Hoán Đổi - Chapter 01

Hoán Đổi - Chapter 01

Tôi và người bị bắt nạt học đường trao đổi thân thể.

Tôi nhớ tới mỗi lần bọn họ đối xử với thân thể tôi, cong cong khóe miệng.

Bây giờ, tôi sẽ dạy cho bọn họ, thật sự bị bắt nạt sẽ ra sao.

Tôi bị lạnh mà tỉnh.

Vừa mở mắt, tôi thấy cả người mình bị ướt dầm dề còn bị nhốt trong phòng toilet.

Bên ngoài, có tiếng của mấy nữ sinh nói chuyện.

“Hôm qua tụi bây không thả Chu Vi ra sao?”

“Tao tưởng mày thả"

“Chạy nhanh vào coi đi, nay mùa đông, nó bị chúng ta đổ nước vào, coi chừng lạnh chết”

Tôi hiểu sơ được tình cảnh hiện tại của mình, tôi xuyên vào thân thể của một nữ sinh tên là Chu Vi.

Còn Chu Vi thật sự có lẽ là đã bị đông chết vào ngày hôm qua giá rét rồi.

Vài người bọn họ vô cùng lo lắng, chạy nhanh tới mở cửa.

Chào đón bọn họ chính là một thùng lớn nước bẩn.

Bọn nữ sinh sạch sẽ ngay lập tức trở nên hôi hám tanh tưởi.

Tôi hơi cong môi: “Surprise, thích món quà của tao không?”

Bọn họ sửng sốt, sau đó nôn khan.

Bọn họ vừa nôn vừa nói: “Chu Vi, mày có giỏi thì đừng trốn”

Tôi đứng ở trước gương, nói: “Tao không trốn, tao đang soi gương nè”

Thật xinh đẹp, tôi vừa lòng gật đầu, trở lại một đời tôi vẫn xinh đẹp như vậy.

Bọn họ ngây ngẩn: “Mày vậy mà không trốn?”

Tôi hơi nhướng mày, vì sao tôi phải chạy trốn? Tôi cũng không phải là không đánh lại bọn họ.

Tôi bắt bẻ bọn họ, liếc bọn họ: “Chậc, thật xấu xí, nhìn mấy người xấu xí thật là tổn thương đôi mắt”

Tôi quay đầu, lại nhìn vào gương, vẫn xinh đẹp như cũ: “Xinh quá, khó trách tụi bây sẽ bắt nạt tao, dù gì thì xinh đẹp cũng là một cái tội mà”

Bọn họ bắt đầu chửi tôi: “Chu Vi, sao mày lại không biết xấu hổ?”

“Mày có bệnh phải không?”

“Hôm nay tụi tao sẽ dạy dỗ mày làm người”

Bọn họ vây quanh tôi, ba phút sau, bọn họ đều nằm trên mặt đất, đau đớn mà cuộn tròn người, cứ kêu to “ai da, ai da”

Trong mắt bọn họ đều là vẻ không tin được: “Chu Vi, từ khi nào mà mày có thể đánh lại bọn tao?”

Có thể đánh bọn họ như vậy không phải là Chu Vi, mà là tôi.

Người nhà tôi thấy miệng tôi quá độc, sớm hay muộn gì thì cũng sẽ bị người khác đánh nên từ nhỏ đã cho tôi đi học võ, tae kwon do..

Người nhà tôi lo lắng hơi thừa, bởi vì trong trường tôi luôn là người nổi tiếng.

Người khác muốn đánh tôi, phải đi hỏi nhóm tay sai của tôi có đồng ý hay không.

Không nghĩ tới, đời này trở lại, kỹ xảo đánh nhau của tôi học ở đời trước có công dụng ở đời này.

Tôi nâng chân, bọn họ sợ tới nỗi nhắm chặt hai mắt lại, miệng lẩm bẩm: “Đừng đánh tao”

Tôi cười nhạo: “Tưởng cái gì vậy, tụi bây có cửa làm dơ giày tao hả?”

