng không biết thiết bị có vấn đề.”
Lâm Hiểu Hiểu che mặt trước ống kính: “Thật ra tôi suy nghĩ rất đơn giản, đâu có ai muốn mất năm mạng chỉ vì kết nối internet có vấn đề. Không ngờ MC còn cố ý nói ra, thật là ngại quá đi.”
“Tôi đã bảo Lâm Hiểu Hiểu là người tốt nhất trên đời mà! Cô ấy thật sự rất biết cách suy nghĩ cho người khác.”
“Cô kia rõ ràng là lấy cớ ngụy biện, bảo là thiết bị có vấn đề.”
MC để nhân viên công tác thay mới toàn bộ thiết bị.
Ván thứ hai dùng đội hình tương tự ván trước. Vân Hòa chọn tướng hỗ trợ, tôi thì đi rừng, Tri Chu khẳng định tôi dùng chiến thuật đi rừng ngược với ván trước, cho nên tôi kêu gọi đường giữa vào rừng ôm cây đợi thỏ.
Đúng như tôi đoán, Tri Chu bị lộ tầm nhìn ở chỗ bùa xanh. Tôi và đường giữa gặt được firstblood.
“Đi rừng chơi hay quá!”
“Có gì mà lợi hại, là do Trụ Thần không cẩn thận thôi.”
“Chiến thuật rất quan trọng! Tôi đã thấy Từ Doanh Doanh chơi hay hơn Lâm Hiểu Hiểu từ ván đầu rồi.”
“Mọi người không thấy thao tác của Từ Doanh Doanh lúc nãy sao? Cô ấy tính toán sát thương rất chính xác!”
Vân Hòa ngồi cạnh cong môi: “Đánh không tệ.”
Tôi nhìn hắn, hờ hững nói: “Thao tác căn bản.”
Nắm được ưu thế giai đoạn đầu thì lúc sau bản đồ đã trở thành sân nhà của tôi. Vân Hòa tuy chơi hỗ trợ nhưng vẫn chỉ huy nhịp điệu, hướng dẫn cho mọi người.
“Đường giữa bên kia sắp hết máu, có thể bắt lẻ.”
Bởi vì rất ăn ý với nhau nên tôi thao tác thế nào Vân Hòa cũng có thể nhận được tín hiệu kịp thời chi viện, thuận lợi lấy được triplekill.
Đội bạn không thể làm gì, chỉ đành nhường tài nguyên cho người đi rừng là Tri Chu, tiến hành kế sách “nuôi heo”. Lâm Hiểu Hiểu vẫn luôn đi theo rừng giúp hắn hồi máu một chút. Số vàng của hắn tăng lên nên dễ dàng đi bắt lẻ.
Mắt thấy khoảng cách vàng được rút ngắn, Lâm Hiểu Hiểu vui vẻ hoan hô: “Trụ thần đánh tốt quá!”
Tri Chu rất hưởng thụ mấy lời khen ấy, lúc sau miễn có người thấp máu là nhường lại cho Lâm Hiểu Hiểu, giúp chỉ số của cô ta ngày càng đẹp.
Tôi ăn lính ở đường dưới, Tri Chu thì bắt lẻ đường giữa của đội tôi ở chỗ bùa xanh.
Lâm Hiểu Hiểu nhìn thấy bùa xanh trên người tôi, nói: “Trụ Thần, mình còn chưa lấy được bùa xanh nha.”
Tri Chu nghe vậy thì cong môi, giúp Lâm Hiểu Hiểu lấy bùa xanh. Cô ta hưng phấn điều khiển Yao xoay vòng trên đầu đi rừng. Tích tắc sau đó, Lỗ Ban đội tôi vừa hồi sinh nả một pháo đánh văng cô ta ra khỏi người đi rừng.
Nụ cười cương cứng trên môi Lâm Hiểu Hiểu. Tri Chu an ủi: “Không sao, đợi lát nữa trút giận sau.”
Chờ chiêu cuối hồi lại, Lâm Hiểu Hiểu lại bám lên người đi rừng.
Xạ thủ bên tôi hơi lo lắng: “Tri Chu có nhiều vàng quá.”
“Khuyết điểm lớn nhất của Tri Chu là có quá nhiều vàng.”
“Khuyết điểm lớn nhất của Tri Chu là có quá nhiều vàng.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên, tôi và Vân Hòa ăn ý cười với nhau.
