Tây Ương - Chapter 01

Tây Ương - Chapter 01

 


Khoảnh khắc bị người quản lý kéo tới trước cửa phòng bao, tôi lại khựng người không dám bước vào.
Bởi vì thái tử gia của Phó Thị - Phó Tây Tân đang ngồi bên trong.

Phía sau cánh cửa đang hé mở, tôi nghe có người khen ngợi anh:

“Phó Tổng, tôi nghe nói anh đã biến mất trong một vụ tai nạn và cũng bị mất đi thị lực? Chắc hẳn anh đã phải trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn.”

Phó Tây Tân cười mỉm:

“Cũng chưa đến mức khó khăn. Lúc đó có người chăm sóc tận tình nên cuộc sống của tôi dễ dàng hơn bây nhiều.”

“Cô ấy chắc hẳn là vị hôn thê của anh đúng không? Đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình. Chúc mừng anh, đôi tình nhân ân ái cuối cùng cũng có thể đi tới hôn nhân…”

“Không.”

Phó Tây Tân cắt ngang đoạn hội thoại bằng một giọng nói bình tĩnh:

“Cô ấy ở ngay đây.”

Tôi giật mình ngẩng đầu lên nhìn.

Xuyên qua khe cửa, tôi thấy Phó Tây Tân chỉ tay xuống sàn nhà:

“Chôn ở đây.”

À đúng rồi.

Tôi đã chết rồi.

Năm năm trước, giấy chứng tử của tôi đã được Phó Tây Tân ký và xác nhận.

Người quản lý bên cạnh đang ở trong góc lẳng lặng lắng nghe thì nhỏ giọng nói:

“Người phụ nữ đó đúng là xui xẻo, nếu không chết thì đã sớm bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi…”

Tôi mỉm cười và nói:

“Không thể nào.”

Quản lý không chút đồng tình:

“Sao cô lại chắc chắn như vậy?”

“Người có thể khiến thái tử gia chấp nhận bị chăm sóc hẳn là rất có thủ đoạn, kỹ năng câu dẫn của người phụ nữ ấy chắc chắn là đỉnh của đỉnh!” truyennhabo

Tôi khẽ cụp mắt, cố gắng che giấu cảm giác áy náy nơi đáy mắt.

Kể từ sau khi gặp Phó Tây Tân lần đầu tiên, đôi khi chính tôi chính tôi cũng không phân biệt được là ai đã quyến rũ ai nữa.

Từ khi bị m ù, thính giác của anh cũng trở nên nhạy bén bất thường.

Chỉ cần tôi ở bên tai anh thì thầm một điều gì đó, âm thanh khi chui vào tai sẽ như oanh tạc một vùng trời, trong đầu hệt như có thủy triều lên cao.

“Thủy triều lên cao chính xác là như thế nào?”
Vừa giải thích, anh ấy vừa đưa tay ra định chạm vào trái tim tôi.

Nhưng lại vô tình chạm tay vào ngực tôi, ngay cả gân xanh trên cổ cũng đột nhiên cứng lại.

Thấy anh toàn thân cứng đờ không hề cử động, tôi còn tưởng rằng anh sắp c h ế t nên khóc bù lu bù loa rồi lao tới hô hấp nhân tạo cho anh.

Lúc đó anh đã giang tay ôm tôi vào lòng rồi dùng môi anh khóa miệng tôi lại…

Đang chìm trong hồi ức thì bị người phục vụ đẩy xe đẩy bất ngờ tông phải.

Tôi theo bản năng kêu lên “A”.

Cánh cửa phòng bao vốn đang hé mở cũng bị đâm trúng.

Phó Tây Tân ngồi ở ghế đối diện cửa đột nhiên ngước mắt lên nhìn về phía tôi.

Tôi và Phó Tây Tân nhìn nhau.

Khoảnh khắc đó, m á u trong cơ thể tôi như đông lại, tôi thậm chí không dám quay lại.

Nhưng điều đó chỉ diễn ra trong vài giây.

Trong suốt năm năm trời, xã hội này đã dạy cho tôi rất nhiều bài học, ví dụ như một nụ cười giả tạo.

Nực cười thật, mặc dù tôi và Phó Tây Tân đã ngủ với nhau được hai năm.

Số lần đôi bàn tay ấy vân vê khuôn mặt tô, mơn trớn thân thể tôi còn nhiều hơn số lần tôi tự làm điều đó.

