Tôi là một người rất công bằng, người khác đối xử với tôi như thế nào thì sẽ đối xử với họ y chang.
Anh em họ Hứa đã từng lột quần áo của tôi, chụp ảnh, để trả thù thì tôi cũng đã chụp ảnh bọn họ.
Hứa Chiêu Viễn tức giận nói: “Chu Vi, tao đã trả lại những tấm ảnh đó cho mày rồi, vì sao mày còn muốn chụp ảnh tụi tao?”
“Danh dự uy tín của tụi mày không có giá trị, ai biết được tụi mày có cất giấu ảnh đi chỗ khác nữa không. Tụi mày yên tâm, nếu như tụi mày không làm gì thì tao cũng sẽ không để những tấm ảnh này lộ ra ngoài”
“Nhưng nếu tao thấy được ảnh chụp của tao ở nơi khác thì đừng trách tao”
Tôi thích chuyển từ bị động sang chủ động, lo lắng sợ đối thủ sẽ làm hành động bất lợi cho mình thì không bằng nắm nhược điểm của bọn họ trong tay, làm cho bọn họ kiêng kị, không dám làm những điều bất lợi cho mình.
“Được rồi, tụi mày đi đi”
Anh em họ Hứa bị tôi tra tấn tới nỗi ánh mắt bọn họ ảm đạm, khi nghe thấy lời này liền phát sáng.
Bọn họ rất ăn ý mà bò ra khỏi nơi này, sợ tôi đổi ý.
Qua sự kiện đó, anh em bọn họ nhìn tôi đều kiêng kị.
Cái này cũng không biểu hiện được là bọn họ sẽ không làm gì tôi.
Bọn họ rất hẹp hòi, tôi đối xử với bọn họ ở KTV như vậy chắc chắn bọn họ rất muốn giết chết tôi.
Hôm nay, tôi đi mua đồ ở phố sau trường học, đi qua một cái hẻm nhỏ tối tăm, xuất hiện mấy người đàn ông to lớn bao quanh tôi, phía sau bọn họ là anh em họ Hứa.
Bọn họ đắc ý nhìn tôi, còn có chút thù hận: “Chu Vi, cuối cùng thì mày cũng lọt vào tay tụi tao”
Tôi cắn viên hồ lô ngào đường, hỏi ngược lại: “Cho nên tụi mày muốn làm gì tao?”
“Tụi tao muốn mày sống không được mà chết không xong” Hứa Thiến Thiến nói với mấy người đàn ông to lướn “Bắt đầu đi”
Vừa dứt lời, mấy người đàn ông đó bắt chéo hai tay của bọn họ ra sau lưng, bọn họ không thể động đậy.
Chiêu này làm cho anh em bọn họ không trở tay kịp.
“Đau quá, mấy anh đang làm gì?”
“Mấy anh có bệnh hả, tôi đưa tiền cho mấy anh để bắt Chu Vi chứ không phải tiêu tiền để làm bản thân không thoải mái”
Hai người bọn họ kinh ngạc, bắt đầu hùng hổ chửi mắng.
Tôi cười: “Có khả năng tao đưa tiền nhiều hơn thì sao?”
Biểu cảm sợ hãi quen thuộc lần nữa xuất hiện trên mặt bọn họ
“Mày.... mày biết kế hoạch của tụi tao?”
“Sao có thể? Kế hoạch này tao không nói với ai hết”
Tôi sớm biết anh em bọn họ sẽ không cam tâm tình nguyện bỏ qua tất cả mọi chuyện nên luôn phái người theo dõi bọn họ, từng cử động của bọn họ tôi đều biết rõ.
Bọn họ đi tìm những người đàn ông to lớn này, qua ngày hôm sau tôi cũng đi tìm những người này.
Những người đàn ông to lớn này chỉ cần tiền.
Mà tôi đưa tiền gấp đôi hai anh em họ Hứa, nên bọn họ có thể phản bội liền.
Vì thế có một màn này.
Mấy người đàn ông to lớn đó hỏi: “Cô muốn tụi tôi làm gì?”
