Hoán Đổi - Chapter 02

Hoán Đổi - Chapter 02

 

Tôi vẫn đứng trên sân thượng tiếp tục biểu diễn.

Tôi kích động nói: “Tôi thật sự có thể tin tưởng chú sao?”

Có lẽ Chu Đình nghĩ tới cảnh con của ông ấy bị bắt nạt nên khuôn mặt ông ấy trầm lại: “Em yên tâm, tôi sẽ để cho kẻ bắt nạt và người dung túng cho kẻ bắt nạt đều không chết tử tế”

Lời này vừa nói ra sắc mặt của hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp trở nên cực kỳ khó coi.

Anh em họ Hứa rất bình tĩnh, bọn họ chắc chắn rằng hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp sẽ che chở cho họ, dù tôi có xảy ra chuyện đi nữa thì bọn họ cũng sẽ không bị trừng phạt.

Chỉ có thể nói là bọn họ quá ngây thơ rồi, lọt vào tay tôi thì hai người bọn họ phải bị lột da ra nếu không thì tôi không thể ngủ ngon được.

Tôi nghiêng đầu, giọng nói ngây thơ nhưng lại tàn nhẫn: “Tôi không cần chú để bọn họ không chết tử tế. Tôi chỉ cần để bọn họ quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, giống như tôi từng làm với bọn họ, là được rồi”

Hứa Thiến Thiến chính là một cái pháo đốt, một kích sẽ nổ.

Tôi vừa dứt lời, cô ta nổi giận đùng đùng: “Mày nằm mơ, tao sẽ không quỳ xuống với đứa phế vật như mày”

Các bạn học vây xem ở dưới nhìn thấy tôi bị bức ép tới mức muốn nhảy lầu, mà Hứa Thiến Thiến còn nhục mạ tôi, kích thích tôi đi chết.

Ngay lập tức, bọn họ phẫn nộ.

Bọn họ một bên khuyên tôi không cần nghĩ quẩn, một bên mắng chửi anh em họ Hứa ác độc.

“Hứa Chiêu Viễn, Hứa Thiến Thiến, bọn mày không thấy ghê tởm sao. Người ta bị bọn mày ép bức tới đường cùng, chỉ cần nói xin lỗi nhận sai, khó lắm hả?”

“Tụi mày muốn bức chết Chu Vi thì bọn mày mới vừa lòng phải không?”

“Trước kia còn thích anh em tụi mày, học giỏi, thành tích tốt, hiện tại chỉ thấy bản thân mắt mù”

“Người đáng chết không phải là Chu Vi mà anh em tụi mày đó”

“Anh em tụi mày mà chết đi thì chính là cống hiến lớn nhất cho thế giới đó”

Những lời nói nhục mạ này từng nói với nguyên thân, hiện tại trả đủ cho anh em họ Hứa.

Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến lớn lên xinh đẹp, học tập giỏi, luôn được mọi người tung hô, yêu thích, làm gì có chuyện bị mọi người mắng chửi như thế.

Gương mặt xinh đẹp của bọn họ muốn có bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu.

Đặc biệt là Hứa Thiến Thiến, cô ta bị mọi người mắng, hai mắt đều đỏ bừng, gắt gao cắn chặt môi, một câu cũng không dám nói lại.

Tôi nhìn bộ dáng hai người họ nghẹn khuất, trong lòng có chút vui sướng.

Hứa Chiêu Viễn có phản ứng trước Hứa Thiến Thiến, nếu như hai người bọn họ cứ đứng ở đây thì với tinh thần trọng nghĩa của các bạn học ở đây sớm hay muộn gì cũng bắt buộc bọn họ quỳ xuống xin lỗi tôi.

Hắn đưa ra quyết định, lôi kéo tay Hứa Thiến Thiến đi ra ngoài.

Nhìn được màn này, tôi chậc một tiếng.

Tới cũng tới rồi, còn chưa quỳ xuống dập đầu tôi nữa mà bọn họ đã đi rồi.

Giống với suy nghĩ của tôi, bọn họ bị các bạn học xung quanh chặn đường không cho đi ra.

Hứa Chiêu Viễn mắt lạnh nhìn bọn họ, chán ghét nhìn những người xung quanh, lạnh lùng nói: “Tránh ra”

Hắn cho rằng hắn vẫn là người nổi tiếng trong trường vẫn được mọi người yêu thích, dù hắn có nói cái gì thì các bạn học vẫn sẽ nghe theo.

Lúc này các bạn học chỉ thấy tức giận, nghe lời hắn nói mới lạ.

"Không được đi, tụi mày phải dập đầu xin lỗi Chu Vi”

“Đúng, hai tụi mày đừng có trốn”

“Tụi mày là súc sinh hả, tình nguyện nhìn Chu Vi chết chứ không muốn xin lỗi cậu ấy?”

