Ngoại truyện (Tĩnh Côn trọng sinh)
Không có nàng, quyền khuynh thiên hạ có gì thú vị đâu?
Ta là Tĩnh Côn, Nhiếp Chính Vương của Đại Sở, chuyên chính quân quyền ta đều nắm giữ trong tay, để bảo hộ hoàng đế của ta luôn an vui khỏe mạnh, suốt đời vô lo.
Ta đã ở bên nàng từ năm nàng năm tuổi, một tay chăm sóc nàng lớn lên, dạy dỗ nàng những chữ đầu tiên những vần thơ đầu tiên, dạy nàng kiến thức, dạy nàng việc triều chính.
Nàng vừa giống tiểu muội của ta, vừa giống con gái ta, lại là quân vương của ta, nàng luôn là quân vương của ta, mặc dù không it lần ta dọa sẽ phế nàng.
Nhưng nếu phế nàng rồi, ta cũng không làm Nhiếp Chính Vương nữa. Không có nàng, Nhiếp Chính Vương thì có ý nghĩa gì đâu!
Nàng nói nàng yêu ta, muốn lập ta làm hoàng phu
Nhưng nếu làm hoàng phu, ta không thể nào cống hiến cho xã tắc, không thể làm một nam nhân đỉnh thiên lập địa. Vì thế ta đã giãy giụa hồi lâu, vẫn là từ chối nàng…
Nàng làm hoàng đế của nàng, ta làm Nhiếp Chính Vương của ta. Chúng ta coi như chưa từng đề cập đến chuyện đó, ta vẫn làm Nhiếp Chính Vương chăm lo việc triều chính cho nàng.
Khi nàng mười bảy tuổi, các đại thần sốt ruột cầu xin ta phải tìm cách đề nàng tuyển hoàng phu.
Thật sự không chậm trễ được nữa, nàng cũng lớn rồi, đã đến tuổi rồi, không chần chừ được.
Mà ta biết trong lòng nàng có ta, nhất định không tuyển người.
Cho nên ta cần phải dập tắt tình cảm của nàng.
Khi đó, chắc nàng sẽ buộc phải quên đi tình cảm đối với ta thôi.
Thế là, ta thành thân..
Không phải nàng, nữ nhân nào cũng vậy thôi, chỉ không cần ảnh hưởng đến những người khác, cho nên ta chọn một nữ nhân không có tên tuổi trong tộc.
Đúng như dự tính của ta, ba ngày sau, nữ đế hạ chỉ Thế tử An Thành Vương vào làm hoàng phu.
Là điều ta mong muốn, nhưng tại sao trái tim ta lại nhức nhối như vậy? Ta không muốn đối mặt, vì thế nên không dự lễ thành hôn của nàng.
Đêm đó, ta lần đầu tiên uống rượu, lần đầu tiên uống đến nỗi say mèm.
….
Lần cuối cùng gặp nàng, là khi nàng giả bệnh lừa ta chạy đến tẩm cung của nàng.
Ngựa xa ngàn dặm chạy về gặp nàng, lại đối mặt với một đám tinh binh nàng dùng để hành thích ta.
Đám binh lính nàng chuẩn bị đó, chỉ là trẻ nhỏ mà thôi, chỉ là nàng đã lớn rồi, nàng có thể chĩa mũi kiếm vào ngực ta, có thể bỏ được tình cảm của nàng đối với ta, ta đã hoàn thành nhiệm vụ, dạy dỗ nàng trở thành một đế vương vô tình, có thể quyền khuynh thiên hạ.
Chỉ là, ta không đành lòng nhìn nàng với Hoằng Dư ở một chỗ, ta không nhịn nổi sự ghen ghét của ta đối với hắn, kể từ ngày nàng thành thân, kể từ ngày hắn với nàng như hình với bóng.
Ta giết hắn. Nàng không thể quên ta được, nàng phải luôn luôn nhớ Tĩnh Côn ta. Sau khi giết hắn, ta thấy khuôn mặt nàng vẫn lạnh lùng, không có vẻ gì là đau khổ. Nàng có yêu hắn không?
Nàng đã trưởng thành rồi, nàng không cần ta bảo hộ trong vòng tay của mình nữa, nàng sẽ được thỏa sức vẫy vùng, làm điều nàng thích, làm đế vương của nàng.
Nếu nàng muốn ta chết, ta chết là được chứ gì!
