Gã Hàng Xóm Nguy Hiểm - Chapter 02

Gã Hàng Xóm Nguy Hiểm - Chapter 02

 


“Hà Khúc, tài liệu này em làm kiểu gì vậy? Sao mắc nhiều lỗi thế?”


Sếp của tôi - một gã đàn ông tên Ngô Kiện, kéo cái ghế qua, đặt mông ngồi xuống cạnh tôi, giúp tôi sửa tài liệu vốn dĩ nên do gã làm.


Một bên vừa nói, một bên gã vừa dùng cái thân thể vừa nóng vừa hôi với tư thế thân mật thái quá không ngừng chen tôi.


Xong chuyện tài liệu, gã cầm ly nước, uống một ngụm.


Sau đó lại tiếp tục chỉ điểm, ra vẻ năng lực chuyên môn rất chuyên nghiệp.


Đại khái gã muốn nhìn thấy ánh mắt của cô gái nhỏ sùng bái nhìn đại thần từ tôi.


Nhưng từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy gã ta ngu vãi.


Tôi vốn đã về muộn hơn giờ tan sở 1 tiếng, vì gã ta lại muộn thêm 1 tiếng nữa.


“Cảm ơn sếp Ngô, tôi đã nhớ rõ rồi ạ. Công việc cũng xong rồi, tôi xin phép về đây.”


Tôi lễ phép gật đầu, đóng máy lại chuẩn bị đi.


Vẻ bất mãn của gã lộ rõ trên mặt.


“Tan sở rồi, cứ gọi anh Ngô là được, xa lạ như thế làm gì. Anh vì giúp em mà trễ mất một canh giờ đó.”


Đại khái bởi vì gã ta uống rượu với hút thuốc không ngừng còn không thèm đánh răng nên không khí xung quanh toàn là mùi hôi.


Tôi lại nhịn.


“Được, vậy cảm ơn anh Ngô, tôi đi đây.”


Gã ta ngăn tôi lại: “Đã trễ thế rồi, em chưa ăn cơm đúng không? Đêm nay em có muốn đi ăn rồi uống mấy chén cho thả lỏng không?”


Đây là câu nói gã luôn nói mỗi khi tan sở.


Tôi đúng là chưa có quá nhiều kinh nghiệm sống, nhưng cũng không phải cô gái nhỏ chuyện gì cũng chưa biết.


Một người đã hơn 30 tuổi, lại là nam chưa bạn gái vợ con, mỗi ngày mời con gái uống rượu còn có thể làm gì chứ?


Tôi nhìn gã, muốn nôn.


Mặt đầy dầu, đầu sắp trọc, bụng phệ, dáng người thì xấu. Nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.


“Không được, tôi gần đây đang giảm cân.”


“Hả? Tiểu Hà. Chờ anh chút, anh còn lời này muốn nói với em…”


Tôi giả vờ không nghe thấy, cầm túi vội vàng rời đi.


Chín giờ, đây coi như là lần tan sở tương đối sớm của tôi.


Con phố cũ vẫn còn nhiều hàng quán chưa đóng cửa. Tôi đói tới phát run, ngồi xuống tại một tiệm mì, kêu 1 mì bò.


Mì nóng hôi hổi trước mặt, xua tan đi mọi mệt mỏi. Tôi thỏa mãn ăn một miếng.


Cũng chỉ lúc này tôi mới cảm thấy còn được sống thật là tốt.


Điện thoại kêu lên rất không đúng lúc.


Tôi mở xem, thiếu chút nữa chớt tim.


Là tin nhắn từ Ngô Kiện.


“Tiểu Hà, anh thấy em, em đang ăn mì đúng không? Anh ở đối diện, em chờ anh chút, anh tới ngay.”


Tôi bị dọa sợ, vội vàng ngẩng đầu nhìn.


Đường phố đối diện chỉ có tia sáng mờ mờ, bóng người đông đúc, tôi chẳng thấy cái gì hết.


Ông chủ bưng tới bàn tôi một ly sữa đậu, nhìn thần sắc tôi, nghi hoặc hỏi: “Em gái nhỏ, có cần giúp gì không?”


