Đến ngày thi đấu, hiện trường vô cùng ầm ĩ:
“Damm, Trụ Thần Tri Chu và V Thần, đội trưởng Vân Hòa đều xuất hiện!”
“Mọi người có xem chưa, trong cuộc phỏng vấn gần nhất Vân Hòa nói là anh ấy có vị hôn thê rồi, còn là thanh mai trúc mã siêu ngọt ngào luôn đó.”
“Lúc nào nhắc tới bà xã anh ấy cũng cười ngờ nghệch, tui nhìn mà muốn cắn ghê á.”
“Đêm đó tui tan nát cõi lòng không ngủ nổi.”
Tri Chu và Vân Hòa đồng thời bước lên sân khấu, cả thính phòng lập tức bốc hỏa. Vân Hòa dáng vóc cao gầy, mặc đồng phục áo chống gió màu đen tôn lên gương mặt đẹp trai lạnh lùng.
Đối lập với hắn, Tri Chu bên kia lại nhiệt tình chào hỏi với các fan nữ ngồi hàng ghế đầu. Mỗi cái nhăn mày một tiếng cười, hắn chọc ghẹo fan nữ bên dưới thẹn thùng che mặt.
Đến khi tôi bước ra sân khấu thì khán giả tức khắc thay đổi thái độ.
“Đội hình đang đẹp, một hai phải thêm Từ Doanh Doanh vào làm chi.”
“Cô ta có người chống lưng à? Cỡ này rồi còn chưa bị cấm sóng mà đến đây tham gia thi đấu giao lưu.”
“Hôm nay có trò vui để xem rồi, tui muốn nhìn cô gái xấu tính này tài năng cỡ nào mà dám mắng Hiểu Hiểu nhà chúng ta.”
Lâm Hiểu Hiểu là người ra sân sau cùng. Cô ta mặc váy ngắn màu hồng nhạt, tóc đuôi ngựa cột cao tạo ra cảm giác nhỏ nhắn đáng yêu. Trang phục này là do game Wild Rift đặc biệt đặt may, có phong cách giống như skin trắng tinh khôi của nhân vật Tiểu Kiều. Khi cô ta chạy bước nhỏ lên sân khấu nhìn y hệt nhân vật trong game bước ra đời thật, khiến fan của Tiểu Kiều dưới khán đài lên tiếng hoan hô.
Cô ta cười chào hỏi với Vân Hòa và Tri Chu, không hề làm giá một chút nào: “Trụ Thần, V Thần! Mình là fan của hai bạn đó, hôm nay cuối cùng cũng theo đuổi thần tượng thành công rồi.”
Vân Hòa nhíu mày, né sang bên cạnh một bước. Tri Chu thì lịch sự ôm chào hỏi cô ta.
MC nắm bắt đề tài: “Tri Chu và Lâm Hiểu Hiểu đã quen biết nhau từ trước rồi à?”
Tri Chu trả lời chặt chẽ: “Đúng vậy, bởi vì tin đồn lan truyền khắp nơi đó.”
Nói xong, ánh mắt hắn mơ hồ dừng lại trên người tôi. Màn hình lớn cũng quay đến biểu cảm tôi đang trợn trắng mắt.
Cả khán phòng ồ lên:
“Từ Doanh Doanh này còn mặt mũi đến đây thi đấu hay thật.”
“Hiểu Hiểu trời sinh đã thích hợp làm người phát ngôn cho game rồi, so với nữ minh tinh đi cửa sau nào đó tốt hơn nhiều.”
“Từ Doanh Doanh, cô không thấy nhột một tí nào à?”
Đợi chúng tôi giới thiệu xong thì MC dựa theo kịch bản nói: “Bây giờ Hiểu Hiểu là người phát ngôn của chúng ta, cho nên Hiểu Hiểu chọn thành viên trước đi.”
Lâm Hiểu Hiểu ra vẻ xấu hổ đi đến trước mặt Vân Hòa, chớp mắt ngây thơ nói: “Mình muốn chung đội với V Thần có được không?”
Màn hình lớn phóng to gương mặt Lâm Hiểu Hiểu, cô ta hơi nghiêng đầu nở nụ cười ngọt ngào.
“Tim gan tui hòa tan luôn rồi, con gái đáng yêu quá.”
“Ai mà từ chối em gái ngọt ngào này được chứ!”
“Tui tuyên bố, em gái ngọt ngào đã cứu vớt thế giới!”
“Sao Vân Hòa còn không nhanh đồng ý đi?”
Cằm Vân Kỳ căng cứng, khi Lâm Hiểu Hiểu muốn nắm tay hắn theo bản năng thì hắn tự nhiên đổi tay cầm microphone, vừa hay tránh được cô ta.
Hắn quay đầu liếc mắt nhìn tôi rồi nhăn mày nói: “Không được.”
Lời từ chối lạnh lùng truyền đi từ micro. Lâm Hiểu Hiểu bị cự tuyệt đơ người đứng tại chỗ, sắc mặt không được đẹp lắm.
