Năm ta mười ba tuổi, ta nhìn trúng một tiểu cung nữ môi hồng răng trắng, quyết định lập nàng làm Quý phi.
Tĩnh Côn đỡ trán: “Bệ hạ, người là nữ nhân, nàng cũng là nữ nhân, hai người không thể làm vợ chồng.”
Ta vô cùng hoang mang: “Nữ với nữ vì sao không thể làm vợ chồng?”
Tĩnh Côn trầm ngâm một lát, mịt mờ nói: “Bởi vì hai người không thể làm những chuyện xấu hổ được.”
“Ta tiếp tục hỏi: “Việc gì là việc xấu hổ?”
Tĩnh Côn hơi hơi mỉm cười, ghé vào bên tai ta thấp giọng nói: “Chờ đến khi bệ hạ thành hôn sẽ hiểu.”
Ta nói: “Vậy đến đây đi lão già, gả cho ta!”
Tĩnh Côn trốn cực kỳ nhanh!
Năm ta mười bốn tuổi, dưới sự phụ tá của Tĩnh Côn, đã làm được vài việc ích quốc lợi dân, lập nên uy tín, được thần dân tin phục, đế vị càng thêm củng cố.
Ta đã đến tuổi niên hoa, thiếu nữ mới lớn
Tĩnh Côn hai mươi hai tuổi, quân tử nhẹ nhàng.
Không còn vẻ thiếu niên ngây ngô nữa, mà trở nên thành thục trầm ổn, trong triều đình có thể đỉnh thiên lập địa.
Hắn vẫn chưa thành hôn, làm bạn cùng ta sớm chiều, thân mật khăng khít.
Chỉ là, không có phong hoa tuyết nguyệt, không có nói chuyện yêu đương, cả ngày nghiên cứu triều đình đại sự, thảo luận quốc gia thiên hạ.
Có rất nhiều thứ, ta luôn tưởng muốn nói chuyện khác với hắn, ví dụ như, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu linh tinh gì đó.
Mỗi khi ta có ý đồ hướng đến những chủ đề này, Tĩnh Côn đều uy hiếp muốn phế bỏ ta.
Có một ngày, ta từ Tàng Thư Các lấy ra một quyển xuân cung đồ đã ố vàng.
Đang xem chưa đủ ghiền, sách đã bị Tĩnh Côn đoạt lấy, xé thành hai nửa, sau đó dùng ngọn nến châm lửa, ném ra ngoài cửa sổ.
Ta hướng về hắn kêu lên: “Làm càn! Trẫm muốn giết ngươi!”
Ta chưa bao giờ nổi giận với hắn. Lần này chắc là vì xem xuân cung đồ khiến cho ngọn lửa ham muốn thiêu đốt
Tĩnh Côn bình tĩnh nói: “Loại đồ vật này bệ hạ không nên xem. Bệ hạ không đỏ mặt thần cũng đỏ mặt thay bệ hạ.”
Ta bình tĩnh lại, giả bộ ngây thơ: “Xin hỏi Nhiếp Chính Vương, xin hỏi thầy, ta không hiểu cuốn sách này vẽ cái gì? Người trong sách đang luyện công phu gì hay sao?”
Ánh mắt thanh thuần ham học hỏi nhấp nháy: “Ta cảm thấy loại võ công này, thật cổ xưa thật thần kỳ, thầy có thể dạy ta luyện được không?”
Chỉ cần ta không xấu hổ thì người khác sẽ xấu hổ.
Tĩnh Côn ậm ừ một lúc lâu, nhẹ giọng nói:
“Bệ hạ, đây không phải là thứ thần nên giáo ngài.”
“Ngươi là thầy của ta, ngươi không dạy ta thì ai dạy ta?”
“...Trượng phu tương lai của ngài.”
Vậy ngươi làm trượng phu của ta đi!
Những lời này, suýt nữa ta đã buột miệng thốt ra, nhưng lại vội nhịn lại.
Đối với Tĩnh Côn không thể cường đoạt, chỉ có thể thắng bằng trí, ta càng vội, hắn càng phản kháng, đến lúc đó phế ta đi thì thảm rồi.
Ta muốn chầm chậm quanh co, chầm chậm cùng hắn đọ sức.
Năm ta mười lăm tuổi, đến tuổi tuyển hoàng phu.
Thế tử An Bình Vương ôn nhu tuấn lãng ta không hài lòng, Đích tôn của Hộ Quốc Công phong lưu phóng khoáng ta chướng mắt, Tân khoa trạng nguyên ôn dật tuyệt trần ta cũng không có hứng thú.
Tĩnh côn rất buồn bực: “Bệ hạ thích kiểu như thế nào?”