Tôi không đổi sắc mặt, nhìn từng người bọn họ rồi rời đi.

Khi đi ra toilet, tôi còn nghe được tiếng mắng chửi mơ hồ của bọn họ: “Chu Vi, mày chờ tao, tao sẽ đánh mày chết”

Trên đường về phòng học, tôi tiếp nhận ký ức của thân thể này.

Chu Vi là tôi ở một thế giới song song khác, xuất thân từ một gia đình phú quý, cha mẹ ly dị, một mình sinh sống.

Bất đồng với tôi là tôi có bệnh công chúa phải là trung tâm của một nhóm người, luôn có một đám tay sai bên cạnh.

Ai dám bắt nạt tôi, đừng trách tôi sẽ trả thù lại.

Mà Chu Vi này, thì cho rằng cha mẹ không yêu thương mình, yếu đuối nhát gan, ở trường học bị bắt nạt không dám nói với người nhà.

Điều này dẫn tới bọn bắt nạt cô ấy càng thêm ác độc hơn, không kiêng nể gì nữa.

Cũng hay, đã rất lâu không ai dám bắt nạt tôi, vậy bây giờ đừng trách tôi không khách sáo.


Tôi về phòng học, chủ nhiệm lớp đã đứng trên bục giảng.

Ông ấy nhìn cả người tôi bị ướt dầm dề, nhíu mày: “Sao em lại đi học với bộ dạng này?”

“Dạ, em bị các bạn Hứa Thiến Thiến nhốt trong toilet, bị đổ một thùng nước lạnh vào người”

Tôi nhìn chủ nhiệm lớp, đang trông mong ông ấy sẽ làm cái gì đó.

Ai ngờ ông ấy khẽ cười: “Em không lo học cho tốt đi sao lại đi học cách cáo trạng người khác vậy?”

Tôi chớp mắt, hé lô, ông ta bị gì vậy?

Tôi là bị bắt nạt, còn không thể nói giúp tôi vài câu nữa.

Cách đó không xa, có một nam sinh gương mặt cực đẹp trai nói: “Chu Vi, cậu nhớ lầm đi, Thiến Thiến là một người hiền lành, tốt bụng sao có thể bắt nạt cậu được”

Nói xong hắn còn quơ quơ điện thoại, ý vị sâu xa mà nhìn tôi.

Tôi nghĩ tới, Hứa Chiêu Viễn là anh trai của Hứa Thiến Thiến, hắn là một người cuồng em gái.

Khi khai giảng học kỳ mới, bởi vì Chu Vi không cẩn thận mà đạp trúng giày Hứa Thiến Thiến, mà còn bị đụng hàng nhau nữa, Chu Vi lại ăn mặc đẹp hơn so với Hứa Thiến Thiến nên Hứa Thiến Thiến ghi hận trong lòng, đi cáo trạng với Hứa Chiêu Viễn, nói là Chu Vi bắt nạt cô ta.

Từ đó, ác mộng của Chu Vi liền bắt đầu.

Điện thoại của Hứa Chiêu Viễn có hình chụp Chu Vi không mặc quần áo.

Rõ ràng hắn muốn lấy ảnh chụp uy hiếp tôi, nếu tôi tiếp tục cáo trạng thì hắn sẽ đem ảnh chụp phát tán cho mọi người.

Ha, tôi sợ hắn mới lạ.

Tôi xinh đẹp như vậy, nếu ảnh chụp đó phát tán ra ngoài cũng có thể coi là phổ độ chúng sinh.
*Phổ độ chúng sinh: cứu giúp mọi người thoát khỏi bể khổ.

Chỉ là tôi ghét nhất việc bị người khác uy hiếp, tôi nheo mắt.

Tôi yên lặng đem tên Hứa Chiêu Viễn viết vào vị trí đầu tiên của cuốn sách thù hận.