Hứa Thiến Thiến tức giận mất lí trí: “Tao không cần phải xin lỗi Chu Vi, nó và thành tích tệ như nhau, không có cống hiến gì cho trường học, muốn chết thì chết đi. Hiệu trưởng, thầy chủ nhiệm hai người chặn lại đám chó chết này đi, không phải lúc trước hai người đều như thế sao?”

Lời nói của cô ta khiến cho rất nhiều người tức giận.

Hứa Chiêu Viễn muốn che miệng cô ta lại nhưng không kịp.

Câu này rất tuyệt vời, nó như một đốm lửa cháy lan tới hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm.

Chu Đình nhìn hai người họ, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

Hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm cúi đầu, run bần bật, không dám ngẩng đầu nhìn Chu Đình bên cạnh.

Các bạn học rất giống với suy nghĩ của tôi, đem tội đồ hướng về hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm.

“Hứa Thiến Thiến, mày có bệnh phải không, tụi tao thành tích tệ thì không xứng đáng tồn tại hả?”

“Ồ, xem như đã rõ rồi, hai anh em tụi mày càn rỡ không coi ai ra gì là bởi vì có hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm dung túng bao che”

“Đúng rồi, hai người bọn họ cũng không phải loại tốt lành gì”

“Một người không xứng làm giáo viên, một người không xứng làm hiệu trưởng, có thể biến khỏi trường học không?”

Từ trước tới nay, hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm đều được mọi người tôn trọng, chưa từng bị chật vật như này.

Hiệu trưởng cứng cổ: “Câm miệng hết cho tôi!”

Không một ai nghe lời ông ta, các bạn học còn phản ứng kịch liệt hơn.

“Dựa vào cái gì?, Chu Vi bị bức tới nhảy lầu là do sự dung túng bao che của hai người đó!”

“Học tập giỏi ghê gớm thiệt, học tập giỏi thì có thể bắt nạt người khác sao?”

“Mới mắng có hai câu mà các người đã chịu không được, vậy Chu Vi thì sao, cậu ấy không chỉ bị mắng mà còn bị đánh nữa”

Ngày xưa, được mọi người tôn sùng như bầu trời, bây giờ bị kéo xuống địa ngục, bị mọi người phê phán và quở trách.

Mặt bọn họ cực kỳ hài hước, người đỏ người trắng.

Bọn họ mở miệng muốn phản bác nhưng mà bị đuối lý nên chỉ có thể ngậm miệng lại.

Biểu tình đó muốn bao nhiêu khuất nhục thì có bấy nhiêu.

Hứa Chiêu Viễn không muốn đứng ở đây nữa, hắn muốn mang Hứa Thiến Thiến rời khỏi đây, xổ đẩy bạo lực các bạn học.

Những bạn học đang nổi nóng nên khi nhìn thấy Hứa Chiêu Viễn động tay chân với bọn họ thì lập tức bọn họ lao vào đánh nhau với Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến.

Hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm thấy các bạn học đánh học trò cưng của bọn họ nên cứ đứng kêu đừng đánh đừng đánh.

Bọn họ đã mất uy tín nên không ai nghe lời bọn họ nói nữa.

Thậm chí lúc hai người bọn họ vào khuyên can thì các bạn học “không cần thận” mà đánh tới bọn họ, làm cho bọn họ đau đớn nhe răng trợn mắt.

Những vết thương bọn họ gây nên cho nguyên thân thì bây giờ đã chịu lại.

Tôi ngồi trên sân thượng, thưởng thức cảnh vui này.

Xuất sắc, so với phim truyền hình thì xuất sắc rất nhiều.

Tôi còn muốn vỗ tay nữa, đây là cảnh tượng mà tôi rất muốn được xem!

Cuối cùng là Chu Đình ngăn chặn cuộc chiến lại,

Khi anh em họ Hứa, hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm được cứu ra, bọn họ đầu tóc đều lộn xộn, quần áo dơ bẩn, trên mặt bị ăn mấy quyền nên khóe miệng có vết máu, muốn chật vật có chật vật, không còn xinh đẹp như trước nữa.

Tôi rất hài lòng mà gật gù, cũng không uổng công tôi đứng trên sân thượng chịu gió lạnh nửa giờ đồng hồ.

Chu Đình lại khuyên tôi: “Mau xuống dưới đi Chu Vi, em cũng thấy kết cục của bọn họ rồi”

Tôi không dao động chút nào: “Người dạy dỗ bọn họ là các bạn học, không phải tôi. Bọn họ vẫn thiếu tôi lời xin lỗi, không phải sao?”

Chu Đình thở dài, nhìn anh em họ Hứa: “Hai người nhìn rồi tự làm đi”

Hứa Chiêu Viễn nhìn xung quanh, thấy các bạn học như hổ rình mồi nhìn chằm chằm bọn họ, dường như muốn ăn tươi nuốt sống họ.