“Hai người bọn họ bắt mấy anh làm gì thì mấy anh làm cái đó, chẳng qua là đổi thành bọn họ chịu trận thôi”
Vừa nói xong, Hứa Thiến Thiến hoảng sợ hét lớn:
“Tao không muốn bị đánh gãy tay chân”
”Tao không muốn bị làm nhục”
“Tao không muốn bị chụp lại ảnh ghê tởm đó”
Tôi càng cười lạnh: “Hứa Thiến Thiến, bản thân không muốn thì đừng có đẩy qua cho người khác, cái này cũng không học được hả?”
“Mày không thể để bọn họ làm như vậy, nếu bọn họ làm thì đời này của tao sẽ nát” Hứa Thiến Thiến khóc lóc nhìn tôi “Chu Vi, tao sai rồi, lúc này biết sai rồi, mày cho tao một cơ hội đi”
Hứa Chiêu Viễn cũng nói theo: “Tụi tao đều bị quỷ ám nên mới làm chuyện ngu ngốc này. Mày thả tụi tao đi, tụi tao đảm bảo từ nay về sau không làm khó dễ mày nữa”
“Không, tụi mày sẽ không bao giờ biết sai”. Tôi lạnh lùng: “Nếu như tao không biết âm mưu của mày thì sẽ rơi vào tay bọn mày rồi. Dù tao có xin tha như thế nào đi nữa thì bọn mày cũng sẽ không bỏ qua cho tao, thậm chí còn nói với những người này đừng kiêng kị gì cứ làm hết sức, cứ ra tay tàn nhẫn”
Đêm lạnh, ánh mắt tôi cũng lạnh băng, giống như có thể xé rách hết những lời nói dối của bọn họ.
Anh em họ Hứa chột dạ mà nhắm mắt không dám nhìn tôi.
Tôi nói: “Đêm còn dài, tụi mày từ từ mà hưởng thụ”, tôi xoay người đi về đầu hẻm, phía sau truyền tới tiếng hét tuyệt vọng của anh em bọn họ.
Đi tới đầu hẻm, tôi thấy Chu Đình- người bị tôi gọi tới.
Tôi nhướng mày: “Sao chú không đi vào?”
Thần sắc Chu Đình âm trầm, kiềm nén tức giận, chửi tục: “Chờ chút, loại người chó chết như này, phải để tụi nó ăn khổ một tí”
Nhưng ông ấy vẫn còn từ bi, đứng bên ngoài nửa phút, mới đi vào giải cứu anh em bọn họ.
Khi ông ấy đi vào, anh em bọn họ sợ tới nỗi đái ra quần, đứng ở đầu hẻm vẫn còn nghe được mùi khai.
Anh em bọn họ nhìn thấy Chu Đình, ánh mắt ảm đạm chết lặng mới có ánh sáng.
“Chu Tổng, mau cứu tụi em. Chu Vi vẫn ghi hận chuyện tụi em bắt nạt bạn ấy nên bạn ấy lừa tụi em tới hẻm nhỏ này, tìm những người xã hội đen tới xâm phạm tụi em”
Tôi cười mỉa mai, anh em họ Hứa này thật sự căm hận tôi.
Bọn họ còn chưa bảo vệ được tính mạng của mình nhưng không quen kéo theo tôi.
Bọn họ thật sự bị ngu ngốc rồi, nếu không thì sao lại không suy nghĩ được Chu Đình bận rộn công tác sao lại xuất hiện ở hẻm nhỏ này được.
Giọng nói Chu Đình hơi lạnh lùng: “Phải không?”
Giọng điệu của Hứa Chiêu Viễn toàn là ý hận: “Đúng vậy, Chu Tổng, chú nhất định không được buông tha Chu Vi”
“Đúng, lúc trước tụi em bắt nạt Chu Vi, chú bắt tụi em quỳ xuống xin lỗi bạn ấy trước mặt toàn trường” Hứa Thiến Thiến nói, “Chú phải đối xử bình đẳng, bạn ấy còn hành động ác liệt hơn so với tụi em, chú phải để bạn ấy dập đầu xin lỗi tui em trong hai giờ”
Nghe được lời yêu cầu vớ vẩn của bọn họ, Chu Đình cười
Hứa Chiêu Viễn thấy không ổn: “Chú cười cái gì?”
