Sau khi ký hợp đồng với Chúng Lạc, tôi lập tức trở nên bận rộn.
Nếu người đại diện của tôi không nhắc nhở, tôi gần như đã quên mất đám cưới của Phó Tây Tân.
Ngày cưới, tôi đã đến dự như đã hứa.
Nhưng không ngờ mình lại là nhân vật chính.
Thiệp mời đám cưới chỉ có thể mở trong ngày và được dùng làm giấy chứng thực thân phận để vào trong.
Trên đó ghi tên chú rể là "Phó Tây Tân", nhưng tên cô dâu lại là - "Lâm Ương Ương"!
Tất cả các vị khách đều vô cùng sốc.
Tống Tri Dao khóc lóc thảm thiết nhưng cũng không giúp được gì.
Vấn đề này nhanh chóng lên hotsearch và độc chiếm 5 top tìm kiếm.
#Phó Tây Tân Lâm Ương Ương.
#Cô dâu của Phó Tây Tân là ai.
#Cô dâu giả Tống Tri Dao.
#Hắc nguyệt quang Lâm Ương Ương của Thái tử gia.
#Lâm Ương Ương giả chết và tổng tài bá đạo ngoài đời thực.
Phó Tây Tân lên sân khấu trong trang phục chú rể và thuật lại cho tất cả giới truyền thông nghe những gì đã xảy ra năm đó.
Anh ấy nói rằng tất cả là lỗi của anh ấy, anh ấy không cho tôi biết danh tính vì nhà họ Phó đang loạn lạc và muốn bảo vệ tôi.
Anh ấy nói rằng anh ấy chưa bao giờ hứa hẹn điều gì với Tống Tri Dao hay nhà họ Tống, đám cưới là do anh ấy tự mình sắp xếp, từ đầu đến cuối anh ấy chỉ nói rằng anh ấy sẽ kết hôn, anh ấy cũng chưa bao giờ nói cô dâu là ai.
Anh ấy cũng nói rằng anh ấy hiểu tính cách của Tống Tri Dao, biết cô ấy đã tìm người bôi nhọ tôi là người thứ ba, một khi tin tức đó nổi tiếng, tôi sẽ bị tạt nước bẩn suốt đời, cho dù đến lúc đó tôi có làm sáng tỏ thì tổn thương cũng không thể nào xóa bỏ được nữa, nên anh ấy muốn âm mưu phải bị dập tắt từ trong trứng nước.
Cuối cùng, Phó Tây Tân bước đến chỗ tôi, người vẫn luôn choáng váng suốt thời gian phát biểu.
Anh quỳ một gối xuống, giơ chiếc nhẫn lên và cầu hôn tôi.
Tất nhiên tôi…
Đã từ chối.
Sau khi từ chối lời đề nghị của Phó Tây Tân.
Tôi hot thoát vòng.
Trong chốc lát, tôi trở thành ánh trăng trắng của toàn bộ cõi mạng.
[Hóa ra người tôi nhặt được cũng là người tốt! Đúng là chỉ cần sống đủ lâu thì có thể thấy mọi thứ. 】
[Cuối cùng thì người tôi nhặt được không phải là một kẻ cặn bà! Tôi vẫn có thể chấp nhận được, Phó tổng. 】
[Vẫn là một kẻ cặn bã, mấy kẻ lừa dối đều là đồ cặn bã! Hừ, cô gái Ương Ương xinh đẹp, hãy tra tấn anh ta đến chết đi! 】
Nhưng tôi không có thời gian để tra tấn Phó Tây Tân.
Tôi đã tận dụng sự nổi tiếng chưa từng có này để phát hành album mới của mình.
Album đã được ấp ủ và chuẩn bị trong ba năm, phản hồi của khán giả với album này cũng rất tốt.
Tôi đứng đầu bảng xếp hạng trên mọi nền tảng âm nhạc lớn.