MC nhanh chóng hòa giải: “V Thần đúng là biết nói đùa, muốn chơi trò mềm nắn rắn buông với Hiểu Hiểu của chúng ta này.”
“Khoan đã, lúc này Lâm Hiểu Hiểu muốn nắm tay V Thần à? Nhưng V Thần có vị hôn thê rồi, làm vậy không hay lắm đâu.”
“Không đâu, Lâm Hiểu Hiểu không phải loại người đó, không cẩn thận đụng vào thôi, là do góc nhìn camera dễ nhầm lẫn.”
“Nhưng tôi cứ có cảm giác là Lâm Hiểu Hiểu muốn bám vào V Thần, có chút thảo mai.”
“Thì sao, đáng yêu một chút đã bị gọi là thảo mai à?”
Trên sân khấu, Vân Hòa nghiêm túc trả lời MC: “Không phải, tôi muốn ở chung đội với Từ Doanh Doanh.”
Tôi nghe vậy thì trừng mắt liếc hắn, camera vừa vặn chớp được khoảnh khắc đó.
“Từ Doanh Doanh có ý gì?”
“Tại sao V Thần lại muốn dính dáng với loại người này chứ, nhìn bộ dạng anh ấy có vẻ không tình nguyện lắm, hay là ban tổ chức chương trình sắp xếp.”
“Lâm Hiểu Hiểu không chọn lại đi chọn Từ Doanh Doanh? Mắt có vấn đề hả?”
Ở nơi camera không quay đến được, tôi len lén véo hắn một cái. Hắn nhìn tôi đầy vô tội, mở miệng nói mấy chữ: “Vợ à, anh không muốn ở chung đội với cô ta.”
Hắn nói rất nhỏ, không lọt vào micro để người ngoài nghe thấy. Có điều là cảnh tượng hắn tỏ ra uất ức, cúi đầu nói chuyện với tôi đã bị khán giả ngồi đằng trước nhìn thấy.
Giữa những tiếng thở dài, Lâm Hiểu Hiểu nhanh nhạy thay đổi kế sách: “Xem ra mình phải chung đội với nhau rồi Trụ Thần à. Mình vốn cảm thấy chúng ta có quen biết nên không muốn liên lụy bạn, bây giờ thì bạn không vứt bỏ mình được nữa đâu.”
Giọng cô ta có chút nũng nịu, còn Tri Chu thoạt nhìn hưởng thụ lắm. Sắc mặt hắn lúc nãy rất tệ, nghe cô ta nói xong thì nháy mắt đã bừng sáng.
“Đừng sợ liên lụy đến mình.”
Bất kỳ ai có mặt ở đây nhìn thấy ánh mắt của Tri Chu cũng biết hay người họ nhất định có gì đó với nhau.
“Tuy Lâm Hiểu Hiểu xinh đẹp thật, nhưng Tri Chu có bạn gái rồi mà, vẫn nên duy trì khoảng cách đi chứ.”
“Mày không thấy ánh mắt họ nhìn nhau có chút mờ ám à?”
MC tiện tay chọn lựa sáu khán giả may mắn bên dưới rồi lập thành hai đội. Bước vào giai đoạn chọn tướng thì Lâm Hiểu Hiểu lập tức chọn nhân vật Yao.
Khi thấy khán giả kinh ngạc, cô ta kiên nhẫn giải thích: “Hôm nay có Tri Chu ở đây, mình không dám dùng Lý Bạch múa rìu qua mắt thợ đâu.”
Một ít fan chơi Wild Rift bắt đầu đứng ngồi không yên:
“Không chọn Lý Bạch cũng dễ hiểu thôi, nhưng chưa gì đã chọn Yao là sao?”
“Muốn xem Lâm Hiểu Hiểu đi rừng thì vào livestream là được. Bây giờ đang tham gia chương trình, đương nhiên là phải cho game thủ chuyên nghiệp có cơ hội được thể hiện. Tôi cảm thấy cô ấy rất biết tôn trọng người khác.”
“Nhưng mà vẫn phải chọn tướng tùy theo đội hình chứ.”
Không lâu sau đó, tất cả ánh mắt bên dưới đã bị đội khác hấp dẫn.
“Tui không nhìn nhầm chứ, V Thần chơi hỗ trợ? Còn là Thái Văn Cơ?”
“Trước nay chưa từng thấy V Thần chơi hỗ trợ, thế ai đi rừng, ai đi đường giữa đấy?”
“Thế này có khác gì chưa chơi đã thua đâu?”
Giây tiếp theo, tôi khóa vào tướng Bách Lý Huyền Sách.
“Từ Doanh Doanh chơi Bách Lý Huyền Sách? Đi rừng à?”
“Cố ý phân cao thấp với Lâm Hiểu Hiểu đúng không?”
“Cười chết tao, cô ta tưởng đi rừng dễ lắm hay gì?”
Khán giả may mắn được chọn chung đội với tôi hơi lo lắng, nhưng Vân Hòa vẫn bình tĩnh nói: “Yên tâm, cô ấy đi rừng không kém hơn tôi đâu.”
