Không lên chính thức không sao cả, vì mai tôi sẽ từ chức.
Mặc dù kiếm việc không dễ, nhưng so với việc tiếp tục đối mặt với khuôn mặt buồn nôn kia của Ngô Kiện, tôi tình nguyện đi rửa bát thuê.
Sau khi thông suốt, tôi thoải mái hơn nhiều.
Đi tới chỗ ngoặt, tôi thấy được tờ quảng cáo hôm qua bị tàn thuốc dí vào.”
“Nhạc cụ Nguyệt Cầm, mừng khai trương tặng quà lớn.”
Tôi hơi hoảng. Tối hôm qua người bị sá.t h.ại hình như là chủ cửa hàng Nguyệt Cầm?
Quảng cáo nhìn rất mới, vừa mới dán lên mấy ngày.
Hôm kia, cô ta còn đưa kế hoạch khai giảng, quy hoạch ước mơ tương lai hoàn hảo mà?
Quả thực là khiến người ta thổn thức.
Ngày mai và chuyện ngoài ý muốn, không biết cái nào sẽ tới trước cả.
Tôi lắc đầu, lên lầu.
Tôi ở nhà làm bánh trứng. Lúc 10 rưỡi, nghe thấy tiếng bước chân, tôi vội vàng cầm một hộp bánh trứng chạy tới.
Từ mắt mèo nhìn ra ngoài, xác định đúng là anh mới mở cửa.
“Anh về rồi sao?”
Anh ngẩn người, hơi kinh ngạc.
“Tôi làm bánh trứng, anh có thể để ăn khuya.”
Anh nhìn đống bánh trong tay tôi, mi mắt dài cụp xuống che đi cảm xúc, làm tôi chẳng biết anh đang nghĩ gì.
Mấy giây sau, anh dời mắt, móc chìa khóa mở cửa: “Không cần đâu.”
“Chờ chút đã.”
Trước khi anh đóng cửa, tôi cứng rắn tiến tới, lần nữa nhét bánh cho anh: “Hôm nay anh giúp tôi, nếu anh không nhận, tôi sẽ thấy áy náy lắm. Hôm nay còn là ngày lễ nữa chứ.”
Anh nhìn tôi, nghĩ nghĩ, hỏi tới việc tôi không nghĩ tới: “Thất Tịch thì phải ăn gì?”
Anh hỏi tôi.
“Hẳn là…cùng người mình thích ở một chỗ, còn ăn gì cũng được.
Nghĩ thêm một chút, tôi hỏi anh: “Tối nay anh có kế hoạch ra ngoài mừng lễ với bạn gái không?”
Anh hơi né tôi: “Tôi không có bạn gái.”
“Ồ, thế anh từng có chưa?”
“Chưa từng.”
“Taị sao thế? Tôi cảm thấy anh là tinh hoa hội tụ, hẳn là phụ nữ rất yêu.”
Anh trầm mặc một chút.
Nhìn vào hư vô, ánh mắt sâu không thấy đáy.
Anh nói: “Bởi vì tôi là người sống trong địa ngục.”
Tôi ngây ngẩn cả người.
Tôi thường hình dung về đôi mắt của một người là đáy vực sâu.
Nhưng đối với anh, tôi chỉ có thể nói, đây không phải là đôi mắt đáy vực, đây là mắt của một người rơi xuống đáy vực.
Một chút hồi ức tồi tệ đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi.
Tâm tình của tôi như rơi xuống đáy.
Đáy lòng có một âm thanh trào phúng, Hà Khúc, mày thì có khác gì người đang sống trong địa ngục đâu?
Đang lúc thất thần, bánh trứng trong tay tôi bị lấy đi.
Anh khẽ nở nụ cười: “Cảm ơn bánh trứng.”
Hóa ra anh cũng biết cười, dù chỉ là trong nháy mắt.
“Chờ chút, anh tên là gì?”
Trước khi cửa đóng, anh thuận miệng nói: “A Đảo.”
Không biết có phải vì gạt tôi mà nói lung tung hay không, nhưng ít nhất tôi cũng biết nên gọi anh thế nào.
Được, A Đảo thì A Đảo.
