Gã Hàng Xóm Nguy Hiểm - Chapter 04

Gã Hàng Xóm Nguy Hiểm - Chapter 04

 “Tiểu Khúc, ba trong sạch.”


Tôi bắt đầu có một tia hoài nghi, hoặc là cầu may.


Liệu có phải chuyện năm đó còn có ẩn tình gì khác không?


Nhưng tại sao lại khó nói tới như vậy?


Tôi nghĩ mãi mà không ra.


Tôi rút điện thoại ra, kiểm tra lời mời kết bạn.


Cũng không có gì mới.


Có lẽ, A Đảo căn bản chưa từng phát hiện ra tờ giấy nhỏ kia.


Tôi cứ thế thiếp đi.


Hôm sau tỉnh lại đã là 11 giờ.


Tôi mới nhớ ra hôm qua ngơ ngơ ngác ngác quên đặt báo thức.


Mà lúc 11:30 tôi còn có 1 cái hẹn phỏng vấn.


Tôi vội vàng rời giường, rửa mặt, cầm túi chạy ra khỏi nhà.


Lại trông thấy phòng bên cạnh đang mở cửa.


“A Đảo?”


Tôi thăm dò đi tới.


Dì chủ trọ từ trong phòng ngủ đi ra: “Tiểu Khúc đó à, suýt dọa sợ dì rồi.”


Tôi nhìn gian phòng trống rỗng hỏi: “Người thuê phòng này đâu rồi dì?”


“Người thuê nào?”


Chủ trọ lộ vẻ hoang mang: “Căn phòng này để trống lâu rồi, làm gì có ai con?”


Tôi ngây ngẩn cả người: “Không có người sao ạ?”


“Đúng thế. Dì nghe người thuê lầu 5 nói trên lầu rỉ nước mới lên xem một chút. Ồ, tiểu Khúc, con thấy phòng này có người vào sao? Quả là vậy, chứ không làm sao lại rò nước được? Dì muốn gọi cảnh sát.”


Chủ trọ giật mình, vội vàng gọi cảnh sát.


Tôi nhìn phòng trống hoác, ngoại trừ mấy đồ dùng cơ bản thì không còn gì khác mà thất thần.


Cho nên hàng xóm của tôi căn bản không phải là thuê trọ, mà là ở phi pháp sao?


Vì sao chứ?


Tôi mờ mịt, vô cùng kinh hãi.


Chủ trọ còn đang báo án với cảnh sát.


“Có mất gì không sao? Không, không mất gì cả, cũng không hư hỏng gì. Aida, cái này hình như bị đốt, đen sì, mùi này là mùi gì chứ?”


Tôi nhìn vào chỗ đã bị đốt đen trên mặt đất.


Mùi kỳ quái tối qua bị phóng đại cực hạn.


Tôi đã biết rồi.


Kali Nitrat.


Là đốt Kali Nitrat.


Tất cả những ký ức như gào thét trong tâm trí tôi.


Bởi vì hảo cảm từ lần đầu tiên, tôi chưa hề hoài nghi hàng xóm mình.


Nhưng kỳ thực anh vô cùng khả nghi.


Ban đêm thì ra ngoài.


Luôn luôn đội mũ, che kín mặt.


Xưa nay đều không bật đèn.


Chỉ thế thôi đã thấy rất khác thường.


Hai chân tôi như nhũn ra, chậm rãi ra khỏi cửa.


Khúc quặt cầu thang, ánh nắng vừa vặn rơi vào tờ quảng cáo hàng xóm tôi đã dí tàn thuốc.


Cửa hàng Nguyệt Cầm, khai trương giảm lớn.


Người phụ nữ chủ cửa hàng đã c.hế.t vào đêm nó bị dí tàn thuốc.


Trong đầu tôi xuất hiện 1 suy đoán đáng sợ.


Làm gì có gì trùng hợp thế chứ, là anh đã dày công lên kế hoạch rồi.


Hàng xóm của tôi chính là h.u.ng th.ủ trong vụ án g.i.ế.t người liên hoàn.