Sự nghiệp của tôi thăng tiến nhanh chóng, tôi giành được giải thưởng trong vòng một năm và tôi đã có mặt khắp đường phố.
Tôi có rất nhiều người hâm mộ.
Người hâm mộ lớn nhất trong số họ là Phó Tây Tân.
Sau khi lời cầu hôn thất bại, anh bắt đầu theo đuổi tôi.
Việc theo đuổi phụ nữ của thái tử gia cũng diễn ra vô cùng mạnh mẽ.
Khi tôi đi nhận giải, anh dùng cả chục chiếc xe sang để dọn đường cho tôi.
Dù tôi có đi dự sự kiện ở đâu thì anh ấy cũng sẽ có mặt đúng giờ.
Chỉ cần đó là sản phẩm mà tôi quảng cáo, anh ấy sẽ bỏ tiền ra mua và tặng cho người hâm mộ của tôi thông qua hình thức rút thăm miễn phí.
Vào ngày sinh nhật của tôi, anh ấy đã mua tất cả màn hình chiếu sáng của các tòa nhà ở Bắc Kinh để chúc mừng sinh nhật tôi…
#Phó Tây Tân hôm nay theo đuổi vợ thành công chưa? đã trở thành chủ đề thường xuyên được bàn tán trên weibo, được mọi người theo dõi hàng ngày.
Mặc dù đã nói rõ ràng, nhưng Phó Tây Tân vẫn muốn làm những chuyện này, tôi cũng không phản ứng lại.
Tôi làm việc chăm chỉ để điều hành công việc kinh doanh của riêng mình.
Tôi không dám dừng lại một giây phút nào, sợ nếu dừng lại sẽ không thể tiến về phía trước.
Điểm xuất phát của tôi cách xa hơn vạch xuất phát của người khác, nên tôi chỉ có thể chạy nhanh hơn.
Vào một buổi tối, khi bước ra khỏi khách sạn nơi tổ chức sự kiện, một chiếc xe tải bất ngờ phi về phía tôi.
Nó hướng về phía tôi đâm tới.
Mà tôi của khi ấy đang đi giày cao gót và không thể né được.
Giây tiếp theo, một bóng dáng cao lớn quen thuộc xuất hiện phía sau tôi.
Anh ấy ôm tôi và nhoài người về phía trước.
Cả tôi và Phó Tây Tân cùng nhau ngã xuống đất.
Chỉ là anh ấy tiếp đất bằng lưng, còn tôi được anh ấy bảo vệ chặt chẽ trong vòng tay mà không bị va chạm với nền đường.
Không gian xung quanh bị bao trùm bởi sự hỗn loạn.
Sau khi đưa đến bệnh viện kiểm tra, tôi hoàn toàn lành lặn mà không có một vết thương.
Phó Tây Tân bị gãy xương và cần nằm nghỉ trên giường.
Thủ phạm đã bị bắt, là người do công ty đối thủ của tôi cử đi.
Vì chấn thương, Phó Tây Tân buộc phải ở lại bệnh viện vài ngày.
Người đại diện của tôi, chị Thái, đã nói bóng nói gió bảo tôi đến thăm Phó Tây Tân.
Tôi không trả lời mà nhìn xuống chiếc chìa khóa trong tay.
Chiếc chìa khóa này rơi ra khỏi quần áo của Phó Tây Tân khi anh ấy lao về phía tôi.
Nó cũng là chìa khóa ngôi nhà ở quê miền nam Tứ Xuyên của tôi.
Sau khi mẹ tôi qua đời, tôi không có tiền mua nghĩa trang ở Bắc Kinh nên tôi mang tro cốt của mẹ về quê an táng.
Lúc giả chết bỏ đi, tôi vội vàng quên mang theo chìa khóa.
Làm sao Phó Tây Tân có thể có được chiếc chìa khóa này?
Tôi mua vé và bay tới miền nam Tứ Xuyên ngay lập tức.
Đứng trước căn nhà quen thuộc, tôi mở cửa.