Nhưng đối với anh ấy, tôi vẫn chỉ là một người phụ nữ mà anh không hề biết mặt… một người phụ nữ đã c h ế t từ sớm.

Ngủ với anh ấy thì đã sao chứ, làm sao anh ấy có thể nhận ra một người mà anh thậm chí còn chưa được nhìn thấy tận mắt?

Đúng như dự đoán, Phó Tây Tân không nhận ra tôi.

Giây phút những ly rượu va chạm vào nhau, ánh mắt anh ấy sâu thẳm lại lạnh lùng.

Khi ánh mắt ấy đáp xuống khuôn mặt tôi, dây thần kinh của tôi vô cớ râm ran từng đợt.

Giống như lần đầu tiên tôi gặp anh ấy.

Đó là một đêm mưa giông sấm chớp, truyennhabo mẹ tôi đã vĩnh viễn ngủ yên trong bệnh viện.

Trên con đường về nhà ngập tràn tiếng nức nở phát ra từ chính cổ họng mình, tôi vô ý vấp ngã trong một con hẻm.

Phó Tây Tân khi ấy ướt sũng, cả người dựa sát vào tường, nhếch nhác không thể nhìn nổi.

Dưới ánh đèn đường yếu ớt, một bên mặt anh đầy vết sẹo, nhưng vẫn đẹp đến nghẹt thở.

Một đôi mắt đen tuyền đang rỉ máu, nhưng trong ánh mắt lộ ra sự lạnh lùng, tàn nhẫn.

Tôi sợ hãi và muốn bỏ chạy.

Nhưng bất giác trong óc lại nghĩ tới người mẹ của mình.

Mẹ tôi vô cùng đau đớn khi nằm trên giường bệnh, nếu có ai đó có thể cứu bà ấy…

Đến cuối cùng, tôi vẫn là đưa Phó Tây Tân đến căn nhà thuê tồi tàn và dùng hết tiền tiết kiệm để chữa trị cho anh ấy.

Lúc đó tôi thất học và quá nghèo hèn nên không hề hay biết bộ quần áo anh mặc trên người đáng tiền đến mức nào mà cứ mãi lầm tưởng anh là người vô gia cư giống tôi.

Tôi thậm chí còn nghĩ linh hồn của mẹ trên thiên đường thương tôi, sợ tôi sống cô đơn một mình nên đã để tôi gặp anh.

Tôi chìm trong ảo tưởng bản thân đã có một gia đình, có một điều gì đó để quan tâm.

Người quan lý bên cạnh đột ngột véo vào mu bàn tay tôi:

“Cô đang nghĩ gì vậy? Cô đang cười đấy à?”

Tôi định thần lại, nụ cười trên môi trở nên cứng ngắc.

Thấy phản ứng của tôi, người đại diện đột nhiên nói:

“Ương Ương, đừng nói là cô thích Phó Tây Tân nhé? Tôi nói cho cô biết, anh ta nổi tiếng là người nghiêm túc, ai cố tình quyến rũ anh ta đều không có kết cục tốt đâu.”

“Nghe nói vị hôn thê cũng là thanh mai của anh ta, một cô công chúa nhỏ của Bắc Kinh, họ có mối quan hệ vô cùng thân thiết.”

“Đừng bị anh ta mê hoặc, cô không thể tiếp cận, càng không thể đắc tội với anh ta.”

Đắc tội? Hừm, nhưng…

Khi tôi quyết định rời xa Phó Tây Tân, tôi đã trói anh vào một chiếc giường giá một trăm tệ.

Hung hăng chiếm đoạt hắn suốt ba tiếng đồng hồ.

Không những thế còn nói với anh ấy là do tôi quá cô đơn nên mới nuôi anh ấy cho vui trong suốt hai năm qua.

Bây giờ đã có một kẻ giàu có thích tôi và muốn cưới tôi, nên tôi không muốn anh ấy nữa.

Phó Tây Tân lúc đó gân xanh cuồn cuộn trên trán, khàn giọng hét lên:

“Lâm Ương Ương, đừng để tôi bắt được em, tôi sẽ cưỡng đoạt em cho tới khi em mất tiếng vì khóc.”

Có lẽ đối với vị tổ tông này, việc bị m ù chưa bao giờ nhục nhã đến thế.

Anh ấy đã bị tôi đắc tội nghiêm trọng từ rất lâu rồi.

May thay, tôi đã “chết” rồi.

