Mới một tháng bị bắt nạt mà Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến đã chịu không nổi.
Hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của Hứa Chiêu Viễn: [Chúng ta nói chuyện đi, mày không tới hoặc đem tin nhắn đăng trên diễn đàn thì tao sẽ đem ảnh nóng của mày đăng trên diễn đàn]
Hắn còn gửi kèm một địa chỉ là KTV ở trung tâm thành phố.
Tôi cũng không hỏi gì chỉ trả lời “Được”
Tôi vẫn nhớ rõ chuyện trong tay Hứa Chiêu Viễn giữ ảnh nóng của mình.
Lúc tôi muốn tự sát, tôi từng nghĩ nói với Chu Đình để ông ấy ép Hứa Chiêu Viễn xóa ảnh. Nhưng mà nguyên thân chưa nói chuyện này với thầy chủ nhiệm, Hứa Chiêu Viễn lại phủ nhận thì cũng không thể giải quyết được chuyện này.
Tôi đem chuyện này nói ra thì chắc chắn tám chín phần Hứa Chiêu Viễn sẽ phủ nhận, chết cũng không thừa nhận.
Tôi càng chú tâm vào một vật gì đó thì nó sẽ trở thành nhược điểm của tôi.
Vì thế hôm đó tôi không nói ra.
Tôi chọn hành động ngầm, chính là tìm hacker hack điện thoại hắn, máy tính, lại tìm người lục soát nhà hắn, nhưng tất cả không thu hoạch được gì.
Hứa Chiêu Viễn cất giấu những tấm ảnh đó quá kĩ càng.
Tôi đang lo lắng không tìm được những tấm ảnh đó thì hắn tự mình đưa ra, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo.
Vào ban đêm, tôi đi tới ghế lô tại KTV Hứa Chiêu Viễn hẹn.
Khi tôi tới, Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến đã ngồi ở đó.
Sắc mặt hai người họ không vui: “Chu Vi, mày thật giỏi, dám để tụi tao đợi một tiếng”
Tôi khẽ cười: “Tụi mày kêu tao tới nơi này chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì thì sao tao phải đi đúng giờ? Tao lại không phải người thích chịu ngược đãi.”
Hứa Chiêu Viễn đá ngã ghế bên cạnh hắn: “Không nói được gì thì câm mẹ miệng đi, mày cho rằng đây là trường học sẽ có bạn học che chở mày hả?”
Tôi ngồi xuống sô pha, hơi nhướng mày: “Vậy tụi mày dám đánh tao không? Nếu tao mang một cơ thể đầy vết thương đi học, tụi mày đoán xem sẽ có chuyện gì xảy ra?”
Hai người bọn họ có lẽ đang nhớ lại khoảng thời gian vừa rồi nên sắc mặt khó coi vô cùng.
Một lát sau, Hứa Chiêu Viễn mở miệng nói, giọng điệu so với trước thì khách sáo hơn nhiều: “Chu Vi, tụi tao muốn thỏa thuận với mày”
“Tụi bây nói đi”
“Chỉ cần mày đăng bài trên diễn đàn, tụi tao sẽ đem ảnh chụp cho mày. Ân oán trước kia của chúng ta sẽ xóa hết, tụi tao sẽ không bắt nạt mày nữa”
Tôi nhìn bài đăng bọn họ chuẩn bị trước, liền cười haha, hai người họ bàn tính quá hay.
Nội dung bài đăng của bọn họ là: [Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến bắt nạt tôi là do tôi sai, là do tôi yêu thầm Hứa Chiêu Viễn, yêu không được nên bắt đầu quấy rầy hắn, còn đi bắt nạt em gái hắn, bởi vì quan hệ của em gái hắn với hắn quá tốt.]
Rõ ràng muốn nói bọn họ bị khó khăn, bị tôi quấy nhiễu quá nhiều nên bọn họ mới phản kháng lại.
Trong bài đăng tôi khẩn cầu các bạn học đừng bắt nạt bọn họ nữa, bọn họ cũng không làm sai.
Có thể nghĩ được, khi bài đăng được đăng lên thì sinh hoạt của hai anh em họ sẽ quay về quỹ đạo ban đầu, sẽ được tất cả mọi người xin lỗi và yêu mến lại.
