Tôi cứ tưởng việc gặp lại Phó Tây Tân chỉ là một sự tình cờ.
Nên không hề để tâm đến điều đó mà tiếp tục tập trung vào sự nghiệp của mình.
Cho đến khi người đại diện của tôi nói với tôi rằng có một vị đạo diễn lớn đã yêu cầu tôi hát bài mở đầu của một bộ phim truyền hình.
Xét đến việc tôi chỉ là một ca sĩ mới nổi, điều này hệt như một vận may bất ngờ giáng xuống.
Nhưng khi đến trường quay và nhìn thấy Phó Tây Tân, tôi nhận ra rằng đây không phải là vận may bất ngờ.
— Là anh ấy đã đề cử tôi.
Người quản lý luôn vô cùng khôn khéo kéo tôi lại và chào mọi người một cách nồng nhiệt.
Khi đến trước mặt Phó Tây Tân, anh là người đầu tiên lên tiếng:
"Cô Lâm, đã lâu không gặp."
Quản lý mỉm cười và nói: "Thái tử gia, cô ấy họ Sở, tên là Sở Dương."
Trái tim tôi vọt lên tận cổ, hệt như đang phóng nhanh trên đường đua.
Ngày đó khi giả chết, tôi không chỉ khóa tài khoản rồi đi nơi khác mà còn đổi họ thành họ của mẹ.
Nhưng cái tên “Ương Ương” là do mẹ đặt cho tôi, tôi không muốn thay đổi, dù sao thì đó cũng không phải là một từ đặc biệt lạ lẫm gì.
Đôi mắt của Phó Tây Tân nhìn chằm chằm vào tôi, thản nhiên nói:
"Có lẽ tôi nhớ nhầm rồi.”
"Tôi có một người bạn cũ cũng tên là “Ương Ương”, nhưng cô ấy họ Lâm."
Sau khi nghe anh nói, tôi nhận ra mình không nên đáp lại, vì mọi lời tôi nói ra đều có thể mắc sai lầm, vì vậy tôi im lặng và mỉm cười giả vờ hoảng sợ.
Người đại diện thấy tôi có chút không hợp lý, lén liếc nhìn tôi.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt của cô ấy.
Buổi trưa, nhân viên mang bữa trưa tới.
Là một hộp trái cây trộn.
Hộp trái cây đưa cho tôi có xoài.
Tôi bị dị ứng với xoài và Phó Tây Tân cũng biết rất rõ điều đó.
Nhưng nếu lúc này tôi từ chối, chắc chắn anh ấy sẽ càng nghi ngờ tôi hơn.
Phản ứng dị ứng của tôi không nghiêm trọng lắm, tôi chỉ bị phát ban và chỉ cần uống một viên loratadine là khỏi.
Chút việc đó chẳng là gì so với rắc rối có thể nảy sinh nếu tôi bị bại lộ thân phận.
Tôi mở gói salad trái cây, lấy một miếng xoài ra trước mặt Phó Tây Tân rồi đưa vào miệng.
Giây tiếp theo, Phó Tây Tân đưa tay giật lấy cái nĩa của tôi.
Động tác rất mạnh mẽ, như thể anh ấy đang rất tức giận vì điều gì đó.
Miếng xoài rơi xuống bàn.
Người đại diện của tôi sửng sốt: "Phó tổng..."
Phó Tây Tân thậm chí còn lấy món salad đi trước mặt tôi.
Tôi nghe thấy anh ấy nói với trợ lý trong lúc rảo bước: “Tôi sẽ lấy phần này, đưa cho cô ấy phần đồ ăn khác đi.”
Chẳng bao lâu sau, người trợ lý đã mang đến cho tôi tám món ăn và một món canh.
Chúng đều được mua từ nhà hàng Phúc Vận.
Giá của một món ăn ở đây ít nhất cũng phải hàng chục nghìn.
Người quản lý ngơ ngác, lén hỏi tôi: "Ương Ương, em sẽ không lén lút tìm thái tử sau lưng chị phải không? Em đã bắt được anh ấy rồi à?"
