Ta giật khoé môi, gọi một tiếng: “Đại lang quân.”
Nhắc đến Ôn gia, người ta không thân thuộc nhất chính là hắn, ta có thể gọi nhị huynh tam huynh, lại không hiểu sao không gọi ra được tiếng trưởng huynh kia.
“Sao? Hôm nay mới nhớ tới nhà à?” Hắn cắn chặt quai hàm, trong lời nói đầy gai góc.
“Phải, đã là nương gia, ta muốn về lúc nào mà không được?” Ta không mềm không cứng trả lời một câu, ta vừa mới bước vào cửa, còn chưa chọc gì hắn, sao lại nổi giận với ta chứ?
“Xem ra gả cho người ta cũng đủ lông đủ cánh rồi, còn dám cãi ngược lại, phu quân Cẩu Đản của ngươi đâu?”
“Trong nhà chỉ có ta và hắn, nếu đến hết thì ai ở nhà trông hài tử?”
Hắn nhíu mày, trông có vẻ rất mệt mỏi. Thật ra ta không muốn cãi nhau với hắn nhất, nhưng hai chữ trung bộc trong đầu kia tựa như ma chú, luôn có thể phá hủy sức nhẫn nại của ta trong nháy mắt.
“Ngươi sống có tốt không? Sao lại đen, gầy đi rồi?” Cuối cùng hắn cũng hoà hảo hỏi một câu.
Ta gật đầu, trừ việc không có hắn, chỗ nào cũng tốt.
“Còn huynh thì sao? Có tốt không?”
“Như ngươi thấy đấy, bây giờ ta là hộ bộ thượng thư, có cái gì mà không tốt?”
Cũng đúng, những thứ hắn làm bây giờ đều là những thứ hắn muốn làm, không ai có thể ép buộc hắn nữa, còn có cái gì mà không tốt?
“Ta tới hậu viện gặp cha nương!” Ta đã là đại cô nãi nãi của Ôn gia, tiếp tục gọi a thúc a thẩm thì không phải là người ngoài sao?
“Đi đi!”
Ta xoay người vào cửa, một đám gia đinh đi theo ta như áp giải phạm nhân, sợ ta chạy, ta tới cũng đã tới rồi, còn có thể chạy đi đâu?
“Bảo Ngân! Con của ta, đồ nghiệp chướng trời đ.ánh, còn không mau lại đây để vi nương nhìn một chút?”
Tóc a nương đã bạc hơn, người vẫn gầy gò, năm nay bà ấy cũng chỉ mới năm mươi, nhưng đã trở thành dáng vẻ của một lão thái thái hiền từ.
Bà ấy mặc một chiếc váy màu đen, trên vai khoác một chiếc áo choàng cùng màu với lông cáo trắng, viên hồng ngọc trên trán có kích thước bằng một quả trứng chim bồ câu.
Ta chạy tới quỳ gối trước mặt lão thái thái, không dám ngẩng đầu, không dám hé răng, mặc cho bà ấy dùng nắm đ.ấm đ.ấm nhẹ vào vai ta.
Năm tháng khủng khiếp như thế nào? Ở bên nhau lâu ngày, mặc dù không cùng huyết thống, cũng có thể sinh ra tình thân, đây còn không phải là a nương của ta sao? Đối với một nữ nhi xa nhà hai năm không có tin tức, việc bị đ.ánh mắng là điều hiển nhiên.
“Đồ nghiệp chướng này, thật sự muốn ta và cha con lo lắng đến c.hết sao?”
“A nương, con sai rồi, sau này cũng không dám nữa, người cứ đ.ánh con đi, đ.ánh đến khi nào hài lòng mới thôi.” Ta nắm tay bà ấy, đặt nó lên ngực mình, rơi nước mắt nhìn bà ấy.
Bà ấy ôm ta vào lòng, nước mắt giàn giụa.
“Nghiệp chướng! Rõ ràng là muốn bức c.hết ta và cha con, trưởng huynh con phái người tới Biện Kinh đón con, người ta nói con đã về quê, lại tìm đến quê, con cũng chưa từng về đó, đã tìm hết những nơi có thể tìm, lại không thấy bóng dáng của con, chúng ta đều cho rằng con đã c.hết ở bên ngoài, ai ngờ đồ nghiệp chướng này còn biết về nhà.”