Ta cầm kiếm tự đâm vào tim mình. Nàng lớn rồi, nghe nàng!
Tạm biệt Tuyết Thành, kiếp sau nếu nàng không làm hoàng đế, ta không làm Nhiếp Chính Vương, hãy gả cho ta… sẽ cùng nàng cử án tề mi, song túc song phi.
Ta chết trong vòng tay của nàng. Nàng đã khóc rất nhiều, hình như nàng nói nàng không muốn ta chết, nhưng đây chẳng phải là lựa chọn của nàng hay sao? Ta đã thành toàn cho nàng rồi đó! Vì sao nàng vẫn không vui? Vì sao nàng vẫn khóc nhiều như thế, thê lương như thế?
Vừa mở mắt ra, ta thấy mình đang ở Tàng Thư Các, tay còn cầm một cuốn Xuân Cung Đồ đã ố vàng.
Trước mặt ta là Tuyết Thành, đang nhìn ta ngơ ngác. Nàng giật lại cuốn sách, nhưng ta không cho, không những thế ta còn xé nó thành trăm mảnh rồi đốt nó thành tro.
Nàng đỏ mặt tức giận: “Tĩnh Côn, trẫm muốn giết ngươi!”
Nhìn dáng vẻ của nàng, ta ngạc nhiên vô cùng, lại lục lại ký ức.
Ta đã trở lại quá khứ, lúc này nàng mới mười bốn tuổi, còn xem trộm xuân cung đồ trong Tàng Thư Các.
Ta lại như một thói quen, làm lại hành động mà trước kia ta đã làm một lần, xé cuốn sách và đốt nó thành tro.
Nàng vẫn giận dữ như thế, lại dọa sẽ giết ta.
Kiếp này, nàng vẫn là hoàng đế, ta vẫn làm Nhiếp Chính Vương, nhưng, ta không muốn nhường nàng cho người khác.
Ta nhớ lại những lời kiếp trước: “Loại đồ vật này bệ hạ không nên xem. Bệ hạ không đỏ mặt thần cũng đỏ mặt thay bệ hạ.”
Nàng bình tĩnh lại, giả bộ ngây thơ: “Xin hỏi Nhiếp Chính Vương, xin hỏi thầy, ta không hiểu cuốn sách này vẽ cái gì? Người trong sách đang luyện công phu gì hay sao?”
Ánh mắt thanh thuần ham học hỏi nhấp nháy: “Ta cảm thấy loại võ công này, thật cổ xưa thật thần kỳ, thầy có thể dạy ta luyện được không?”
Nàng còn rất nhỏ, cái này chưa thể dạy.
Ta ậm ừ một chút, nhẹ nhàng nói:
“Bệ hạ, đây không phải là thứ thần nên dạy ngài.”
“Ngươi là thầy của ta, ngươi không dạy ta thì ai dạy ta?”
“...Trượng phu tương lai của ngài.”
Khi nàng đủ lớn, ta sẽ trở thành trượng phu của nàng, lúc đó ta sẽ dạy nàng, được không?
Ta thật sự băn khoăn, không thể để mọi chuyện lặp lại như kiếp trước.
Ta đã được sống lại một lần nữa, ta có thể sửa chữa những sai lầm của kiếp trước.
Không có nàng, quyền thế có ý nghĩa gì đâu?
Nàng cũng không thể mãi mãi là trẻ nhỏ, mãi mãi cần sự bảo vệ che chở của ta, cũng có một ngày nàng trưởng thành đó thôi.
Đến lúc nàng trưởng thành, cũng không cần Tĩnh Côn ta làm Nhiếp Chính Vương nữa, làm hoàng phu chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho nàng có vẻ cũng không tệ lắm
Vì thế, ta chuẩn bị một kế hoạch để có thể sớm hoàn thành nhiệm vụ, khiến cho nàng có được đầy đủ khả năng của một đế vương, nhanh chóng trưởng thành, để ta có thể sớm ngày từ chức.
Năm đó, Tuyết Thành mười lăm tuổi, đã đến tuổi tuyển hoàng phu.
Nàng không tuyển ai làm hoàng phu, điều này cũng nằm trong dự tính của ta. Ta cũng nhớ tất cả những gì xảy ra kiếp trước.
Vì thế, ta hỏi nàng: “Bệ hạ thích kiểu người như thế nào?”