Thứ đập vào mặt tôi không phải là bụi bặm bao phủ mà là không gian sạch sẽ, trong lành.
Ngôi nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ tự bao giờ.
Bức ảnh của mẹ được treo ở giữa chiếc bàn gỗ gụ, xung quanh là những đồ vật để tưởng nhớ, tất cả đều còn mới nguyên.
Tôi bước tới và quỳ xuống tấm đệm hương bồ.
(Đêm hương bồ là đệm hình tròn làm bằng lá hương bồ.)
Những phong bì được chất đống cạnh lò đốt tro.
Tôi nhặt một chiếc phong bì lên, thời gian ghi ở phía dưới là cách đây 5 năm.
Đó là lúc Phó Tây Tân vừa lấy lại được thị lực nhưng lại giấu tôi.
[Gửi vợ yêu Ương Ương của anh:
Lúc em nhận được lá thư này, anh đã rời khỏi nhà của chúng ta rồi, nhưng đó chỉ là tạm thời thôi.
Yên tâm đi, chúng ta đã cùng bái lạy trước mặt mẹ, dưới sự chứng giám của bà tiến vào phòng tân hôn, cả đời này, Phó Tây Tân anh chỉ có mình em là vợ, điều này vĩnh viễn không thay đổi.
Trước hết xin trân trọng giới thiệu với vợ anh một lần nữa:
Anh họ Phó, tên thật là Tây Tân. Anh là con trai cả của nhà họ Phó, gia tốc giàu nhất Bắc Kinh và là người thừa kế của tập đoàn Phó Kim . Chiều cao của anh là 188,89 cm, số chứng minh nhân dân là 1101XXXXXXX.. .
Khi chúng ta gặp nhau, anh không còn cách nào khác ngoài việc lừa dối em. Vợ à, em phải đọc kỹ bức thư và cho chồng em một cơ hội giải thích. Anh mà em gặp trong ngõ năm đó thực ra là...]
Trước khi tôi rời khỏi căn nhà bùn ở quê nhà, bà Trương hàng xóm đã ngăn tôi lại:
"Là Ương Ương đấy à?"
"Chào bà Trương, lâu rồi không gặp. Bà khỏe không?"
"Bà khỏe. Sao con lại tới đây một mình? Chồng con không đi cùng con à? Con sinh con rồi à? Trai hay gái?"
"Chồng? Con chưa kết hôn ạ."
“Không, con đừng có gạt bà già này. Chồng con hàng năm đều đến thăm mộ mẹ con. Mỗi năm có hơn ba lễ hội lớn nhỏ, lần nào thằng bé cũng mang rất nhiều thứ đến biếu tặng hàng xóm. Thằng bé nói rằng khi con còn nhỏ, chắc chắn bà đã chăm sóc con."
Tôi choáng váng.
Phó Tây Tân… hàng năm đều đến thăm mộ mẹ tôi?
“Ương Ương, con đã tìm được một người chồng tốt rồi, thằng bé đẹp trai, nhìn có vẻ giàu có, nhưng cũng không kiêu ngạo, có thể sống trong căn nhà bùn như nhà ngươi.”
“Năm ngoái vào dịp Tết Nguyên đán, bà nhìn thấy thằng bé ở đó, đến đưa cho nó khoai lang nướng, nhưng lại nghe thấy thằng bé thầm khóc một mình trong phòng, gọi tên con, nói rất nhớ con, hỏi con khi nào mới quay lại?”
“Ồ, còn nữa, năm kia, cô Vương ở đầu thôn nói với hắn rằng con đã chết, hắn tức giận đến mức đá gãy hàng rào ở đầu thôn, nói rằng con sẽ không bao giờ chết. Cậu ta còn nói cậu ta sẽ không tin đâu, cậu ta sẽ đợi cho đến khi con quay lại.
"Haha, con bé này thật may mắn, cậu ta thực sự muốn con quay lại.”