Chu Đình đi tới, một chân đá vào Hứa Chiêu Viễn
Sắc mặt Hứa Chiêu Viễn trắng bệch, trên trán đều là mồ hôi lạnh, hắn đau tới cong eo.
Hứa Thiến Thiến run rẩy, cô ta kinh ngạc hỏi: “Chú và Chu Vi là một phe?”
Tôi và Chu Đình tất nhiên không phải một phe.
Bất quá thì việc tôi gọi Chu Đình tới là thật.
Gần đây, tôi nghe được Hứa Thiến Thiến nói chuyện anh em bọn họ bị bắt nạt trên trường cho cha mẹ đang đi công tác xa của họ.
Phụ huynh bọn họ có quen biết với Chu Đình nên bọn họ đã nhanh chóng đi cầu xin Chu Đình bỏ qua.
Chu Đình tin lời của cha mẹ bọn họ, nghĩ là anh em bọn họn đã biết sai với lại hai bên cũng có tình cảm quen biết nên đã chấp nhận bỏ qua.
Ông ấy đồng ý sẽ để giáo viên quan sát, chăm lo cho anh em bọn họ không để bọn họ bị bắt nạt nữa.
Nếu như cuộc sống sinh họat của anh em họ Hứa này vui vẻ và hạnh phúc lại thì tôi không thoải mái lắm.
Nên mới có tình huống này.
Tôi tin nếu như Chu Đình thấy bộ mặt ác độc của hai anh em này thì không mềm lòng nữa.
Quả nhiên, ông ấy nói “Hành động của hai người làm cho tôi thấy rất thất vọng, từ nay về sau, hai người không cần đi học nữa”, xong ông ấy đi khỏi nơi này.
Những người đàn ông to lớn đó hỏi tôi: “Cô Chu, cô muốn làm gì hai người này?”
“Thả đi”
Đám người đàn ông đó buông lỏng tay ra, anh em họ Hứa bị mất lực đỡ nên ngã quỳ xuống đất.
Hứa Chiêu Viễn oán hận nhìn tôi: “Chu Vi, đây là mục đích của mày phải không? Bắt tụi tao nghỉ học, làm tao mất đi cơ hội đi học Bắc Đại?’
“Không sai” tôi thừa nhận, “Cảm ơn tụi mày đã phối hợp với tao”
Nghe được câu này Hứa Chiêu Viễn tức giận tới nỗi phun một ngụm máu.
Tôi không nghĩ tới chưa tới hai ngày mà ba của Hứa Chiêu Viễn là Hứa Khiêm đã tìm tôi.
“Cô là Chu Vi?”
“Không sai”
Hứa Khiêm nhíu mày, biểu tình ông ta bất mãn: “Cô chỉ là một đứa nhóc vậy mà rất bản lĩnh, hại hai đứa con tôi nghỉ học”
Tâm tư tôi đặt vào gương mặt của Hứa Khiêm nên không nghe lời nói của ông ta.
Tôi biết Hứa Khiêm!
Nói đúng thì tôi biết Hứa Khiêm ở thế giới bên kia.
Kiếp trước, tôi thường xuyên đi tới công ty ba tôi chơi.
Nhớ không lầm thì Hứa Khiêm là phó tổng giám đốc của công ty ba tôi.
Trong ấn tượng, ông ta là một người chú rất hiền lành, luôn đối xử tốt với tôi.
Tôi gây chuyện, ông ta sẽ giúp tôi cầu tình, mong ba tôi bỏ qua.
Ông ta của hiện tại làm tôi thấy rất xa lạ, khí chất của ông ta giống y chang với anh em họ Hứa, đều cay độc, ác nghiệt.
Tôi đột nhiên nhớ tới có một khoảng thời gian, Hứa Khiêm tiều tụy, ốm yếu.
