Ta Muốn Phế Nhiếp Chính Vương - Chapter 03

Ta Muốn Phế Nhiếp Chính Vương - Chapter 03

 Năm ta 22 tuổi, Nhiếp Chính Vương mang binh xuất chinh đánh nước láng giềng.

Ta ở dưới cửa sổ viết chữ, hoàng phu Hoằng Dư ở một bên nói: “Ngôi vị hoàng đế cùng Nhiếp Chính Vương, bệ hạ cần phải vứt bỏ một bên, bệ hạ đã quyết tâm chưa?”

Ta gác bút xuống, nhàn nhạt nói: “Trẫm đã hạ quyết tâm từ rất lâu rồi.”

Ta phái người cấp báo với Tĩnh Côn, nói hoàng đế bệnh nặng, triệu Nhiếp Chính Vương hồi cung gấp.

Hai ngày sau, Tĩnh Côn vô cùng lo lắng vọt vào tẩm cung của ta.

Ta xuyên thấu qua bình phong, nhìn hắn.

Một trận gió thổi lên, thần sắc của hắn đột nhiên thay đổi, chắc là cảm giác được có gì không đúng.

Dù cho tràn ngập mùi long tiên hương, cũng không lấn át được sát khí dày đặc.

Cửa điện chợt đóng lại, mấy chục tinh binh mặc trọng giáp từ bốn phía vây đánh, mấy chục thanh đao chói lọi đều chỉ thẳng vào Tĩnh Côn.

Khóe môi hắn cong lên một ý cười nhạt nhẽo.

“Bệ hạ, rốt cuộc ngài cũng đã quyết định phải giơ đao lên giết thần rồi, nhịn thật khổ phải không?”

Hắn không nhanh không chậm rút ra trường kiếm bên hông, động tác lười biếng như bình thường cầm hoa bẻ liễu, vừa ra tay một cái, trong khoảnh khắc kiếm khí mạnh mẽ, sắc bén không thể đỡ nổi.

Ánh sáng lóe lên sắc kim loại, huyết vũ (5) bay tung tóe, bắn đầy tẩm cung.

Tinh binh cuối cùng ngã xuống dưới kiếm của hắn, ta một thân long bào đứng ở bậc thềm, hờ hững nhìn hắn.

Hắn mang theo kiếm đi về phía ta.

Đột nhiên, Hoằng Dư ở một bên chém ra, ngăn đường đi của Tĩnh Côn.

Thân thủ của Hoằng Dư rất lợi hại, Tĩnh Côn thế mà bị hắn vây khốn. Hai người đánh nhau một hồi lâu, rốt cuộc là Tĩnh Côn tàn nhẫn hơn nhiều, Hoằng Dư rơi xuống hạ phong.

Chỉ trong chớp mắt, kiếm của Tĩnh Côn chém đứt đùi phải của Hoằng Dư, đâm vào trái tim của Hoằng Dư

Tiếp theo đó, kiếm chỉ về phía yết hầu của ta.

Trên mũi kiếm còn nhỏ máu tươi của Hoằng Dư.

“Xin lỗi vì đã giết hoàng phu của bệ hạ.” Hắn lười nhác cười, “Thần ghen ghét hắn từ lâu rồi, hiện giờ như trút được gánh nặng.”

Ta liếc mắt nhìn xác chết của Hoằng Dư, trong lòng không gợn sóng.

“Nhiếp Chính Vương ghen ghét hắn cái gì?” Ta nghiêng đầu cười nhạt.

“Ghen ghét hắn làm việc xấu hổ với trẫm? Hay là ghen ghét trẫm…” Ta vuốt ve bụng nhỏ hơi phồng lên: “mang thai con của hắn?”

Tĩnh Côn hoảng hốt chớp mắt một cái, tay cầm kiếm run run.

Thật lâu sau, hắn nhẹ nhàng thở dài: “Bệ hạ muốn cho thần chết, chỉ cần nói một tiếng là được, tội gì phải mất công như thế?”

Dứt lời, một mũi kiếm lệch về một bên, đâm thật sâu vào vai phải của ta.

Ta quật cường đứng thẳng, hai mắt nhìn chằm chằm hắn.

“Một kiếm này, là để nàng nhớ kỹ ta.” Giọng nói của Tĩnh Côn trầm xuống, lạnh thấu xương, “Tương lai nàng quyền khuynh thiên hạ cũng được, nam nhân bên người vô số cũng được, nhưng phải vĩnh viễn nhớ kỹ ta.”

