Hoán Đổi - Chapter 06

Hoán Đổi - Chapter 06

 Sau đó, linh hồn tôi như bị trói buộc bên cạnh Chu Vi, chỉ có thể xuất hiện bên cạnh Chu Vi.

Tôi chứng kiến biến hóa của cô ấy.

Cô ấy từ một cô gái mềm yếu, nhút nhát liền biến thành người kiên cường có chủ kiến.

Sau khi thi đại học xong, cha mẹ Chu Vi mới bắt đầu xử lý nhà Hứa Khiêm.

Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến không có đi thi đại học.

Bởi vì tôi ngáng chân bọn họ nên thành tích của bọn họ xuống dốc không phanh, họ không chú tâm học tập, thi vào một trường đại học tốt thì xác suất rất thấp.

Vì thế Hứa Khiêm chuẩn bị cho con của ông ta đi du học.

Dù gì thì nhà Hứa Khiêm có rất nhiều tiền.

Cho dù con của ông ta không thi đại học thì cũng có thể ra nước ngoài du học.

Nhưng mà cha của Chu Vi kiểm tra ra chuyện Hứa Khiêm làm giả giấy tờ, có chứng cứ ăn tiền của công ty, đã báo cảnh sát bắt Hứa Khiêm vào nhà tù, tài sản nhà ông ta cũng bị thu hết.

Hứa gia không có tiền, kế hoạch đi du học của Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến không thực hiện được.

Thêm nữa bọn họ không tham gia thi đại học nên bọn họ không thể học đại học.

Gia đình có biến cố lớn, tương lai của bọn họ càng xa vời.

Trong khoảng thời gian ngắn thì anh em họ Hứa cảm thấy khủng hoảng trầm trọng.

Sau đó anh em bọn họ nghe được người làm cho gia đình bọn họ lụi bại là cha mẹ của Chu Vi.

Lúc này bọn họ mới biết được Chu Vi không phải mồ côi, Chu Vi có gia cảnh còn tốt hơn bọn họ.

Khi Chu Vi đi ra ngoài, anh em bọn họ thấy được cô ấy, bọn họ nước mắt nước mũi tèm lem mà xin lỗi Chu Vi, hy vọng Chu Vi có thể tha thứ cho bọn họ, cũng hy vọng Chu Vi có thể nói với cha mẹ cô ấy giơ cao đánh khẽ, cho bọn họ một con đường sống.

Bằng mắt thường cũng có thể thấy Chu Vi mềm lòng và đang rối rắm.

Tôi nghĩ là cô ấy sẽ tha thứ, không nghĩ tới cô ấy cắn chặt răng từ chối.

Xong việc, Chu Vi nói cảm ơn với tôi: “Cảm ơn chị. Suýt chút nữa em đã đồng ý tha thứ cho bọn họ rồi, bọn họ khóc thảm quá, em cứ nghĩ bọn họ thật sự nhận sai. Nếu em không tha thứ bọn họ thì có lẽ em là người xấu.”

“Nhưng mà em nghĩ, lúc trước bọn họ cũng khóc lóc xin lỗi chị, nhưng mà bọn họ vẫn tiếp tục tổn thương chị, cho nên em từ chối”

Cô ấy cười nhẹ nhàng: “Đột nhiên em phát hiện từ chối cũng không phải việc khó khắn lắm. So với việc đồng ý các lời cầu xin vô lý thì cái này có thể làm mình nhẹ nhàng hơn”

Một khắc đó tôi thấy được gồng xiếc nặng nề vô hình đè trên lưng Chu Vi, rốt cuộc bị mở ra. Chu Vi như một chú chim tự do, có thể bay về những nơi cô ấy mong muốn.

Cô ấy ôm tôi: “Chị, có chị cũng rất tốt”

Tôi có chút vui mừng, vỗ đầu cô ấy: “Được rồi, chúng ta muốn đi xem phim mà, đừng đến trễ”

Thời gian trôi rất nhanh, đã qua hai năm.

Chu Vi đã lên năm hai, ở trường học, cô ấy có rất nhiều bạn mới, sinh hoạt nhộn nhịp vui vẻ hơn, ừm có chút phong thái của tôi.

Khi nhìn thấy Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến đó là một tin tức xã hội.

Anh em bọn họ học lại lớp 12, nôn nóng học lại nhưng mà không đậu vào đại học chính quy nên tâm trạng bọn họ sa sút.

Bọn họ nhớ tới sinh họat sung sướng lúc trước, cũng muốn có tiền để du học nên đã đi bắt cóc con của đại gia.

Ngay hôm sau bọn họ đi bắt cóc đứa nhỏ kia thì bị bắt.