Âm thanh của bà mang theo chút sầu lo: “Tiểu Khúc, hôm nay con xem tin tức chưa?”
Tôi vừa đi vừa thuận miệng đáp: “Tin gì thế ạ?”
“Chính là tin của…bà chủ cửa hàng nhạc cụ đó… Tiểu Khúc, mẹ luôn rất bất an, đêm qua không ngủ nổi, rất hoảng sợ.”
“Việc này thì sao chứ ạ? Song Đảo lớn như thế nên có nhiều vụ á.n là chuyện thường tình thôi ạ.”
“Không phải không phải, người phụ nữ kia… Haiza.”
Bà than thở, tựa như có điều muốn nói nhưng lại không thể nói, rất kỳ lạ.
Nhưng rất nhanh bà đã chuyển sang chuyện khác, hỏi: “Mẹ chỉ sợ con một mình nơi đó không an toàn. Con có thiếu tiền không? Có cần mẹ gửi gì cho không?”
Hóa ra là đang lo cho tôi sao?
Bước chân tôi thả chậm lại. Nói mới nhớ, từ khi lên Đại học, tôi rất ít về nhà.
“Mẹ yên tâm đi, con không thiếu gì cả.”
Bà liên tục ừ mấy tiếng, trầm mặc một chút, bỗng nhiên tiếng cười vang lên mang theo chút hèn mọn: “Tiểu Khúc, xế chiều nay mẹ đi đưa ba về, con có muốn…”
Tôi ngẩn người.
Lửa giận ở đâu đột nhiên kéo tới, bất tri bất giác tôi hiểu được lý do làm sao mà bà ấy lại gọi cho tôi. Vòng vo nhiều như vậy, cuối cùng là muốn hỏi cái này.
“Con không có ba.”
“Tiểu Khúc…”
“Con không muốn gặp ông ta, cũng không về nhà, đừng nhắc tới ông ta trước mặt con.”
“Được được được, mẹ không…”
Chưa chờ bà hết câu, tôi cúp máy.
Tim tôi hơi buồn bực, hô hấp dồn dập, thở phì phò, cố gắng nén nước mắt.
Tôi xem lịch, cười trào phúng. Ồ, hóa ra hôm nay là ngày ông ta ra tù.
Người này, là tội phạm g.iế.t người.
Ba tôi là tội phạm g.iế.t người.
15 năm trước, ông ta và hai người bạn nổi sắc tâm, lôi một người phụ nữ vào khách sạn, tra tấn và h.i.ế.p d.â.m.
Người phụ nữ kia c.hế.t một năm sau khi ông ta vào tù.
Chồng bà ấy vào cái đêm bà ấy bị kéo đi kia say quá chén, bị ném ở đường, tự nôn tới chặn đường khí quản, ngạt thở mà chết.
Cái ngày tôi biết người tôi kính trọng nhất, thậm chí còn là hiệu trưởng trường tiểu học phạm phải tội á.c tày trời này, làm hại phá hoại nhà người khác, bầu trời của tôi sụp đổ.
Những năm gần đây, tất cả những xa lánh, lăng nhục, bất lực, khốn khổ của tôi đều là vì ông ta.
Tôi hận ông ta, không có cách nào tha thứ.
Tôi hít sâu, xoa xoa mặt, lấy lại tinh thần cho mình.
Sau đó vào công ty.
Nếu như không nói tới việc Ngô Kiện uy hiếp đủ kiểu với tôi, tôi không thể nhịn được chế nhạo gã hôm qua bị dọa cho như chó cụp đuôi, hắn tát tôi một cái, tôi trả lễ là 2 cái thì coi như tôi từ chức thuận lợi.
Tôi thu xong đồ, trong lúc Ngô Kiện đang chửi ầm lên, rời công ty.
Đám đồng nghiệp nhao nhao.
“Hà Khúc, cô là thần tượng của tôi đó.”
“Cuối cùng cũng có người dạy dỗ được tên dầu mỗ kia, idol của tôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được từ biệt họ rồi.
Mặc dù tôi biết về sau, để tìm việc thì không phải là dễ.
Trước khi về nhà, tôi ở ngoài gọi 1 tô mì.
Tiệm mì treo một cái TV nhỏ đang phát tin tức địa phương.