Hóa ra hắn đã từng tìm ta? Vậy vì sao vừa rồi còn nghiêm túc hỏi ta cái gì mà phu quân Cẩu Đản chứ?
“Chẳng lẽ a nương không biết con cầm tinh con khỉ sao? Làm sao có thể dễ dàng c.hết như vậy được? A nương đừng tức giận, đừng vì con khỉ lưu manh như con mà làm hỏng thân thể.”
Ta đứng dậy ôm a nương lắc lắc một trận.
“Con là gấu chó rung cây à? Còn không mau buông ra? Nếu không cái thân già này sẽ bị con lắc nát mất.”
Ta không lắc nữa, đặt cằm lên vai bà ấy.
“A nương, người không biết con nhớ mọi người đến mức nào đâu.” Nhưng ta luôn có một lý do để không thể về nhà, bởi vì ta vẫn không thể thuyết phục bản thân mình hết hy vọng, không có can đảm để đối mặt.
“Đã nhớ chúng ta thì sao bây giờ mới về nhà? Con xem, con đã gầy đến mức này rồi. Cằm nhọn đến mức có thể đ.âm c.hết người, hiện giờ về nhà, a nương tất nhiên sẽ nuôi con trắng trẻo mập mạp.” A nương vỗ lưng ta, vừa ấm áp vừa an tâm.
“Trời lạnh quá, vào phòng thôi! Con không đi nữa, ngày tháng sau này còn dài, a nương muốn nuôi con như thế nào liền nuôi như thế đó là được.”
Ta đỡ a nương vào phòng, cởi áo choàng để lên giường đất*, trong phòng còn đốt than, một luồng hơi nóng phả vào mặt.
*(Nguyên văn: 炕) Là một bệ sưởi truyền thống, dài từ 2 mét trở lên, được sử dụng để sinh hoạt, làm việc, giải trí và ngủ ở miền bắc Trung Quốc, nơi có khí hậu lạnh giá vào mùa đông.
Có tỳ nữ tiếp nhận áo choàng của ta, a nương kéo ta lên giường, ta thấy một nương tử khác đứng thẳng, tuổi tác nhỏ hơn ta một chút, mặt dài, mắt hình hạt nhân, da hơi đen, đôi môi hình thoi nhỏ, nàng búi tóc phu nhân.
Nhìn cách ăn mặc, tất nhiên là chủ tử trong nhà, ta không biết thân phận của nàng, không dám tùy tiện chào hỏi.
“Nàng là Tuệ Nương, nương tử của nhị lang, mới thành thân năm ngoái.”
Ta vội vàng cúi người hành lễ, gọi một tiếng nhị tẩu, nàng vội đưa tay đỡ ta.
“Cô nãi nãi trở về nương gia chính là khách quý nhất, cần gì phải đa lễ? Ngồi xuống đi! Người trong nhà vẫn luôn nhớ muội, không ngờ hôm nay lại trở về, ta đã sai người tới Hoài vương phủ đón Bảo Châu, nếu nàng không vào trong cung, có lẽ cùng lắm là hai khắc sau nàng sẽ đến, tới khi nàng gặp muội, không biết lại quấy nhiễu như thế nào, muội hãy tích kiệm sức lực để dỗ dành nàng đi!”
Nhị tẩu nói xong liền nở nụ cười, vừa nhìn đã biết là một người thẳng thắn, cư xử lễ độ, gia giáo hẳn là rất tốt. Tính tình nhị huynh chậm chạp, nên cưới một người thẳng thắn dứt khoát như vậy.
“Bảo Châu làm vương phi rồi sao?” Ta liền không từ chối, đi theo lên giường, kéo nhị tẩu cùng ngồi xuống.
