1
Cố Minh mở cửa, vừa đi tới vài bước, phía sau hắn có một khuôn mặt non nớt, cẩn thận dò xét đi vào.
"Mẹ, con vừa được ba nhận nuôi, con tên là Niệm Y."
"Cảm ơn ba mẹ đã cho con một chỗ ăn ngủ."
Không ngờ tôi lại trọng sinh trở về lúc này.
Cố Minh cũng có chút khẩn trương: "Bà xã, đứa nhỏ này có duyên với anh..."
Tôi nhìn thoáng qua khuôn mặt có ba phần tương tự Cố Minh, trong lòng không nhịn được cười khẩy.
Không có duyên cũng không được làm con riêng.
Nhưng bề ngoài tôi bình tĩnh nói: "Ồ, vào đi."
Cố Minh thở phào nhẹ nhõm, nắm tay con nhỏ dẫn nó ngồi xuống.
Ngay cả mẹ chồng ngày thường lười đến mức hận không thể ăn cơm ở trên giường cũng đích thân gọt hoa quả.
"Đứa nhỏ Niệm Y này vừa nhìn đã thông minh hiểu chuyện, có thể nhận nuôi nó là may mắn của nhà chúng ta."
Cố Minh phụ họa theo, cười đùa cợt nhả với tôi.
"Đúng vậy, bà xã, không phải em vẫn luôn nói muốn nhận nuôi một đứa con sao, Niệm Y là do anh đã chọn lựa kỹ càng ở cô nhi viện, nhất định sẽ không khiến em thất vọng!"
Hai người thân thiết nắm tay con nhỏ, hỏi han ân cần.
Thật là một cảnh tượng ấm áp, ngược lại có vẻ tôi và con gái vẻ mặt mờ mịt bên cạnh giống như là người ngoài chen chân vào gia đình bọn họ.
"Bà xã, Niệm Y rất đáng thương, ở cô nhi viện ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bằng không nhường phòng của Tô Tô cho con bé nhé?"
Giống như kiếp trước, da mặt Cố Minh dày đến long trời lở đất.
Công khai đem con gái riêng của mình mang về nhà, còn tự cho là thông minh thay con nhỏ cố gắng chia tài nguyên của con gái tôi.
Con gái tôi quá tốt bụng và đồng ý không chút do dự.
"Được mẹ ơi, trông cô ấy rất đáng thương, con ở đâu cũng được ạ."
Tôi phản đối.
"Không được, hiện tại Tô Tô đang chuẩn bị thi cấp ba, đột nhiên thay đổi hoàn cảnh có thể sẽ không thích ứng được."
"Thế này đi, bảo mẫu vừa bị sa thải cách đây không lâu, nên để nó ở trong phòng của bảo mẫu, sạch sẽ không cần dọn dẹp đâu."
Mẹ chồng sốt ruột liếc nhìn tôi.
"Mạnh Vãn, con đừng hẹp hòi như vậy, biệt thự lớn như vậy, lại không thể nhường một phòng cho đứa nhỏ đáng thương này sao?"
"Một đứa trẻ như vậy sao có thể sống trong một căn phòng nhỏ như vậy?”
Tôi khẽ mỉm cười, rất là đồng ý gật đầu.
"Đúng vậy, sao nó có thể chịu khổ được."
"Vậy thế này đi, nếu bà đã thương nó, bà cũng không phải trẻ con, da dày thịt béo, bà ở phòng bảo mẫu đi."
Dứt lời, nháy mắt cả phòng khách đều im lặng.
Mẹ chồng đỏ bừng mặt: "Mạnh Vãn, con nói cái gì vậy? Dù sao mẹ cũng là trưởng bối của con!"
"Nhiều năm như vậy, mọi việc ta đều vì muốn tốt cho vợ chồng son các con, bây giờ ta già rồi, không còn giá trị lợi dụng, con cũng không thể đối với ta như vậy!"
Trưởng bối?
Bà ta là trưởng lão gì vậy?
Bà ta giúp con trai mình đón con gái riêng vào nhà, khắp nơi chĩa vào ép buộc con gái ruột của tôi, cho đến khi Tô Tô bị trầm cảm nhảy từ một tòa nhà cao tầng xuống...