Hôm nay nếu bọn họ không xin lỗi tôi thì chuyện này không thể nào giải quyết xong.

Hứa Chiêu Viễn quyết định, đứa con của ông trời nay lại quỳ xuống.

“Anh?”

Vẻ mặt Hứa Thiến Thiến hoảng sợ, cô ta không nghĩ Chiêu Viễn kiêu ngạo như vậy mà lại quỳ xuống trước mặt mọi người.

“Xin lỗi Chu Vi đi”

“Em không cần phải xin lỗi nó..”

Ánh mắt lạnh lùng của Hứa Chiêu Viễn nhìn Hứa Thiến Thiến, ác liệt không cho người khác phản đối.

Hứa Thiến Thiến có chút sợ hãi Hứa Chiêu Viễn, chịu nhục mà quỳ xuống đất.

Tôi nhắc nhở: “Không chỉ quỳ, còn phải dập đầu xin lỗi”

Hứa Thiến Thiến lập tức đứng dậy: “Chu Vi, mày không biết xấu hổ sao”

Tôi cười mỉa mai: “Sao tao lại không biết xấu hổ? Tao chỉ là đem những việc mày bắt tao làm, để mày nếm thử một lần thôi”

“Mày xứng đáng!’

Tôi nhướng mày: “Sao tao lại xứng đáng?”

Hứa Thiến Thiến đang muốn cãi lại, nhưng Hứa Chiêu Viễn lại kéo cô ta, lúc này cô ta mới chú ý bởi vì lời nói của mình mà các bạn học xung quanh đang tức giận nhìn cô ta.

Giọng nói Hứa Chiêu Viễn trầm như băng: “Đủ rồi, Thiến Thiến. Đúng là chúng ta làm sai, chúng ta phải xin lỗi Chu Vi”

Không biết là do nghe được lời nói của Hứa Chiêu Viễn hay là bị ánh mắt của các bạn học dọa tới mà cô ta quỳ xuống một lần nữa.

Kế tiếp, hai người họ liên tục dập đầu xin lỗi với tôi; dập một lần xin lỗi tôi một lần.

Giống với lúc Hứa Thiến Thiến từng ép bức Chu Vi.

Hứa Thiến Thiến được nuông chiều mà lớn lên nên từ nhỏ tới giờ cô ta chưa từng phải chịu nhục nhã như này.

Cô ta quỳ, nước mắt rơi xuống, khóc nức nở.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, Chu Vi, cô thấy được không, bọn họ bị đánh, còn xin lỗi với cô nữa.

Dập mười mấy lần, Hứa Thiến Thiến chịu không nổi: “Tụi tao đã xin lỗi rồi, có thể đứng được chưa?”

Tôi cười: “Không thể, lúc trước tụi mày bắt tao dập đầu 100 cái”

“Mẹ mày..”

Hứa Thiến Thiến muốn chửi tục, lại lần nữa bị Hứa Chiêu Viễn ngăn lại: “Tiếp tục dập đầu đi, đây là chúng ta thiếu Chu Vi”

Xác thật là bọn họ thiếu Chu Vi, bởi vì bọn họ bắt nạt nên Chu Vi đã mất mạng.

Bọn họ muốn chuộc tội, không thể nào chỉ cần dập đầu xin lỗi được.

Chu Vi, cô yên tâm, cái này chỉ là mở đầu cho đau khổ của họ thôi, chuyện này không có kết thúc.

Nếu như tôi trọng sinh sống lại trong thân thể của cô, thì nhất định sẽ trả thù giúp cô.

Chờ tới khi Hứa Chiêu Viễn và Hứa Thiến Thiến dập đủ 100 cái, cái trán bọn họ đã đổ máu.

Khi hai người họ đứng lên, thế giới quay cuồng, có hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp chạy tới đỡ bọn họ.

Chu Đình hỏi tôi: “Chu Vi, hiện tại xuống dưới đây được chưa?”

“Được”

Tôi đi tới bên sân thượng, đem dây thừng cột trên đùi gỡ ra.

Không sai, vì phòng ngừa diễn quá nhập tâm, sợ trượt chân ngã xuống thật nên tôi đã tìm một sợi dây thừng cột lại trên đùi.

Diễn kịch có nguy hiểm, chắc chắn phải cẩn thận.

Vì báo thù mà bị mất mạng thì không đáng.

Tôi muốn tính sổ không chỉ anh em họ Hứa mà còn có hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm.

Trong văn phòng, hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm đứng nơm nớp lo sợ, không còn vẻ kiêu ngạo như trước.

Bọn họ nhìn Chu Đình giống như gà con nhìn thấy diều hầu, sợ gần chết.