Tôi nghe ba tôi nói bởi vì con gái của ông ta bắt nạt bạn học khác, làm cho bạn học đó nhảy lầu trước ngày thi đại học.
cha mẹ của người bị bắt nạt tới đòi công lý, thì ông ta không kiên nhẫn, phong cách cao thượng mà nói con gái của người bị hại quá yếu ớt, không có liên quan tới con gái ông ta.
Ông ta quăng cho cha mẹ người bị hại một tấm phiếu một trăm vạn, ác độc nói bọn họ tới cửa là đòi tiền phải không? Có tiền rồi thì cút đi.
cha mẹ người bị hại chịu vũ nhục khóe mắt muốn vỡ nứt, muốn xông vào liều mạng với Hứa Khiêm, cuối cùng bị bảo vệ nhà Hứa Khiêm đánh vào chỗ hiểm, bị lôi kéo như chó chết ra khỏi biệt thự.
cha mẹ người bị hại rời đi vẫn không quên lấy tấm phiếu đó.
Lúc đó Hứa Khiêm cuời lạnh: “Tôi nói có sai sao? Rõ ràng các người tới đây là vì tiền”
Chưa tới hai ngày sau, Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến đều chết đi, chết rất thê thảm, có dấu hiệu tra tấn khi còn sống.
Cảnh sát điều tra rất nhanh.
Thì ra là cha mẹ người bị hại lấy tấm phiếu một trăm vạn của Hứa Khiêm đưa đi thuê một người hung dữ ác độc giết chết Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến.
Ba tôi thấy nhân phẩm của Hứa Khiêm có vấn đề nên đã sa thải ông ta.
Có lẽ, Hứa Khiêm trước mắt tôi mới là con người thật của ông ta.
Thế giới này tôi yêu đuối nhát gan không dám đi gây thêm chuyện cho cha mẹ nên chưa bao giờ đi tới công ty của cha mẹ. Vì thế Hứa Khiêm không biết tôi là đúng, nên ông ta cũng không khách khí với tôi.
Hứa Khiêm thấy tôi không trả lười ông ta nên bất mãn: “Cô ngẩn người làm gì? Sao không trả lời tôi?”
Tôi hồi thần lại, cười tủm tỉm: “À, ông đang nói chuyện Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến bị nghỉ học hả. Không cần khách sáo đâu, ông làm ba mà vô trách nhiệm nên tôi phải vất vả chịu khổ một tí, thay ông dạy dỗ hai người họ thôi”
Hứa Khiêm tức giận đập bàn: “Cô câm miệng cho tôi”
Tôi lạnh mặt nhìn ông ta: “Nếu ông kêu tôi ra để giáo dục tôi thì ông cút đi!” tôi đứng dậy “Hoặc là để tôi đi cũng được”
“Chờ chút”
Hứa Khiêm gọi tôi lại, giống như suy nghĩ của tôi ông ta lấy một tấm phiếu một trăm vạn.
“Đây là một trăm vạn, tôi nghe nói cô là trẻ mồ côi” giọng điệu của Hứa Khiêm như kiểu bố thí: “Tiền này cũng đủ cô xài hết đời”
Thật lớn miệng.
Một trăm vạn này cũng không đủ tiền tôi mua túi nữa.
Tôi hỏi: “Ông muốn tôi làm cái gì?”
“Cô chỉ cần đăng bài viết làm sáng tỏ, nói hai đứa con của tôi đã xin lỗi cô, cô cũng đã tha thứ cho bọn họ là được” Hứa Khiêm càng nói càng tức giận. “Đều tại cô đăng bài viết kia, nên con của tôi không thể đi học ở trường khác”
Ông ta nói bài viết kia chính là bài viết tôi vạch trần chuyện anh em họ Hứua là kẻ bắt nạt.
Có một bạn học khác đem bài đăng đó đăng lên diễn đàn của trường mới của bọn họ.
Xem ra, thì các bạn học ở trường mới của anh em họ Hứa là người chính nghĩa.