“Không, không cần đầu. Tôi không ăn nữa.”


Tôi xách túi, vội chạy khỏi tiệm mì, một đường cắm mặt chạy.


Lúc chạy, tôi luôn có cảm giác Ngô Kiện đang đuổi đằng sau. Cảm giác cấp bách này đơn giản là có thể gi.ế.t người đó.


Tôi sợ bị Ngô Kiện đuổi kịp, chọn đi lối vắng nhưng tới nhà nhanh hơn.


Nỗi sợ của tôi với gã thậm chí còn khiến tôi quên mất đi vụ án gần đây.


Tiến vào tiểu khu, tôi quay đầu nhìn lại.


Không có người đi theo, lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi, đi vào khu nhà.


Trên tay có chất lỏng, là m.áu.


Đường nhỏ chật chội, có lẽ phải chen chúc đã khiến tôi bị xây xước trên mặt.


Đèn cảm ứng của hành lang chẳng biết có phải bị hỏng rồi hay không mà phải có tiếng lớn mới có thể sáng, làm tôi vừa đi vừa phải kêu.


Luôn có cảm giác đang làm phiền mọi người.


Lúc đi tới tầng 5, tôi đột nhiên ngửi thấy mùi khói nhàn nhạt.


Đi thêm một bước, tôi đã thấy trong góc rẽ, có một đôi tay đang kẹp thuốc lá. Là hàng xóm của tôi.


Mắt anh nhắm lại, lười biếng tựa vào lan can, nhìn vào biển quảng cáo ở tường đối diện.


Chung khu cũ chính là như thế, khắp nơi đều dán đầy giấy cần kiểm định, cũng đầy các loại quảng cáo dính chặt như keo da trâu.


“Hôm nay anh về sớm thế.”


Tôi cười, lên tiếng chào.


Anh nhìn về phía tôi, không nói gì, ánh mắt bình tĩnh không động.


Tôi đã quen với việc mỗi lần chào hỏi anh đều không trả lời.


Trai đẹp đều lạnh lùng mà.


Tôi thức thời đi lên.


Nhưng lần này, anh không lạnh lùng nghiêng đầu sang chỗ khác mà nhìn tôi đi lên.


Lúc đi tới cạnh anh, đột nhiên tôi nghe thấy âm thanh nhàn nhạt hỏi: “Mặt sao thế?”


Tôi ngây ngẩn cả người, không dám xác định anh đang nói chuyện với tôi, mơ mơ hồ quay đầu lại nhìn anh: “Hả?”


Anh nhìn tôi chằm chằm, hỏi thêm một lần: “Vết thương trên mặt, tại sao mà có?”


Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh nói chuyện, âm thanh êm ái, giống như dòng suối mát lạnh.


Trong, nhưng lại có phần lạnh giá.


Căn bản tôi tưởng rằng anh sẽ không phản ứng gì với tôi, cho nên nghe thấy anh quan tâm, tôi bắt đầu có hội chứng lần đầu.


Khoa trương lên mà nói, là cảm giác trúng số á.


“Ồ, là do nhánh cây quẹt vào. Tôi đi đường phụ, không có đèn mà lại tối quá. Trên đường có cây chưa được cắt tỉa cho nên quẹt vào mặt tôi.”


Lông mày anh cau lại: “Tại sao lại phải đi đường vắng như thế?”


Tôi hơi do dự. Bị một người đàn ông “dầu mỡ” theo đuổi thực sự cũng không cần phải khoe với người khác.


“Ừm… bởi vì tôi muốn về sớm một chút.”


Đương nhiên đây là cái cớ rất gượng ép, nhưng anh cũng không có ý định truy vấn.


Anh không phải loại người thích xen vào truyện của người khác.


“Ồ.”


Anh nghiêng đầu qua chỗ khác, không nhìn tôi nữa.


Tôi thức thời nói một tiếng bái bai, lên lầu.


Trước khi mở cửa, tôi lén nhìn anh.


Hôm nay anh không đội mũ lưỡi trai.