Ông chủ khoanh tay, đứng phía dưới ngước lên.
Những ngày này ở Song Đảo đương nhiên việc làm người ta chú ý nhất là cảnh sát vẫn chưa phá được á.n mạ.ng liên hoàn.
Lúc tôi chơi điện thoại, rất nhiều tờ báo cũng viết về chủ đề này.
Trong đó có một tiêu đề thu hút sự chú ý của tôi.
Á.n m.ạ.ng liên hoàn có liên quan mật thiết với v.ụ á.n tiểu học ở Song Đảo 15 năm trước.
V.ụ á.n tiểu học ở Song Đảo là vụ của ba tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, tranh thủ nhấp vào xem.
Bài báo chỉ ra rằng, trải qua quá trình đào bới của dân mạng và cảnh sát, ba người bị hạ.i trong á.n liên hoàn đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến vụ á.n 15 năm trước.
Người bị hạ.i 1: A, nam, kiến trúc sư, nguyên là giáo viên tiểu học Song Đảo, một trong những nghi phạm vụ tiểu học Song Đảo, ba năm trước đã ra tù.
Người bị h.ại 2: B, nam, chủ tiệm cơm, nguyên là chủ cửa hàng tiện lợi tiểu học Song Đảo, người bị hạ.i nam mất trước cửa cửa hàng này.
Người bị hại 3: C, nữ, bà chủ cửa hàng nhạc cụ, nguyên là giáo viên tiểu học Song Đảo. Trong vụ Song Đảo thì người này giới thiệu nữ bị hại cho 3 nghi phạ.m, gián tiếp thúc đẩy bi kịch.
Căn cứu vào tin tức, có thể phỏng đoán rằng hu.ng th.ủ cố tình nhằm vào họ, hoặc nói cách khác là báo thù.
Nếu như phỏng đoán này được thành lập, như vậy mục tiêu tiếp theo của hắn rất có khả năng chính là 2 nghi phạ.m khác của vụ á.n Song Đảo: Hà Cương, Hàn Bân.
Tôi đọc mấy dòng này, mồ hôi lạnh chảy đầy người.
Hà Cương là ba tôi.
Mà Hàn Bân là một phú nhị đại ông ta kết giao, năm đó Hàn Bân giữa đường hối hận, không tham gia cường bạo, chỉ bị phán 8 tháng, hiện tại là chủ tịch công ty hóa chất Song Đảo.
Khó trách thời điểm mẹ gọi tôi sáng nay ngữ khí bất an như vậy. Có lẽ bà đã đoán được rồi.
Tâm tình tôi phức tạp ấn mở khu bình luận.
Một bình luận thảo luận về h.ung th.ủ thu hút sự chú ý của tôi.
“Vụ tiểu học Song Đảo hai vợ chồng bị hạ.i còn có 1 đứa con trai, có phải là nó tới báo thù không?”
“Không phải đâu, đứa trẻ kia chế.t rồi. Bạn thân tôi làm ở cục cảnh sát, bọn họ điều tra thì đứa trẻ kia bị tai nạ.n xe cộ mà mất, cả hộ gia đình đều tiêu tùng.”
“Haiza, thảm quá rồi. Nhưng mà nếu hu.ng th.ủ không phải người này thì còn là ai được ta?”
“Khó mà nói được, cũng có thể là một “sứ giả chính nghĩa” nào đó, phim ảnh gần đây chẳng phải hot hình tượng này sao…”
…
Đứa trẻ kia ch.ế.t rồi.
Ngón tay lướt màn hình của tôi cứng đờ, trái tim như bị đóng một cây đinh sắt vào.
Sau khi ba tôi xảy ra chuyện, tôi từng lén lên mạng tìm thông tin người bị hạ.i.
Tôi biết người phụ nữ có người con trai bằng tuổi tôi, tên là Tần Như Húc, một mình chăm sóc cho mẹ.
Khi đó tôi cảm thấy rất có lỗi với cậu ấy, đã từng lén gửi tiền tiêu vặt tới cậu ấy.
Về sau người kia mất, tôi cũng bị vây hãm trong địa ngục sâu thẳm vì thế nên không tiếp tục để ý đến cậu ấy nữa.