“Nó cũng là người không để cho người ta bớt lo, tới khi trong nhà biết được, nó đã có thai, trưởng huynh con trói Hoài vương đưa vào cung, tuổi của hắn chỉ thua nhị huynh con có hai tháng, thánh nhân cầm roi q.uất hắn một trận, hắn quỳ trên điện ba ngày, thánh nhân không đành lòng, mời trưởng huynh con tiến cung, thương nghị định hôn sự. Con không cần lo lắng cho nó, hiện giờ trong bụng nó đang có một hài tử, ai có thể làm gì được?”
A nương buông lời ghét bỏ, nhưng nghe có vẻ giống khoe khoang hơn, Bảo Châu gả tới chỗ tốt như vậy, thật làm cho người ta vui mừng.
“Đâu phải bởi vì nàng có hài tử mới như vậy? Hoài vương đối xử với nàng thật sự là như châu như bảo, nhìn nàng như nhìn bảo bối. Hoài vương vốn trấn thủ Liêu Bắc, mắt thấy nàng sắp sinh, ngày rời kinh cứ hoãn đi hoãn lại, hôm nay vừa hay, muội trở về, Hoài vương còn muốn mang Bảo Châu đi, sợ là không thể nữa, bởi vì Bảo Châu chưa gả đi đã mang thai trước nên ba huynh trưởng của muội rất không thích hắn, hôm nào cũng xúi Bảo Châu đuổi vương gia đi, hôm nay sợ là không thể đi nữa, xem ra biên cảnh Liêu Bắc sắp đổi tướng quân rồi.” Nhị tẩu nói.
Ta đặt cái tên Bảo Châu này cho nàng, chính là để sau này nàng có thể gả cho người đối xử với nàng như vậy, người đó thật sự đối xử với nàng rất rốt, vậy là đủ rồi.
“Huynh trưởng con từng này tuổi rồi mà cũng không hiểu chuyện, vương gia đợi Bảo Châu muốn móc tim móc phổi, tìm đâu ra một lang quân văn võ song toàn như vậy chứ? Bọn chúng còn có cái gì mà không hài lòng?” A nương cười mắng.
Nha hoàn rót trà, bày chút trái cây, a nương liền cầm một cái bánh hoa đào cho ta, lúc ở Biện Kinh ta rất thích ăn, hôm nào cũng phải đến trại Tường Hòa để xếp hàng mua.
“Chắc a nương không biết, họ là đang ghen tị, dù sao cũng đã lớn tuổi, lại càng không muốn cho tiểu muội muội đoạt trước, không chỉ gả đi trước mà còn có thai trước, sao có thể chấp nhận được? A nương, ghen tị khiến người ta trở nên tà ác, người nói xem, có phải hay không?” Ta cắn một miếng bánh hoa đào, vẫn là hương vị ngày xưa, tưởng tượng ra bộ dạng bọn họ làm khó muội phu, xúi giục muội muội, nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
A nương suy nghĩ một lát, cũng nhịn không được mà cười ra tiếng, nhị tẩu cầm khăn che miệng, bả vai không ngừng run rẩy, nha hoàn hầu hạ cũng mím môi cười.
Ba nam nhân lớn tuổi rồi còn tà ác, không chịu để mình thua kém, ghen tị với người bên cạnh, không buồn cười sao?
“Con của ta về rồi sao?”
Ngoài cửa truyền đến giọng nói của cha, ta vội vàng đi xuống, đoan đoan chính chính quỳ trên mặt đất.
“Vâng, nữ nhi bất hiếu Bảo Ngân đã về rồi.”
Cha vào phòng, dáng người vẫn như vậy, nhưng tinh thần thì cực tốt, ông ấy cũng đã để râu, thấy ta quỳ liền đưa tay ra đỡ ta đứng lên.
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi, cha còn tưởng rằng đã đ.ánh mất con, sao lại gầy đi rồi?”
Ta đỡ cha lên giường đất, ông ấy ngồi khoanh chân xuống, bảo ta tới ngồi bên cạnh, ta liền quỳ xuống. Nói sơ qua chuyện hai năm nay của mình, kỳ thật cũng không có gì để nói.
“Đi nhiều nơi như vậy, coi như là nhìn ngắm trời đất bên bên ngoài, hẳn là đã chịu rất nhiều khổ sở, sau này cứ ở nhà an ổn một thời gian, ở bên cạnh ta và a nương con đi!”