"À, con đã thấy chưa? Bây giờ tất cả hàng rào cổng làng chúng ta đều xây mới toanh. Nghe nói giá mấy chục nghìn, chồng con đã cho người làm đó. Sau khi làm xong, truyennhabo nhà nào cũng được phát gạo, mì, dầu và thịt. Thằng bé còn nói nếu con quay lại thì đừng kể cho con nghe chuyện thằng bé đá hỏng hàng rào... Ối, sao bà lại lỡ nói cho biết rồi!"
Tôi: "…"
Chà, người ngốc có quá nhiều tiền, giám định hoàn tất.
Tôi lấy tất cả các lá thư và bay về Bắc Kinh trong đêm.
Tôi mang theo một thân mưa gió đến phòng bệnh, Phó Tây Tân đang ăn cháo.
Rõ ràng là anh ấy không ngờ tới tôi sẽ đến thăm anh ấy.
Khi thấy tôi xuất hiện, anh ấy đứng bật dậy khỏi giường bệnh đến nỗi chiếc bát bị lật úp.
Trên áo anh dính đầy cháo, nhưng Phó Tây Tân lại không hề quan tâm mà tiến tới chỗ tôi.
Anh nhìn tôi chằm chằm, đến nỗi vô tình đá chân vào ghế.
Thư ký ở phía sau thấp giọng nói: "Phó tổng, ngài đi chậm lại chút, Lâm tiểu thư tự mình tới đây, nhất định sẽ không chạy trốn đâu..."
Ánh mắt tôi nhìn đến cánh tay đang treo lơ lửng của anh, lập tức hét lên: “Tay anh còn chưa lành, đừng cử động.”
Tôi giúp anh ấy ngồi xuống.
Anh nhìn tôi chăm chú, đôi mắt ấy tràn ngập ngạc nhiên, ngỡ ngàng.
Thư ký còn muốn nói gì nữa, bị anh lặng lẽ đá một cái nên đành rời đi với nụ cười toe toét.
"Tay của em sao lại lạnh như vậy?" Phó Tây Tân cau mày nói: "Để anh bảo người mang canh nóng lên cho em. Còn nữa, hai ngày nay em không tới thăm bệnh, rốt cuộc là đã đi đâu?"
Tôi biết anh ấy đang uyển chuyển thăm dò nơi tôi đến.
Tôi cười: “Dù sao anh cũng đã bố trí nhiều người xung quanh em như vậy, anh thật sự muốn hỏi em sao?”
Phó Tây Tân mím môi và im lặng.
Anh ấy lại bắt đầu chiêu bài cũ.
Giả bộ là một chú cún to xác.
"Ương Ương..."
"Em đã trở về quê nhà ở miền nam Tứ Xuyên."
Tôi lấy lá thư ra.
“Em chỉ đọc vài dòng trong bức thư, còn những dòng còn lại, em muốn nghe chính miệng anh nói.”
"Em muốn hỏi anh một câu hỏi."
"Được."
Anh ấy vô cùng thẳng thắn nói: “Anh sẽ nói cho em biết tất cả những gì em muốn, bao gồm cả mật khẩu thẻ ngân hàng. Anh có hơn một trăm thẻ, và mật khẩu đều là ngày sinh nhật của em.”
Tôi: "…"
Từ câu trả lời của Phó Tây Tân, cuối cùng tôi cũng ghép lại được toàn bộ sự thật năm đó.
Lần đầu tiên tôi gặp Phó Tây Tân trong ngõ, anh ấy vừa bị tai nạn xe hơi nghiêm trọng.
Người làm việc đó chính là đứa con ngoài giá thú của cha anh, em trai anh.
Em trai của anh đã thuê một kẻ giết người từ thành phố Hồng Kông với mục đích sát hại anh.
Một tuần trước khi tôi đưa Phó Tây Tân về nhà, trí nhớ của anh ấy thực sự rất hỗn loạn, đầu óc lúc tỉnh táo lúc mơ hồ.