Không ngờ cậu ấy mấ.t rồi.
Nếu như nói, khi thấy tin này, tôi có một tia xúc động muốn tìm ba mình.
Thì hiện tại, tôi đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
Nếu như ông ta thực sự bị gi.ế.t c.h.ết, vậy thì cũng chỉ có thể nói là báo ứng.
Đáng đời ông ta.
Ngẫm lại người phụ nữ bị tra tấn nên tinh thần và thể xác đều bị tổn thương, rồi tự hành hạ tới ch.ết.
Ngẫm tới chồng bà ấy mấ.t thảm ven đường.
Tới đứa con nhỏ bất lực.
Ba tôi có c.hế.t muôn lần cũng không đủ để đền tội.
Chẳng biết vì sao hôm nay có rất ít người, vì thế chẳng bán được bao nhiêu.
Tôi nhàm chán lướt điện thoại.
Hàn Bân làm chủ xí nghiệp hóa chất Song Đảo trước giờ luôn rất kín tiếng mà kiếm tiền trong trầm lặng.
Gần đây vì nguyên nhân do vụ á.n liên hoàn mới có rất nhiều chú ý.
Có người tới phỏng vấn ông ta, hỏi: “Nghe nói tên tộ.i ph.ạ.m kia rất thông minh, cũng rất điên khùng, ngài có cảm thấy sợ hãi không?”
Hàn Bân ngồi trong một cái xe cao cấp, thong dong: “Tại sao lại phải sợ chứ? Cảnh sát và các chuyên gia sẽ bắt hắn lại, chính nghĩa sẽ thắng cái ác, chẳng phải sao?”
Phóng viên lại hỏi ông ta: “Vậy nghi lễ cắt băng ngày mai của nhà máy hóa chất ngài sẽ có mặt đúng không?”
“Đương nhiên là có. Hành trình của tôi sẽ không bởi vì một tên hề mà thay đổi.”
Người này nắm chắc thắng lợi trong tay, hoàn toàn không để tên s.á.t th.ủ vào mắt.
Không ít người cảm thán Hàn Bân không hổ là người làm lãnh đạo.
Nhưng cũng có người trên diễn đàn vạch trần, không phải Hàn Bân không sợ, chỉ là ông ta phải giữ vẻ trấn tĩnh thôi.
Gần đây, hóa chất Song Đảo ngày càng phát triển, được bỏ vốn đầu tư mấy trăm triệu, nếu như ông ta làm một con rùa rụt cổ, người đầu tư sẽ cảm thấy mất lòng tin, mà giá cổ phiếu cũng sẽ giảm mạnh.
Cho nên vì để ổn định tâm lý cho người đầu tư và giá cổ phiếu, ông ta nhất định phải biểu hiện tất cả đều đã nằm trong lòng bàn tay mình.
Bên ngoài, ông ta vẫn xuất hiện như thường, tham gia đủ loại hoạt động.
Nhưng bên trong lại vụng trộm tăng thêm 10 vệ sĩ.
Biện pháp bảo vệ của Hàn Bân chu toàn như vậy, hu.ng th.ủ khó mà tiếp cận. Thế nhưng ba tôi thì sao?
Tôi không biết nữa.
Bánh cuộn chưa bán xong nhưng tôi cần phải về nhà.
Hôm nay là sinh nhật của tôi, dù không có ai đón cùng nhưng tôi vẫn muốn tổ chức một sinh nhật thật tuyệt.
Tôi hầm hoa đậu tuyết yêu thích của mình, làm bánh gato, chia làm 2 phần.
Tôi muốn để một phần cho hàng xóm của mình.
Anh là đảo hoang, còn tôi giống như con thuyền nhỏ phiêu bạt.
Sinh nhật, thuyền nhỏ muốn ghé vào đảo của anh một chút.
Mấy ngày nay tôi đã có thể biết được sương sương quy luật nghỉ ngơi và làm việc của anh.
Xế chiều mỗi ngày từ 4 giờ tới 6 giờ đều ra ngoài, đêm thì đi từ 9 giờ tới 12 giờ.