Ta liếc mắt một cái, buồn rười rượi nói: Trẫm, thích người giống như Nhiếp Chính Vương ấy.”
Thần sắc của hắn cứng đờ, khuôn mặt từ trước tới nay dù cho Thái Sơn có sập cũng không biến sắc, thế mà lại ửng đỏ: “Thần cáo lui trước.”
“Chạy đi đâu!” Ta hóa thân thành một con sói đói, đột nhiên nhào tới phía Tĩnh Côn, ôm lấy cổ hắn, giống như con sâu leo lên lưng hắn.
Ta thổi khí bên tai hắn, cố ý trêu đùa: “Trẫm muốn làm chuyện xấu hổ cùng với ái khanh.”
Cổ họng Tĩnh Côn nghẹn lại, quay đầu mỉm cười với ta: “Thần không sợ xấu hổ, chỉ sợ làm bệ hạ xấu hổ chết.”
Ta cười to: “Vậy để xem ái khanh rốt cuộc có bản lĩnh khiến cho trẫm xấu hổ chết hay không!”
Đôi tay hắn ôm lấy vòng eo của ta, cúi đầu bình tĩnh nhìn ta, trong mắt phượng có ánh sáng mị hoặc, phản chiếu khuôn mặt đỏ như mây tía của ta.
Ta nuốt nước miếng, giữa trưa ăn mặn, miệng khô lưỡi khô.
Hắn cúi đầu dí sát vào ta, lông mi dày buông xuống, hơi thở ấm áp phả lên mặt ta, làm cho tim ta đập thật nhanh.
Cho đến khi môi của chúng ta sắp chạm vào nhau, trong mắt hắn hiện lên một tia giãy giụa, đột nhiên ngồi dậy, lui về phía sau hai bước, chỉnh lại ống tay áo, cười nhạt nói: “Nếu thật sự làm bệ hạ xấu hổ chết, thần chẳng phải phạm vào tội hành thích vua hay sao? Bệ hạ ngoan ngoãn xem tấu chương, thần cáo lui trước.”
Ta hoàn toàn thất vọng, thò tay ra kéo lấy vạt áo của hắn, nhất thiết nói: “Lão già, làm hoàng phu của ta được không?”
Giọng điệu của ta rất chân thành, còn mang theo chút khẩn cầu, cũng có chút kỳ vọng yếu ớt.
Sau một lúc lâu im lặng, Tĩnh Côn lạnh lùng trả lời: “Thần phụng theo di mệnh của tiên hoàng, dùng toàn bộ sức lực trong đời phụ tá bệ hạ đương triều, nhưng mà theo luật Đại Sở, hoàng phu không được tham gia chính sự, cho nên thần… thứ tội khó tòng mệnh.”
Hắn đẩy tay của ta ra, sải bước rời đi.
Ta ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của Tĩnh Côn, sống lưng của hắn thật thẳng, bước chân rời đi cũng quyết tuyệt dứt khoát.
Ta ôm đầu gối ngồi dưới đất, cứ như thế phát ngốc thật lâu. Hắn muốn quyền lực, làm hoàng phu lại không thể can thiệp triều chính, cho nên hắn không muốn cưới ta.
Hóa ra, địa vị của ta ở trong lòng Tĩnh Côn, cũng không quan trọng bằng những việc triều chính vụn vặt.
Năm ta 16 tuổi, thích uống rượu, thường hay say sưa không tỉnh, chậm trễ triều chính.
Làm hoàng đế thật sự quá vất vả, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã phải rời khỏi giường, ăn mặc chỉnh tề, đi vào triều sớm, nghe những đại thần vô nghĩa hết bài này đến bài khác.
Có một lần ta thật sự không dậy dược, Tĩnh Côn thế mà xông vào tẩm cung của ta, kéo màn giường của ta ra, lôi ta khỏi giấc mộng mơ màng trên giường.
Hắn quá vô lễ, quá thô bạo!
Nhưng ta rất thích!
Từ đó về sau, ta liền thường xuyên ngủ nướng, Tĩnh Côn lại thường xuyên mạnh mẽ đến lôi ta dậy.
Đây là cơ hội hiếm có chúng ta có tiếp xúc tứ chi.
Có một lần, hắn lại tới kéo ta, ta làm xấu, túm chặt lấy tay hắn, thân mình trầm xuống, ta dùng sức lôi kéo, hắn mất đi cân bằng, ngã vào ổ chăn của ta.
Ta cùng với hắn, gần trong gang tấc nhìn nhau.
Trong ánh mắt hắn hiện lên một tia giãy giụa, muốn tránh thoát khỏi ta, ta lại túm chặt lấy hắn.
“Xin thầy trả lời cho trẫm mấy câu hỏi, trẫm sẽ lên triều.”
