Tây Ương - Chapter 03

Tây Ương - Chapter 03

 Là Phó Tây Tân!

Khi tôi nhìn thấy con chó nhỏ bị trói dưới chân, tôi biết tôi đã rơi vào bẫy.

Nhưng tôi vẫn muốn vùng vẫy giãy chết:

"... Anh Phó, anh gọi tôi là gì cơ?"

Phó Tây Tân nhìn tôi chằm chằm một lúc:

“Đêm đó ‘Phục Sinh’ thân thiết với em như vậy, trong khi trước đây nó chưa bao giờ chủ động tiếp cận người khác.”

“Em thậm chí còn xé thiệp mời đám cưới anh đưa cho em và ném nó vào thùng rác. Nếu em thực sự không biết anh thì không cần phải làm vậy. Bởi vì tham dự đám cưới sẽ giúp em tích lũy nhiều mối quan hệ hơn.”

“Anh nhờ người tìm em để thu âm một bài hát, em vừa bắt đầu hát thì anh đã biết đó là em.”

“Còn nữa, lúc nhìn thấy xoài trông em có vẻ do dự nhưng lại cố tình muốn ăn cho anh xem.”

“Bát canh đó, em không ăn rau mùi, cũng không ăn nấm.”

"Chưa kể…”

"Lâm Ương Ương, anh đã chạm vào em vô số lần, em cho rằng... Anh sẽ thật sự không nhận ra em sao?" truyennhabo

Lớp mặt lạ đã hoàn toàn bị lật tẩy nên tôi cũng chỉ có thể ngừng giả vờ.

"Đúng vậy, tôi là Lâm Ương Ương. Vậy anh Phó tìm tôi có chuyện gì vậy?"

"Em thực sự muốn chạy trốn sau khi ngủ với tôi sao?"

Phó Tây Tân bước về phía tôi với đôi chân dài.

Dáng vẻ tràn ngập tức giận.

Tôi tưởng anh ấy sẽ tức giận đến mức đánh tôi.

Lần đó tôi thực sự rất thô bạo.

Sau lần đó, chân tôi đau đến mức tôi không thể ngồi xổm được trong một tháng.

Có lẽ anh cũng không ngoại lệ.

Nhưng Phó Tây Tân bước tới chỗ tôi và đưa tay ra…

Chạm vào khuôn mặt tôi.

Những ngón tay lạnh lẽo của anh ấy nhẹ nhàng vuốt ve.

"Trông giống hệt như những gì anh tưởng tượng.”

"Trong những năm qua, anh đã nhớ lại khuôn mặt của em trong tâm trí hàng ngàn lần.”

“Rất đẹp.” Anh nhìn tôi chăm chú, “Em là cô gái xinh đẹp nhất anh từng gặp.”

Tôi không trốn tránh, bình tĩnh nói: “Thái tử gia, có vui không?”

Bàn tay của Phó Tây Tân khựng lại.

"Ương Ương."

Anh trầm giọng gọi tôi.

“Nhìn xem, bây giờ anh đã quay lại vị trí vốn có, nắm giữ quyền lực và của cải trong tay, vậy nên anh mới nhớ lại những chuyện ngọt ngào, cay đắng, cùng những trò chơi tình ái trong khu ổ chuột mà anh từng chơi trước đó phải không? Đoản văn hay

"Anh thật sự muốn chơi à? Được rồi, anh đưa tôi tiền, tôi sẽ chơi với anh."

Tôi nhìn thẳng vào anh ấy.

Có lẽ chính vẻ mặt nghiêm túc của tôi đã khiến Phó Tây Tân tức giận.

Anh nhìn tôi chằm chằm, từng chữ như rít ra khỏi kẽ răng:

"Em chỉ cần tiền. Vì tiền, em thậm chí sẵn sàng từ bỏ tên tuổi và nhà cửa của mình phải không?"

“Đúng - không chỉ vậy, sau khi lấy ba triệu đó, tôi phải giả chết, đóng tài khoản và bỏ trốn. Bây giờ nghĩ lại, lúc đó tôi quả thực quá ngu ngốc.”

"Anh là người thừa kế của nhà họ Phó giàu có nhiều đời, ơn cứu mạng anh, đòi 30 triệu cũng không phải là khoa trương đâu."

Phó Tây Tân đột nhiên ôm tôi.

Anh cúi đầu chặn miệng tôi lại.

Dùng một tay cởi cà vạt, trói tay tôi lại.