Rốt cuộc thì Chu Đình cũng là cổ đông lớn nhất của trường tư này, muốn sa thải bọn họ hay không thì chỉ cần một câu nói của Chu Đình.

Quan trọng hơn nữa là con của Chu Đình từng bị bắt nạt ở tiểu học.

Khi đó, chủ nhiệm lớp của con ông ấy cũng lựa chọn coi thường chuyện này bởi vì ba mẹ của kẻ bắt nạt đã đưa tiền cho chủ nhiệm, cho nên chủ nhiệm một mắt nhắm một mắt mở cho qua.

Khi Chu Đình biết được, không chỉ dùng thủ đoạn để sa thải chủ nhiệm đó mà còn không cho chủ nhiệm đó tìm công việc mới, bây giờ người đó chỉ có thể nhặt rác mà sống.

Chu Đình lạnh mặt: “Hai người muốn giải thích gì không?”

Không ngoài ý muốn, hai người bọn họ quỳ gối trước mặt Chu Đình: “Chu Tổng, hai chúng tôi nhất thời hồ đồ, làm chuyện ngu xuẩn”

“Cầu xin anh cho chúng tôi cơ hội hối cải”

Hai người này thật sự co được dãn được, nói cách khác chính là không biết xấu hổ.

Chu Đình mặt lạnh lùng: “Người mà hai người cần xin lỗi là tôi hả”

Ý tứ của ông ấy không nói cũng biết, chính là muốn cho bọn họ xin lỗi tôi.

Hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm do dự, dù gì thầy ngày thường bọn họ cũng không thèm nhìn tôi.

Tôi tính là cái gì, chỉ là một đứa học sinh có học lực bình thường, không phải học sinh tài giỏi của ông ta.

Xin lỗi tôi, có lẽ là chuyện sỉ nhục bọn họ.

Sự khinh thường của bọn họ lọt vào mắt Chu Đình, vẻ mặt ông ấy thất vọng: “Xem ra thì hai người cũng không ý thức được bản thân mình sai ở đâu”

Lúc này hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm nóng nảy, bọn họ không muốn đi nhặt rác mà sống: “Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi sẽ xin lỗi”

Hai người bọn họ đi tới trước mặt tôi, ánh mắt của bọn họ tràn đầy ác độc.

Bọn họ hận tôi muốn chết.

Nếu không phải tôi muốn tự sát thì khi thi đại học xong bọn họ sẽ được thăng chức.

Đâu như hiện tại, đừng nói tới thăng chức, có giữ được công việc hay không cũng không chắc.

Tôi rũ mắt, lí nhí: “Hai thầy không muốn xin lỗi thì thôi, em không miễn cưỡng. Cẩn thận nghĩ lại thì hai thầy cũng không có bắt nạt em, chỉ là khi em bị bắt nạt, hai thầy chọn bỏ qua thôi”

“Phanh”, Chu Đình vứt chén trà xuống đất, miếng sứ trắng văng tới mặt của hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm, hiện lên vài vết máu.

Hai người họ run rẩy, không dám lau vết máu.

Chu Đình tức giận: “Xem ra thì hai người vẫn không biết mình sai chỗ nào”

Hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm thấy tình huống hiện tại càng bất lợi cho bọn họ, vội vàng để mặt mũi qua một bên, xin lỗi với Chu Vi - người bọn họ từng không xem ra gì.

“Bạn học Chu, chúng tôi sai rồi”

“Không nên bao che những kẻ bắt nạt”

“Không nên trách cứ em”

“Không nên mặt lạnh khi em bị bắt nạt”

“Bạn học Chu, chúng tôi thật sự biết sai rồi, em tha thứ cho chúng tôi đi”

Tôi nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, Chu Vi, cô nghe được không?

Những người gián tiếp và trực tiếp hại chết cô đã xin lỗi cô.

Chẳng qua là quá muộn, cô đã chết.

Vài câu xin lỗi nhẹ nhàng này sao có thể so được với sinh mệnh của cô.

Khi Chu Đình hỏi tôi có đồng ý tha thứ cho bọn họ không, tôi xốc lên tay áo, trên cánh tay trắng nõn đều là những dấu vết dữ tợn xấu xí.

Những vết sẹo này đều là do Hứa Chiêu Viễn dùng đầu thuốc lá châm vào, và móng tay sắc nhọn của Hứa Thiến Thiến tạo ra.

Tôi lại vén lên ống quần, trên đó là những vết thương xanh tím, thật ra ở bụng và lưng còn nhiều hơn.

Đều là anh em họ Hứa, và tay sai của bọn họ gây ra.

Tôi mặt vô biểu tình: “Làm sao bây giờ, bọn họ có xin lỗi thì vết sẹo trên người tôi cũng không thể nào biến mất, miệng vết thương này rất đau đớn”.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box