Phiên ngoại Hoằng Dư
Mới đầu, biết mình phải tham gia tuyển chọn Hoàng Phu, trong lòng Hoằng Dư không vui.
Đối với nam nhân Đại Sở mà nói, có thể cưới được nữ nhân tôn quý nhất Đại Sở là vinh quang vô thượng, là quang tông diệu tổ.
Huống chi, đương kim hoàng thượng đang tuổi thanh xuân, tài mạo song toàn, là tình nhân trong mộng muốn mà không có được của rất nhiều thần tử trẻ tuổi.
Chỉ là, so với việc làm một hoàng phu tôn quý nhàn tản, Hoằng Dư có suy nghĩ của riêng mình.
Hắn muốn kế thừa vương vị của phụ thân An Bình Vương, hăng hái mưu toan, thống trị thật tốt An Bình Quận, làm cho bá tánh được sinh sống sung túc giàu có, mà không phải là bị bao vây trong thâm cung, ở bên cạnh một nữ nhân xa lạ, mất đi những năm tươi đẹp của cuộc đời.
Cho nên khi diện thánh, Hoằng Dư cố ý biểu hiện bình thường, chôn vùi trong một đám con em quý tộc, để không khiến cho hoàng đế chú ý.
Hoàng đế lười nhác ngồi trên long ỷ, giống như không hài lòng với bất kỳ ai. Nàng có lệ mà liếc nhìn qua bọn họ, cuối cùng nhìn về phía Nhiếp Chính Vương, ánh mắt long lanh, khẩn thiết.
Khi đó, Hoằng Dư không hiểu ý nghĩa của ánh mắt kia.
Sau đó không có hạ chỉ, Hoằng Dư nhẹ nhàng thở ra, trở về An Bình Quận.
Ai ngờ một năm sau, khi Hoằng Dư đã quên việc này, lại đột nhiên nhận được thánh chỉ, lệnh cho hắn vào cung ngay lập tức để thành hôn với hoàng đế.
Hoằng Dư rất kinh ngạc, thế mà Hoàng đế còn nhớ rõ hắn? Hắn không nghĩ ra nàng nhìn trúng điểm nào của hắn, để hắn sửa có được không…
Thật lâu về sau, hắn hỏi nàng, lúc trước vì sao cố tình chọn hắn, nàng chỉ cười không trả lời.
Làm sao nàng có thể nó cho hắn là nàng chọn hắn đơn giản là vì hắn là biểu đệ của Nhiếp Chính Vương, giống với Nhiếp Chính Vương ba phần.
Hoàng mệnh khó trái, cho dù Hoằng Dư không tình nguyện, cũng không thể không từ biệt cha mẹ, buồn bã vào cung.
Hôn lễ của hoàng đế cũng giống như tập tục gả cưới của dân gian, đêm đại hôn tân lang phải dùng hỉ cân (7) để nhấc khăn hỉ của tân nương. Hoằng Dư đờ đẫn cầm hỉ cân, trong lòng không có một chút chờ mong nào.
Khăn hỉ chậm rãi nhấc lên, ánh nến ấm áp tỏa lên khuôn mặt của nữ tử, xinh đẹp an tĩnh.
Hai mắt nhìn nhau, chớp mắt đã vạn năm.
Hoằng Dư trước kia đã gặp nàng vài lần, đều cách rất xa, khuôn mặt nàng lại luôn giấu phía sau màn ngọc của mũ miện, nhìn không rõ.
Lần này, nhìn sát như vậy, nàng mặc một thân màu đỏ, tóc như mây, cặp mắt ưu sầu đầy tâm sự, sâu như hồ nước, liền khuynh đảo trái tim hắn.
Hắn sững sờ ngay tại chỗ, thế mà quên mất phải quỳ xuống hành lễ.
Nàng cũng không thèm để ý, đứng lên đi ngang qua hắn, đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, tự rót tự uống.
Hết ly này đến ly khác, nàng như không biết say.
Hắn nhịn không được tiến đên khuyên can nàng, đây là câu nói đầu tiên hắn nói với nàng: “Bệ hạ, uống ít một chút… Không tốt cho sức khỏe.”
Nàng ngước mắt liếc nhìn hắn một cái, đôi mắt đen như màn đêm, sương tuyết lạnh băng.
“Hoằng Dư…” Nàng khẽ than thở, nói câu đầu tiên với hắn trong đời. “Trẫm biết ngươi không thích trẫm, trẫm cũng không thích ngươi, hai chúng ta cứng rắn ghép thành đôi, có ấm ức không?”
Hắn cứng người, không biết phải trả lời nàng như thế nào.
Một lát sau, nàng lung lay đứng lên, lạnh nhạt mệnh lệnh cho hắn: “Đêm nay trẫm long thể không khỏe, ngươi đi Đông Noãn Các ngủ đi!”
Hoằng Dư im lặng sau một lúc lâu, cung kính nói: “Vâng!”