Cha xoa đỉnh đầu ta, ta đã là lão cô nương hai mươi lăm tuổi, còn có người yêu thương cưng chiều, ta cũng là người cực kỳ có phúc khí. Không phải sao!
“Vâng, sau này con sẽ không đi xa nữa, ở nhà an nhàn với cha nương.”
“Bánh hoa đào ăn có ngon không? Không phải con thích ăn cái này nhất sao? Ngày nào con cũng xếp hàng đi mua, ăn một lúc bốn năm cái cùng với trà hoa đào.”
“Đang ăn thì ông liền tới, để cho nó ăn miếng bánh uống ngụm trà đã, ở bên ngoài làm sao có thể ăn được món yêu thích thế này?” A nương đưa chén trà cho ta.
Ta liền uống ba ngụm nước trà, a nương lại không cho ta ăn nữa, sợ ta ăn nhiều quá sẽ không ăn được cơm.
Nhị huynh và tam huynh đến, cha không bảo ta xuống hành lễ, họ không có đãi ngộ, nha hoàn mang hai cái ghế vuông đến cho họ ngồi.
Năm ngoái nhị huynh thi trúng thám hoa, hiện giờ đang làm việc ở Hàn Lâm viện, chỉ thích tu sử, cha nói không ép buộc hắn, hắn thích làm gì thì làm cái đó.
Hắn vẫn có dáng vẻ tao nhã kia, người Ôn gia đều ưa nhìn, nhị huynh lại thích cười, cười rộ lên trông rất dịu dàng, nói chuyện không nhanh không chậm, khiến người ta cảm giác như gió xuân.
Tam huynh giống cha hơn, cao lớn, cường tráng hơn, tính tình thật thà, người duy nhất trong Ôn gia không thích đọc sách, bây giờ hắn nhậm chức ở công bộ, bận rộn xây nhà cho thánh nhân, ta rất bội phục hắn.
“Thất vọng về tam huynh chứ? Rốt cuộc chỉ làm thợ hồ.”
Tam huynh sờ gáy, cười rất ngượng ngùng.
“Cái này thì muội không thể gật bừa, tam huynh từng nói thợ hồ có thể kiến tạo ra hoàng cung uy vũ khí phách, thợ hồ có thể xây hoa viên đẹp như tranh vẽ, thứ người khác nghĩ không ra, tam huynh ta lại có thể chế tạo ra, huynh xem, đáng ngưỡng mộ đến nhường nào?”
Ánh mắt tam huynh sáng lên, mím môi nở nụ cười.
Lang quân Ôn gia đều là người xuất chúng, bất kể là làm cái gì cũng đứng đầu, người khác không thể theo kịp.
Một quả cầu di chuyển linh hoạt xuyên qua hai vị huynh trưởng, lên đến giường đất liền nhào vào người ta.
“A tỷ, tỷ là kẻ lừa đảo. Đã nói sau khi tỷ thành thân trở về liền qua đón muội tới Biện Kinh, tỷ gả đi đâu? Tại sao hơn hai năm mới đến?”
Quả cầu này là nữ hài mà ta nuôi lớn, nếu nói nhớ, thì ta nhớ nàng nhất. Không ngờ hôm nay nàng sắp phải làm mẫu thân rồi mà vẫn còn bộ dạng như vậy, ta biết nói thế nào đây? Vốn còn muốn ôm nàng khóc một trận.
Nhưng vừa nhìn thấy thân hình nhỏ bé của nàng, ta lại không nỡ rơi một giọt nước mắt.
Làn da của nữ tử mang thai đều trắng mịn thế này sao? Ngoại trừ bụng, Bảo Châu không có thay đổi nhiều, hiện giờ đã gả cho người ta, nàng vẫn để một búi tóc lớn giống y như đúc búi tóc mà ta thường quấn cho nàng.
Nàng khóc thút thít, giống như làm nũng, đáng yêu muốn c.hết.
“Đều là lỗi của a tỷ, không nên trở về muộn như vậy, nếu có lần sau, a tỷ nhất định sẽ mang muội theo cùng...”