Còn chủ nhiệm lớp giúp đỡ hai anh em nhà này, đơn giản là bọn họ có thành tích tốt, đặc biệt là Hứa Chiêu Viễn, nghe nói hắn còn được cử đi học Bắc Đại.

Ông ấy muốn thăng chức hay không thì phải trông chờ vào anh em nhà này.

Đúng lúc này, đám Hứa Thiến Thiến mang thân thể dơ bẩn này chạy tới, khóc thút thít: “Thầy Trương, Chu Vi bắt nạt tụi em”


Chủ nhiệm lớp chưa kịp nói gì thì “Phanh”, Hứa Chiêu Viễn đạp mạnh vào bàn, đem cái ghế bên cạnh ngã xuống đất.

Tầm mắt hắn như rắn độc mà nhìn chằm chằm vào người tôi.

Hắn lạnh lùng nói: “Chu Vi, cậu giỏi lắm, dám bắt nạt em gái tôi”

“Ờ, tôi cũng không dám nha. Nếu theo lời cậu nói thì em gái cậu giỏi hơn tôi nhiều”

“Cậu...”

Đôi tay Hứa Chiêu Viễn nắm chặt lại, có thể thấy mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Tôi không nhìn hắn, đem lời nói của chủ nhiệm lớp vừa nói với tôi, trả lại cho Hứa Thiến Thiến: ‘Chậc, cậu không lo học tập cho giỏi đi, lại đi học cách cáo trạng người khác vậy hả”

Hứa Thiến Thiến bĩu môi: “Tôi không có cáo trạng, tôi nói sự thật”

Chủ nhiệm lớp đập mạnh vào cái bàn: “Đủ rồi, Chu Vi xin lỗi Hứa Thiến Thiến đi”

Dứt lời, Hứa Thiến Thiến liếc tôi, ánh mắt cô ta đắc ý, như muốn nói: ‘Xem đi Chu Vi, đây là hậu quả khi đối đầu với tao”.

Tôi cười nhìn chủ nhiệm lớp: “Thầy đúng là tiêu chuẩn kép mà, em là cáo trạng còn lời cô ta thì là sự thật”

Bạn bè trong lớp nghe được lời tôi nói đều cười nhỏ.

Chủ nhiệm lớp đen mặt: “Im lặng, mọi người đều im lặng cho thầy”, ông ấy lại chỉ cửa: “Chu Vi, ra ngoài cửa đứng cho thầy, nghĩ lại em sai ở đâu đi”

“Thầy Trương, trên người em ướt hết rồi, bên ngoài lại có gió lớn, thầy không sợ em bị cảm sao?”

“Vậy thì em xứng đáng”

Tôi nhìn ông ấy thật lâu, không có động đậy.

Ông ấy la: “Còn không chịu đi?”

“Chờ một chút ạ”

Thầy Trương hỏi: “Chờ cái gì?”

Giây tiếp theo, tôi hắt xì phun nước miếng vào mặt ông ấy.

Tôi vừa lòng gật đầu: “Thoải mái quá”

Sau đó tôi xua tay, đi tới cửa.

Sau lưng là tiếng la hét của thầy chủ nhiệm và tiếng cười vui vẻ của các bạn học trong lớp.

Tôi đi ra ngoài, không có ngoan ngoãn đi tới chỗ phạt đứng mà tôi đi về hướng ngược lại, xuống lầu.

Thầy chủ nhiệm chạy tới, nổi giận đùng đùng: “Chu Vi, em muốn đi đâu?’

Tôi cười khẽ, đương nhiên là đi báo thù rồi.

Tôi là người rất hẹp hòi, không thích để thù hằn qua đêm.


Tôi đứng trên sân thượng, mặc đồng phục mỏng manh, giống như con bướm có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Ở dưới sân thượng có rất nhiều người đứng, họ sôi nổi nghị luận có lẽ tôi sẽ nhảy lầu.

Tôi rất hài lòng với chuyện lớn này.