“Cảm ơn ông đã nói chuyện tốt này” tôi cười nói “Biết được bọn họ sống không tốt, tôi yên tâm rồi”
Tôi không muốn nói chuyện với Hứa Khiêm nữa nên đứng dậy rời đi.
Hứa Khiêm kinh ngạc: “Cô vậy mà không cần một trăm vạn?”
Ông ta cười lạnh: “Cô cho là bởi vì bài đăng của cô nên Chiêu Viễn và Thiếu Thiến mới bị bắt nạt sao? Nói thật cho cô biết, gần đây bọn nó vì những chuyện xàm xí nên không chú tâm học hành, thành tích tuột dốc, nên tôi chuẩn bị cho bọn họ đi du học”
“Tôi đi nói chuyện với cô là bởi vì luyến tiếc rời xa hai đứa nhỏ, tôi hi vọng bọn nó có thể học tập thật tốt, có thể đậu một trường đại học tốt ở nước nhà, để bọn nó có thể ở cạnh tôi.”
“Dù là thế nào thì bọn nó sẽ có tương lai tốt hơn cô”
Tôi quay đầu: “Phải không? Tôi không tin”
Đây là thế giới song song.
Cha mẹ Chu Vi và cha mẹ tôi giống nhau, đều liên hôn thương nghiệp, sinh Chu Vi xong liền ly hôn.
Hai người bọn họ là người cuồng công tác nên sau khi ly hôn không có lập gia đình mới, đem sức lực của bản thân dồn hết vào công việc, mời bảo mẫu tới chăm sóc Chu Vi.
Ý nghĩa là Chu Vi là người thừa kế duy nhất.
Tuy cha mẹ Chu Vi không yêu cô ấy như cha mẹ tôi yêu tôi, nhưng mà bọn họ vẫn quan tâm cô ấy nhất.
Cách bọn họ quan tâm là chu cấp một cuộc sống đầy đủ vật chất cho Chu Vi, cho cô ấy đi học tại trường tư bậc nhất thành phố, dặn cô ấy học tập thật giỏi.
Chuyện cô ấy muốn kết bạn với ai, thì bọn họ không có yêu cầu.
Bởi vì nguyên nhân này nên Chu Vi nghĩ rằng cha mẹ không yêu thương mày, cha mẹ chỉ biết lấy tiền chu cấp cho cô ấy cho có lệ thôi.
Cho nên khi cô ấy bị bắt nạt tại trường học, cô ấy không dám nói với người nhà.
Thật ra thì cha mẹ Chu Vi rất thương cô ấy.
Chỉ là Chu Vi quá ngoan ngoãn, bọn họ không cần chú tâm vào cô ấy nhiều nên bọn họ cứ nhập tâm vào công việc.
Tôi rời khỏi quán cà phê, liền gọi cho cha mẹ của Chu Vi, nói những chuyện gần đây cô ấy chịu đựng.
Tôi nhấn mạnh người bắt nạt Chu Vi chính là hai người con của Hứa Khiêm- người đang làm phó tổng giám đốc tại công ty của cha Chu.
Cha mẹ Chu Vi nghe xong tức giận, tím mặt, nói hai người bọn họ sẽ xử lý tốt chuyện này, tôi chỉ cần đi học là được.
“Dạ, vậy cha mẹ xử lý”
Hồi xưa tôi không nói với bọn họ bởi vì không cần thiết, một mình tôi có thể để anh em họ Hứa sống không bằng chết.
Nếu anh em họ Hứa đem cha mẹ ra thì tôi cũng sẽ để cha mẹ Chu Vi ra mặt.
Ai sợ ai.
Điều tôi không nghĩ tới chính là tối hôm nói chuyện đó, cha mẹ Chu Vi từ nước ngoài bay về.
Hai người bọn họ ở nước ngoài mở rộng thị trường rất ít khi về nước.
Đây cũng là nguyên nhân mà Chu Vi bị bắt nạt mà bọn họ không biết.
Tôi kinh ngạc: “Sao cha mẹ lại về?”