Nàng nói: “Trẫm thích người giống như Nhiếp Chính Vương ấy!”
Ta giả bộ xấu hổ, nói: “Thần xin cáo lui.” nhưng chỉ quay lưng, chậm chạp không muốn bước chân
Nàng chạy về phía ta, ôm chầm lấy từ phía sau, khẩn thiết nói: “Đừng đi!”
Rồi thổi một hơi lên tai ta, nàng nói tiếp: “Trẫm muốn làm chuyện xấu hổ với ái khanh!”
Trải qua thêm một lần, cùng với bao nhiêu ký ức cũ ùa về, thương hải tang điền, trái tim ta khó có thể điều khiển, thình thịch thình thịch. Thực sự muốn làm việc xấu hổ với nàng, khiến cho nàng không lấy chuyện này ra trêu chọc ta nữa. Chỉ là, nàng vẫn còn nhỏ.
Ta mỉm cười quay lại nói với nàng: “Thần không sợ xấu hổ, chỉ sợ làm bệ hạ xấu hổ chết.”
Nàng cười to: “Vậy để xem ái khanh rốt cuộc có bản lĩnh khiến cho trẫm xấu hổ chết hay không!”
Ta ôm eo nàng, cúi đầu nhìn vào đôi mắt trong veo tinh nghịch của nàng, trong đó có chút chờ mong, có chút ngây thơ, có chút dục vọng. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng, đôi môi hồng căng mọng mềm mại, khóe miệng hơi cong lên như muốn khiêu khích ta.
Ta giống như bị thôi miên ở trong đó.
Ta nghe thấy nàng nuốt nước miếng, nhìn cổ họng nàng động đậy, ta cảm thấy khát khô, cả người trở nên nóng rực.
Một tay ta giữ lấy đầu nàng, tay còn lại đỡ eo nàng, ta cúi xuống, hơi thở nóng rực của ta cũng phả lên mặt nàng, ta nghe được trái tim đập mạnh hơn, không biết là của ta hay của nàng.
Ta thật sự muốn ngấu nghiến mà hôn nàng, và ta hôn lên môi nàng một cái thật nhẹ, môi nàng rất mềm, sau đó ta nhẹ ngẩng đầu lên, nhưng vẫn nhìn nàng thật kỹ. Cả hai đời vẫn chưa từng gần gũi nàng như thế, ta muốn ngắm nàng nhiều hơn một chút.
Vốn chỉ muốn dừng lại ở đó.
Nhưng ánh mắt của nàng, vì nụ hôn nhè nhẹ đó của ta mà cháy lên một ánh lửa rực rỡ, hai tay nàng ôm lấy cổ ta, đu lên, áp môi nàng vào môi ta, tìm kiếm thêm sự ngọt lành.
Ta tiếp nhận nụ hôn đó của nàng, hôn lên môi nàng thêm một lần nữa. Thật sự muốn ăn nàng. Nhưng ta phải nhịn.
Sau đó ta kéo nàng, lại, ôm nàng vào lòng, đầu nàng dựa vào ngực của ta. Nàng hỏi:
“Lão già, làm hoàng phu của ta có được không?”
“Cũng không phải là không thể, nhưng ngài phải trưởng thành đã!”
Nàng giống như không thể tin được mà hỏi lại ta: “Có thật không?”
“Thật là như thế! Nhưng muốn làm hoàng phu của nàng, ta phải từ chức! Nàng cần phải đủ lông đủ cánh mới được!” Ta nuông chiều trả lời nàng.
Đôi mắt nàng sáng rực lên, giống như có muôn ngàn ngôi sao trong đó, khóe miệng nàng cứ ngoác đến tận mang tai, nàng chạy qua chạy lại xung quanh ta, giống như một đứa trẻ.
Nàng vừa cười vừa hỏi lại:
“Nếu ta làm một hoàng đế tốt, Tĩnh Côn ngươi có thể trở thành hoàng phu của ta sao?”
“Có thể, nhưng điều này là bí mật! Phải xem bệ hạ có làm được không đã!”
Nàng nhất định làm được!
“Ta có thể làm một hoàng đế tốt, ngươi hãy chờ xem!” Nàng khẳng định chắc chắn!
Nàng cười rất tươi, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc. Ta chưa bao giờ thấy nàng đầy mặt hạnh phúc như thế, suốt hai kiếp.
