NOTE: Chương này mình đổi xưng hô A Đảo (Tần Như Húc) thành hắn lúc cảnh sát thẩm vấn, là anh lúc tới suy nghĩ Hà Khúc.
Nhà máy hóa chất Song Đảo đột nhiên phát nổ làm 7 người c.h.ết, hơn 20 người bị thương.
12 giờ trưa, một máy bay không người lái chứa chất nổ đã đột nhiên bay vào nhà hóa chất, kích nổ hệ thống bình chứa làm những người xung quanh và chủ tịch Hàn Bân t.ử v.o.ng tại chỗ, hơn 30 người bị thương.
Trước mắt thì hung thủ đã sa lưới.
Bởi vì có khí độc nên số thương v.o.ng vẫn đang tiếp tục gia tăng, cảnh sát đang gấp rút sơ tán quần chúng.
…
Cùng với vụ nổ tại nhà máy hóa chất thì h.un.g thủ vụ á.n liên hoàn cuối cùng cũng đã sa lưới.
Điều làm mọi người không ngờ tới, hu.ng thủ là người được xác nhận đã ch.ế.t 1 năm trước đây, Tần Như Húc.
Trước mắt Tần Như Húc đã bị giải tới tổng cục cảnh sát Song Đảo.
Người phụ trách vụ á.n này là Hoắc Trùng - một cảnh sát hình sự.
“Cho nên, cậu giả c.hế.t, bỏ nhà cũng là vì để báo thù mà không bị chú ý?”
“Đúng vậy.”
Chàng trai trẻ phía đôi diện giữ vẻ thờ ơ lạnh lùng, nhẹ nhàng khai hết, tựa như đang nói tới một việc chẳng đáng phải quan tâm tới.
Hoắc Trùng âm thầm nắm chặt tay thành quyền, hỏi: “Cậu có biết cậu đã làm h.ại bao nhiêu người, phá hủy bao nhiêu gia đình không?”
“Tôi không quan tâm.”
Như âm thanh robot, không chút cảm xúc nào. Chính điều này đã chọc giận Hoắc Trùng.
Người trước mắt này, tàn bạo máu lạnh, căn bản không thể gọi là người được nữa.
Hoắc Trung trong ngành này đã 10 năm, chưa từng thấy dạng t.ội ph.ạm nào như Tần Như Húc.
Không hối hận, không buồn sống để người khác chẳng làm gì được mình.
“Khốn nạn.”
Sau khi Hoắc Trùng xông tới cho hắn một quyền thì bị những người khác kéo lại.
Tần Như Húc bị đánh đến mức nôn ra 1 búng m.á.u cũng chỉ nghiêng đầu, không còn phản ứng nào khác.
Lúc đầu, khi Hoắc Trùng biết hắn là con trai của gia đình nạn nhân trong vụ á.n kia còn có một chút đồng cảm.
Mấy ngày thẩm vấn, anh ta cảm thấy những sự đồng cảm của mình thật buồn cười.
Loại người này, nếu không có tâm lý tuổi thương từ khi còn bé cũng vẫn còn nhiều khả năng trở thành một tên t.ộ.i ph.ạm gi.ế.t người.
Hoắc Trùng đá ghế, để cho người khác mang Tần Như Húc ra ngoài trước.
Sau khi mở còng tay, Tần Như Thế một mực an tĩnh đột nhiên mở miệng hỏi anh ta: “Hà Khúc sao rồi?”
“Ai?”
Tần Như Húc không nhắc lại, bình tĩnh nhìn Hoắc Trùng.
Hoắc Trùng phản ứng lại, nói: “Cậu nói con gái của Hà Cương sao? Ồ, ngày đó cô ấy cũng ở hiện trường.”
Tần Như Húc không nói gì, ngầm thừa nhận.
Thật kỳ lạ, hóa ra vẫn còn việc mà hắn quan tâm.
Hoắc Trùng nhìn hắn chằm chằm, lạnh lùng nói: “Cô ấy c.hế.t rồi.”
Sau khi nói xong, thế mà anh ta lại thấy trong mắt của tên máu lạnh này một tia mờ mịt.