Hắn vừa mới ra khỏi phòng ngủ, “uỳnh” một tiếng cửa đóng lại.
Hắn không yên tâm nàng, chờ ở ngoài cửa, chậm chạp không rời đi.
Chỉ một lát sau, nghe được bên trong có gì không đúng, hắn dùng sức đẩy cửa, phát hiện cửa khóa ở bên trong, cũng bất chấp thất lễ, một chân giữ cửa đá văng.
Màn che trong phòng bị bốc lửa, ảnh lửa mãnh liệt liếm láp tơ lụa màu đỏ, nàng tay cầm giá nến, đứng ở bên trong biển lửa đỏ rực.
Hắn xông lên phía trước, muốn kéo nàng đi, nàng dùng sức giãy giụa: “Tránh ra, Trẫm lệnh cho ngươi tránh ra!”
Hắn khẽ cắn môi: “Bệ hạ! Đắc tội!” Rồi mạnh mẽ bế nàng lên, mang ra khỏi phòng ngủ.
Nàng bị hắn ôm trong ngực, vừa khóc vừa nháo: “Làm càn! Trẫm lệnh cho ngươi buông trẫm ra! Ngươi muốn kháng chỉ hay sao? Trẫm muốn giết ngươi! Trẫm muốn giết ngươi!”
Hắn giữ chặt tay nàng như gông cùm, không cho nàng giãy giụa, thì thầm bên tai nàng, trịnh trọng thề: “Có thể cưới được bệ hạ làm vợ là phúc phận ba đời của thần. Thần thề, cả đời bảo vệ bệ hạ, ngưỡng mộ bệ hạ, quyết không để bệ hạ phải ủy khuất. Xin bệ hạ hãy tin tưởng thần.”
Nàng đột nhiên an tĩnh lại, hai mắt đẫm lệ kinh ngạc nhìn hắn. Hắn dùng ánh mắt ôn nhu kiên định nhìn nàng, khiến cho nàng không thể hoài nghi.
Nàng không giãy giụa nữa, nằm ở đầu vai hắn, khóc nức nở như trẻ con.
Hoằng Dư nhanh chóng phát hiện trong lòng nàng có người khác.
Không phải người khác, mà là biểu huynh của Hoằng Dư, Nhiếp Chính Vương Tĩnh Côn.
Hoằng Dư cũng không thấy kinh ngạc. Hoàng đế nhỏ tuổi cha mất, khi còn thơ ấu mẹ cũn mất, không có huynh đệ tỉ muội nào khác, nhiều năm như vậy bên người chỉ có Nhiếp Chính Vương làm bạn. Nhiếp Chính Vương lại là người phong hoa tuyệt đại như vậy, hoàng đế yêu hắn hẳn là chuyện quá bình thường.
Chỉ là Hoằng Dư cũng biết, Nhiếp Chính Vương lòng mang thiên hạ, không thể tình nguyện làm một hoàng phu không có tiếng tăm gì. Rõ ràng hoàng đế đã yêu sai người rồi.
Hoàng đế cũng biết nàng yêu sai người, nàng nỗ lực muốn thoát khỏi bóng ma của Nhiếp Chính Vương. Hoằng Dư xuất hiện, cho nàng một lý do để thoát khỏi ha ứn.
Nàng giống như rất ỷ lại Hoằng Dư, đến đâu đi đâu cũng mang theo hắn. Nhiều năm như vậy, người luôn như hình với bóng ở bên cạnh nàng vẫn luôn là Nhiếp Chính Vương, lại ở trong một đêm này, biến thành Hoằng Dư.
Đây chỉ là trước mặt người khác. Phía sau, nàng vẫn vô cùng lạnh lùng với hắn, càng không có chuyện cùng chung chăn gối với hắn.
Hoằng Dư yên lặng ở cạnh nàng, hắn tin tưởng rằng một ngày nào đó hắn sẽ phát hiện ra những điểm tốt ở hắn.
Sau đó có một lần, Binh Bộ bị phát hiện ra có tham ô quân lương, liên lụy rất nhiều người, nếu thực sự xử lý sẽ khó giải quyết, hoàng đế nhất thời không biết nên phải làm gì, Nhiếp Chính Vương đưa ra ý kiến, nàng lại không đồng ý, hai người cãi nhau một trận thật lớn.
Hoằng Dư liền thử thăm dò nói ra ý tưởng của mình, không nghĩ tới ánh mắt hoàng đế sáng lên, vui vẻ tiếp thu, kết quả xử lý rất ổn thỏa, khiến cho Nhiếp Chính Vương cũng không chê trách được điểm nào.
Sau đó, hoàng đế cũng tăng hảo cảm đối với Hoằng Dư.
Nàng nói với hắn: “Ngươi đúng là thiên tài trị quốc, làm hoàng phu của trẫm đúng là phí hoài tài hoa của ngươi.”
