Ta Muốn Phế Nhiếp Chính Vương - Chapter 01

Ta Muốn Phế Nhiếp Chính Vương - Chapter 01

 Năm ta năm tuổi, với thân phận Hoàng Thái Nữ, kế thừa ngôi vị hoàng đế của Đại Sở.

Ngày đăng cơ, Nhiếp Chính Vương Tĩnh Côn lúc đó mười ba tuổi nắm tay của ta, từng bước dẫn ta lên ngai vàng ở điện Kim Loan.

Ở phía dưới, quần thần đều làm đại lễ: quỳ xuống, dập đầu, lại quỳ, lại dập đầu… hết lần này đến lần khác, mãi mà không hết.

Ta không kiên nhẫn được, kéo kéo vạt áo của Tĩnh Côn, thì thầm: “Tĩnh Côn ca ca, ta muốn đi tiểu!”

Tĩnh Côn lạnh lùng nói: “Nhịn đi! Bằng không ta phế ngươi!”

“...”

Năm ta 6 tuổi, nằm ăn vạ trên giường không muốn lên triều sớm.

Tĩnh Côn xông vào tẩm cung, xốc chăn của ta lên, xách cánh tay ta, đặt ta lên vai vác giống như là vác con lợn con, vác ta ra khỏi tẩm cung.

Ta vừa đấm vừa đá, “Buông trẫm ra! Trẫm muốn đi tiểu!”

“Bệ hạ ở ngôi cửu ngũ, tay cầm quyền to, muốn đi tiểu thì đi tiểu, không cần báo cáo với thần!”

“Không nhịn được, muốn đi tiểu!” Ta kêu ầm ĩ, “Thật sự muốn đi tiểu muốn đi tiểu!”

“Không cần cảm ơn!”

Nhưng mà Tĩnh Côn mới đi được vài bước, đột nhiên dừng lại.

Hắn ném ta xuống đất, nhìn lại vạt áo trước của mình, ướt một mảng lớn.

Hắn đằng đằng sát khí mà chỉ vào ta: “Bổn vương muốn phế ngươi!”

Năm ta bảy tuổi, Tĩnh Côn bắt đầu dạy ta đọc sách.

Thiếu niên lang mười lăm tuổi, thanh tú nhẹ nhàng, áo rộng màu trắng, tay cầm quyển sách, giọng nói trong veo, nhìn thật thèm.

Hắn buông quyển sách, dùng khăn tay lau nước miếng trên khóe miệng của ta: “Bệ hạ, vừa rồi thần đọc bài khóa, ngài nghe có hiểu không?”

Ta nhìn hắn, hi hi hi cười ngây ngô.

Tĩnh Côn quay lưng lại, ta nghe thấy hắn lầm bầm: “Tám phần là đồ ngốc, không bằng nhân lúc còn sớm phế bỏ…”

Năm ta tám tuổi, thổ lộ với Tĩnh Côn

Hắn rất vui, cười đến mức đôi mắt sáng cũng nheo lại, vuốt đầu ta nói: “Bệ hạ, bệ hạ đọc thuộc thơ rất giỏi.”

Rồi lại xoay người, lầm bầm: “Xem ra không phải là đồ ngốc, đầu tiên cứ giữ lại không phế!”

Ta thổ lộ với hắn là: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu…” (1)

Ý tứ ta muốn biểu đạt rất rõ ràng đó, lão già kia, ta thích ngươi, ta thích ngươi, ta là yểu điệu thục nữ, là đồ ăn của ngươi đó, mau tới ăn ta đi!

Cũng không biết hắn có hiểu không! Haizzz

Năm ta chín tuổi, lại thổ lộ với Tĩnh Côn.

Bị đánh.

Hắn dùng thước gõ vào lòng bàn tay ta, uy nghiêm lại tàn nhẫn: “Thần dạy bệ hạ hai năm, đọc thuộc một bài thơ, lại chỉ đọc thuộc một bài thơ! Là thần thất trách! Thần thất trách!”

Ta muốn nói, rõ ràng là ngươi thất trách, vậy thì vì sao ngươi lại đánh vào tay trẫm, ngươi phải đánh bản thân mình mới đúng.

Cái mà hắn nói, ta chỉ đọc thuộc một bài thơ, là bài thơ mấy năm trước ta đã đọc cho hắn nghe: “Quan thư”

“Cầu chi bất đắc, Ngộ mỵ tư bặc, Du tai, du tai! Triển chuyển phản trắc” (2)

Bài thơ này đã bị ta đọc thuộc lòng như cháo chảy.

Haizz, hắn vẫn là nghe mà không hiểu lòng ta.

Ta hoài nghi hắn là đồ ngốc.

Tĩnh Côn muốn phế bỏ ta.

“Hai năm trời, bệ hạ chỉ biết đọc một bài “Quan thư”, 300 bài thơ Đường, một bài cũng không biết, một bài cũng không biết! Người ngốc như vậy, làm hoàng đế chính là làm mất mặt Đại Sở, bổn vương muốn phế bỏ ngươi!”

Ta kéo tay áo của hắn, khóc sướt mướt đọc thuộc không thiếu chữ nào bài thơ “Đường đi khó” của Lý Bạch, “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị, còn tặng thêm hắn bài “Xuất sư biểu” của Gia Cát Lượng.