Tri Chu có một nhược điểm trí mạng khi đánh giải chuyên nghiệp, đó là hắn rất dễ khinh địch. Thế nên hắn rất hay thua ngược lúc thế trận nghiêng về phía hắn. Mỗi lần có được nhiều vàng là hắn lại chăm chăm tập trung vào việc phải đánh thế nào để thắng đẹp mắt hơn. Thậm chí còn vì thao tác hoa hòe lòe loẹt mà làm bản thân mất mạng.
Hắn xuất sắc nhưng vẫn quá buông thả.
Bởi vậy khi xạ thủ bên tôi thấp máu lộ vị trí đứng là Tri Chu mắc lừa ngay. Tôi sử dụng combo chiêu thức đánh văng Yao khỏi người đi rừng, sâu đó chờ đợi thời gian hồi chiêu trừng phạt để gây ra sát thương liên tục.
Yao thấy tình hình không ổn thì hốt hoảng chạy trốn, không thèm để ý đến chiêu cuối đã hồi lại thời gian.
“Lâm Hiểu Hiểu chạy đi làm gì vậy? Chiêu cuối hồi rồi thì có thể cung cấp khiên cho Tri Chu mà!”
“Thật ra nếu Lâm Hiểu Hiểu không sợ chết thì có khi thắng được màn giao tranh này.”
“Xem đi, bảo là không cần chơi Yao rồi mà, tới lúc then chốt chẳng có tác dụng gì sất.”
Trong tầm dự liệu, tôi thành công hạ gục người đi rừng đối phương. Yao vẫn trên đường chạy về, trốn ở đằng sau trụ nhà. Tôi không chút do dự băng trụ, bắt được mạng của Yao. Ngay lúc gay cấn, Thái Văn Cơ dùng chiêu thức quấy nhiễu giúp tôi an toàn rời khỏi trụ địch.
Thái Văn Cơ hồi cho tôi một lượng máu lớn, Lỗ Ban sống sót sau giao tranh hoan hô nói: “Chị Doanh trâu bò quá!”
Tôi nhướng mày: “Khiêm tốn chút đi.”
Từ thời điểm này về sau, Wild Rift có nhiều thêm hai mạng hạ gục, một vừa chết, còn lại thì đang đếm số. Nhưng vẫn chưa kết thúc đâu, hồi lại máu thì tôi vòng ra sau lưng đội bạn, sẵn tiện hạ gục luôn cặp đôi ở đường giữa, xong rồi thì chạy về gặt nốt mạng đường trên.
“Pentakill!”
“Diệt sạch!”
Cuối cùng, tôi dễ dàng chiếm được trụ ba và nhà chính của đối phương.
“Victory!”
...
Trò chơi kết thúc, MC đưa micro cho Lâm Hiểu Hiểu: “Hiểu Hiểu, cô cảm thấy trận này có điểm nào là đáng tiếc nhất?”
Lâm Hiểu Hiểu áy náy giải thích: “Ở trận cuối, tôi hồi chiêu cuối rồi nhưng không kịp bảo vệ Tri Chu.”
Cô ta vừa nói vừa ấm ức cúi đầu, giống như trận thua vừa rồi là vì cô ta sơ xuất.
Tri Chu nghiêng đầu, nói vào micro của Lâm Hiểu Hiểu: “Không trách Hiểu Hiểu, khi đó tôi có hơn phân nửa khả năng không thoát được nên mới bảo cô ấy chạy, đừng cứu tôi.”
Cả khán đài ồ lên:
“Hu hu hu trách oan Lâm Hiểu Hiểu rồi.”
“Tự dưng thấy hai người họ đẹp đôi thì biết làm sao bây giờ?”
“Tui nói rồi mà, Lâm Hiểu Hiểu có tinh thần đồng đội như thế thì làm sao có thể bỏ rơi đồng đội được.”
Sau khi quay xong chương trình, tất cả nội dung có liên quan đến tôi đều bị biên tập cắt bỏ. Nhưng vẫn có một bộ phận khán giả xem trực tiếp đăng một ít video lên mạng.
[Hậu kỳ cắt hết là thế nào? Toàn bộ điểm sáng đều nằm ở trên người Từ Doanh Doanh đó.]
[Mọi người không xem trực tiếp nên không biết giao tranh cuối Từ Doanh Doanh cháy tới cỡ nào đâu.]
Công ty thấy Lâm Hiểu Hiểu bị lấn áp thì tạo sức ép lên người đại diện.