Đôi môi dần dần di chuyển xuống xương quai xanh của tôi.

Tôi không thể trốn nên tôi cũng sẽ không trốn nữa.

"Muốn ngủ với tôi sao? Thôi nào, tôi thì có gì phải sợ, dù sao tôi cũng từng ngủ với anh lúc anh mù. Bây giờ anh còn là thái tử gia cao cao tại thượng, tôi ngủ với anh chẳng phải quá lời sao?"

Phó Tây Tân rất tức giận với tôi.

Anh nghiêng người muốn ấn tôi xuống chiếc giường nhỏ giá 100 tệ đó.

Sau đó chẳng biết anh ấy nghĩ đến điều gì đó mà ôm tôi rồi bước ra ngoài.

Tôi được Phó Tây Tân đưa đến một căn biệt thự.

Anh bế tôi ra khỏi xe, khi vào đến biệt thự, anh quỳ xuống và đi đôi dép bông ấm vào chân tôi.

Giây tiếp theo, anh đứng dậy và hôn tôi một cách thô bạo.

Trong lúc hôn cổ tôi, tôi lại cố tình chọc tức anh:

“Tại sao lại không làm ở căn phòng thuê đó? Chẳng lẽ anh Phó cảm thấy nơi đó bẩn thỉu, không còn xứng với anh nữa sao?”

Phó Tây Tân nhếch môi cười, một lát sau mới nói: “Em bị viêm mũi, chăn bông ở đó thì đã lâu không thay, bẩn cả rồi.”

Tôi choáng váng.

Nhưng ngay lập tức trở lại bình thường trong giây lát.

Tôi không còn là cô bé dễ xúc động đến rơi nước mắt khi được mẹ trao cho chút hơi ấm năm ấy nữa.

Bởi khi trái tim không còn cằn cõi, bạn sẽ nhận ra bạn xứng đáng với nhiều tình yêu hơn thế nữa.

Nghĩ đến đó tôi liền hắt hơi.

Nước mũi không tự chủ mà chảy xuống, dính vào mu bàn tay Phó Tây Tân.

Nhưng anh ấy không hề tỏ ra chán ghét mà ngay lập tức đứng dậy, lấy ra một tờ giấy lau cho tôi.

Anh lấy thuốc xịt trị viêm mũi có sẵn trong tủ lạnh ra.

Thậm chí còn tận tay pha một tách trà táo đỏ nóng hổi và đưa nó cho tôi.

Anh ta chuẩn bị mọi thứ vô cùng kỹ càng, có vẻ như ở đây đã từng có một người phụ nữ tới sống?

Tôi cười nhưng miệng lại nói những lời châm chọc: “Anh Phó bình thường ân cần như vậy sao, anh có chăm sóc cô Tống như thế này không?” Đoản văn hay

"Tại sao anh phải chăm sóc cô ấy? Anh không liên quan gì đến cô ấy."

"Hai người ở Bắc Kinh cũng vui vẻ thật đấy."

"Anh sẽ không cưới cô ấy. Cái gọi là đính hôn chỉ là những gì người lớn tùy tiện nói khi bọn anh còn nhỏ thôi."

"Thiệp cưới đã gửi đi rồi, anh đang nói cái gì vậy? Phó Tây Tân, lời anh nói có lời nào là thật không?"

Phó Tây Tân ngước mắt lên nhìn tôi, trong mắt có chút lo lắng:

"Lâm Ương Ương, nếu như anh nói, anh muốn cưới em..."

"Không thể nào."

Tôi ngắt lời anh: “Phó Tây Tân, anh nghĩ đến nước rồi, này em còn muốn cưới anh không?”

Yết hầu của Phó Tây Tân lăn lộn: "Những gì anh nói, em sẽ không tin phải không?"

“Đúng vậy, tôi đã biết anh giả vờ mất trí nhớ để lừa dối tôi, Phó Tây Tân, tôi không còn muốn tin anh nữa.”

"Chúng ta đã là những người xa lạ từ lâu rồi, với tư cách là một người thừa kế, anh có con đường riêng để đi, còn tôi thì sống với giấc mơ âm nhạc của mình. Chúng ta sẽ không có bất kỳ điểm giao nhau nào."

Tôi nói chuyện với anh ấy một cách bình tĩnh, hòa nhã.

Phó Tây Tân không nói gì.

Thái độ kiêu ngạo và độc đoán của anh khi hôn tôi bỗng chốc biến mất.