Bà ta không xứng với hai chữ "trưởng bối".
Tôi liếc nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng, trầm giọng nói: "Hoặc là con nhỏ ở, hoặc là bà ở, nơi này là nhà của tôi, căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi, nếu bà không muốn thì con trai bà có thể mua căn nhà khác cho mấy người ở."
Cố Minh làm gì có tiền mua nhà chứ.
Nhiều năm như vậy, anh ta vẫn luôn giữ chức vụ nhàn hạ ở công ty tôi, lãnh lương mấy nghìn tệ một tháng, làm một kẻ ăn không ngồi rồi được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Đừng nói là mua nhà, để anh ta mua cho mình một bộ quần áo ra hồn cũng là một vấn đề.
Không hề khoa trương khi nói, bọn họ ăn, uống, mặc trên người đều do tôi mua.
Tôi nói không chút lưu tình, cả người mẹ chồng sững sờ tại chỗ.
Cố Minh cũng không thể tin nhìn tôi chằm chằm, "Bà xã, em làm sao vậy? Có phải anh mang Niệm Y về nên em không vui không?"
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Hình như mấy người cũng chưa từng hỏi ý kiến tôi đã trực tiếp mang người về, tôi có vui hay không quan trọng sao?"
Cố Minh lộ vẻ xấu hổ.
"Bà xã, anh nghĩ em lương thiện, con gái một mình cũng cô đơn nên vốn muốn tạo cho em một niềm vui bất ngờ."
"Niềm vui bất ngờ?"
Tôi cười lạnh một tiếng: "Quả thật rất vui mừng, đột nhiên có thêm một đứa con gái không rõ ràng, ai biết cha mẹ ruột của nó là ai chứ?"
"Nhỡ đâu ba nó là một tên cầm thú cặn bã, mẹ nó là gái ở khu đèn đỏ, hậu hoạn vô cùng, điều đó thật đáng sợ."
Sắc mặt Cố Minh có chút khó coi, nhưng anh ta vẫn cố nặn ra nụ cười.
"Sao có thể chứ, em xem đứa nhỏ này thoải mái đứng đắn, vừa nhìn chính là đứa bé trong sạch, đoán chừng có số phận không tốt, chúng ta nhận nó cũng là tích đức cho mình."
Tôi cười khẩy nói: "Cả đời tôi chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm, không cần cố tích đức, chẳng lẽ anh đã làm chuyện gì táng tận lương tâm? Cho nên anh nóng lòng muốn giữ nó lại?"
Cả người Cố Minh cứng đờ, nụ cười càng khô quắt.
"Anh... Bà xã, em nói thế là có ý gì? Anh là người thế nào không lẽ em còn không biết sao, nhiều năm như vậy anh đã làm chuyện gì trái với lương tâm?"
Là chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm.
Bởi vì, khi anh ta làm những chuyện xấu xa vô cùng kia căn bản không hề cảm thấy có lỗi chút nào, và chắc chắn anh ta cũng không có cảm giác có lỗi với tôi.
Khóe miệng tôi cong lên.
"Đùa thôi, giữ nó lại cũng không phải là không thể."
Nếu không giữ Cố Niệm Y lại, làm sao tôi có thể báo thù cho tôi và con gái đây?
"Có điều tạm thời tôi không có ý định nhận nuôi một đứa trẻ nào cả, thế này đi, mỗi tháng không phải anh cũng có tiền lương sao, anh liền cầm tiền của mình nuôi nó đi, phòng trong nhà, nhiều nhất tôi chỉ có thể cho mấy người một phòng bảo mẫu."
Trong mắt Cố Minh hiện lên vẻ thất vọng, nhưng nhanh chóng gật đầu.
"Anh biết bà xã là người tốt bụng, sẽ không thấy chec mà không cứu."
Đoán chừng bọn họ đang mơ đẹp dùng tiền của tôi nuôi con riêng, cuối cùng ép chec con gái tôi, lái xe đâm chec tôi, sau đó lấy đi tài sản của tôi.
Để Cố Niệm Y ở lại là bước đầu tiên trong kế hoạch của họ.
Đây cũng là bước đầu tiên để trả thù của tôi.
Nhận xét Box