Thật có vấn đề. Đây là lần đầu tiên trong những ngày này cảm xúc hắn dao động.
Tần Như Húc nhìn Hoắc Trùng, mặt trắng bệch.
Hắn rõ ràng đã nhìn, vị trí kia sẽ không bị ảnh hưởng quá nhiều.
Tại sao lại c.hế.t?
Hoắc Trùng quan sát nét mặt hắn, bổ sung: “Cô bé kia lúc đầu chị bị thương nhẹ, nhưng sau khi tỉnh lại thì liền xông thẳng vào tìm ba, bất hạnh bị nổ 2 lần.”
“Mặt khác, còn một việc nữa.”
Hoắc Trùng giống như nhớ ra gì đó, lấy từ văn kiện đang cầm trong tay ra 1 xấp ảnh chụp.
“Sáng hôm nay, phân cục nhận được một băng ghi hình. Chính là bản ghi ở căn phòng năm đó mẹ cậu xảy ra chuyện. Chủ khách sạn có mục đích không đứng đắn, trong phòng bố trí thiết bị quay lén. Năm đó sau khi xảy ra chuyện, ông ta trốn tránh trách nhiệm, lựa chọn im miệng không nói.
Thẳng tới hôm trước, lão thấy được vụ nổ ở nhà máy hóa chất, tin Hàn Bân bỏ mạng, thấy cắn rứt lương tâm mới tự thú, nộp băng thu hình năm đó lên.”
“Tần Như Húc, ba của Hà Khúc không tham dự vào vụ việc. Đêm đó, ông ấy đi ngăn cản Hàn Bân, không ngờ bị Hàn Bân uy hiếp, nhận tội thay ông ta.”
“Nhưng dù sao đối với cậu thì cũng chẳng quan trọng mà đúng không? Dù sao đều là c.hế.t người.”
Trong phòng thẩm vấn chỉ còn lại sự trầm mặc.
Tần Như Húc thất thần nhìn vào khoảng không vô định nào đó, vô cùng yên tĩnh.
Nhưng Hoắc Trùng biết được hắn đã nghe. Đồng thời, tinh thần của hắn cũng đã bắt đầu xuất hiện vết nứt nhẹ.
Quả nhiên, Tần Như Húc chưa bị lôi ra ngoài được mấy bước đã mất sức quỳ rạp xuống.
Hoắc Trùng hút thuốc, nhìn Tần Như Húc ngồi dưới đất im lặng khóc, thái dương nổi gân xanh.
Anh ta trông thấy môi hắn khẽ nhúc nhích, mặc dù không nghe rõ, nhưng lờ mờ có thể đọc khẩu hình. Hắn nói: “Thật xin lỗi.”
Hoắc Trùng thở dài, quay người rời đi.
Hà Khúc có ch.ế.t không?
Đương nhiên là không.
Cổng chặn được phần lớn thương tổn, cô ấy chỉ bị thương mắt và hai tai một chút mà thôi.
Hiện tại có lẽ cũng sớm về nhà rồi.
Hoắc Trùng lừa Tần Như Húc.
Đây không phải là trò đùa ác ý gì, chỉ là anh ta muốn nhìn xem gia hỏa này đến cuối cùng còn chút nhân tính nào hay không.
Sự thật chứng minh, hắn có thất tình lục dục.
T.ử h.ình đối với một cỗ máy g.iế.t người không tình cảm hoàn toàn không phải là sự trừng phạt.
Nếu để hắn bình tĩnh c.hế.t đi, Hoắc Trùng không can tâm.
May mắn là Tần Như Húc còn sót lại một chút thứ gọi là tình cảm.
Điều này đã đủ để trừng phạt hắn, để hắn c.h.ết đi trong sự thống khổ và hối hận.
Nhưng sự việc băng ghi hình là thật.
Hà Cương không tham gia cường bạo.
Vì bảo vệ vợ con, ông thay Hàn Bân nhận tội.
Đáng tiếc, ông không thể nhìn thấy ngày chính nghĩa tới.
10.
Tôi tỉnh lại trong ánh lửa.