“Mời bệ hạ cứ nói!”
“Thưa thầy, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, những lời này rốt cuộc có ý gì?”
“...”
“Thưa thầy, nam tử đều có nữ tử trong lòng mình, nữ tử cũng đều có nam tử trong lòng mình, phải không?”
“...”
“Thưa thầy, tình yêu nam nữ, là cảm thấy tội lỗi hay sao?”
…
Mỗi một câu hỏi này, Tĩnh Côn đều không trả lời được.
Cuối cùng, ta thả ra đại chiêu:
“Thầy, ngươi là nam tử, ta là nữ tử, như vậy ta… có thể yêu ngươi được không?”
“Không thể.” Lần này, Tĩnh Côn không nghĩ ngợi gì, không do dự tí nào mà đáp lại.
Trái tim ta đau đớn một chút, hỏi lại: “Vì sao không thể? Là ta không xứng hay sao?”
“Là thần không xứng.”
“Không xứng chỗ nào? Thầy vẫn là người quân tử mà ta ngưỡng mộ nhất.”
“Tuổi tác không xứng, thân phận không xứng, tính tình không xứng… Không có cái gì xứng đôi hết.”
Không có cái gì xứng đôi. Người đàn ông ta thích mười một năm lại chính miệng nói ta không xứng đôi với hắn tí nào.”
Ta nói: “Chỉ cần ngươi tình ta nguyện, không có gì là xứng hay không xứng cả.”
Sắc mặt của hắn lạnh lại: “Bệ hạ lại ồn ào, thần cũng chỉ có thể phế đi ngài thôi!”
Hắn lại lấy cái này ra để uy hiếp ta.
Lần đầu tiên trong lòng ta cảm thấy không thoải mái.
“Được rồi, lúc nãy ta nói bừa.” Ta chỉ có thể tạm lui một bước, “Thầy, đừng nóng giận, trẫm chỉ đùa thôi.”
Hắn nhấc tay lên, nhìn xuống ta, “Giữa thần với bệ hạ có một số việc không nên nói chuyện nhiều, đề tài hôm nay sau này không nên nói nữa.”
Nói xong hắn tránh khỏi tay ta, phất tay áo bỏ đi, đi tới cửa lại bổ sung thêm một câu: “Bệ hạ còn quá nhỏ, thần là nghĩ cho xã tắc đại Sở.”
Ta tức giận đến nghiến răng, ta không chê ngươi già mà ngươi còn chê ta nhỏ?
Lúc sau, ta lại cùng hắn ở chung giống như lúc trước. Ta không bao giờ nhắc đến chuyện thích hắn nữa, hắn cũng như thể chưa từng biết đến tâm ý của ta.
Chỉ là, khi hai người ở chung, hắn kéo xa khoảng cách với ta, đừng nói ôm ta, tay cũng sẽ không trực tiếp chạm vào.
Ở trong mắt hắn, ta không là một đứa trẻ nữa, mà là một nữ nhân, một nữ nhân nguy hiểm, có khả năng đưa hắn vào tình kiếp.
Ta cũng dần dần nhận thức được, Tĩnh Côn này, làm thầy ôn nhu bao nhiêu, thì làm Nhiếp Chính Vương lạnh nhạt bấy nhiêu.
Rồi sau đó rất nhiều năm, sau khi đã xảy ra vài chuyện, ta mới hiểu được, hắn đâu chỉ có lạnh nhạt, mà là cay nghiệt.
Năm nữ để 17 tuổi, hậu cung không có hoàng phu, triều thần bắt đầu sốt ruột, cầu xin Nhiếp Chính Vương nghĩ ra cách. Thần sắc của Nhiếp Chính Vương khó đoán, khoanh tay không nói gì.
Nửa tháng sau, Nhiếp Chính Vương nghênh thú Vương phi, ngày hôm đó lụa đỏ đầy trời, cả thành chúc mừng, quần thần đều tới, chỉ có nữ đế không tới.
Ba ngày sau, ngoài dự kiến của mọi người, nữ đế đột nhiên hạ chỉ, sách phong thế tử An Bình Vương là Hoằng Dư làm hoàng phu.
Đêm đại hôn, nữ đế bị say rượu phát điên, thiếu chút nữa thiêu hủy toàn bộ tẩm cung. Quan tư lễ không biết làm thế nào, đành phải mời Nhiếp Chính Vương cứu tràng. Mọi người đều biết chỉ có Nhiếp Chính Vương mới chấn chỉnh được vị nữ đế điêu ngoa này. Cuối cùng lại không thể mời được Nhiếp Chính Vương đến, bởi vì hắn ở trong phủ của mình cũng uống đến say mèm.