Mà những bạn học vì chính nghĩa đó sẽ đem mọi tội lỗi đổ vào đầu tôi, tôi sẽ tiếp tục bị bắt nạt một lần nữa.
Hứa Thiến Thiến trừng mắt nhìn tôi: “Mày cười cái gì”
“Tao cười là vì mới có bảy giờ tối mà tụi mày đã nằm mơ rồi” tôi nói “Tụi mày đăng một trăm tấm ảnh cũng được nữa, tao không đăng bài này”
Hứa Chiêu Viễn nhăn mày, giọng điệu lạnh lẽo :”Mày phải nghĩ kĩ, nếu không đăng bài này thì tụi tao sẽ đem ảnh nóng của mày đăng lên mạng cho nó hấp thụ ánh sáng. Tới lúc đó, thanh danh của mày sẽ hỗn độn, trở thành đối tượng bị người khác chỉ trỏ soi mói, cả đời đều sống trong bóng ma bị bại lộ ảnh nóng”
Chu Vi sợ cái này chứ tôi có sợ đâu!
Tôi bình tĩnh nói: “Tụi mày muốn hấp thụ ánh sáng thì cứ làm đi”
Hai anh em họ vô cùng kinh ngạc: “Mày không sợ?”
“Tao thì sợ cái gì, người sợ phải là anh em tụi mày mới đúng á” tôi cười nhưng trong lòng không cười “Tụi mày đoán xem, khi tụi mày đăng ảnh nóng của tao lên, thì những bạn học vì lòng chính nghĩa thấy bọn mày vô sỉ như vậy thì có thể buông tha hai anh em tụi mày không?”
Có lẽ là do nghĩ tới một tháng này bọn họ bị các bạn học dạy dỗ quá nhiều nên thân thể Hứa Thiến Thiến co rúm lại, sắc mặt của Hứa Chiêu Viễn cũng đen thui, ngón tay không tự giác mà cuộn tròn.
Bọn họ vẫn không tin: “Mày thật sự không sợ?”
Tôi cười nhẹ :”Tao nói rồi, người sợ là tụi mày mới đúng” tôi nhìn về cửa, giọng điệu nhẹ nhàng: “Còn chưa vào sao?”
Vừa dứt lời, cửa bị mở ra, có mấy người đàn ông hung dữ đi vào, phía sau còn có một người phụ nữ tóc đỏ kiêu ngạo, trên cánh tay và cổ có hình xăm, vừa nhìn bọn họ liền biết không nên trêu chọc vào.
Hứa Thiến Thiến thấy bọn họ đi vào, biểu tình hoảng loạn: “Mày muốn làm gì?”
Tôi cong khóe miệng, cười nhưng mặt đầy ác ý: “Tụi mày đoán đi”
Hứa Chiêu Viễn chắn trước mặt Hứa Thiến Thiến, biểu tình tàn nhẫn: “Tụi bây không được đụng vào em gái tao, nếu không thì tao có chết cũng không bỏ qua cho tụi bây”
Tôi vỗ tay: “Đây đúng là cảnh tượng anh em tình thâm mà, cảm động quá đi!” tôi cười, “Thay vì lo lắng cho em gái mày thì mày nên lo lắng cho chính mình đi”
“Mày có ý gì?”
Tôi búng tay một cái, mấy người đàn ông to lớn không nói gì chỉ tiến lên cởi quần áo của Hứa Chiêu Viễn.
Hứa Chiêu Viễn đỏ mặt: “Mày muốn làm gì?”
Hứa Thiến Thiến nhìn thấy Hứa Chiêu Viễn bị mấy người đàn ông chèn ép, vội vàng chạy tới bẻ cánh tay của hai người đàn ông đó.
Người đàn ông to lớn đo nhẹ nhàng vứt Hứa Thiến Thiến qua một bên, cô ta ngã ngồi trên mặt đất.
Hứa Thiến Thiến sợ hãi kêu lên: “Thả anh tôi ra, các người đang phạm tội”
Cô ta cố sức mà bò dậy, có ý muốn ngăn lại hành vi của người đàn ông.
Tôi đứng trước mặt cô ta: “Mày yên tâm, mày không cần gấp gáp đâu, sắp tới lượt mày rồi”
Hứa Thiến Thiến ngẩn ra, sau đó ngồi bẹp xuống đất, khóc lớn tiếng: “Chu Vi, mày là ma quỷ sao?”