“Doanh Doanh, bên công ty sẽ đè tin tức về em xuống, trọng điểm marketing là Lâm Hiểu Hiểu và Tri Chu ăn ý phối hợp với nhau.”
Tôi không hiểu nổi, hỏi: “Còn phối hợp nữa hả? Không sợ scandal của hai người họ bị bại lộ à?”
“Chúng ta không thể thay đổi quyết định từ bên trên được. Công ty bỏ tiền cho Lâm Hiểu Hiểu nhiều lắm, bọn họ không muốn tốn công vô ích đâu.”
Tôi chứng kiến từng bài đăng liên quan đến tôi bị gỡ bỏ, khó hiểu hỏi: “Còn phải xây dựng hình tượng thần rừng cho cô ta à?”
Người đại diện im lặng: “Trong giới esports thì kỹ năng kém là tội lỗi lớn nhất.”
Sau khi quay xong chương trình, màn phối hợp giữa Lâm Hiểu Hiểu và Tri Chu rất nổi tiếng. Công ty cố ý vịn vào câu nói cuối của cô ta, xây dựng nên hình tượng “tự trách áy náy” để hút fan quay lại. Nhưng cùng lúc đó, trên mạng vẫn có một ít bộ phận hướng về phía tôi và Vân Hòa.
[Mọi người không thấy tương tác giữa Từ Doanh Doanh và V Thần hơi thân mật à?]
[Hơn nữa bọn họ rất ăn ý, nhìn là biết trước đó từng chơi chung với nhau.]
[Sao tui không tìm thấy video trên mạng? Tôi nhớ lúc đó V Thần và Từ Doanh Doanh nói gì đó với nhau, nhưng mà không thu âm được, rốt cuộc bọn họ đã nói gì vậy]
[Tôi có video ghi hình trực tiếp, có người nào đọc được khẩu hình thì xem thử với.]
Bây giờ có lẽ không ai hiểu thấu được nỗi sợ trong lòng tôi. Chắc là quan hệ giữa tôi và Vân Hòa sẽ không bị đánh bậy đánh bạ vạch trần theo cách này đâu nhỉ?
Chỉ còn mấy tháng nữa là đến thời hạn hợp đồng của tôi với công ty này. Gần đây đã có công ty giải trí mới liên hệ tôi vì màn thi đấu giao lưu kia. Dựa theo thủ đoạn công ty hiện tại, trước khi tôi hết hạn hợp đồng sẽ cố hết sức giảm giá trị cuối của tôi.
Đồng thời cũng có vài tin tức Lâm Hiểu Hiểu và Tri Chu ra vào khách sạn cùng nhau lục tục xuất hiện bên ngoài. Có điều là tất cả đều bị dập tắt hết.
Hiện tại công ty còn đang nuôi thả tôi, thế nên tôi nhận việc livestream game, cứ rảnh rỗi là mở phòng live lên chơi, nhờ vậy hấp dẫn được không ít game thủ.
[Chị gái không có ý định báo danh tham gia đội tuyển game à? Thao tác, kỹ thuật này so với giới game thủ chuyên nghiệp cũng là số một, số hai đó.]
[Giới thể thao điện tử đã có ít nữ tuyển thủ lắm rồi, không có chị gái đây thì coi như mất đi một nửa bầu trời.]
Tôi cười đáp lời: “Tôi từng tuổi này rồi, phản ứng và tinh thần đều kém trước đây nhiều.”
[Nhưng mà tui thấy thao tác chị gái và V Thần có chỗ giống nhau.]
[Còn phải nói à, bọn họ có rất nhiều thói quen giống nhau đó.]
Mấy bình luận nghi ngờ càng lúc càng nhiều. Cuối cùng tôi không chịu nổi áp lực, tiện tay mở màn hình bạn bè ra mời Vân Hòa đến chơi tổ đội. Kết quả, một giây sau đó giao diện game xuất hiện ký hiệu tình nhân đạt cấp mười lăm.
Tôi câm nín...
[Tui nói rồi mà, hai người họ có quan hệ với nhau. Lần trước đọc khẩu ngữ không ai khẳng định được gì, khi đó tôi đã bảo V Thần kêu hai tiếng “vợ ơi” rồi mà!]
[Nếu hai người họ không có quan hệ thì tui cho mọi người lấy đầu tui xuống luôn.]
[Không phải chứ, nhìn hai người họ không giống một đôi lắm, có thể giải thích một chút không?]
Nhận xét Box