Lảo đảo chạy vào nhà máy hóa chất đã bị nổ thành 1 vùng phế tích.
Bên chân là bao tiếng kêu rên.
Tôi nhìn thấy ba của tôi nằm trong đám người, quần áo đã sớm cũ nát, không còn thở nữa. Trên đỉnh đầu ông có một khối sắt lung la lung lay, chưa rơi xuống.
Dưới người ông chui ra một người.
Âu phục giày da, hình người nhưng sống chó, dáng vẻ không khác chút nào so với hình tôi nhìn trên TV.
Ấy vậy mà ông ta còn sống.
Ông ta trông thấy tôi thì như thấy ngọn cỏ cứu mạng.
“Cứu tôi với. Tôi là chủ tịch hóa chất Song Đảo, tôi có tiền, tôi có thể cho cô rất nhiều tiền.”
Tôi nhìn ba, hỏi ông ta: “Ông vừa mới dùng người này ngăn phía trước mình sao?”
Ông ta không phủ nhận, chỉ vội la lên: “Tôi chỉ muốn sống thôi. Tôi nào có tội. Mau cứu tôi với.”
“Ông có biết đây là ba tôi không?”
Gã ngây ngẩn cả người.
“Ba tôi nói, ba thay ông ngồi tù, có đúng không?”
Ông ta ngập ngừng nói: “Nói bậy bạ gì đó?”
“Nói cho tôi chân tướng, tôi sẽ cứu ông. Nếu không, tôi sẽ đi lập tức.”
Tôi làm bộ bước đi.
Hàn Bân nghe tiếng kẽo kẹt của tấm sắt sắp rơi xuống, gấp tới điên: “Là tôi, là tôi. Tất cả là tôi làm. Tôi bị ma quỷ ám ảnh, tôi không phải là người. Tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi. Vô cùng xin lỗi. Tôi đồng ý nhận sự trừng phạt của pháp luật, cô mau đỡ tôi ra ngoài với. Tôi xin cô.”
Quả nhiên là ông ta.
Người này, cứ thế hủy hoại một nhà chúng tôi, hủy đi một đời Tần Như Húc.
Mà lại sống phú quý hạnh phúc tới tận bây giờ.
Sao tôi có thể cứu ông ta chứ?
“Xin lỗi tôi cũng vô ích. Ông hãy xuống địa ngục mà thật lòng xin lỗi những người đã bị ông hại c.hế.t đi.”
Tôi lùi lại hai bước.
Hàn Bân ngẩng đầu, hoảng sợ kêu lên.
Tấm sắt to lớn bỗng nhiên rơi xuống, nện đứt tiếng kêu của ông ta.
…
Tôi được cảnh sát dìu ra ngoài.
Sau khi tỉnh lại, mẹ ngồi bên giường bệnh tôi, khóc đến nỗi mắt sắp mù.
Bởi vì có băng ghi hình nên tội danh của ba tôi được rửa sạch.
Mặc dù tất cả đều đã muộn rồi.
Thậm chí tôi còn kịp gọi ông tiếng ba.
Tần Như Húc bị phán t.ử h.ì.nh.
Tôi đã từng muốn đi thăm anh, nhưng được cho biết mình không có quyền, vì thế đành xem như thôi.
Thế cũng tốt. Chúng tôi gặp mặt thì nói gì với nhau được đây? Chi bằng không gặp.
Tôi không biết đoạn thời gian ở trên lầu cao nhất kia đối với Tần Như Húc có ý nghĩa gì, ra làm sao.
Nhưng đối với tôi, đó là tia sáng trong cuộc đời khô cằn của mình.
Mặc dù tia sáng này tự hủy hoại mình, cũng hủy hoại tôi.
Nhưng tôi không hận anh.
Người tôi hận nhất, đã c.h.ết trước mặt tôi rồi.
Một năm sau, tôi và mẹ rời khỏi thành phố Song Đảo.
Nơi này là nơi tôi sinh ra, lớn lên.
Nhưng cũng là nơi tôi không bao giờ trở về nữa.
(HOÀN)
Nhận xét Box