Hứa Chiêu Viễn khàn giọng la lớn :”Chu Vi, mày dám đụng vào em gái tao thì tao có chết cũng sẽ không tha cho mày”
Tôi vẫn nói câu nói cũ: “Mày nên lo cho bản thân mày đi” tôi ra lệnh: “Có thể ra tay rồi”
Vừa nói xong tôi liền nghe được mùi vị nước tiểu =)))
Hứa Chiêu Viễn đỏ mặt, khuất nhục, hắn né tránh ánh mắt của tôi, không dám nhìn tôi.
Hắn bắt đầu xin tha: “Chu Vi, thả tụi tao đi, tụi tao đưa ảnh chụp cho mày, tao cầu xin mày”
Con trai cưng của trời này lại không cao ngạo nữa, ngã xuống vũng bùn, một thân dơ bẩn.
Như vậy mới đúng!
Hứa Chiêu Viễn là loại người ghê tởm nên hắn phải giống con chó cầu xin tôi mới đúng.
Tôi vẫy vẫy tay, những người đàn ông đó buông lỏng Hứa Chiêu Viễn.
Tôi hỏi: “Những tấm ảnh ở đâu?”
“Ở trên trần nhà cách ba mét so với cánh cửa phòng ngủ tao”
“Có sao lưu không?”
Hứa Chiêu Viễn lắc đầu: “Không có.”
Làm gì mà không có được, tôi thấy ánh mắt hắn có chút chột dạ.
“Mày gạt tao!” tôi cười lạnh “Các anh tiếp tục đi”
Mấy người đàn ông đi tới bên cạnh Hứa Chiêu Viễn động thủ, Hứa Chiêu Viễn hoảng sợ mà múa may tay chân, cứ la hét đừng tới đây, một hồi lại đọc mấy cái địa chỉ ra.
Đúng là giấu quá kĩ.
Hứa Chiêu Viễn cường điệu: “Đều ở chỗ này, tao đem ảnh chụp rửa ra hết rồi giấu ở đó, không có lưu trong điện thoại hay máy tính gì hết”
“Thật sự không có?”
“Thật sự thật sự” Hứa Chiêu Viễn thề độc “Nếu tao lừa mày thì cả đời này tao không chết tử tế được”
Tôi gọi người đi qua phòng ở của hai anh em họ, quả nhiên ở mấy nơi hắn chỉ đều có phong thư.
Hứa Chiêu Viễn ngồi ở sô pha, dáng ngồi có chút kỳ cục, thần sắc thì như hồn chưa nhập về: “Tao không lừa mày, mày đã lấy được ảnh chụp rồi thì thả tao và Thiến Thiến đi”
“Buông thả tụi mày? Tôi tự hỏi tự trả lời “Dựa vào cái gì?”
Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến bị tôi đùa giỡn, gần như sắp khùng.
“Mày chơi tụi tao?”
Biểu tình của bọn họ vặn vẹo, tức giận mà xông tới muốn đánh tôi, còn chưa kịp đụng vào góc áo đã bị mấy người đàn ông to lớn bắt giữ.
Mặt của bọn họ bị đè xuống bàn trà: “Chu Vi, mày đã nói sẽ bỏ qua cho tụi tao, mày gạt người, mày không chết tử tế được”
Giọng nói tôi bình tĩnh không chút dao động, cười khẽ: “Này là thầy giỏi thì có trò hay á, hai người thầy của tụi bây đã dạy tụi bây mà không phải sao. Lúc trước, Chu Vi cũng cầu xin anh em tụi mày, tụi mày cũng đồng ý bỏ qua, cuối cùng thì tụi mày có bỏ qua cho cô ấy không?”
Bọn họ không có.
Bọn có còn hành động ác hơn tôi nhiều.
Bọn họ ép Chu Vi uống nước bồn cầu, ép cô ấy liếm sạch sẽ giày của hai anh em bọn họ, còn ép cô ấy ăn con gián, ăn những đồ vật ghê tởm nữa.
Bọn họ nói chỉ cần cô ấy ngoan ngoãn làm theo thì bọn họ sẽ không bắt nạt cô ấy nữa.
Chu Vi chịu đựng ghê tởm, cố gắng làm theo hết.