Năm ta 18 tuổi, ăn vạ trên giường không muốn vào triều sớm. Hoàng phu Hoằng Dư quỳ gối ở bên long sàng (4), khuyên can hết lần này tới lần khác.
Ta bực bội che lỗ tai lại, lẩm bẩm tự hỏi: “Vì sao Nhiếp Chính Vương không tới gọi trẫm ra ngoài?”
Mới nhớ ra, đã lâu lắm rồi hắn không vào tẩm cung của ta nữa.
Ta cùng hắn thậm chí đã rất lâu rồi đều không ở cùng một chỗ.
Không biết từ khi nào, xa cách giống như người xa lạ.
Năm ta mười chín tuổi, đã tới tuổi tự mình chấp chính.
Quân quốc chính sách quan trọng vẫn do Nhiếp Chính Viên nắm giữ, triều dã trên dưới đều là người của hắn, không ai dám đề đến việc để hoàng đế tự mình chấp chính, ta đành phải tự mình nói với Nhiếp Chính Vương.
“Thật ra, thế này, ngươi xem xem, kỳ thật… trẫm cũng đã mười tám tuổi rồi, có phải nên tự mình chấp chính không?”
Tĩnh Côn nhìn tấu chương, đôi mắt không nâng lên chút nào, nhẹ nhàng bâng quơ nói:
“Năng lực trị quốc của bệ hạ còn kém một chút, cần rèn luyện thêm mấy năm nữa.”
Ta giận quá không nhịn nổi: “Không để trẫm tự mình chấp chính, trẫm rèn luyện cái con khỉ à?”
Tĩnh Côn hớp nhẹ một hớp trà, khẽ nâng lên mắt phượng, đạm mạc liếc nhìn ta một cái: “Bệ hạ có thần là được!”
Có ngươi sao? Có ngươi thêm một ngày, thêm một ngày trẫm làm con rối.
Trong lòng ta mắng, trên mặt lại đầy ý cười: “A, đúng rồi, có Nhiếp Chính Vương là đủ rồi.”
Ngươi không muốn ta làm hoàng phu, không muốn ta, bởi vì ngươi chỉ muốn quyền thế.
Năm ta hai mươi tuổi, coi trọng một đào kép.
Ta đem hắn về cung, buổi tối đều nghe hắn hát xướng: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu…”
Tiếng ca lả lướt bị gió thổi qua tường cung, thổi vào Nhiếp Chính Vương phủ, thổi tới trong tai Nhiếp Chính Vương.
Hắn xách theo kiếm, đá văng cửa lớn tẩm điện của ta, một nhát kiếm thọc xuyên lồng ngực của đào kép.
Ta tức giận đến mức cả người run rẩy, nhào lên liều mạng với Tĩnh Côn, một tay hắn bóp cổ ta, nhàn nhạt nói: “Bệ hạ đi ngủ sớm một chút, nếu không muốn bị phế bỏ.”
Hán buông ta ra, khinh thường mà liếc mắt ta một cái, bào phục màu đen rung lên, thong thả ung dung rời đi.
Ta ở lại, ngồi trong vũng máu của đào kép, ẩn nhẫn khóc thút thít.
Năm ta 21 tuổi, quốc khố thiếu tiền, ta nghĩ mọi cách kiếm tiền, liền để ý đến phía khu mỏ.
Mỏ muối và quặng sắt là hai loại quặng có thể đem lại nhiều tiền nhất, những khu mỏ đó đều từ các trấn phiên vương kinh doanh, ngoại trừ phải nộp thuế mỗi năm cho triều đình, thất cả tiền thu được đều thuộc về sở hữu của bọn họ.
Trước mắt, các mỏ muối và quặng sắt thuộc Đại Sở, đặc biệt là quặng sắt lớn nhất ở huyện Tĩnh An là thuộc về đất phong của Nhiếp Chính Vương Tĩnh Côn.
Vì thế, Tĩnh Côn nuôi hai mươi vạn binh mã khỏe mạnh. Tiếng là để bảo vệ triều đình, nhưng kỳ thật là để uy hiếp ta.
Ta tính toán, nếu có thể đem những quặng muối và quặng sắt này thu về triều đình, chỉ cần một năm là quốc khố sẽ tràn đầy, ta cũng không cần phải tăng thuế nữa.
Ta nói với Tĩnh Côn chuyện này.
Hắn quyết đoán từ chối, một tấc đất cũng không nhường nhịn.
Rốt cuộc mỗi phân mỗi tấc đều liên quan đến quyền lực.
Trên mặt ta cười cười: “Được rồi, coi như trẫm chưa nhắc đến.”
Bàn tay ta ở phía sau siết chặt thành nắm đấm.
Nhận xét Box