Mẹ Chu Vi ôm tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, vẻ mặt thương tiếc: “Vi Vi, xin lỗi, mấy năm nay cha mẹ bận rộn công việc nên không quan tâm con. Con gặp chuyện lớn như vậy nên mẹ phải trở về nhìn con, nhìn rồi mới yên tâm được”
Cha Chu Vi nói: “Vi Vi, con yên tâm, cha sẽ trừng phạt những người bắt nạt con”
Tôi nói: “Con có thể ăn cơm cùng cha mẹ không?”
Tôi có chút khiếp sợ, sao tôi lại nói lời này?
Tôi thấy phiền nhất là ăn cơm cùng ba mẹ, hai người bọn họ luôn nhắc nhở tôi.
Mà ba tháng rồi tôi không gặp bọn họ, rất nhớ bọn họ.
Sau đó, tôi thấy linh hồn tôi lơ lửng trên không, ở dưới là một nhà Chu Vi.
Chu Vi ôm cha mẹ cô ấy, khóc không thành tiếng, cô ấy cứ thầm thì “Con nhớ, rất nhớ cha mẹ, con nghĩ rằng sẽ không được gặp cha mẹ nữa”
Nháy mắt tôi hiểu được, Chu Vi chưa có chết, linh hồn của cô ấy đã về với thân thể mình.
Tôi có chút mê mang, tôi phải làm cái gì bây giờ?
Một lát sau, Chu Vi nói với cha mẹ cô ấy: “Cha mẹ, chờ con một chút, con đổi quần áo”, xong cô ấy chạy về phòng.
Tôi có cảm giác cô ấy có thể nhìn thấy tôi, hơn nữa cô ấy còn muốn nói chuyện với tôi,
Thật sự, cô ấy ngồi xuống bàn trang điểm, nhẹ nhàng nói cảm ơn với tôi: “Cảm ơn cô vì những chuyện trong khoảng thời gian này”
Tôi hỏi: “Rốt cuộc thì chuyrj gì đã xảy ra?”
Chu Vi lắc đầu: “Tôi cũng không biết nữa”
Cô ấy nói, hôm cô ấy bị nhốt trong toilet, đau buồn mà nghĩ nếu như cô ấy sống thảm như vậy thì chết đi.
Căn phòng toilet nhốt cô ấy gần cửa sổ, cô ấy khẽ cắn môi bò về cửa sổ, muốn nhảy xuống dưới thì bị mất ý thức.
Khi tỉnh lại cô ấy thấy linh hồn của mình lơ lửng ở không trung, cô ấy không thể nhập vào thân thể mình.
Sau đó cô ấy thấy tôi nhập vào thân thể của cô ấy, thay cô ấy làm rất nhiều chuyện.
Sau đó nữa cô ấy phát hiện hóa ra cha mẹ cô ấy rất yêu thương cô ấy.
Lúc đó, cô ấy rất muốn nhập vào thân thể mình, ôm cha mẹ cô ấy muốn ăn một bữa cơm với cha mẹ.
Không nghĩ tới cô ấy có thể điều khiển thân thể mình,
Cô ấy vừa cảm kích vừa áy náy nói với tôi: “Xin lỗi, cô giúp tôi nhiều như vậy, giúp tôi có cuộc sống tốt hơn. Cô còn chưa kịp hưởng thụ nó đã bị thoát khỏi thân thể tôi. Tôi vừa mới thử, linh hồn của tôi không thể thoát đi thân thể tôi”
Chu Vi vẫn còn tốt bụng, hiền lành.
Vốn dĩ thân thể là của cô ấy, vậy mà cô ấy còn nói chuyện đoạt hay không đoạt gì nữa.
Tôi nói: “Nếu như cô đã về thân thể mình rồi thì hãy yêu quý chính mình, đừng để người khác bắt nạt mình nữa”
Cô ấy gật đầu mạnh: “Nhất định” cô ấy lại cẩn thận nhẹ nhàng hỏi tôi: “Tôi có thể kêu cô là chị không? Ở trong mắt tôi, cô rất thân thiết như chị vậy”
“Không thành vấn đề”
Chu Vi cười xán lạn “Cảm ơn chị”
Nhận xét Box