Tóc ngắn xõa tung, tại ánh đèn vàng lộ ra chút xù xù, làm giảm đi sự lạnh lùng thường ngày của anh.


Tay của anh cực kỳ đẹp, khớp xương thon dài, trắng trẻo.


Rõ ràng, hai ngòn tay ở giữa kẹp thuốc lá cũng giống như một tác phẩm nghệ thuật.


Không phát hiện ra ánh mắt của tôi, anh trống rỗng nhìn về phía tường đối diện, không biết đang nghĩ gì.


Mãi một lúc sau mới ung dung nhả khói.


Đưa tay, lấy điếu thuốc trong tay, dí vào tấm quảng cáo



“Quá sợ rồi. Mình vừa thấy ở một nhóm khác có gửi ảnh chụp, cổ của người nữ kia bị bẻ.”


Nạ.n nhân lần này là một người chủ cửa hàng nhạc cụ.


Đêm qua, cô ấy bị người ta dùng 3 cái dây đàn c.ắ.t đ.ứt cổ.


Sau khi h.ung thủ gi.ết c.hết cô ấy thì thong thả rời đi, không lưu lại chút dấu vết.


Nhưng theo lời một giang cư mận, lúc rạng sáng, hắn (1) từng đi qua nhà nạn nhân.


(1) Hung thủ vẫn chưa rõ ràng nên mình sẽ để như raw - hắn.


Đó là một ngôi nhà hai tầng nhỏ, tầng 1 là nơi bán hàng, tầng 2 là chỗ ở của nạn nhân.


Dân mạng nói, lúc anh ta đi qua chỗ đó, mơ hồ có tiếng người phụ nữ khóc, mồm miệng nói mấy lời như: “Xin lỗi. Thực sự xin lỗi.”


Lúc ấy, anh ta tưởng rằng gia đình đang có tranh chấp, không để ý mà đi nhanh hơn về nhà do tan ca đã quá muộn.


Mấy nữ đồng nghiệp đọc tới đây, lo sợ bất an thảo luận: “Liệu những vụ á.n trước đấy với vụ này cùng một h.ung thủ không?”


“Lần này không giống lắm. Người này bị hại trong nhà mình, trời đất, bây giờ trong nhà cũng chẳng còn an toàn nữa.”


Là một người sống một mình, bình thường khi gió đập cửa sổ đã khiến tôi rất sợ hãi tới mất ngủ.


Nghe những lời này, khỏi nói tôi lo tới mức nào.


Cúi đầu, tôi mở app mua sắm, mua thêm một đống đồ để tự vệ.


Mua xong, tôi lại xem tin ở khu bình luận. Có người hỏi: “Tại sao nạn nhân lại xin lỗi hu.ng thủ?”


Rất nhanh sau đó, khu bình luận xuất hiện một đống suy đoán:


“Khả năng người này đi quá giới hạn nên bị chồng gi.ế.t chứ sao?”


“Mấy người bị sao thế? Thấy là nữ thì ụp luôn cho người ta cái tội lừa dối đi quá giới hạn sao? Victim-blaming à?”


“Chắc cảnh sát chẳng cần điều tra nữa đâu, cứ để cư dân mạng xử đi.”


Tôi nhìn vào đống bình luận loạn như nùi giẻ, tâm phiền ý loạn tắt điện thoại.


Một ngày khó khăn cuối cùng cũng kết thúc. Vất vả lắm lần này tôi mới có thể tan sở sớm một chút.


Nhưng mà không biết ma nào lại đề ra chủ ý để những người độc thân trong công ty ra ngoài tham gia teambuilding, ai không đi coi như không hoàn thành công việc.


Thiếu chút nữa tôi bốc hỏa.


Lúc đón xe, tôi vốn muốn ngồi cùng chỗ với mấy người nữ khác.


Kết quả tôi vừa mới ngồi xuống, Ngô Kiện đã liền đặt mông xuống bên cạnh tôi.


Hôm nay gã ta mặc áo sơ mi trắng đi giày da, nghiêm túc khác thường. Nhưng bởi vì bụng quá to nên cái áo sơ mi gã mặc tưởng chừng như sắp đứt cúc đến nơi.