Bỗng nhiên hắn rút kiếm về, cổ tay vừa chuyển, lưỡi kiếm mạnh mẽ đâm vào ngực mình.

Một màn này khiến cho khóe mắt ta muốn nứt ra.

Trong nháy mắt, lục phủ ngũ tạng đều bốc cháy.

Đau xé lòng mà kêu lên: “Đừng!”

Lúc này ta mới ý thức được, mất đi hắn đối với ta có ý nghĩa gì.

Ta nhào lên ôm lấy hắn, thân thể nghiêng về phía sau, lại cùng với hắn ngã ra đất.

“Ngươi làm gì thế…” Ta ôm lấy mặt hắn, nói năng lộn xộn, “Ngươi không phải thích quyền thế hay sao? Giết ta rồi, ngươi cái gì cũng đều có! Vì sao lại không giết ta? Vì cái gì… Vì cái…”

Hắn mỉm cười, tay dính đầy máu vỗ về mặt của ta: “Không có nàng, quyền khuynh thiên hạ lại có nghĩa gì đâu?”

“Thần luôn muốn vĩnh viễn bảo hộ bệ hạ ở dưới cánh chim… Chỉ là thần đã quên rằng bệ hạ cũng sẽ lớn lên, một ngày nào đó cũng không cần thần phải che chở…”

“Tuyết Thành…” Hắn quyến luyến nhìn ta, lần đầu tiên gọi tên của ta, “Kiếp sau nàng không phải hoàng đế, ta không phải Nhiếp Chính Vương…”

Câu nói tiếp theo hắn không nói tiếp nữa.

Cặp mắt kia, có khi lạnh nhạt, có khi hung ác nham hiểm, có khi sâu không lường được, có khi mắt phượng ôn nhu, chậm rãi nhắm lại.

Nỗi buồn đau như cắt, như ăn xương móc tim, ta tiếp tục gọi tên của hắn, càng ngày càng thê lương, thiên địa đều ảm đạm.

Tĩnh Côn, kiếp sau nếu ta không phải là hoàng đế, nếu chàng không phải là Nhiếp Chính Vương, hãy cưới ta có được không?

Lịch sử viết lại, Đại Sở năm Hoành Nguyên thứ mười, Nhiếp Chính Viên một mình xông vào cấm cung, mưu toan hành thích vua mưu phản. Vua bị Nhiếp Chính Vương gây thương tích, hoàng phu liều chết hộ giá, cùng Vương đồng quy vu tận.

Tuyết Thành năm hai mươi ba tuổi (6), sinh ra một nam hài, ai cũng nói đứa trẻ giống với hoàng phu Hoằng Dư.

Vẫn còn nhớ rõ, buổi tối trước ngày Hoằng Dư chết, hắn đã dự cảm được hung hiểm sắp đến, hắn ôm Tuyết Thành, môi hôn lên trán của nàng, thấp giọng hỏi: “Bệ hạ, người có từng yêu ta hay không?”

Tuyết Thành im lặng thật lâu sau, hôn lên mặt hắn, “Thế giới này nếu không có Tĩnh Côn, Tuyết Thành nhất định sẽ yêu Hoằng Dư.”

Hoằng Dư ảm đạm rũ mát, vuốt bụng nhỏ của Tuyết Thành: “Ngày mai, nếu thần có bất trắc, mong bệ hạ đối xử tử tế với con của chúng ta.”

“Nếu trẫm có bất trắc…”

Hoằng Dư đè môi nàng lại: “Bệ Hạ sẽ không có chuyện gì.”

Thần thề sống chết bảo vệ bệ hạ.

Năm nữ đế 35 tuổi, quốc lực Đại Sở cường thịnh, tứ hải quy thuận, nàng lại đột nhiên nhường ngôi cho Thái Tử, một mình phóng ngựa quy ẩn ở nơi hoang vu.

Đồng bằng vạn dặm, cương ngựa buông lỏng, con ngựa phi nhanh như chớp, nàng đón gió, niềm vui tự do xưa nay chưa từng có.

Phía sau, rốt cuộc không có ai đi theo không rời nữa.

Tất cả mọi người không ai nghĩ ra, hoàng đế còn đang ở tuổi khỏe mạnh, vì sao phải thoái vị quy ẩn.

Vì sao ư? Nàng híp mắt nhìn phía chân trời, thê lương cười:

“Không có chàng, quyền khuynh thiên hạ có gì thú vị đâu?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box