Sắc mặt của nam tử tuấn lãng mặc hắc y càng ngày càng đen, ta biết hắn là ai, tự nhiên không dám nói tiếp, nếu bị xem là bắt cóc vương phi gì đó thì coi như xong, mặc dù cái đầu này của ta không đáng giá, nhưng nó cũng rất quan trọng.
“Nếu a tỷ lại lừa muội thì chính là chó con!”
A tỷ của muội là lợn chứ không phải chó! Ai nói chứng khờ khạo của nàng đã khỏi rồi chứ? Cũng đã hai mươi tuổi rồi, sao lại động một chút liền nói những lời đe doạ tính mạng như vậy? Từ khi nào bánh bao mà ta nuôi lớn lại không hiểu chuyện thế này?
Vất vả lắm mới dỗ được Bảo Châu, thấy vương gia tất nhiên là phải hành lễ, nhưng Bảo Châu gắt gao ôm một cánh tay ta, ánh mắt giống như hai cái đèn lồng nhìn chằm chằm ta, ta làm sao có thể đi xuống được?
“Cùng là người nhà, không cần đa lễ, trưởng tỷ cứ ngồi là được.”
Vương gia mở miệng giải quyết nỗi khó xử của ta. Trưởng tỷ? Ta làm sao dám nhận? Hắn còn cùng tuổi với nhị huynh.
“Kim Hoa, ngươi mang một cái ghế vuông đến cho hắn, để hắn ngồi cùng các huynh trưởng.” Xem ra, ở Ôn gia chúng ta, vương gia tôn quý cũng không có quyền ngồi trên!
Ta thấy những người khác cũng không hành lễ, vương gia còn cực khách khí chào mỗi người một lần, ta sờ Bảo Châu, thuần phu hữu đạo, làm không tệ.
Cả nhà ngồi nói chuyện phiếm, hắn lại đến muộn.
Vương gia gọi hắn, ngay cả nhìn một cái hắn cũng không thèm nhìn, bộ dạng như vậy khiến cho người ta hận không thể đá hắn một cước.
Hắn ngồi xuống, đặt mông ngồi trên mép giường.
“Trưởng huynh, huynh còn không mau xuống? Cha đã nói rồi, giường đất của người và a nương chỉ có muội và a tỷ mới có thể lên, huynh nên ngồi cùng một chỗ với bọn họ.” Bảo Châu nâng cằm nói đạo lý. Ta cắn răng nhịn cười, ngươi vừa mới khiến cho phu quân nhà người ta tức c.hết, xem người ta kìa, chưa tới một khắc liền đòi lại ngay.
Da mặt của hắn rất dày, thản nhiên đứng lên, đôi mắt hoa đào liếc nhìn ta và Bảo Châu một cái, ta cũng ngửa cằm nhìn hắn. Không phải ngươi rất có năng lực sao? Cuối cùng vẫn có thứ mà ta có thể làm được còn ngươi thì không.
Ánh sáng trong mắt hắn chợt loé lên, nở nụ cười.
Vẻ đẹp rung động lòng người trong nụ cười của hắn.
“Ta thật sự quên mất, nhà chúng ta không giống với những nhà khác, cô nãi nãi là đáng giá nhất.” Hắn chậm rãi nói một câu, hỏi nhị tẩu khi nào dọn cơm?
Trời sắp tối, nhanh như vậy mà đã đến giờ cơm rồi?
Cả nhà quây quần cùng nhau ăn cơm, Ôn gia không có quy củ ăn không nói ngủ không tiếng*, hoặc là vốn dĩ cũng có, nhưng sau khi trải qua một hồi sinh tử, quy củ rườm rà dường như không quá quan trọng.
*Khi ăn thì không nói chuyện, khi ngủ thì không gây ồn ào cho người khác.
Các món ăn rất phong phú, ta đã từng ăn qua, nhưng hầu hết người trong số họ chưa bao giờ ăn đến.