Bọn họ phỏng vấn, cứ khóc lóc thảm thiết, liên tục nói bọn họ biết sai rồi, bọn họ còn trẻ, bọn họ chỉ hồ đồ đi nhầm đường, hi vọng thẩm phán có thể giảm án cho bọn họ.

Người đại gia đó già rồi mới có con nên rất yêu thương con mình, lần này con của ông ta gặp chuyện lớn, còn bị ám ảnh tâm lý nên ông ta tức giận.

Có lẽ ông ta sẽ để cho Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến sống nửa đời còn lại trong tù.

Vào một buổi chiều bình thường, tôi nhận thấy mình có thể rời khỏi Chu Vi.

Hồi đó, tôi chỉ cần cách Chu Vi ba mét thì sẽ bị một sức lực vô hình áp chế quay lại.

Tôi có cảm giác mình có thể trở về thế giới của mình.

Tôi vội vàng đi nói với Chu Vi, trong mắt cô ấy đầy vẻ luyến tiếc nhưng lại cười: “Thật tốt, chị có thể trở về rồi”

“Chị đi rồi, em phải kiên cường như bây giờ, không được để người khác bắt nạt, biết không?”

Ở chung với Chu Vi cũng lâu rồi nên tôi cũng coi cô ấy là em gái.

Tôi phải đi nên nhất thời có chút không yên lòng.

Chu Vi gật đầu mạnh: “Em nhất định sẽ như vậy mà chị”

Giây tiếp theo, linh hồn của tôi không tự chủ được mà bay về cửa sổ, càng bay càng cao.

Chu Vi vội vàng mở cửa sổ, trong mắt toàn nước mắt, la lớn: “Chị, chị về thế giới bên kia rồi, nhất định phải sống tốt. Còn có, đừng quên em”

“Được”

Tôi trả lời lại.

Không biết là bay bao lâu nữa, trước mắt tôi có một vết sáng sau đó tôi mất ý thức.

Khi tỉnh lại, tôi có cảm giác tôi đã về lại, bên tai tôi có chút ồn ào.

“Chu Vi trở thành người thực vật được hai năm rồi, nhóm chị em tụi mình phải có chị đại mới đi, ví dụ như tao”

“Hừ, mày quá đề cao bản thân rồi, tao cảm thấy tao phù hợp hơn mày”

“Trừ bỏ Chu Vi thì không có ai xứng làm chị đại hết”

“Nhưng mà, cha mẹ Chu Vi nói, bọn họ đã đi chùa cầu phúc cho Chu Vi, hòa thượng nói trên người Chu Vi có công đức nên khi đúng thời điểm thì cô ấy sẽ tự tỉnh lại”

“Hừ, này mà mày cũng tin hả. Chu Vi luôn coi mình là trung tâm thì nó có thể làm chuyện gì tốt”

Tôi hiểu được, tôi gặp tai nạn không có chết mà trở thành người thực vật, nằm bệnh viện được hai năm.

Tôi có chút ngoài ý muốn vì còn có người nói chuyện giúp tôi.

Tôi cho rằng bạn bè tôi đều là tình chị em plastic, bọn họ vì tác phong nghênh ngang của tôi và vì gia thế sau lưng tôi nên mới chơi với tôi.

Không nghĩ tới, tôi còn có những người bạn thật sự.

Tôi chậm rãi mở mắt, thấy được một đám chị em của tôi, một đám người trang điểm tinh xảo, mặc quần áo xa xỉ, tranh nhau khoe sắc.

Không biết còn nghĩ là các cô ấy đi tham gia tiệc tối chứ không phải đi thăm bệnh.

Các cô ấy thấy tôi tỉnh lại giống như thấy qủy vậy, la hét ồn ào.

“Ồn quá”

Các cô ấy lập tức ngậm miệng.

“Gương”

Có một bạn nữ đưa tôi cái gương, để ở trước mắt tôi,

Tôi soi chỉ thấy làn da hơi trắng chút thôi, mọi thứ vẫn xinh đẹp, hài lòng gật đầu.

“Tụi mày có cách liên hệ với cha mẹ tao không?”

Trước kia, tôi rất ngại nói chuyện với ba mẹ nên không thích ăn cơm cùng bọn họ.

Hai năm không gặp rồi tôi rất nhớ bọn họ.

“Tao gọi cho chú dì cho"

Chẳng được bao lâu, đám chị em ồn ào đó vây quanh bên cạnh tôi, ríu rít quan tâm tôi.

Có thật lòng cũng có giả tạo.

Tôi rất vui vẻ!

Đây mới là thế giới của tôi, náo nhiệt có sức sống,

Trở lại thế giới của mình, thật tốt!

Còn Chu Vi thì hi vọng cô ấy có thể hạnh phúc ở thế giới bên kia.

(Hoàn văn) 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box