Nàng cố ý để hắn xem tấu chương, đại sự quốc gia cũng thường hỏi ý kiến của hắn. Dần dần, ở chỗ hoàng đế, Hoằng Dư tựa như đã thay thế được vị trí của Nhiếp Chính Vương, trở thành người mà nàng tin tưởng nhất, dựa dẫm nhất.
Nhưng Hoằng Dư lại mong muốn thay thế được vị trí của Nhiếp Chính Vương ở trong lòng nàng.
Thái độ của hoàng đế đối với hắn cũng dần dần tốt hơn nhiều, nàng nói nhiều hơn, cười cũng thoải mái hơn, những lúc tâm tình tốt sẽ cùng hắn trêu đùa.
Lúc này hắn mới phát hiện ra, thê tử của hắn đúng là một tiểu cô nương vừa không tốt lại vừa nghịch ngợm, luôn có bản lĩnh làm người dở khóc dở cười.
Mà nàng như vậy, hắn lại càng yêu.
Rốt cuộc có một đêm nàng hiến thân cho Hoằng Dư, Hoằng Dư có hơi khẩn trương mà khiến nàng bị đau, nàng lại không có giận mà dính sát vào ngực hắn, giống như một con cừu ngoan ngoãn.
Hoằng Dư không biết đã vui vẻ bao nhiêu, người hắn yêu rốt cuộc đã thuộc về hắn.
Nhưng mà nửa đêm, nàng lại ở trong mộng, thê lương mà gọi tên của người kia…
“Tĩnh Côn!”
Hoằng Dư cả đêm không ngủ. Hắn lúc này mới hiểu rằng, hắn ở trong lòng nàng cách vị trí kia vẫn là quá xa.
Sự xa cách của Hoàng đế cùng với Nhiếp Chính Vương khiến cho sự tranh chấp giữa các đảng phái trong triều đình ngày càng nghiêm trọng.
Nhưng mà thế lực của Nhiếp Chính Vương quá lớn, trong triều chỉ cần có người phản đối hắn, nhẹ thì bị biếm chức, nặng thì mất đi tính mạng.
Quyền lực trong tay Nhiếp Chính Vương càng ngày càng củng cố, hoàng đế bị hư cấu, thành con rối danh xứng với thực.
Càng khiến cho người ta lo lắng chính là, với thân phận hoàng thân của Nhiếp Chính Vương, nếu một ngày nào đó hắn phế truất hoàng đế, tự mình làm vua cũng sẽ không có trở ngại.
Hoàng đế vẫn luôn ẩn nhẫn, trước mặt vẫn luôn duy trì hòa khí với Nhiếp Chính Vương.
Cho đến một ngày, thái y chẩn đoán ra hoàng đế có thai.
Nàng suy nghĩ một đêm, một buổi sáng nói với Hoằng Dư: “Trẫm muốn diệt trừ Nhiếp ChínH Vương, ngươi có muốn giúp trẫm không?”
Hoằng Dư vén tóc mai của nàng, ôn nhu nói: “Bệ hạ thật sự bỏ được sao?”
“Trẫm cùng hắn đã đi đến bước này, không có gì không bỏ được…” Mắt nàng sáng như đuốc, nàng vuốt ve bụng nhỏ, trầm tĩnh nói: “Trẫm phải tính toán cho đứa nhỏ này.”
“Được, thần nguyện trợ giúp bệ hạ một tay.” Hắn ôm nàng vào lòng.
Lấy lý do Hoàng đế bị bệnh nặng, lừa Nhiếp Chính Vương đến tẩm cung vây hắn lại rồi giết hắn, là kế sách của Hoằng Dư.
Hắn biết đây là một bước cờ hiểm. Nhưng nếu không mạo hiểm như vậy, thê tử của hắn vĩnh viễn sống dưới bóng ma của nam nhân kia.
Hắn quyết không thể chịu đựng.
Hắn khuyên nàng rời khỏi kinh thành tạm lánh, hết thảy giao cho hắn làm, nhưng nàng không chịu, nàng nói nàng muốn tự mình kết thúc với Nhiếp Chính Vương.
Hoằng Dư liền không nói gì nữa, nàng muốn như thế nào đều chiều theo nàng, hắn chỉ cần dùng tính mệnh đánh bạc mà bảo hộ nàng.
Buổi tối ngày hôm trước thực hiện kế hoạch diệt Trụ, Hoằng Dư ôm nàng, hỏi nàng, bệ hạ, nàng đã từng yêu thần chưa?
Nàng thành thật trả lời: “Nếu thế gian này không có Tĩnh Côn, Tuyết Thành nhất định sẽ yêu Hoằng Vũ.”
Vì thế, Hoằng Dư đã rõ ràng, hắn vĩnh viễn không thể thay thế được vị trí của Nhiếp Chính Vương ở trong lòng nàng.
Chỉ tại nàng với hắn quen biết nhau quá muộn.
Kiếp sau, hắn nhất định phải đoạt ở phía trước Nhiếp Chính Vương.
Nhất định!
(Hết)
Nhận xét Box