“Tiểu Hà, sao hôm qua em lại không chờ anh? Anh đuổi theo em cả nửa ngày, gọi em em cũng không nghe thấy. Anh có chuyện muốn nói với em, anh…”


Tôi nhìn gã hào hứng hừng hực, ánh mắt nhất định phải làm được mà muốn nôn ngay.


“Ồ, tôi còn một số đồ để quên, tôi chạy lên lấy ạ.”


Tôi trực tiếp mở cửa xe, nhảy xuống, chạy vào trong sảnh công ty. Sau đó tôi từ cửa sau đi ra, chạy về khu nhà.


Không hoàn thành công việc thì không hoàn thành, tôi không muốn ở cùng với cái con người dầu mỡ kia đâu.


Trước khi lên nhà, tôi vừa định nhắn tin xin phép nghỉ trong nhóm, nói không thể đi teambuilding được, đột nhiên nghe thấy sau lưng có một tiếng thắng xe.


Ngô Kiện mở cửa xe chạy ra, trên tay cầm một đóa hồng.


“Tiểu Hà, em lấy gì thế? Sao lại không để anh đưa đi? Nếu không phải chị Trương nhắc nhở, anh cũng không biết em đã về nhà rồi đâu. May mà anh đuổi kịp anh.”


Đạ mú.


Chị gái thích xen vào việc của người khác ở công ty ơi, chị bưng lão này đi được không?


Tôi vừa tức vừa sợ, hét: “Anh đừng tới đây.”


Ngô Kiện dừng lại, nhưng vẫn cười xấu xa, vẫn có ý đồ tiến lại.


“Tiểu Hà, ý của anh với em anh nghĩ em cũng rõ rồi. Lãnh đạo phân phó em cho anh, rõ ràng cũng là muốn tác hợp cho ta. Em vừa mới vào công ty mà đã thường xuyên nhìn lén anh. Lãnh đạo tác hợp em cũng không phản đối. Phải chăng trong lòng em cũng có chút ý tứ với anh đúng không?”


Gã ta nói khùng nói điên cái qq gì vậy.


Tôi vừa mới vào công ty nên sợ mình làm sai gì đó, vì thế ai cũng quan tâm, cái gì cũng ghi nhớ. Nói thế thì tôi thầm mến cả công ty à?


“Sếp Ngô, tôi lặp lại lần nữa. Tôi không có chút cảm xúc nào với anh cả, chỉ có sự tôn trọng của đồng nghiệp thôi.”


Gã cười bất đắc dĩ: “Được rồi, anh biết, cô gái nhỏ em da mặt mỏng. Không có ý tứ cũng được, nhưng anh đang chủ động theo đuổi em, em còn muốn gì nữa? Dè dặt thế là đủ rồi, đồng nghiệp còn đang đợi tin tốt của chúng ta đó. Anh đánh cược hôm nay có thể cho họ ăn kẹo mừng, đừng làm anh mất mặt.”


“Tôi không dè dặt với anh. Tôi nghiêm túc cảnh cáo anh, anh đây chính là đang quấy rối tình dục tôi. Không được qua đây.”


“Tiểu Hà, em nói kiểu gì thế? Anh thật lòng với em, em trở thành bạn gái anh được không? Hơn 30 năm rồi anh chưa thích ai như em đâu.”


Gã ta ngoảnh mặt làm ngơ với lời cảnh cáo của tôi, ép sát từng bước.


Tôi sợ sắp phát khóc, cuống quýt lùi lại, đột nhiên đụng vào một người.


Tôi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn thì chính là hàng xóm của tôi.


Anh vẫn mặc một thân đen, đội mũ lưỡi trai, trông rất lạnh lẽo.


Tôi hoảng hốt chạy bừa, trốn sau lưng anh, hét với Ngô Kiện: “Tôi đã có bạn trai rồi, anh đừng có mà tới đây.”


Tôi khẩn thiết giật nhẹ góc áo của anh hàng xóm đẹp trai, hy vọng người này có thể giúp tôi một chút.