Vì thế khi tôi hỏi anh ấy về bố mẹ và gia đình, anh ấy không thể nói cho tôi biết gì cả.
Sau khi được tôi chăm sóc khoảng nửa tháng, Phó Tây Tân cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Nhưng anh ấy không cho tôi biết danh tính ngay vì không muốn tôi bị liên lụy.
Vào thời điểm đó, Tập đoàn nhà họ Phó đang “tranh giành người thừa kế” ở Cửu Long, và ngay cả tôi, người thường xuyên nghe chuyện phiếm trong ngõ cũng nghe được chuyện đó.
Khi ông nội Phó qua đời, quyền thừa kế được trao cho con trai cả yêu quý của ông, và những đứa con ngoài giá thú khác đều rất không hài lòng.
Cha Phó công khai đưa nhân tình về nhà, mẹ Phó bị phớt lờ, Phó Tây Tân bị sát hại và không rõ tung tích.
Anh sợ những người anh em ngoài giá thú tìm cách trả thù sẽ ảnh hưởng đến tôi.
Anh cố gắng tĩnh dưỡng, cầm cự và chờ đợi một cuộc phản công hoàn hảo.
Sau khi sống ở nhà tôi được năm năm, cuối cùng anh ấy cũng tìm được cơ hội cho mình.
"Trong năm năm qua, anh đã rất nhiều lần muốn nói cho em biết sự thật, nhưng anh sợ em sẽ chìm trong sợ hãi. Anh cũng sợ… em sẽ cho rằng thân phận của anh quá nguy hiểm, sẽ không cần tôi nữa."
"Thật ra trợ lý thân tín của anh đã tìm thấy anh từ năm thứ ba, nhưng anh nhờ anh ấy bí mật bảo vệ chúng ta, không đánh động bên ngoài. Một khi em trai anh phát hiện ra anh, hậu quả sẽ rất thảm khốc."
Tôi mím môi.
Suy nghĩ một lúc, tôi không nhịn được hỏi anh: “Vậy tại sao anh lại ôm Tống Tri Dao ở trước cửa nhà em?”
Phó Tây Tân đột nhiên cau mày, sau đó mới phản ứng lại.
"Hóa ra là em nhìn thấy cảnh đó nên hiểu lầm..."
“Hôm đó, một đứa em trai của anh tìm đến, anh và Tống Tri Dao cùng diễn một vở kịch.
"Tống gia cùng mẹ của anh có quan hệ lợi ích, cha Tống thật sự hy vọng anh có được quyền thừa kế, Tống Tri Dao chỉ có trách nhiệm truyền bá tin tức mà thôi."
Tôi chợt nhớ tới lúc anh ôm Tống Tri Dao, ánh mắt anh đang nhìn xung quanh.
Hóa ra anh ấy không sợ sự xuất hiện bất ngờ của tôi.
Thay vào đó, có một kẻ thù ẩn nấp trong bóng tối đã khiến anh lo lắng.
“Lúc đó tập đoàn cần anh chủ trì cuộc họp và lật ngược tình thế nên anh mới vội vàng rời đi, không dám quay lại tìm em.”
“Anh đã viết những bức thư này và dự định sẽ gửi cho em ngay khi anh quay lại tập đoàn để cho em biết toàn bộ sự thật.”
“Anh cũng có nhờ Tống Tri Dao đưa cho em một khoản tiền, giả vờ không cần em nữa, bảo em cút đi, để em không bị anh em của anh nhắm tới, hắn sẽ cho rằng em là kẻ không liên quan.”
“Chỉ là không ngờ Tống Tii Dao lại lén lút đưa thêm tiền cho em sau lưng anh, còn photoshop ảnh giường chiếu của chúng ta. Không ngờ sau khi lấy tiền em lại bỏ đi.”
"Trước khi đi, em còn nói đã tìm được người mới, em có biết anh đã tức giận bao lâu không?"