Chia xong bánh gato vừa vặn là hơn 9 giờ, nhưng tôi không nghe thấy tiếng bước chân anh về nhà nữa.
Tôi ngồi ở phòng khách, hơi ngủ gà gật.
Mười hai giờ hơn, anh vẫn chưa về.
Tôi sợ mình thiếp đi, lỡ thời gian anh về nhà, vì thế bưng bánh gato nhỏ chờ ở cửa.
Vừa ngồi xuống, điện thoại liền vang lên.
Là điện thoại của mẹ tôi.
Lúc đầu tôi không muốn nghe, nhưng có vẻ là quá cô đơn nên tôi đột nhiên muốn nghe giọng bà một chút.
“Alo ạ?”
Đầu dây bên kia hơi trầm mặc, vang lên âm thanh già nua mà thận trọng của nam giới: “Hà Khúc, là ba đây.”
Tôi ngơ ngẩn.
Tôi hoàn toàn không có cách nào liên hệ âm thanh già nua xa lạ này với giọng nói năm đó.
Rõ ràng tôi muốn cúp điện thoại, nhưng vẫn nán lại nghe bên kia nói tiếp.
“Tiểu Khúc, sao con lại không nói gì?”
“Tiểu Khúc, hôm nay sinh nhật con, ba làm rất nhiều đồ ngon. Tiểu Khúc, khi nào con về?”
‘Tiểu Khúc, ba biết con hận ba. Những năm qua, vì ba mà con đã chịu nhiều khổ cực, ba có lỗi với con.”
Sau khi hơi trầm mặc, lệ tôi rơi đầy mặt, cắn răng hỏi ông: “Hóa ra ông cũng biết mình có lỗi sao? Hà Cương, ông làm thế để làm gì? Loại xấu xa như ông cũng xứng làm ba sao?”
Bên kia điện thoại, ông vội vã giải thích: “Tiểu Khúc, ba không làm chuyện kia, ba trong sạch…”
“Trong sạch? Cảnh sát tại sao lại bắt ông nếu ông trong sạch? Tại sao ông phải ở tù nhiều năm như vậy? Là ông nhận tội còn gì. Ông có biết năm đó tôi hy vọng nhiều tới mức nào ở khả năng ông bị oan không? Ông có biết những năm vừa rồi đã bao lần tôi muốn ch.ế.t không?”
“Tiểu Khúc, ba có nỗi khổ tâm. Chỉ là ba không thể nói…”
“Tại sao lại không thể nói? Thừa nhận mình đểu cáng rất khó sao? Bởi vì ông, tôi bị biết bao người nhụ.c m.ạ ch.ửi rủ.a. Bởi vì ông, ngay cả một công việc ổn tôi cũng không tìm được. Tất cả là do ông. Tôi hận ông, đừng gọi cho tôi nữa.”
“Tiểu Khúc, ba sẽ đền bù cho con. Tiểu Khúc con đừng cúp máy mà.”
Tút một tiếng.
Tôi cúp điện thoại, cũng tắt luôn nguồn.
Lúc đầu, tôi cũng như mọi cô gái khác.
Có một gia đình hoàn chỉnh, có tuổi thơ hạnh phúc, tương lai tươi sáng.
Tôi lúc đầu không gặp phải trắc trở khắp nơi thế này, không sợ nọ sợ kia, không phải kiểu bị gây khó dễ cũng không dám phản kháng.
Hết lần này tới lần khác sự tình đều là do ông, do tôi là con gái ông.
Tôi dựa vào cạnh cửa, khóc lớn.
Bất tri bất giác, tôi thiếp đi.
Cho tới tận khi một âm thanh lạnh nhạt vang lên làm tôi tỉnh lại.
“Hà Khúc? Tỉnh lại đi?”
Tôi mở mắt.
A Đảo ngồi trước mặt tôi, thân ảnh chiếm hơn nửa tầm mắt tôi, mũ lưỡi trai hơi hất lên, lộ ra vẻ mặt ảm đạm không rõ.
Anh nhớ tên của tôi.
Quá tốt rồi.
Chưa kịp vui vẻ, đột nhiên tôi phát hiện hóa ra bánh gato tôi đặt trên gối, chẳng biết đã rơi xuống đất lúc nào.