Cha vui vẻ, uống liền mấy chén, nhi tử, nữ tế cũng uống cùng. Cha nương ngồi chủ vị, ta ngồi bên cạnh a nương, Bảo Châu ngồi bên cạnh ta, nhị tẩu ngồi bên cạnh Bảo Châu, dù là bàn tròn, cũng không có quy tắc ngồi như vậy, nhưng ai bảo ta và Bảo Châu là cô nãi nãi đáng giá nhất trong nhà chứ?
Mấy người chúng ta tụ tập lại với nhau để nói chuyện, ta kể lại mình đã đi tới nơi đâu làm cái gì một lần nữa.
“Muội cũng muốn đi ngắm biển rộng, đợi muội sinh hạ hài nhi xong, a tỷ dẫn muội đi cùng đi?” Bảo Châu không sợ c.hết hỏi.
Ta liếc mắt nhìn vương gia một cái, không biết là ta chột dạ hay là gì khác, luôn cảm thấy sắc mặt của hắn càng lúc càng tối.
Ta không dám nói nhiều, cầm đũa gắp thức ăn cho nàng.
“A tỷ, muội muốn ăn vằn thắn tỷ làm.” Nàng làm nũng nói.
“Bây giờ sao? Ta sẽ làm cho muội, muốn nhồi nhân gì? Chay hay thịt? Thêm hành lá không...”
“Vương gia, hay là ngươi mang vương phi nhà ngươi về đi? Đại cô cô nãi nãi nhà ta vừa mới về nhà, nàng liền sai bảo, về nhà các ngươi muốn ăn cái gì thì tự làm đi!”
Giọng điệu Ôn Túc rất nghiêm khắc, nhưng ta thấy vương gia lại rất vui vẻ, chỉ có Bảo Châu rưng rưng nước mắt nhìn Ôn Túc, lại đáng thương quay sang nhìn ta.
“Muội không ăn nữa, a tỷ đừng để trưởng huynh đuổi muội đi.” Bộ dạng như thể trở về vương phủ nàng liền bị ngược đãi.
“Đừng khóc, đợi tiêu hết cơm tối, a tỷ sẽ làm cho muội ăn đêm, được không? Hiện giờ muội mang thai, không thể cứ động một chút liền khóc, đợi tới khi muội sinh ra hài nhi, nếu nó cũng động một chút liền khóc, muội nói xem, muội có kiên nhẫn dỗ dành nó hay không? Nếu muội ủy khuất khóc cùng nó, vương gia sẽ dỗ muội hay là dỗ nó? Muội phải cười nhiều, đến lúc đó sẽ sinh ra một hài nhi thích cười, khi muội khóc thì nó có thể cùng vương gia dỗ dành muội.”
Nàng nghiêng đầu suy nghĩ một lát, lau nước mắt, lại ăn trong vui vẻ.
“Nếu nói về việc dỗ dành nó, chỉ có a tỷ nó là có tác dụng nhất.” A nương xoa đầu Bảo Châu.
“A nương, đó là do lời nói của a tỷ con đều có lý nha! Lúc nhỏ a tỷ dỗ con ngủ, khi đó con vừa mới rời xa mọi người, luôn sợ hãi khóc lóc, a tỷ nói nếu muốn khóc thì hãy ngẫm lại hình ảnh ngày thường mọi người cười với con, tự nhiên sẽ nở nụ cười. Con làm theo lời a tỷ nói, thật sự là không sợ nữa, cũng thích cười, con hỏi a tỷ thế này là vì sao? A tỷ nói vì con tất cả những người mà con nhớ tới đều yêu thương con, họ cười với con là hy vọng con hạnh phúc, bởi vì con cũng yêu họ nên con đã học được cách cười.”
Chuyện qua đã lâu, ta cũng sắp quên mất, khi đó ta còn chưa làm thuyền nương, bởi vì có chút sức khoẻ, làm bốc vác ở bến tàu, buổi tối được ông chủ cho phép liền ngủ ở trong kho của bến tàu.
Bảo Châu khi ấy còn nhỏ, lại sợ tối, lúc đó nàng khóc rất nhiều, ta liền dùng những lời này để dỗ dành nàng, lại không nghĩ tới đến hôm nay nàng vẫn còn nhớ rõ.