"Chị Thái, không phải chính chị nói anh ấy là một người nghiêm túc, cấm dục sao?"
"Nhưng cách anh ấy nhìn em... nói sao nhỉ, có cảm giác như anh ấy vô cùng quan tâm đến em. Nơi này rộng lớn như thế mà anh ấy như thể chỉ nhìn thấy mình em vậy."
Tôi siết chặt đôi đũa.
Anh ấy chỉ quan tâm đến tôi thôi à?
Có vẻ như việc tôi bị lừa ngày trước cũng không đến nỗi nực cười đến thế.
Không, ngay cả một người phụ nữ mạnh mẽ sắc sảo như chị Thái cũng phải bối rối trước thái độ của anh kia mà.
Lần đầu tiên tôi đưa Phó Tây Tân về nhà, anh ấy bị mù và bị thương nặng.
Khi ấy tôi nghèo đến nỗi mỗi bộ quần áo đều phải vá đi vá lại, cũng không phải tôi chưa từng nghĩ đến việc gửi anh ấy đến trạm cứu trợ.
Nhưng Phó Tây Tân dường như đọc được suy nghĩ của tôi.
Khi tôi đứng dậy mở cửa, anh ấy đã nắm lấy vạt quần áo của tôi bằng bàn tay bị thương của mình.
"Đừng… đừng đuổi tôi đi..."
Anh ấy nhìn thẳng về phía tôi.
Tuy anh đã mất đi thị lực nhưng ánh mắt lại sâu như biển, có thể dễ dàng nhấn chìm một ai đó.
Lòng tôi chợt dịu lại.
Tôi hỏi bố mẹ và gia đình của anh ấy ở đâu.
Anh ấy nói anh ấy không nhớ gì cả.
Anh cúi đầu, bên mặt có vết sẹo chưa lành, hệt như một chú chó lớn vô gia cư.
Tôi nghĩ chắc hẳn anh ấy đã bị bỏ rơi một cách tàn nhẫn đến mức không thể nhớ được điều gì.
Tôi bắt đầu làm ba công việc một ngày để kiếm tiền chữa trị vết thương cho anh ấy.
Mỗi tối tan làm về, Phó Tây Tân sẽ ôm tôi, sưởi ấm tay chân cho tôi.
"Ương Ương, cảm ơn em vì đã chăm chỉ làm việc như vậy.”
"Khi mắt anh lành lại, anh sẽ cho em cuộc sống thoải mái nhất, môi trường tốt nhất, để em không bao giờ phải vất vả như vậy nữa, em sẽ được sống một đời hạnh phúc.”
"Thật xin lỗi, Ương Ương, là anh làm cho em mệt mỏi như vậy, em chờ anh, anh nhất định sẽ làm được."
Tay chân anh dài lắm, đến nỗi có thể ôm trọn tôi vào lòng.
Nghe anh nói vậy, trong lòng tôi cảm thấy thật ngọt ngào.
Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại nói một cách chắc chắn và dễ dàng như vậy.
Nhưng lúc ấy, trong mắt anh tràn ngập áy náy và ẩn nhẫn.
“Sao em có thể trách anh được? Ngay từ đầu em đã định đi làm rồi.”
"Chồng ơi, em đã suy nghĩ rồi, đợi đủ tiền chúng ta sẽ đến Thượng Hải khám mắt nhé. Nghe nói ở đó có bệnh viện mắt tốt nhất…”
"Dù thế nào đi chăng nữa, em cũng sẽ chữa khỏi bệnh cho anh, để anh và em cùng nhìn thấy thế giới này.”
“Nếu có cơ hội thì chúng ta sẽ có một đứa con, nếu không có thì cũng không sao. Dù sao quan trọng nhất vẫn là chúng ta luôn yêu thương nhau.”
"Hơn nữa! Sau này em muốn mua một căn nhà cho riêng mình, sẽ không nhỏ như này nữa, cũng sẽ không bị rò rỉ nước hay mất điện..."