“Mỗi lần tức giận tột độ, anh chỉ nghĩ, hy vọng người mới của em không giàu bằng anh, vậy thì khi nhìn lại, em vẫn sẽ quay lại với anh…”
Đôi mắt của Phó Tây Tân dán chặt vào mắt tôi.
Giọng anh nghẹn ngào, nức nở, trần ngập hối hận.
“Anh nói những điều này không phải có ý đổ hết trách nhiệm cho Tống Tri Dao.”
"Ương Ương, anh biết anh sai rồi.”
"Anh nên giải thích cho em sớm hơn. Anh hiểu rằng yêu có nghĩa là cùng nhau đối mặt với mọi thứ, thay vì tự cho mình là đúng vì lợi ích của mình.”
"Ương Ương, anh xin lỗi, anh yêu em.”
"Em có thể... cho anh một cơ hội nữa được không?"
Tôi chưa trả lời câu hỏi cuối cùng của Phó Tây Tân.
Sau khi mọi hiểu lầm hồi đó được giải quyết, tôi cảm thấy cả hai chúng tôi đều có lỗi.
Sai lầm của tôi là tôi quá hèn nhát và không đủ can đảm để hỏi.
Sai lầm của anh là quá tự phụ, không hiểu ý nghĩa của việc yêu thương người khác.
Yêu nhau có nghĩa là chia sẻ mọi thứ cùng nhau, dù lớn hay nhỏ.
Năm năm xa cách không phải lỗi của ai cả, chỉ là chúng tôi không thực sự biết cách yêu mà thôi.
Một tháng sau, Phó Tây Tân được xuất viện.
Tôi cũng đã thông báo trên weibo rằng tôi có người đàn ông tôi thích và tôi đang chờ cơ hội để tỏ tình với anh ấy.
Phó Tây Tân không hỏi tôi là ai.
Anh ấy chỉ nhắn tin cho tôi: [Nếu anh ta đối xử tệ với em, hãy nói với anh, anh sẽ đánh anh ta. 】
Tôi gọi lại cho anh ấy và nói: “Em có vài chuyện muốn nói với anh.”
“Danh tiếng của Tống Tri Dao đã bị hủy hoại hoàn toàn khi anh phát trực tiếp âm mưu của cô ấy trong đám cưới, và tháng sau cô ấy sẽ ra nước ngoài.”
"Đúng vậy, anh biết. Mọi liên lạc giữa nhà họ Phó và nhà họ Tống đã bị cắt đứt, sau này sẽ không còn liên lạc làm ăn nữa.”
“Về phần Tống Tri Dao, nếu muốn cô ấy trả thêm tiền——"
Tôi cười: “Không, cô ấy vô cùng thoải mái. Hôm qua cô ấy nhắn tin xin lỗi em, nói rằng cô ấy sẽ nhanh chóng kết hôn ở nước ngoài và sinh ra hai người con trai, còn hỏi tôi khi nào thì tôi mới chấp nhận anh.”
“…Vậy em trả lời thế nào?”
"Không phải em đã đăng lên weibo rồi sao? Em có người em thích rồi."
"… À."
"Còn anh thì sao? Gần đây anh có gặp cô gái nào mới không?"
"Ừm, dạo này anh bận quá." Phó Tây Tân đổi chủ đề: "Em đang ở trường quay à? Ăn sáng chưa? Chị Thái chắc chắn đã chuẩn bị sẵn cho em rồi nhỉ."
“Anh đã chuẩn bị nó rồi phải không?”
"..."
Anh ấy ngừng nói.
Tôi tưởng tượng anh ấy trong dáng vẻ của một chú cún to xác, ồ không, một con chó xấu không chịu thay đổi dù bị khiển trách nhiều lần——
Độc đoán, mạnh mẽ và thận trọng.
Tôi không để anh ấy chuẩn bị những thứ này cho tôi nhưng anh ấy luôn cúi đầu thừa nhận lỗi lầm của mình.