“Đúng, a tỷ con nói đúng, con nên nghe lời nàng nhiều hơn.” Cha nói.
Không phải ta nói đúng, đây đều là những cái cớ mà ta viện ra, tự tiếp cho bản thân dũng khí khi một mình bước chân trên vùng đất xa lạ trong những năm tháng thiếu niên.
“Bảo Châu của chúng ta bây giờ không cần phải như vậy nữa, người yêu thương muội lúc nào cũng ở bên cạnh muội, hắn có thể bảo vệ muội chu toàn, thắp đèn cho muội trong đêm tối, lúc trời mưa sẽ đưa cho muội một chiếc ô, khi trời lạnh thì khoác thêm áo cho muội, Bảo Châu của chúng ta ở bên cạnh hắn, chỉ cần vui vẻ sống qua ngày là được. Mặc dù mỗi ngày cũng chỉ là những ngày bình thường, nhưng có hắn ở đây, những ngày bình thường đó đều là ngày tốt đẹp.”
Nàng dường như nghe hiểu, quay đầu nhìn thoáng qua vương gia, lại quay đầu lại nhìn ta, hai má đỏ ửng, đẹp đến không gì sánh bằng.
Ta xoa đầu nàng, luôn luôn có một người nào đó muốn đi cùng muội suốt năm tháng dài đằng đẵng, nếu hắn yêu muội, muội chỉ cần yêu lại là được, không cần phải suy nghĩ quá nhiều.
Cơm nước xong xuôi, ta và Bảo Châu đứng dưới mái hiên ngắm tuyết, trước đây ta ở Đông Hải không có tuyết để ngắm.
Cha uống rất nhiều, đã ngủ thiếp đi, a nương liền trông chừng ông ấy, sợ ông ấy không thoải mái.
Nhị tẩu bận rộn nửa ngày lại vào phòng bếp, nói là muốn chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, để lát nữa ta làm vằn thắn.
Những người còn lại cùng chúng ta ngắm tuyết, ta đưa tay ra đón tuyết, Bảo Châu liền học theo ta, tuyết ở lòng bàn tay nàng hóa thành nước, nàng liền mang tới cho vương gia xem.
Dù sao nàng cũng đã trưởng thành, những điều mới lạ làm cho nàng vui vẻ đều có người để chia sẻ, ánh mắt của vương gia nhìn nàng, là rạng rỡ xán lạn không che giấu được vui mừng.
“Sau này các huynh đối xử với vương gia tốt hơn một chút đi!” Ta khẽ nói.
“Tại hắn cưới muội muội bảo bối nhà chúng ta nên mới khó chịu thôi!” Tam huynh nói.
“Nhị huynh cũng cưới khuê nữ bảo bối nhà người ta, huynh ấy tới nhà nhạc phụ cũng có đãi ngộ như vậy sao?”
“So với điều này còn thảm hơn, uống đến ba ngày không xuống được giường, chỉ riêng ca ca ruột của nhị tẩu đã có năm người.” Tam huynh cũng khẽ nói.
Được rồi! Coi như ta chưa nói gì hết!
“Sau này huynh cưới tức phụ, tất nhiên phải tìm một nhà có ít huynh đệ, như vậy mới bớt lo về tính mạng.” Ta nói với tam huynh.
“A muội nói rất có lý, nhưng vì sao muội không nói với trưởng huynh?”
Ta nhìn Ôn Túc đứng cách đó không xa, khoác một chiếc áo choàng đen, cổ áo lông cáo trắng lớn, hắn đứng dưới mái hiên, một hồi phong hoa tuyết nguyệt.
“Tam huynh, huynh xem dáng vẻ của hắn đi, với cả ngẫm lại hắn lợi hại đến nhường nào, ai có thể khi dễ hắn chứ?” Nếu là ta, ta tất nhiên sẽ không nỡ để người khác khi dễ hắn.
“Bảo Ngân, ngươi tới thư phòng với ta một chuyến, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc nói chuyện với ta như vậy, ta không biết hắn muốn nói gì, nhưng vẫn nhắm mắt đi theo.