Mỗi khi tôi nói ra những suy nghĩ tầm thường này, truyennhabo Phó Tây Tân chỉ ôm tôi thật chặt, cúi đầu hôn tôi.
Sau đó anh ấy lột sạch tôi ra, ấn tôi xuống rồi làm đi làm lại.
Bằng cách này, miệng tôi chỉ có thể dùng để hét lên và không thể nói được điều gì khác.
Giờ nghĩ lại, có lẽ Phó Tây Tân không muốn nghe những gì tôi nói…
Suy cho cùng, những giấc mơ đẹp đẽ của tôi, đối với anh, chỉ là cuộc sống của những con người bình thường.
Vì anh ta là thái tử gia lớn lên ở thành phố, miệng ngậm thìa bạc.
Cuộc sống xa hoa trong mắt anh hoàn toàn khác với những gì tôi thấy.
Trong căn nhà nhỏ tồi tàn này, chúng tôi là những linh hồn cô đơn ôm ấp nhau tìm hơi ấm.
Nhưng khi bước ra khỏi căn nhà thuê giá rẻ này, chúng tôi là hai con người hoàn toàn khác nhau.
Vào khoảng thời gian nghỉ ngơi trong quá trình ghi âm.
Tống Tri Dao tới tìm tôi.
Công chúa nhỏ của thành phố Bắc Kinh, thanh mai thời thơ ấu của Phó Tây Tân, chẳng mấy lạ lùng khi cô ấy đi đến đâu cũng vô cùng thu hút sự chú ý.
Tống Tri Dao phân phát trà chiều cho mọi người, cuối cùng đưa chiếc bánh hạt dẻ do chính tay mình làm cho Phó Tây Tân.
"Sao hôm nay anh lại rảnh rỗi tới nghe bản ghi âm ca khúc chủ đề? Vừa rồi anh còn rất chăm chú nghe."
Phó Tây Tân không nhận, giọng điệu rất bình tĩnh:
"Bởi vì tôi phải gặp một người rất quan trọng."
Mọi người ngay lập tức la lên "Wao wao".
Tống Tri Dao cũng đỏ mặt.
Có người mạnh dạn hỏi: "Phó tổng, đám cưới của anh dự định diễn ra vào tháng sau à?"
Giọng điệu của Phó Tây Tân chuyển từ thờ ơ sang nghiêm túc:
"Ừ, tôi sẽ tỏ tình với tình yêu của đời mình tại đám cưới vào tháng sau."
Tôi không nghe nữa, quay người đi lên sân thượng cho tỉnh táo.
Tám món ăn và một món súp vào buổi trưa no đến mức não tôi choáng váng vì tinh bột.
Gió cũng đã ngừng thổi, tôi đang định đi xuống thì nghe thấy tiếng trò chuyện từ phía sau cánh cửa bên cạnh.
“Tây Tân, anh thấy giọng cô gái tên Sở Dương nghe có giống cô ấy không?” Người lên tiếng là Tống Tri Dao.
"Ừm." truyennhabo
“Nhưng cô ấy đã c h ế t được năm năm rồi! Cô ấy cũng đã xin em cho cô ấy một khoản tiền để bồi thường cho cô ấy. Em cũng đã cho cô ấy thêm một ít, sau đó cô ấy chỉ lấy tiền rồi nhẹ nhàng ra đi. Có thể cô ấy không yêu anh nhiều như vậy. Cô ấy rõ ràng là yêu tiền hơn…”
Thật ra, Tống Tri Dao đã hiểu lầm.
Tôi của khi ấu không có đủ lý trí để biết rằng tiền quan trọng hơn đàn ông.
Tôi nhanh chóng nhận tiền vì một lý do khác.
Thứ nhất, vì chưa từng trải nên khi bị Tống Tri Dao làm nhục tôi chỉ biết xấu hổ.
Thứ hai, nửa tháng trước khi Tống Tri Dao đến nhà, tôi đã tình cờ thấy cô ấy gặp Phó Tây Tân.
Hôm đó chủ cửa hàng bán thời gian của tôi phải đóng cửa sớm có việc nên tôi về nhà sớm.