Tĩnh Côn nghe xong thì ngạc nhiên, khói mù đầy mặt cũng tan đi, cuối cùng lộ ra vẻ tươi cười, ôm ta lại, an ủi:

“Bệ hạ thông tuệ hơn người, vậy thì không phế!”

Đầu của ta mới chỉ cao tới eo lưng của hắn, đầu ta chôn ở bụng hắn, tay ôm chặt mông hắn! Lúc này bao nhiêu công soi đèn đốt đuốc ban đêm đều cảm thấy đáng giá (3)

Năm ta mười tuổi, Tĩnh Côn muốn từ chức Nhiếp Chính Vương

Hắn muốn cưới vợ thành hôn

Ta quỳ xuống trước mặt hắn.

Khiến cho hắn sợ tới mức cũng quỳ xuống trước mặt ta.

“Bệ hạ làm gì thế? Dưới đầu gối của bệ hạ có hoàng kim, chỉ có thể quỳ thiên địa, lạy cha mẹ…”

“Thầy!” - Ta che miệng hắn, tha tha thiết thiết mà nói:

“Một ngày làm thầy cả đời làm cha!:

“Trẫm trời sinh chỉ biết mẫu thân, không biết phụ thân! Ta quỳ trước mặt ngươi có gì là không thể?”

Nếu mẫu hoàng của ta còn trên đời, nghe được logic này của ta, chắc chắn là sẽ một chân đá ta xuống hầm cầu.

Tĩnh Côn che miệng ta lại: “Những lời nói như thế này, về sau đừng bao giờ nói nữa!”

“Vậy thầy đáp ứng với ta, tiếp tục dạy ta đọc sách học thuộc thơ được không?”

Hắn vẫn do dự như cũ.

Ta khẳng khái giải thích: “Ba năm qua, lời nói và việc làm của thầy đều là mẫu mực, khiến cho ta hiểu đạo lý làm người; ba năm qua, lão sư tận tình khuyên bảo, khiến cho ta học được đầy bụng thi thư; ba năm qua, lão sư chuyên nghiệp phấn đấu, toàn tâm toàn ý bồi dưỡng đế vương cho Đại Sở… Thầy, về sau ta là loại Đế vương nào, Đại Sở chính là nhân gian đó. Tương lai của ta, tương lại của Đại Sở, đều phụ thuộc vào ngươi!”

Nói xong một đoạn dài này, ta dừng lại để thở lấy sức, thiếu chút nữa thì nghẹn chết.

Sau đó tiếp tục nói: “Quan trọng nhất là, nếu không có ngươi thì không ai dám phế ta!”

Biểu tình của Tĩnh Côn đột nhiên nghiêm túc lên, hắn cảm thấy gánh nặng trên vai quá nặng. Hắn quyết định lưu lại, làm uy hiếp bên người ta, làm ta có nỗi sợ sẽ bị phế bỏ bất cứ lúc nào, chỉ như vậy ta mới có thể nơm nớp lo sợ, giống như đi trên băng mỏng mà trở thành một hoàng đế tốt.

Mà ta để ý chính là, hô hô ha ha, ta đã thành công phá hỏng hôn sự của hắn.

Lão già, sớm hay muộn ngươi cũng là người của trẫm, chạy không thoát đâu!

Từ đó về sau, ta đọc sách càng điên cuồng. Rốt cuộc cũng làm chậm trễ hôn sự của người ta, phải chăm chỉ đọc sách để bồi thường hắn!

Năm ta mười tuổi, vì đọc sách quá nhiều nên đôi mắt xảy ra vấn đề, nhìn thấy mọi thứ chỉ mơ hồ, khi đi đường còn vấp vào cục đá, bị ngã.

Tĩnh Côn bế ta lên: “Về sau không cần đọc sách chăm chỉ quá như vậy, đôi mắt hỏng rồi, thần chỉ có thể phế người thôi!”

Lúc này, đầu ta đã vùi vào ngực hắn, đôi tay thì ôm lấy eo hắn.

Chậc, hạnh phúc muốn thổi bong bóng.

Nhiếp Chính Vương văn võ song toàn cảm thấy đế vương cũng nên phải văn võ song toàn, cho nên hắn bắt đầu dạy ta cưỡi ngựa.

Hắn còn đang hướng dẫn cho ta cách cưỡi ngựa, ta đã một roi quất xuống, con ngựa bị đau tức khắc nổi điên chạy đi.

Ở phía trước ta vui vẻ rong ruổi, ở phía sau Tĩnh Côn liều mạng đuổi theo.

Cuối cùng, hắn bắt được ta, lại phát hiện bị lạc đường ở trên cánh đồng hoang vu.

Đang là giữa mùa hè, lại gần trưa, mặt trời nóng rát nướng chín hai người chúng ta, chỉ cần thêm chút gia vị là ăn được rồi.

“Chúng ta có thể bị chết khát ở nơi này không?” Ta liếm liếm đôi môi khô khốc, nói với Tĩnh Côn: “Ái khanh, nếu ngươi khát không chịu được, Trẫm sẽ đi tiểu cho ngươi uống!”

Tĩnh Côn ghê tởm mà cảm ơn: “Vậy… thần cũng có thể đi tiểu cho bệ hạ uống.”

“Cảm ơn, trẫm không khát.”



Danh Sách Chương

Nhận xét Box