Việc này cũng là nhờ vị hôn thê của anh ấy.

Dù sao thì sau bữa tiệc tối nay, tôi và Phó Tây Tân cũng chẳng còn cơ hội gặp lại nhau nữa.

Nghĩ nghĩ, tôi thản nhiên bước tới khu vườn bên ngoài khách sạn.

Khoảnh khắc ngẩng đầu nhìn lên, tôi thấy một bóng người cao lớn thẳng lưng đứng đó, giữa những ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc.

Đó là Phó Tây Tân.

Anh ấy nhìn về phía tôi.

Khi tôi đang suy nghĩ phải nhanh chóng làm điều gì đó thì anh đột nhiên hét lên với tôi:

“Phục sinh.”

Tôi đã bị sốc.

Phục sinh?

Anh ấy đã nhận ra tôi rồi ư?

May mắn thay, trước khi tôi kịp lộ diện và gặp rắc rối.

Một chú cún con chợt nhảy lên từ phía sau và dụi đầu vào chân tôi một cách thân mật.

Đó là con chó bản địa nhỏ mà tôi đã từng nuôi.

Vì ám ảnh lựa chọn nên tên của chú chó luôn chưa được quyết định.

Phó Tây Tân thực sự đã nhận nuôi nó ư?

Không những thế, anh ấy còn đặt tên cho chú chó là “Phục Sinh”!

Sự hồi sinh của cái gì cơ chứ?

… Tôi - người đã giả c h ế t - sẽ được hồi sinh?

Tôi vô cớ rùng mình.

Nếu anh ta biết tôi chưa c h ế t, thậm chí còn lừa anh ấy…

Hậu quả thật sự không thể lường trước được…

“Phục Sinh, đừng gây sự.” Phó Tây Tân hút một hơi thuốc rồi vẫy tay với con chó.

Nhưng chú chó con đã quá lâu không gặp tôi, nó điên cuồng nhảy nhót dưới chân tôi.

“Có vẻ như chú chó của tôi rất thích cô.’

Ánh mắt của Phó Tây Tân rơi vào khuôn mặt tôi, bình tĩnh mà sâu xa.

Tôi giả vờ bình tĩnh.

Nhờ có chú chó đang chạy nhảy dưới chân mà tôi có cớ để che đi sự lo lắng trên khuôn mặt.

“Tôi xin lỗi, có lẽ mùi thịt và súp bít tết vừa văng vào người ám mùi lên người tôi.”

“Tôi xin phép về trước, anh Phó.’

Nhưng tôi còn chưa kịp tiến lên một bước, Phó Tây Tân đột nhiên nói:

“Làm cho thật sự rất vui vẻ.”

Tôi khựng người lại.

“... Ý anh là gì?”

“Khi làm một con chó, chỉ cần ngoan ngoãn, chủ nhân sẽ thưởng cho nó. Không có gì sai khi trở thành một con chó ngoan cả.” 

Trước đây, khi mà tình yêu của chúng tôi vô cùng mãnh liệt, Phó Tây Tân sẽ nằm trên người tôi, cắn vào tai tôi và nói: “Anh là con chó ngoan của Ương Ương.”

Trái tim tôi dâng lên tận cổ họng, bàn tay khẽ siết chặt lại.

“Xin lỗi Phó tổng, tôi là người và cũng không hiểu biết nhiều về chó.”

Tôi thẳng thắn lên tiếng, khiến trong bầu không khí chìm vào yên lặng.

Vốn muốn tìm cớ rời đi, nhưng Phó Tây Tân lại đột ngột hỏi:

"Vậy nếu cô có một con chó ngoan, cô có bỏ rơi nó không?"

“…Tôi không biết cách nuôi chó.”

"Tại sao?"

"Bởi vì tôi không có khả năng đảm nhận trách nhiệm đó."

Tôi đã mất mẹ, mất đi Phó Tây Tân, và tôi cũng mất đi chú chó nhỏ của nhà mình.

Tôi sẽ không bao giờ cho phép mình có điểm yếu nữa.

“Tôi còn phải kính rượu người khác, không làm phiền Phó tổng nữa.”

Tôi quay người.

Nhưng chú chó nhỏ lại vồ lấy tôi.

Tôi bước đi vội vã, sợ rằng giày cao gót của mình sẽ giẫm lên chú chó.

Chẳng mấy bất ngờ khi cả người tôi loạng choạng ngã về phía trước.