Nhưng tôi lại nhìn thấy người đàn ông vốn bị m ù và mất trí nhớ đang đứng trong sân, ôm một người phụ nữ xinh đẹp.
Đôi mắt mở to của anh ấy sáng bừng tràn ngập yêu chiều.
Nhưng khi nhìn quanh, đôi mắt ấy lại lộ ra vẻ sắc bén.
Anh ấy thật sự mù ư?
Hóa ra chính tôi mới là người mù.
Lúc đó tôi hèn nhát và thấp kém đến mức buồn cười.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng ấy, lòng tôi đau thắt, tôi ngồi xổm ở góc phố và khóc rất lâu.
Nhưng khi về đến nhà, tôi vẫn giả vờ bình tĩnh, thậm chí còn không dám hỏi anh.
Tôi sợ biết được sự thật, tôi sợ nếu Phó Tây Tân rời đi như thế này, tôi lại sẽ cô đơn.
Nhưng sau đó, Tống Tri Dao mang theo tiền đến cửa nhà tôi và cho tôi xem rất nhiều bức ảnh thân mật của cô ấy và Phó Tây Tân.
Và cả… ảnh giường chiếu.
Một người mềm mỏng như tôi cũng hoàn toàn tức giận!
Mẹ tôi nói với tôi rằng không cần loại người đàn ông đã bị người khác dùng qua, bởi vì một người đàn ông như vậy chứng tỏ hắn không đáng tin.
Vì vậy, tôi đã chiếm đoạt Phó Tây Tân một cách tàn bạo suốt ba giờ.
Tôi hợp tác với Tống Tri Dao và thực hiện kế hoạch giả chết, sau đó lấy tiền rồi biến mất.
Bây giờ nghĩ lại, điều duy nhất tôi thấy nuối tiếc là——
Đáng lẽ ban đầu tôi nên lấy nhiều tiền hơn.
Một tuần sau khi quay, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi nghĩ Phó Tây Tân có lẽ đã bị Tống Tri Dao thuyết phục và sẽ không đến gặp tôi để kiểm chứng sự thật nữa.
Tối nay, trong khi tôi đang thu dọn hành lý để rời khỏi Bắc Kinh, thì quản lý của tôi, chị Thái, đang kiểm tra vòng bạn bè ở bên:
“Này, chị nghe một người bạn nói rằng con chó của Phó tổng bị mất, anh ấy đã tìm kiếm suốt mấy ngày nhưng không tìm thấy.”
Chú chó nhỏ ở quê bị mất ư?
Khi tôi giả chết và rời đi, tôi không thể mang theo chú chó nhỏ ở nhà đi.
Thế là tôi đã giao nó cho gia đình bán gà quay trong ngõ.
Tôi nghĩ rằng ít nhất nó cũng có một ít xương và thịt dư thừa trong cửa hàng để ăn.
"Phó tổng lại tìm người mua một con chó mới rồi. Chị đoán con chó ban đầu đã không còn nữa."
Lời nói của chị Thái khiến tôi càng lo lắng hơn.
Có vẻ như tên khốn Phó Tây Tân sẽ không tìm kiếm chú chó nữa.
Tôi lái xe suốt đêm dưới mưa và đi đến ngôi nhà cho thuê giá rẻ trước đây.
Quả nhiên, cửa đã mở.
Tôi vội vàng đóng ô rồi chạy vào: “Cún ngốc này, chị biết ngay em ở đây mà…”
Tiếng búng tay đột ngột vang lên.
Đèn bất chợt bật sáng.
Trong không gian nhỏ bé không có bóng hình quen thuộc của chú chó.
Mà chỉ có có một người đàn ông dáng người cao lớn, trông vô cùng lạc lõng đang ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ.
Trên tay anh vẫn còn điếu thuốc đang cháy dở, anh ngước mắt lên nhìn tôi, ánh mắt còn nóng rực hơn cả tàn thuốc:
"Ương Ương, em đã quay lại rồi."
Nhận xét Box