Cạnh nhà tôi là một anh chàng đẹp trai.
Tuổi tác có vẻ không hơn kém tôi là bao. Cao chừng 1m8, khá gầy. Lần nào nhìn thấy anh ấy, tôi cũng thấy anh mặc theo style đen từ đầu đến chân.
Không biết có phải do khí chất của anh ấy hay không, mà tôi thường gặp được anh ấy vào ngày mưa.
Nhìn anh ấy luôn luôn có chút âm trầm.
Đôi mắt hẹp dài, dường như chứa những câu chuyện khiến người ta phải bất ngờ.
Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là vào một đêm mưa rả rích.
Tôi bị sếp nhắm vào, bị bắt tăng ca tới tận 11:30, phải một mình về nhà.
Gần đây, một vụ g.i.ết người hàng loạt đã xảy ra ở thành phố Song Đảo. Những người bị hại đều là những người đêm khuya về nhà một mình, thủ pháp gây án của hung th.ủ cực kỳ tàn nhẫn.
Tin tức lại còn được cường điệu hóa hơn, làm cho người dân không ai muốn ra đường buổi tối.
Nếu không phải khó xử với cấp trên não tàn thì tôi cũng không phải về nhà muộn thế này.
Đêm khuya thành phố yên tĩnh như đang ở nghĩa địa, đèn đường lại hỏng tới quá nửa.
Tôi miễn cưỡng che ô, tựa như con chim sợ cành cong. Bất kỳ âm thanh nào vang lên đều khiến cho tôi cảm thấy khẩn trương.
Ngay lúc đó, anh xuất hiện sau lưng tôi.
Cái bóng mơ hồ không rõ cứ xuất hiện dưới chân tôi lắc lư, trong tiếng mưa, tiếng bước chân không thuộc về tôi đặc biệt chói tai.
Tôi lập tức khẩn trương gấp bội.
Tôi cầm lấy bình xịt hơi cay, hoảng sợ quay lại.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, mặt mũi của anh không rõ, nhưng có lẽ anh đã tựa hồ nhận ra được sự sợ hãi của tôi.
Sau một hồi, anh rẽ phải, đi đường khác rồi vượt lên trước tôi, bước rất nhanh.
Anh đi cùng hướng với tôi, lại cố ý đi phía trước, là muốn cho tôi biết anh không hề theo dõi tôi.
Tôi thả lỏng, rất cảm kích anh.
Tiếp tục đi, tôi phát hiện ra anh vào cùng khu nhà, cùng tòa và cùng tầng với tôi.
Lấy chìa khóa ra, mở cửa phòng bên cạnh phòng tôi.
Lúc này tôi mới biết được, hóa ra người này lại là hàng xóm của tôi.
Để tiết kiệm tiền, tôi thuê phòng ở tầng cao nhất khu nhà cũ.
Mỗi tầng chỉ có 2 hộ dân. Nửa tháng khi chuyển tới khu này, tôi chưa từng thấy phòng cách vách mở cửa, cũng không thấy bất kỳ một dấu vết sinh hoạt nào.
Vì thế, chắc chắn rằng anh mới chuyển tới khoảng 2 ngày trước.
Trông thấy tôi, động tác anh hơi dừng lại, nhưng ánh mắt vẫn như cũ, không chút gợn sóng, hệt như một đầm nước tù.
Lúc này tôi mới thấy rõ. Căn bản ngũ quan anh rất đoan chính, làn ra trắng sáng, là một soái ca chính cống.
Có thể nói nếu đặt trong bối cảnh vườn trường, anh là kiểu nam sinh sẽ được rất nhiều nữ sinh xếp hàng để theo đuổi.
Nào có người bình thường nào cảm thấy soái ca nguy hiểm đâu, chỉ sợ soái ca thấy mình nguy hiểm ấy chứ.
“...Hi, tôi ở cách vách anh.”
Tôi xấu hổ cười, chủ động làm quen.
Nhưng không được anh đáp lại.
Anh cụp mắt, đóng cửa lại.
Mặc dù bị từ chối nhưng tôi cũng không tức giận. Tôi cảm thấy anh chính là kiểu người thế này.
Lạnh lùng, nhưng là người tốt.
Thuê phòng ở gần công ty là quyết định ngu ngốc nhất của tôi.
Bất kể là đồng nghiệp, cấp trên, khi ném việc cho tôi đều có thể viện lý do.
“Dù sao em cũng ở gần, về muộn chút chắc cũng không sao đâu ha?”
Đang đợi được chuyển lên chính thức, mà công ty cũng không có thêm thực tập sinh nào, cho nên tôi không có cách nào từ chối.
Mặc dù tình hình trị an gần đây không ổn mấy.
Nhưng bởi vì về nhà muộn, nên thời gian của tôi lại tình cờ trùng hợp với hàng xóm.
Thường thường, trên đường về nhà tôi sẽ thấy anh.
Nói thật, ấn tượng của tôi với anh khá tốt, ngoại trừ việc anh là một người khá là lạnh lùng lãnh đạm.
Nhưng so với sự lạnh lùng này thì điều tôi sợ hơn cả là không biết khi nào, tội phạm sẽ xuất hiện sau lưng mình.
Thế là mỗi lần nhìn thấy anh, tôi đều bước nhanh tới gần anh để đi cùng, tìm kiếm cảm giác an toàn.
Anh phát hiện tôi đi theo thì biểu cảm lạnh nhạt nhưng không có từ chối, ngầm cho phép hành động này.
“Gần đây trời mưa nhiều thật đấy.”
Tôi thử thăm dò, nói chuyện với anh.
Anh không trả lời, quá trình làm quen thành ra đều là tôi nói một mình.
Một đường không nói chuyện gì, bầu không khí thành ra rất xấu hổ. Tôi đành nói thêm: “Ở tầng cao nhất thật là phiền quá. Phòng tôi lúc nào cũng ẩm ướt, anh có vậy không?”
“Anh đã ăn cơm chưa?”
“Cái bánh gato nhỏ này ngon lắm, anhh có muốn nếm thử không?”
Từ đầu đến cuối anh đều không đáp lời, cũng chẳng buồn nhìn tôi.
Tôi từ bỏ.
Quả thực là một người lạnh lùng mà.
Nhận xét Box