Giây phút đó, một bàn tay to lớn từ phía sau tiến tới ôm chặt tôi vào lòng.

"Sao vậy? Cô khó chịu ở đâu à? Có đau ở đâu không?”

Chóp mũi của tôi chạm vào ngực Phó Tây Tân, giọng nói trầm khàn gấp rút của anh ấy vang lên trên đỉnh đầu tôi.

Khoảng thời gian hai năm bên nhau ấy anh cũng như vậy.

Luôn rất quan tâm và chăm sóc tôi, điều đó khiến tôi ảo tưởng rằng tôi có thể yêu anh ấy cho tới khi chúng tôi già đi.

"Tây Tân, sao anh ở trong vườn lâu vậy?"

Đột nhiên, giọng nói ngọt ngào của một người phụ nữ vang lên phía sau chúng tôi.

Tôi không cần quay lại cũng biết giọng nói đó là ai.

Tống Tri Dao.

Vị hôn thê từ thuở nhỏ của Phó Tây Tân.

Mọi âm thanh phá vỡ giấc mơ của con người luôn được ghi nhớ một cách sống động.

Tống Tri Dao đối với tôi cũng là như vậy.

Tôi nhớ rõ những lời đầu tiên Tống Tri Dao nói khi đứng trên đôi giày cao gót trong ngôi nhà thuê giá rẻ của tôi:

"Tây Tân thực sự đã ngủ ở bãi rác này trong hai năm sao?”

"Anh ấy thực sự đã chịu đựng rất nhiều vì tương lai của chúng tôi."

Rõ ràng tôi không phải là người yếu đuối.

Nhưng khi nhìn thấy Tống Tri Dao quyến rũ yêu kiều, tôi lại không thể nói được một lời nào để phản bác.

Lần đầu tiên tôi rơi nước mắt vì chính sự nghèo khó của mình.

May mắn thay, điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Bởi vì trái tim tôi đã cằn cỗi và không còn biết đâu khổ là gì nữa.

Tôi nhanh chóng đẩy Phó Tây Tân ra và tự mình đứng vững.

Tống Tri Dao từ phía sau đi tới, khi nhìn thấy khuôn mặt tôi, đồng tử cô ta nhất thời run lên.

Sau vài giây, đôi mắt ấy trở lại bình thường như trước.

Có vẻ như kỹ năng diễn xuất của cô ấy tốt hơn tôi rất nhiều.

Cô ấy mỉm cười và hỏi tôi:

"Xin chào, cô là ca sĩ mới ký hợp đồng với công ty của chị Thái phải không?"

"Vâng."

"Vậy tại sao vừa rồi cô lại ôm Tây Tân?"

Tống Tri Dao bĩu môi nhìn Phó Tây Tân, vẻ mặt nũng nịu: “Anh không sợ vị hôn thê sắp cưới của mình ghen sao?”

"Vợ chưa cưới."

Phó Tây Tân nhướng mày, lặp lại ba chữ cô ấy vừa nói.

Nhưng đôi mắt đen láy đó lại đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Dường như có dung nham nóng hổi đang trào ra từ mắt anh.

"Chỉ là vừa rồi bị chú chó làm cho giật mình mà thôi. Cảm ơn Phó tổng đã giúp tôi. Tôi có chút việc bận phải đi."

Tôi giữ vẻ mặt nghiêm túc và rời đi sau khi nói vậy.

Nhưng Phó Tây Tân lại tiến một bước dài, chặn đường tôi.

Anh ấy lấy ra một tấm thiệp cưới từ lớp lót trong bộ vest và đưa cho tôi.

"Tiệc cưới sẽ diễn ra sau một tháng nữa, cô nhớ tham dự nhé."

Giọng anh trầm trầm, không hề hỏi trước mà quyết định.

Tống Tri Dao làm nũng nói: "Tây Tân, anh nói thật đấy à. Thiệp cưới đã được niêm phong, chỉ có thể mở trong ngày cưới. Ai có thể nhìn thấy tên cô dâu chú rể chứ?"

Tôi không có hứng thú nghe bọn họ tán tỉnh nhau.

Nên đã lịch sự nhận lời mời và rời đi.

Trên đường về phòng, tôi xé thiệp mời và ném vào thùng rác.

Nhưng tôi không để ý rằng ở góc giấy mời bị rách có in một chữ "Ương" nhỏ…

Danh Sách Chương

Nhận xét Box