Cô ấy mong đợi anh em bọn họ tuân thủ lời hứa, buông tha cho cô ấy, nhưng cô ấy lại chào đón hành động bắt nạt của bọn họ ác liệc hơn.
Lúc đó Chu Vi cũng đau đớn, khó chịu: “Tụi mày đồng ý bỏ qua cho tao, chỉ cần tao làm xong những gì bọn mày yêu cầu thì sẽ bỏ qua cho tao mà”
Bọn họ nhìn Chu Vi như nhìn đứa ngốc: “Đồ ngu, tụi tao đùa giỡn mày đó, mày cũng tin hả. Mày khóc cái gì, chỉ trách là mày ngu thôi”
Thật là một câu chuyện cười.
Rõ ràng bọn họ bắt nạt Chu Vi, bức Chu Vi làm những điều cô ấy không muốn, kết quả còn nói cô ấy ngu ngốc.
Chu Vi không có ngu, cô ấy chỉ muốn không bị bắt nạt nữa thôi.
Tôi vỗ vỗ khuôn mặt của bọn họ: “Nhân quả mẹ gì. Tụi bây có phúc như bây giờ á nên cảm ơn tụi bây của một năm trước”
Rốt cuộc thì tôi cũng thấy được sự hối hận trên mặt của anh em bọn họ.
Bọn họ khóc tới nước mắt nước mũi tèm lem: “Tụi tao thật sự biết sai rồi, mày tha thứ cho tụi tao đi, thật sự, cầu xin mày...”
Tôi cúi người nói với bọn họ: “Lúc trước, Chu Vi cũng cầu xin tụi mày”
Bọn họ bị dọa sợ nên không có chú ý lời nói kỳ quái của tôi, cứ liên tục xin tha.
Tới khi một chị gái xăm mình hỏi tôi: “Em thật sự muốn xăm cổ tay và lưng của bọn nó [Yêu ma quỷ quá, không bằng heo chó]?
“Vâng”
Hứa Chiêu Viễn mới phản ứng lại: “Mày cho bọn họ lột quần áo của tao là vì muốn xăm lên lưng tao? Không phải là muốn cưỡng bách tao, làm mấy hành động ghê tởm sao?”
Tôi cười: “Mày nghĩ gì vậy, tao chính là công dân tuân thủ luật pháp, sao mà lại làm mấy điều khác người như vậy”
Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến nhận thức được mình bị tôi đùa giỡn nên mặt đỏ bừng, ngực phập phồng, tức giận: “Chu Vi, mày là người sao? Mày đùa giỡn tụi tao vui lắm sao?”
“Tao không phải là người, tao là ác quỷ tới báo thù”
Tôi nhớ rất rõ trước khi tôi nhập vào thân thể của Chu Vi, tôi đang mở cửa xe thể thao đang chuẩn bị đi party cùng bạn bè.
Một chiếc xe tải chạy tới đâm thẳng vào xe của tôi.
Thế giới trước mặt quay cuồng, tôi mất ý thức.
Tới khi khôi phục ý thức, tôi đã nhập vào thân thể của Chu Vi.
Nếu như tôi trọng sinh trong thân thể cura Chu Vi thì phải làm một điều gì đó cho cô ấy.
Tôi cười: “Đùa giỡn tụi mày chắc chắn là vui vẻ rồi, có cái là khi tụi mày bị hù dọa vậy mà lại đái ra quần, ghê tởm quá”
“Răng rắc” một tiếng.
Tôi lấy camera chụp được khoảnh khắc Hứa Chiêu Viễn khóc nước mắt nước mũi dính tèm lem, và lúc hắn đái ra quần: “Không biết là những nữ sinh thích mày, khi thấy hình này sẽ có phản ứng gì ha?”
Hứa Chiêu Viễn có gia thế khủng sau lưng, thành tích lại ưu tú, lại có vẻ ngoài đẹp nữa, được yêu thích mà lớn lên.
Hắn coi trọng nhất chính là tôn nghiêm.
Phá nát tôn nghiêm của hắn cũng giống như giết chết hắn.
Quả nhiên, hai mắt hắn đỏ đậm, đột nhiên bật dậy, lớn giọng nói: “Chu Vi, tao muốn giết mày”
Đáng tiếc, hắn bị những người vệ sĩ tôi thuê, áp chế lại, hắn còn không chạm được góc áo của tôi.