Anh cúi đầu, đôi lông mày sắc sảo, đẹp đẽ cũng trở nên dịu dàng.

Anh nửa ngồi nửa quỳ trước mặt tôi.

Bàn tay to lớn với những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng đang cầm khăn giấy tôi dùng để lau mũi khẽ run rẩy.

Lại là dáng vẻ cún con to xác ấy.

Tôi nhắm mắt làm ngơ.

Một lúc sau, Phó Tây Tân khàn giọng nói: “Ương Ương, em tới dự hôn lễ của anh được không?”

"Không."

Tôi từ chối mà không cần suy nghĩ.

"Anh hy vọng em sẽ đến dự đám cưới của anh... chỉ cần em đến anh sẽ cho em một trong những hạn ngạch ký kết hàng năm của Chúng Lạc , được chứ Ương Ương?"

Giọng nói trầm thấp của anh dường như đang cầu xin.

Tôi lười nghiên cứu kỹ, một giây liền đồng ý: “Được.”

Chúng Lạc là công ty thu âm hàng đầu trong làng giải trí.

Đối với cơ hội ngàn năm có một như vậy, một người mới không có nền tảng như tôi thậm chí không thể cạnh tranh được.

Anh ấy đã mang tới cho tôi một cơ hội ngàn vàng lại còn miễn phí, tại sao tôi có thể không đồng ý được chứ?

"Quyết định như vậy nhé.”

"Ương Ương, em nhất định phải tới."

Phó Tây Tân chở tôi về căn hộ.

Trước khi đi, anh nhấn mạnh rằng tôi nhất định phải đi dự đám cưới.

Thật không hiểu vị thiếu gia này bị làm sao, lại muốn bạn gái cũ có mặt trong đám cưới của hắn?

Tôi không thể hình dung ra được và tôi cũng lười nghĩ về nó.

Quay trở về căn hộ của mình, tôi thấy một người mà tôi không muốn gặp đang đứng ở cửa.

Tống Tri Dao.

Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi: “Cô Lâm, không ngờ cô lại dám quay lại.”

“Cô tưởng cô khiến anh Tây Tân nhận ra cô thì tôi không thể làm gì được nữa à?”

Dựa vào biểu hiện của Phó Tây Tân tối nay, tôi cũng đại khái hiểu được toàn bộ câu chuyện.

——Tống Tri Dao đã lừa gạt anh.

Thế nên Phó Tây Tân mới cho rằng tôi là vì tiền nên nhẫn tâm rời bỏ anh ấy.

Nhưng nguyên nhân lớn nhất là vì chúng tôi không tin tưởng lẫn nhau nên cũng chẳng thể đổ lỗi cho ai được.

Tôi mỉm cười nói: "Cô Tống, cô muốn phong sát tôi à? Chắc cô không biết rằng tôi có bản ghi âm cuộc trò chuyện của chúng ta hồi đó."

Thật ra tôi chỉ giả vờ mà thôi.

Hồi đó tôi ngốc nghếch, đáng yêu lắm, sao có thể có nhiều thủ đoạn như vậy được.

Nhưng Tống Tri Dao hiển nhiên là bị tôi dọa sợ.

Rõ ràng Phó Tây Tân là điểm yếu của cô ta.

Chà, cô gái này còn si tình hơn tôi ngày xưa.

Nhưng kinh nghiệm mấy năm qua cũng dạy tôi một điều, càng bao dung thì đối phương càng lợi dụng.

Tống Tri Dao trước mặt tôi không nói nên lời.

Trước khi rời đi, có lẽ cô ấy cảm thấy mình quá thất bại, nên không khỏi nhìn lại và nói:

"Tôi và Tây Tân sẽ tổ chức đám cưới vào đầu tháng sau."

"Tôi biết." Tôi vẫy tay với cô ấy, "Anh ấy vẫn còn trong trắng khi ở với tôi. Tôi đã huấn luyện anh ấy rất tốt, kỹ năng của anh ấy dưới bàn tay của tôi cũng tốt lên nhiều lắm. Chúc cô một đêm tân hôn hạnh phúc."

Cô ấy đóng sầm cửa lại.

Một cảm giác thỏa mãn chậm rãi dâng lên trong lòng.

Khi Tống Tri Dao đến gặp tôi và làm nhục tôi, tôi không hề để trong lòng.

Nhưng cô ta lại đã đá vào bàn khiến khung tranh của mẹ rơi xuống vỡ tan.

Mối thù này cuối cùng đã được trả.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box