Lưng hắn thẳng tắp, bả vai rộng lớn, dáng đi thư giãn tùy hứng, nhưng như thế nào cũng đẹp muốn c.hết, chỉ xem bóng lưng, cũng có thể nhìn ra hắn là mỹ nhân.
Thư phòng ở tiền viện, đường cũng không xa, nhưng tới khi chúng ta đến, tóc đã “bạc” hơn phân nửa.
Hôm nay cùng nhau đội tuyết, cũng coi như cùng nhau bạc đầu.
Chỉ đến mức này thôi! Ta chỉ muốn làm đại cô nãi nãi của Ôn gia, Ôn Túc cũng chỉ có thể là trưởng huynh ta, những thứ khác thì quên đi!
Thư phòng rất lớn, bày đầy đủ các loại sách.
Một chiếc bàn gỗ lim, chỉ có một cái ghế, trên bàn ngoài bút mực giấy nghiên ra, còn bày rất nhiều bái thiếp, phỏng chừng thư phòng này ngày thường chỉ có một mình hắn dùng.
Trong thư phòng vốn có một thư đồng hầu hạ, ta vừa vào cửa hắn liền đi ra ngoài, lò sưởi rất nóng, ta cởi áo choàng ôm trên tay, hắn cởi áo choàng, khoác lên giá treo, xem ra sẽ mất nhiều thời gian, ta cũng đem áo choàng khoác lên.
Hắn lật bái thiếp, ta cảm thấy nhàm chán, cầm cuốn du ký trên giá sách, nằm sấp trên bàn lật đọc, bởi vì chỉ có một cái ghế, chỉ có thể đứng mà cúi sấp xuống, kỳ thật ta biết khá ít chữ, đa số toàn dựa vào đoán mò.
“Đã có thể tự mình đọc du ký rồi?”
“Mơ hồ đoán mò thôi, dù sao còn có tranh mà!” Ta nằm sấp cho thoải mái, đặt cuốn sách ra xa, cách rất gần hắn.
Vừa xoay đầu liền có thể nhìn thấy rõ sườn mặt gần như hoàn mỹ của hắn, ta nhìn, nhất thời nhìn đến ngơ ngẩn.
Không ngờ hắn bỗng nhiên quay đầu lại nhìn ta, ta bối rối cúi đầu, lại làm bộ đọc sách.
“Tống Đại Bạn đến Biện Kinh, ta nghe nói quan gia tới truyền lời cho ngươi, ngươi không muốn gả cho ta là vì lời nói của quan gia hay là vì cái khác?”
Hắn nghiêm túc mở miệng, trời dần dần tối sầm, trong thư phòng vẫn chưa từng thắp đèn, đường nét của hắn sắc nét hơn, giọng nói trầm thấp.
“Ta nói không muốn gả cho huynh lúc nào?” Ta nghi ngờ hỏi hắn, từ đầu đến cuối, chưa từng có người nào hỏi ta có muốn cưới hắn hay không.
“Ta cự tuyệt hôn sự của nhà Tống các lão, chính là vì cưới ngươi, nhưng ngươi lại vì không muốn gả cho ta, không tiếc bịa ra một oa oa thân, ngay cả thánh nhân cũng dám lừa gạt, biệt tích liền hai năm, có phải còn muốn đợi ta thành thân mới trở về hay không? Hửm?” Khóe miệng hắn nhếch lên, híp mắt, vừa nguy hiểm vừa doạ người.
“Tại sao huynh muốn cưới ta?” Ta nhìn hắn, cho dù sợ hãi cũng không nhượng bộ, nghe hắn nói, dường như hắn thâm tình đối với ta, không phải ta thì không cưới.
“Là vì báo ân sao? Nhưng ta đã nói rồi, huynh không nợ ta, không cần lấy thân trả.” Ta cắn môi nhìn hắn.
“Ngươi không nguyện ý gả cho ta, lẽ nào là cảm thấy ta bẩn?” Hàng mi dài của hắn rũ xuống, giọng nói dần trầm thấp hơn.
Ta nhất thời không hiểu ý hắn.
Nhận xét Box