Một người tầm tầm tuổi tôi, báo thù đám tộ.i p.h.ạ.m trong vụ tiểu học Song Đảo.


Còn có thể là ai chứ.


Đứa trẻ kia căn bản không c.h.ế.t.


Trong khoảnh khắc tôi nhớ tới tên thật của cậu ấy: Tần Như Húc.


Như vậy, anh ở trong phòng dùng Kali Natri, rất có khả năng là để làm bom…


Hôm nay là ngày cắt băng của nhà máy hóa chất Song Đảo. Hàn Bân sẽ có mặt ở đó lúc 12 giờ.


Bên cạnh ông ta có rất nhiều vệ sĩ, rất khó tiếp cận nên căn bản không có cơ hội gi.ế.t ông ta.


Cho nên đánh bom là giải pháp tối ưu nhất.


Điện thoại đột nhiên vang lên.


Là một dãy số xa lạ.


Tôi vội vàng nghe. Đầu dây bên kia là ba tôi.


“Tiểu Khúc, là ba đây, còn đừng vội tắt máy.”


Tựa hồ như ông đang ở một nơi rất náo nhiệt, chiêng trống vang trời, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng loa phóng thanh.


Tôi cẩn thận nghe, bốn chứ “hóa chất Song Đảo” làm tôi chấn động.


“Hà Cương, có phải ông tới chỗ Hàn Bân không?”


Hôm nay nhà máy hóa chất Song Đảo chính thức được thi công. Hiện tại Hàn Bân đang chủ trì nghi thức cắt băng.


“Đúng thế. Hà Khúc, Hàn Bân mời ba tham gia nghi thức này. Có thế chứ, ông ta làm sao dám quên ba được. Tiểu Khúc con chờ nhé, ba ngồi tù thay Hàn Bân nhiều năm thế sẽ không chịu ngồi yên đâu. Hôm nay ba đi, ít nhất ông ta cũng phải cho ba mấy trăm vạn. Tiểu Khúc, chờ ba cầm được tiền rồi thì sẽ mua nhà cho con, để con mở cửa hàng, không để con tiếp tục chịu ủy khuất nữa…”


Ông thay Hàn Bân ngồi tù…


Tôi gấp như kiến bò trong chảo, quát lớn: “Hà Cương, đừng đi.”


“Cái gì? Tiểu Khúc con nói gì thế? Chỗ này ồn quá, ba không nghe được. Tóm lại con cứ chờ tin tốt từ ba đi. Tiểu Khúc, ba sẽ cho con được sống một cuộc sống thoải mái.”


Tút một tiếng, điện thoại bị dập máy.


Lần nữa tôi gọi lại, không ai nghe máy cả.


Đừng, đừng mà!


Tần Như Húc, anh đừng g.i.ết người nữa.


Ba, mau chạy đi.


Tôi lao xuống lầu, tức tốc chạy tới đường cái, chặn 1 chiếc taxi, khóc lóc van nài bác tài: “Nhà máy hóa chất Song Đảo, nhanh lên bác tài ơi. Nhanh lên.”


Chỗ tôi thuê nhà nay được quy hoạch thành vùng ngoại thành, vì thế cách khu đó không xa, rất nhanh là tới nơi.


Bác tài gật đầu, một cước đạp chân ga, phóng vèo.


Cùng lúc đó, tôi vội vàng gọi 110.


“Có người muốn phá nổ nhà máy hóa chất Song Đảo. Mọi người nhanh tới sơ tán đám đông đi ạ.”


“Cô bình tĩnh. Cô nói nhà máy hóa chất Song Đảo là nhà máy nằm ở thành phố Song Đảo, khu Hoa Đảo, khu hóa chất đường số 18 đúng không?”


“Xin hỏi là ai đang muốn gây nổ nó thế ạ?”


“Cô có biết bom được đặt ở đâu không?”