Tuyết Thành thật sự nỗ lực.
Nàng chăm chỉ lo lắng quốc sự. Buổi sáng nàng dậy sớm hơn gà, buổi tối lại chăm chỉ phê duyệt tấu chương. Có việc gì khó thì nàng hỏi ta.
Chỉ trong một năm, nàng đã làm được rất nhiều thứ, đã tự mình xử lý hầu hết các sự vụ trong triều. Nàng không cảm thấy nhàm chán hay buồn ngủ mỗi khi thượng triều.
Thời gian của nàng toàn bộ đều đặt vào việc nâng cao năng lực đế vương, ta vì thế mà cảm thấy tự hào.
Ta nhớ ở kiếp trước, năm nàng mười sáu tuổi, nàng rất thích uống rượu
Nàng cũng rất lười biếng, thường xuyên ngủ nướng, không chịu dậy sớm thượng triều, chỉ ngủ dậy khi ta đến tẩm cung của nàng kéo dậy.
Hóa ra đây là thứ gọi là động lực.
Ta thật sự không nghĩ nàng có thể vì có được ta mà cố gắng nhiều như vậy!
Thế thì có lý gì ta không thể làm được một điều gì đó vì nàng đây?
Năm Tuyết Thành 17 tuổi, các đại thần nóng ruột thúc giục hoàng đế nạp hoàng phu, lại giục ta thuyết phục nàng.
Ta mỉm cười nhìn nàng, lại vỗ về bọn họ chờ đến khi nàng mười tám tuổi.
Ta có một kế hoạch lớn.
Để nàng có thể yên ổn làm hoàng đế, ta cần phải làm một vài chuyện để có thể dọn đường cho nàng, cải tổ kinh tế, làm tăng quốc lực, dồi dào quốc khố.
Vài chuyện mà kiếp trước đã làm ta đều làm, cả những chuyện mà kiếp trước chưa làm, ta cũng làm.
Muốn thế, ta cũng cần phải củng cố quân sự.
Vì thế ta tự mình xuất chinh dẹp loạn ở biên giới
Trước khi đi, Tuyết Thành gặp riêng ta, ta không để ý, nàng không còn là một bé con tè lên người ta nữa, nàng đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người.
Nàng cầm một bình rượu, rót cho ta và nàng mỗi người một chén, rồi lại mỗi người một chén, hết chén này tới chén khác, cho đến khi nàng say mèm.
Hai má nàng đỏ ửng, đôi mắt nàng long lanh như hồ sâu, ta thật sự muốn chìm trong đó,
Nàng ôm chặt lấy ta, níu lấy cổ ta mà mổ ta một cái vào môi, thực sự khiến ta động tình. Ta hôn nàng thật sâu.
Khi buông nàng ra, nàng ôm chặt lấy eo của ta, đầu dựa vào ngực ta, cười thỏa mãn, rồi thở đều dần.
Ta ôm nàng vào giường, buông màn đắp chăn cho nàng.
Tuyết Thành, đợi ta trở về cưới nàng được không!
Ngày ta trở về, cờ xí rợp trời. Tuyết Thành đứng ngoài thành chờ ta.
Nàng gấp không chờ nổi, không giữ được phong thái của đế vương mà chạy về phía ta. “Nhiếp Chính Vương, ta nhớ chàng!”
Ta kéo nàng lên lưng ngựa, thầm thì bên tai nàng: “Ta cũng nhớ nàng Tuyết Thành, khi nào nàng đủ mười tám tuổi, gả cho ta nhé! Nàng đã có thể làm một hoàng đế tốt rồi!”
Tất cả bá quan văn võ đều trợn mắt há hốc mồm nhìn ta và Tuyết Thành cùng ngồi trên lưng ngựa thì thầm to nhỏ.
Trong buổi chầu hôm đó, ta tuyên bố trao lại toàn bộ quyền lực cho hoàng đế, nói nàng đã đủ lông đủ cánh, có thể tự mình giải quyết sự vụ triều chính rồi.
Ta đã đến lúc lui về phía sau, làm hậu đài cho nàng.
Cùng ngày hôm đó, Hoàng đế hạ chỉ tuyển đích danh Tĩnh Côn ta làm hoàng phu của nàng. Lễ thành hôn sẽ được cử hành vào ngày sinh nhật của nàng, một tháng sau đó.