Hiệu trưởng cầm một cái loa, nóng lòng la lớn: “Chu Vi, em đừng làm chuyện ngu ngốc, có gì thì xuống đây nói chuyện rõ ràng”

Tôi mà nghe lời hiệu trưởng nói mới là lạ!

Nguyên thân không phải là chưa từng đi tìm hiệu trưởng xin giúp đỡ, nhưng mà hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm lại giống nhau, xem thành tích quan trọng hơn tất cả mọi thứ.

Ông ta thấy Hứa Chiêu Viễn là một hạt mầm được cử đi học Bắc Đại, Hứa Thiến Thiến không bằng anh trai cô ta nhưng đậu vào một trường đại học tốt thì không có vấn đề gì. Cho nên ông ta lại cảnh cáo nguyên thân đừng có trêu chọc vào anh em họ Hứa, đừng làm ảnh hưởng chuyện học tập của hai người họ.

Thật buồn cười!

Rõ ràng nguyên thân mới là người bị hại, ở trong mắt hiệu trưởng, ông ta chỉ lo lắng chuyện nguyên thân sẽ ảnh hưởng tới thành tích của hai anh em họ Hứa.

Chẳng lẽ chuyện học tập lại quan trọng hơn con người sao?

Hôm nay tôi làm ra chuyện này, đương nhiên không phải là trông chờ vào hiệu trưởng, trông chờ ông ta sẽ chủ trì công đạo cho tôi.

Tôi nhìn vào người đứng bên cạnh hiệu trưởng, người đó là Chu Đình, là cổ đông lớn của trường học này.

Nửa năm, ông ấy sẽ về trường thị sát một lần, hôm nay đúng lúc ông ấy quay về.

Quan trọng hơn nữa là con của Chu Đình cũng từng bị bắt nạt, đến nay đã bị mắc bệnh tự kỷ, ông ấy rất quan tâm đối với chuyện bắt nạt học đường.

Tôi tin nếu Chu Đình biết được sự thật ở trường tôi thì ông ấy sẽ làm chủ cho tôi.

Tôi đứng trên sân thượng nhìn hiệu trưởng đang hoang mang rối loạn giải thích với Chu Đình, ông ta không còn bình tĩnh như ngày thường.

Trong chốc lát, Chu Đình cầm lấy cái loa từ hiệu trưởng, khuyên nhủ tôi: “Chu Vi, thành tích học tập không tốt thì cũng không thể quyết định vận mệnh của em. Nếu như em muốn tăng thành tích học tập thì tôi có thể mời giáo viên cho em”

Tôi nhướng mày, hiểu được hiệu trưởng không có nói nguyên nhân thật sự tôi muốn nhảy lầu cho Chu Đình.

Ông ta dám nói như thế là vì tôi đang đứng ở lầu 20, gió lạnh gào thét, tôi có muốn giải thích cái gì thì những lời nói này đều sẽ bay theo gió.

Ông ta chỉ muốn tạm thời giải quyết để Chu Đình rời đi là được.

Ông ta thật sự xem thường tôi.

Tôi không có chút hoang mang nào mà lấy một cái loa lớn.

Khi hiệu trưởng thấy tôi cầm cái loa lớn, sắc mặt ông ta thay đổi.

Giây tiếp theo, giọng nói thanh thúy từ loa truyền ra.

“Hiệu trưởng, không phải thầy biết lí do thật sự sao? Em là bị Hứa Chiêu Viễn, Hứa Thiến Thiến ép bức tới đường cùng” tôi cong miệng, giọng nói lại vô cùng đau buồn: “Em nhớ rõ thầy nói với em là hai người bọn họ sao lại bắt nạt một mình em mà không phải bắt nạt người khác, chắc chắn là em sai. Nếu thầy là em thì chắc chắn là lỗi sai của thầy, thầy sẽ đi tìm chết”

Tôi bước một bước lên trước, mở hai tay như một con chim sắp cất cánh.