Mặc dù trong lòng tôi biết, đại khái anh sẽ không quản loại chuyện này, nhưng vẫn ôm 1% hy vọng.


Không cần anh làm gì cả, chỉ cần anh đừng đi là được.


Ngô Kiện lại tới gần thêm 2 bước: “Tiểu Hà, em đừng gạt anh. Em có bạn trai hay không anh lại không biết hay sao? Nghe lời anh, lên xe đi.”


“Anh đừng qua đây.”


Tôi sắp điên rồi, toàn thân run rẩy.


Ngô Kiện không thức thời đi qua kéo tôi.


Trong tuyệt vọng, hàng xóm của tôi đưa tay ngăn gã lại.


Anh ngước mắt, lạnh lùng nhìn Ngô Kiện: “Điếc sao? Cô ấy bảo mày đừng đi qua.”


Bình tĩnh nhưng lại mang theo uy hiếp rất lớn.


Tôi nhìn anh, bỗng nhiên chẳng còn sợ hãi như trước nữa.


Ngô Kiện ngẩn người, căm tức nhìn anh hỏi: “Mày là ai? Cmn đừng xen vào việc người khác. Cô ấy là bạn gái tao.”


“Bạn gái?”


Anh nhẹ giễu cợt, nói: “Cô ấy đồng ý với mày rồi sao? Mày có biết hành vi bây giờ của mày là quấy rối tình dục không?”


Ngô Kiện thẹn quá hóa giận, chỉ vào mặt mắng anh: “Tên chó này, mày có cần tao dạy cho mày một bài học không?”


Gã lao tới, nhưng một giây sau, má đã bị bóp.


Lực rất lớn, cả người Ngô Kiện cơ hồ bị nhấc lên, mặt biến dạng.


Hàng xóm tôi nhìn chằm chằm Ngô Kiện đang kêu rên, lạnh lùng nói: “Mày đang nói chuyện với ai, nhìn kỹ đi, hả? Dạy tao 1 bài học, mày chắc chưa?”


Cảnh tượng trước mặt trông thì bình thường.


Nhưng Ngô Kiện tựa như nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng kinh khủng.


Gã kiễng chân, kinh hãi trong mắt tràn đầy. Một hồi lâu sau mới nhớ ra mình cần chạy trốn, hoảng hốt về lại xe.


“Hôm nay không thèm so đo với mày, chờ… Hà, Hà Khúc, cô cũng chờ đó. Không có tôi, tôi xem cô chuyển lên chính thức kiểu gì.”


Xe khởi động rất nhanh, Ngô Kiện chạy trối chết.


Hoa hồng gã mang tới bị ép thành từng mảnh, rơi xuống bùn nước.


Tôi nhẹ thở phào, có cảm giác sống sót sau đại nạn.


Ở trường, tôi đã từng gặp được cảnh bị đám choai choai theo đuổi nhưng không có kiểu nào giống kiểu của Ngô Kiện, mang tới cho người ta cảm giác áp bách lớn như vậy.


“Đừng khóc nữa.”


Thẳng tới khi âm thanh nhàn nhạt vang lên, tôi mới ý thứ được tôi bị sợ tới phát khóc.


Tôi lau nước mắt lung tung, ngẩng đầu cười nhìn anh: “Hôm nay cảm ơn anh nhiều.”


Anh không trả lời.


Lặng im một lát, đột nhiên anh hỏi: “Hôm qua là vì gã này nên cô mới đi đường phụ sao?”


Đầu óc tôi đơ một chút sau đó mới tranh thủ thời gian gật đầu: “Đúng vậy.”


Đây là anh đang quan tâm tới tôi sao?


Hỏi xong, anh không nói gì thêm nữa, chỉ nhìn đồng hồ, nói: “Lên nhà đi.”


Sau đó liền xoay người rời khu nhà.


Hàng xóm của tôi, nhìn thì âm trầm nhưng thực ra là một người rất rất tốt.


Trong nóng ngoài lạnh, có thể miêu tả anh bằng cụm này.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box