Mới vừa bắt đầu trận tôi đã chọn đi đến chỗ bùa đỏ. Ngay thời khắc mấu chốt, điện thoại của tôi đột nhiên tắt màn hình. Chỉ một giây sao đó nhân vật của tôi đã bị Yao và Hàn Tín đội bạn lấy firstblood.
Tôi nên nghĩ đến chuyện này ngay từ đầu mới đúng, ban tổ chức làm sao có thể để tôi cướp hào quang của Lâm Hiểu Hiểu được chứ?
“Tui nói rồi mà, Từ Doanh Doanh chỉ là bình hoa thôi, mọi người nhìn phản ứng của cô ta chậm quá trời kìa.”
“Đừng liên lụy V Thần của chúng tôi chứ!”
Bởi vì giai đoạn đầu trận không lấy đủ điểm kinh nghiệm nên về sau chỉ có thể chơi theo lối phòng thủ. Nhưng điện thoại của tôi luôn tắt màn hình vào thời khắc then chốt.
Vân Hòa phát hiện có điểm không đúng, trước khi bắt đầu trận thứ hai đã yêu cầu ngừng ghi hình. Hắn và đạo diễn nói chuyện với nhau xong thì đạo diễn cho phép nghỉ ngơi một lát giữa hai trận.
Đằng sau hậu trường, Lâm Hiểu Hiểu nhướng mày nói với tôi: “Từ Doanh Doanh, cần gì phải lấy đá đập chân mình?”
Cô ta nói xong thì kéo cửa phòng nghỉ đi vào. Tôi ở phòng cách vách, đang định kéo cửa ra thì có người túm tôi vào trong.
Cả người tôi mất đi trọng tâm, ngã thẳng vào lồng ngực Vân Hòa. Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, tôi hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Vân Hòa tựa vào vai tôi, vừa nói chuyện vừa ôm tôi vào lòng: “Lúc ở trên sân khấu anh nhẫn nhịn mệt quá.”
“Lúc anh đến đây Tri Chu có phát hiện ra không?”
“Em đoán xem bây giờ hắn đang ở đâu?”
“Rầm!”
Tiếng động cực lớn phát ra tiếng động lớn làm Vân Hòa khó chịu nhíu mày. Giây tiếp theo tôi nghe được tiếng gào rống của một cô gái, không bao lâu sau thì có rất nhiều nhân viên công tác kéo đến ở bên ngoài.
Trực giác mách bảo có chuyện không ổn, tôi nhanh chóng bảo Vân Hòa tránh đi trước rồi mới bước ra cửa xem xét tình huống.
Người đứng bên ngoài cửa phòng Lâm Hiểu Hiểu là bạn gái đã yêu đương tám năm của Tri Chu. Còn bên trong phòng là Lâm Hiểu Hiểu áo rách quần manh ngồi trên sô pha, dưới mặt đất thì vô cùng hỗn loạn.
Bị người ta chất vấn thì cô ta lên giọng: “Bảo an đâu, không ai đuổi con điên này đi à?”
Bạn gái chính quy thất vọng nhìn người Tri Chu đầy dấu hôn: “Anh không muốn giải thích gì với em sao?”
“Em thấy sao thì là vậy, chuyện khác thì anh sẽ bảo trợ lý làm việc với em, không để em chịu thiệt thòi đâu.”
Trợ lý và bảo an kịp thời xuất hiện, mời bạn gái chính quy của hắn ra ngoài. Xong chuyện, Tri Chu kiên nhẫn an ủi Lâm Hiểu Hiểu: “Yên tâm, không sao đâu, công ty có thể xử lý chuyện này.”
Lâm Hiểu Hiểu hất mặt ngông nghênh: “Đã bảo anh chia tay từ lâu rồi, đỡ phải quậy ra chuyện như hôm nay.”
Cô ta thấy tôi đứng hóng chuyện từ đầu tới cuối thì nói: “Từ Doanh Doanh, đừng quên điều khoản bảo mật trong hợp đồng của cô.”
Tôi tò mò nhìn trò đùa trước mắt, hỏi: “Công ty có biết chuyện cô là người thứ ba không?”
“Thì sao, cô thì trong sạch lắm chắc. Tự cô kiểm kê lại bản thân đã ngủ với bao nhiêu đạo diễn rồi đi, nhất định có rất nhiều người thích vóc dáng của cô. Tôi thấy Vân Hòa có ý với cô đúng không? Hẳn là cô đã nịnh bợ hắn không ít nên hắn mới có thái độ như vậy. Cô không có tư cách đánh giá tôi đâu.”
Tôi cảm thấy buồn cười: “Lâm Hiểu Hiểu, chúng ta không giống nhau.”
Trước khi bỏ đi, tôi tốt bụng nhắc nhở: “Đúng rồi, cô nên thôi mấy trò vặt vãnh lúc ghi hình đi, nếu không thì uổng công tôi xem màn kịch vừa rồi lắm.”
Nhận xét Box