Vừa quay đầu, anh lại tiếp tục làm như vậy.
Khi tôi hỏi thì anh ấy giả vờ khó chịu.
Tại sao lại có một người đàn ông chó như vậy?
"Đúng rồi, Phó Tây Tân, mấy ngày trước mẹ anh tới gặp em."
"Bà ấy tìm em à? Bà ấy nói gì vậy? Đừng lo, anh sẽ đi tìm bà ấy..."
"Bà ấy nói anh không còn trẻ nữa và đã đến lúc kết hôn. Mẹ anh hỏi em có ý kiến gì không."
"Rồi-rồi em-"
“Em có chàng trai mà em thích và em sẽ công khai tỏ tình với anh ấy tại buổi hòa nhạc vào tháng tới.
"Anh cũng sẽ tới tham gia phải không, Phó Tây Tân?"
"...Ồ. Tháng sau anh bận phải sang Mỹ công tác. Có lẽ anh sẽ không đi được."
Giọng nói của Phó Tây Tân chợt trầm xuống.
Ngay cả tiếng thở cũng biến mất.
Có cảm giác giây tiếp theo anh sẽ lao mình xuống sông cho hả giận.
Tôi nhịn cười: "Ồ, thật sao? Em cũng không thể làm gì được. Nếu nhân vật chính không đến, em không thể thổ lộ tình cảm của mình, em chỉ có thể tìm người khác để thích thôi."
Có tiếng nổ ở phía bên kia đầu dây.
Điện thoại di động của Phó Tây Tân có lẽ đã rơi xuống đất.
Có lẽ do quá vui mừng…
Giọng thư ký của anh vang lên.
"Phó tổng, đừng chạy!! Xe của anh ở đằng kia, tôi lái! Tôi biết buổi hòa nhạc của cô Lâm ở đâu! Anh không được lái xe!!"
…
Năm thứ ba sau khi tôi và Phó Tây Tân kết hôn, chúng tôi sinh được một cô con gái.
Khi con gái chúng tôi được 5 tuổi, chúng tôi đưa cháu về quê ở phía nam Tứ Xuyên.
Trong căn nhà đất, tôi đưa con bé tới lạy mẹ tôi. Truyennhabo
Giọng nói trong trẻo dịu dàng của con gái tôi vang vọng khắp núi rừng:
"Bà ngoại, con là Niệm Niệm, con cùng bố mẹ tới gặp bà!
"Ba nói sẽ chăm sóc mẹ thật tốt nên bà hãy an tâm ở đây nhé.”
"Bà ngoại, mẹ cháu nói trước đây bà hát rất hay. Bây giờ cháu cũng đang học hát, bây giờ cháu hát cho bà nghe..."
Tôi tựa vào lòng Phó Tây Tân, nghiêng đầu nhìn con gái tôi có phần giống mẹ nó.
Trong mắt anh tràn ngập hạnh phúc và bình yên.
Khi con gái tôi hát chán, Phó Tây Tân cõng nó trên lưng và chúng tôi chậm rãi bước đi cùng nhau.
Mặt trời mọc phía trên đường chân trời.
“Lão Phó.” Tôi gọi anh.
Phó Tây Tân nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm vẫn dịu dàng trìu mến.
"Anh biết không, Phó tổng——"
Tôi nhón chân, bí ẩn ghé vào tai anh: “Em yêu anh, kể từ khi em gặp anh.”
Đôi mắt của Phó Tây Tân sáng lên.
Nóng hơn cả ánh bình minh đang lên.
Anh cúi đầu, áp đôi môi mỏng vào môi tôi, nói từng chữ một cách vô cùng trịnh trọng:
"Em yêu, anh cũng yêu em.”
"Phúc Tây Tân yêu Lâm Ương Ương cho đến cuối đời, mãi mãi không bao giờ thay đổi."
(Hoàn)
Nhận xét Box