Sau đó, tôi mời chị gái xăm mình tới xăm cho Hứa Chiêu Viễn.
Tôi còn nói với chị gái xăm mình đừng có gây tê cho hắn.
Lúc đầu Hứa Chiêu Viễn còn cắn răng chịu đựng: “Chu Vi, mày quá coi thường tao rồi. Tao mà cầu xin mày thì tao không phải họ Hứa”
Ờ quá tự cao.
Cho dù hắn có quỳ xuống kêu tôi là mẹ thì tôi cũng sẽ không kêu dừng.
Tới khi xăm được nửa câu sau, Hứa Chiêu Viễn không chịu nổi nữa bắt đầu rên rỉ.
“Trùng hợp quá”
Tôi vừa bấm chọn bài <Vận may tới> trong phòng KTV, âm thanh vui mừng nhộn nhịp lập tức che lại tiếng rên rỉ của hắn.
Hứa Thiến Thiến mở to mắt nhìn tôi: “Chu Vi, mày không phải người mà!”
Tôi liếc cô ta: “Mày đừng vội, sắp tới mày rồi”
“Không” Hứa Thiến Thiến điên cuồng lắc đầu: “Tao không cần phải xăm xấu xí trên người, có tắm sạch đi nữa thì vết sẹo xấu xí đó vẫn còn”
Hứa Thiến Thiến thì coi trọng sắc đẹp hơn, cô ta đau khổ cầu xin tôi: “Chu Vi, mày đừng tàn nhẫn vậy mà, cầu xin mày”
Tôi thờ ơ, xốc lên tay áo, trên cánh tay trắng nõn đều là vết sẹo xấu xí, làn da còn lấm tấm những vết đen.
Những vết sẹo này đều do Hứa Chiêu Viễn dùng điếu thuốc đâm vào, còn có những vết thương bị móng tay nhọn hoắc của Hứa Thiến Thiến bấu vào.
Những vết đen dưới vết sẹo là do Hứa Thiến Thiến dùng đầu bút chì đâm vào.
“Tao rất hào phóng, người khác cho tao cái gì thì tao sẽ cho lại người đó y chang”, tôi cười: “Còn mày thì đừng có khách sáo như vậy, đây là những thứ mày nên có được. Tao đã nói với chị gái xăm mình rồi, chọn riêng cho mày màu đỏ luôn, màu này còn khó tẩy hơn màu đen nhiều”
Hứa Thiến Thiến tuyệt vọng, cô ta khó hiểu: “Sao mày lại biến thành dạng này, trước kia mày đâu có như thế này?”
Hai tiếng sau, anh em bọn họ xăm xong.
Bọn họ đau tới nỗi cắn môi chảy máu, trên trán đều là mồ hôi lạnh, sắc mặt thì trắng bạch như quỷ, xụi lơ dưới đất.
Tôi nhìn sau lưng bọn họ có dòng chữ lớn [Yêu ma quỷ quái] lại nhìn cổ tay [Không bằng heo chó], rất hài lòng mà gật đầu.
Tôi nói với chị gái xăm mình: “Chị xăm xấu quá, nhưng em rất thích”
Chị gái xăm mình cười: “Lần đầu chị nghe có người khen chị xăm xấu, cảm giác lạ lạ”
Tôi cong lưng hỏi anh em bọn họ: “Tụi mày biết tại sao tao muốn sau lưng bọn mày xăm [Yêu ma quỷ quái] không?”
Hứa Chiêu Viễn liếc nhìn tôi, trả lời: “Bởi vì trong mắt mày thì tụi tao đáng sợ như ma quỷ”
Tôi cười nhạo: “Tự cao quá ba ơi, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì chữ yêu ma quỷ quái có rất nhiều nét, chị gái phải xăm lâu hơn, tụi mày có thể chịu đau đớn lâu hơn”
Hứa Chiêu Viễn vặn vẹo: “Chu Vi, mày là ma quỷ”
Hứa Thiến Thiến muốn chửi nhưng khi nhìn thấy bộ dáng của tôi thì cô ta sợ hãi, chỉ có thể há miệng thở dốc thôi không dám nói một chữ.
Cuối cùng vẫn là Hứa Chiêu Viễn nói chuyện: “Chu Vi, tụi tao đã chịu trừng phạt, hiện tại đi được chưa?”
“Còn một chuyện nữa”
Nhận xét Box