Thời gian trôi rất chậm chạp, nhưng ngày nàng mười tám tuổi cũng đến!
Ta mừng sinh nhật của nàng bằng một lễ cưới long trọng, ta mặc hỉ phục màu đỏ, cưỡi ngựa đeo hoa, mang theo sính lễ, vào hoàng cung làm hoàng phu của nàng.
Nàng mặc hỉ phục màu đỏ, khăn hỉ trùm đầu, ta hồi hộp cầm hỉ cân, nhấc lên khăn hỉ của nàng.
Khăn hỉ rơi ra, khuôn mặt mĩ lệ của nàng rực rỡ, nàng nhìn ta mỉm cười e lệ
Ta uống rượu hợp cẩn với nàng, trong lòng quá nhiều suy nghĩ. Nhớ kiếp trước trong lễ thành hôn của nàng, ta và nàng đều uống rượu đến say.
Hôm nay ta và nàng uống rượu, nhưng say tình.
Nàng cười nói: “Tĩnh Côn, ta gả cho chàng rồi!”
“Quan quan chi cưu tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu” (1)
Ta đáp lại: “Cầu chi bất đắc Ngộ mỵ tư bặc Du tai, du tai! Triển chuyển phản trắc” (2)
Nàng nhìn ta ngạc nhiên đôi mắt long lanh: “Chàng hiểu?”
Ta đều hiểu, chỉ là sau khi trải qua thương hải tang điền mới hiểu
Thật may kiếp này ta không bỏ lỡ nàng.
Ta ôm nàng vào lòng, hôn lên trán nàng, cười ôn nhu hỏi nhỏ nàng:
“Tuyết Thành, ta yêu nàng! Chúng ta làm chút chuyện xấu hổ, được không?” Nàng cười e lệ, vùi mặt vào ngực ta.
Ta thật sự đã khiến nàng xấu hổ chết.
Sáng sớm hôm sau, Tuyết Thành gặp ác mộng, nàng liên tục gọi tên ta, nước mắt giàn giụa.
“Tuyết Thành, Tuyết Thành!” Ta gọi nàng, lại ôm nàng vào lòng.
Nàng mở mắt, nhìn thấy ta, nàng lại ôm lấy khuôn mặt ta nhìn thật kỹ, rồi khóc nức nở.
“Tĩnh Côn, chàng vẫn ở đây!”
“Ta vẫn ở đây!”
“Ta đã mơ một giấc mơ, giấc mơ rất thật” Nàng kể
“Trong mơ, chàng không cần ta, chàng không muốn ta, chàng chỉ cần quyền lực”
“Trong mơ, chàng không cưới ta, chàng cưới người khác”
“Trong mơ, ta cũng lấy người khác”
….
“Chàng yêu quyền lực như thế, nhưng sao chàng lại không giết ta, chàng tự đâm vào ngực”
“Thật may chàng vẫn ở đây!”
Ta ôm nàng thật chặt, nàng vẫn nức nở trong lòng ngực ta.
“Ta ở trong mơ rất xấu phải không? Luôn chèn ép nàng, lại còn dọa phế đi nàng, khiến cho nàng buồn bã không vui!”
Nàng mở to mắt nhìn ta, vẻ mặt ngạc nhiên: “Chàng biết sao?”
“Ta đều biết!”
“Chàng có biết ở trong mơ, chàng xấu nhất là khi nào không?”
“Đó là lúc chàng tự sát trước mặt ta! Ta thà rằng chàng giết ta để lên ngôi cửu ngũ!”
Ta ôm lấy đầu nàng, nhét vào trong ngực ta:
“Ta đều biết, chẳng phải đã bù cho nàng rồi sao! Dù cho nàng vẫn là hoàng đế, ta vẫn là Nhiếp Chính Vương, ta nguyện cùng nàng cử án tề mi, song túc song phi, cả đời yêu nàng vì nàng. Chỉ cần nàng muốn ta đều cho nàng. Nếu còn kiếp sau nguyện chỉ có nàng mà thôi!”
“Lời nói trơn như bôi mỡ như vậy, thật không biết xấu hổ!”
“Không xấu hổ, nhưng ta muốn làm nàng xấu hổ!”
Thật sự muốn yêu nàng thật nhiều!
Không muốn để nàng thượng triều nữa!
(Hoàn Toàn Văn)
Nhận xét Box