“Nguy rồi!”
Tôi nhặt bánh, đột ngột đứng lên, xuýt nữa va vào trán anh.
“Aida, tôi làm bánh cho anh, sao lại rơi rồi…”
Mất công ghê, đợi uổng công nữa, thực sự tôi chẳng thể làm được gì cả.
Anh nhìn tôi, hỏi: “Cô ở đây để chờ tôi sao?”
“Ừm.” Tôi gật gật đầu.
“Tại sao?”
“Tối nay là sinh nhật tôi.” Tôi cúi đầu, hơi mất mát: “Tôi nghĩ anh có thể đón sinh nhật với tôi.”
Anh nhìn vào phòng tôi một chút: “Một mình cô sao? Người nhà đâu?”
Người nhà sao?
Vừa mới gọi điện thoại, phá hủy tâm tình tốt đẹp rồi nè.
Tôi khó chịu nghiêng đầu, nhìn gạch men bên dưới đã hơi vỡ: “Đừng nhắc tới họ, tôi chán ghét họ.”
Trên đỉnh đầu là sự trầm mặc hồi lâu.
Lúc lâu sau mới nghe thấy anh nói: “Ít nhất họ còn sống.”
Chẳng biết sao, trong thanh âm này có phần mất mát. Đây là lần đầu tôi nghe được giọng anh có cảm xúc.
Tâm tôi co rút, ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt anh cũng khôi phục lại vẻ bình thản.
“Hà Khúc.”
“Hửm?”
“Sinh nhật vui vẻ.”
Tôi sửng sốt. Ánh mắt của anh chưa bao giờ có thời khắc mềm mại thế này.”
Tôi không dám tin vào 2 mắt mình, sợ mình ngủ lâu quá nên sinh ảo giác.
Tận tới khi anh mở miệng lần nữa: “Chúc cô vĩnh viễn bình an vui vẻ.”
Mấy lời chúc phúc đơn giản như vậy lại làm lồng ngực tôi ấm áp, tựa như pháo hoa bừng nở. Trong khoảnh khắc đó, tôi suýt trào nước mắt.
“Cảm ơn anh.”
Anh không đáp, không có bất kỳ động tác thừa nào, chỉ lẳng lặng nhìn tôi.
Sau đó quay người, mở cửa.
“Chờ chút, A Đảo.”
Trước khi anh đóng cửa, tôi chen vào giữa khe cửa, hỏi anh: “Sinh nhật anh là khi nào? Đến khi đó…chúng ta ăn mừng cùng nhau được không?”
Tôi mong đợi nhìn anh.
Anh hơi do dự.
Tôi không biết, phải chẳng anh đã từng có mấy giây rung động hay không.
Không bật đèn, anh chìm trong bóng đêm, tôi chẳng thể thấu rõ.
Thật lâu về sau tôi mới nghe anh nói: “Không cần, lúc đó, tôi đã không còn ở đây nữa rồi.”
Lúc đó anh không ở đây là ý gì? Anh muốn dọn đi sao?
“Vậy có thể lưu số không? Số tôi là…”
Cửa đã đóng lại.
Ngay cả phương thức liên lạc anh cũng không muốn cho tôi.
Tôi không thể làm gì khác là nhụt chí quay đầu.
Nghĩ một chút, tôi dùng tờ giấy nhỏ viết số của mình nhét vào khe cửa, còn vẽ một cái mặt tươi cười.
Tôi biết tôi đang dây dưa không rõ.
Nhưng nếu cố gắng của tôi có thể đưa tôi tới gần hơn với ánh sáng của mình, dù bị chán ghét thì tôi cũng không hối hận.
Tôi đứng dậy rời đi.
Trong mũi có một chút xíu mùi kỳ lạ, rất nhạt, tựa như mùi đang đốt thứ gì đó, chớp mắt đã hết.
Tôi không nghĩ sâu, cũng không tiếp tục quấy rầy anh nữa.
Về sau khi nhớ lại buổi tối hôm đó, lòng tôi chỉ còn sự hối hận.
Nếu lúc đó tôi không rời đi mà kiên trì đòi anh mở cửa, có phải chuyện sẽ khác không?
Nhận xét Box