Cảm giác này rất vi diệu làm cho tim tôi đập mạnh.

Rất kích thích!

Mọi người ở phía dưới bị hành động này của tôi dọa sợ, liên tục la hét.

Ai cũng không biết, lúc này tôi rất hưng phấn, vui vẻ.

Đã rất lâu, không ai tìm tôi gây phiền toái hết, cũng rất lâu tôi không có việc gì để làm, cuộc sống trôi qua rất nhàm chán.

Hiện tại, tôi nhập vào thân thể của Chu Vi, cuối cùng có thể quang minh chính đại làm mọi thứ, đúng lý hợp tình mà báo thù giúp cô ấy.

Hiệu trưởng thấy tôi như thế, chân mềm nhũn, lại không còn bộ dáng cao thượng khi đối xử với nguyên thân nữa.

Ông ta thấy tôi chậm chạp không có động tác gì nên nghĩ tôi chỉ muốn hù dọa bọn họ.

Bây giờ lại thấy tôi đứng ở mép sân thượng, thân thể lung lay sắp đổ, ông ta mới thấy sợ hãi.

Giọng nói ông ta run rẩy: “Bà nội nhỏ của tôi ơi, có chuyện thì nói, đừng có đem mạng sống của mình ra đùa giỡn”

Ờ, có chuyện thì nói.

Nguyên thân làm theo, chào đón chính là anh em họ Hứa trả thù quá đáng hơn, chào đón chính là sự đối đãi khác người của hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm, bọn họ bắt cô nhẫn nhịn, chịu đựng.

Nguyên thân nhẫn nhịn, chịu đựng, kết quả là mạng cũng không còn.

Nhẫn nhịn con me gì nữa!

Có câu nói rất đúng: Lui một bước thì tuyến sữa sẽ tăng, nhẫn một chút thì sẽ bị u nang buồng trứng, mắng một câu trời cao biển rộng.

Ai làm tôi không thoải mái thì tôi sẽ cho người đó chịu gấp mười, gấp trăm lần không thoải mái.

“Chu Vi, tôi cầu xin em, xuống dưới đây đi. Có vấn đề gì thì tôi sẽ giải quyết cho em”

Hiệu trưởng sợ muốn chết, sắc mặt ông ta trắng bệch như quỷ.

Nếu tôi thật sự có chuyện thì chức vụ hiệu trưởng này ông ta không thể nào ngồi vững được.

Chu Đình tiếp nhận cái loa từ tay Hiệu trưởng: “Chu Vi, em còn trẻ, tương lai còn dài. Em yên tâm, tôi sẽ cho em một công đạo”

Tôi chờ câu nói này!

Vừa lúc tan học.

Chủ nhiệm lớp và hai anh em họ Hứa nghe được động tĩnh nên chạy tới đây.

Mọi người đều tới đông đủ, trò hay bắt đầu mở màn.

Từng trận gió lạnh thổi tới, tôi nghĩ trò hay sắp tới, nhiệt huyết sôi trào.

Chu Đình còn đang khuyên nhủ tôi: “Mau xuống dưới đây đi, Chu Vi, tôi nhất định cho em một công đạo mà”

Ông ấy cho rằng ông ấy có thành ý thì tôi sẽ xuống dưới.

Ngay cả hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm cũng nghĩ là như vậy nên biểu tình của bọn họ nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nếu tôi ngoan ngoãn nghe lời thì chắc chắn không phải tôi.

Tôi là kiểu người nếu bị người khác đổ tội thì sẽ đòi lại gấp trăm ngàn lần từ người đó lại.

Tôi mặc quần áo ướt, nửa tiếng đồng hồ đứng đón gió lạnh, phải chịu nửa giờ đông cứng.

Ngược lại, anh em họ Hứa mặc quần áo ấm áp, lộng lẫy đứng dưới lầu.

Dựa vào cái gì?

Anh em họ Hứa không đổ máu thì tôi không rời sân thượng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box