“Có tất cả mấy vấn đề như vậy, mời cô trả lời một lượt…”


Giọng nữ tỉnh táo máy móc vang lên, cơ hồ không có bất kỳ phản ứng khẩn trương nào. Tôi bị hỏi tới đơ, còn cô ấy cũng chưa bắt đầu báo cho đội xuất phát.


Xe taxi không dám tới quá gần, mà cách hơi xa đó dừng lại. Tôi cúp máy, phi nhanh tới nhà máy hóa chất.


“Hà Cương!”


Tôi hô to, thanh âm bị tạp âm che giấu, không có ý nghĩa gì hết.


Tôi xông vào cổng, tìm kiếm hình ảnh của ba nhưng lại bị bảo vệ ngăn lại.


Ký ức khi còn bé kéo về như đèn kéo quân đang xoay. Tôi nhớ ba đã từng cho tôi cưỡi lên vai, đưa tôi đi xem lễ hội, đã từng vì tôi nói muốn ăn anh đào mà mua một tủ đầy anh đào.


Thời gian đồng hồ phòng bảo vệ chỉ 11:59.


“Nhanh sơ tán người đi ạ, có người muốn nổ nhà máy này.”


Bảo vệ hai mặt nhìn nhau, không mở cửa ra, chỉ dùng bộ đàm liên hệ vào tổng bộ.


“Tần Như Húc, đừng gi.ế.t người, xin anh, thu tay lại đi.”


Tôi quỳ trên mặt đất, khóc tới sụp đổ.


Điện thoại đột nhiên vang lên, là một số lạ.


Tôi run rẩy nghe.


Trong máy truyền tới một âm thanh quen thuộc làm cho toàn thân tôi phát lạnh: “Cô ở đó làm gì?”


Anh đã nhìn thấy tờ giấy nhỏ, cũng nhớ số tôi.


Tôi nhìn quanh bốn phía, phòng ốc lít nha lít nhít, căn bản không thể thấy anh.


“Tần Như Húc, tôi xin anh, hãy dừng tay lại đi.”


Anh có hơi sững sờ, đại khái không ngờ tôi sẽ gọi tên anh.


Một lát sau, chỉ có 1 âm thanh lạnh lùng vang lên: “Đi đi.”


Anh không muốn nhiều lời thêm 1 chữ.


“Tần Như Húc, tôi biết anh hận Hàn Bân, hận ba tôi, muốn báo thù cho ba mẹ. Tôi cũng hận bọn họ, nhưng không cần thiết phải liên lụy nhiều người thế này.”


Sau mấy giây im lặng, tanh âm anh khẽ run: “Cô là con gái Hà Cương?”


“Là tôi. Tần Như Húc, anh đừng có gi.ế.t thêm người nữa, đừng có sai lại thêm sai nữa.”


“Sai sao?”


Giọng nói của anh vang lên không chứa chút cảm xúc nào, chỉ còn lại sự thù hận.


“Bọn họ mới là người sai. Thời điểm bọn cầm thú ấy hại cả nhà tôi nên nghĩ tới sẽ có lúc thế này.”


“Cô biết mẹ tôi c.hế.t thế nào không? Tin tức không đăng đúng không? Bà tự đ.â.m mình 200 nhát. Cô có thấy m.á.u người bao giờ chưa Hà Khúc?”


Anh cắn răng, hung ác như sói: “Tôi sẽ không thu tay lại. Mục đích duy nhất tôi sống là để đòi lại món nợ m.á.u này.”


Trong xưởng vang lên một loạt tiếng vỗ tay. Tôi nhìn lên trên tường, vừa lúc 12 giờ.


“Đừng. Tần Như Húc, bên trong còn rất nhiều người vô tội, cầu xin anh.”


“Tôi không quan tâm.”


Điện thoại ngắt máy.


Tôi nghe thấy ở nơi xa truyền tới tiếng còi cảnh sát, nhiều chiếc xe cảnh sát đang lao tới.


Một khắc tôi quay đầu nhìn lại.


Nhà máy sau lưng bỗng nhiên nổ tung.


Tôi bị sóng xung kích hất văng trên đất, cuối cùng không nghe được, không nhìn được gì nữa.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box