Dường như tôi đã đi trong sương mù dày đặc rất lâu, cuối cùng tôi đến công viên bên cạnh khu dân cư tôi sống năm 10 tuổi.
Lúc đó, vì bị bệnh nên tôi phải uống thuốc kích thích tiết tố nên cả người rất mập mạp. Mấy đứa trẻ thường vây xung quanh, cười nhạo tôi:
“Con heo mập, con heo x.ấu xí, con heo mập, con heo x.ấu xí…”
Tôi bịt tai mình lại, cố gắng giải thích với chúng:
“Tôi không phải con heo mập, tôi bị bệnh, tôi sẽ khỏi mà, tôi không phải con heo mập…”
Bọn chúng không ai nghe tôi giải thích, cười thích thú nhìn tôi ngồi xổm trên mặt đất, reo hò vui vẻ.
Mãi cho đến khi một thiếu niên như một thiên thần hạ thế, anh lạnh lùng cảnh cáo bọn chúng nếu còn dám nói thêm lời nào nữa sẽ bị treo lên cây để chim ị vào người.
Sau khi bọn chúng la hét bỏ chạy, anh ngồi xổm trước mặt tôi, dùng giọng dịu dàng an ủi tôi:
“Đừng sợ, bọn chúng bị anh đuổi đi rồi.”
Tôi chậm rãi ngước nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, nhỏ giọng nói:
“Anh ơi, em không phải con heo mập, em bị bệnh.”
Anh nhìn tôi dịu dàng:
“Ừ, anh biết, em chỉ bị bệnh thôi, sẽ khỏi mà.”
Kể từ ngày hôm đó, mỗi lần đến công viên tôi đều thấy anh chạy bộ, không ai muốn chơi với tôi cả, chỉ có mình anh vẫn chơi cùng tôi.
Nhưng anh quá đẹp trai, đẹp đến mức khiến tôi tự ti, tôi khổ sở nhìn anh, hỏi:
“Anh ơi, nếu em vĩnh viễn không khỏi bệnh thì sao?”
Anh xoa đầu tôi, “Ừm…” một tiếng rồi nói:
“Anh sẽ trở thành bác sĩ, anh sẽ giúp em chữa khỏi bệnh.”
Mới gặp nhau được mười một ngày, đây là những lời cuối cùng anh để lại cho tôi, nói xong, tôi nghe tiếng mẹ anh gọi cách đó không xa:
“Cảnh Chi, Trần Cảnh Chi, về nhà ăn cơm thôi con.”
Vài ngày sau, bố tôi bị phát hiện chuyện ngoại tình, mẹ tôi và tôi đã nhanh chóng chuyển nhà, từ đó, tôi chưa bao giờ gặp lại… Trần Cảnh Chi.
Ngày gặp lại, anh đã trở thành sinh viên trường Y, đứng giữa đám đông vẫn luôn đẹp trai và rạng ngời như ngày nào.
Bệnh của tôi cũng đã khỏi.
Sau đó, chúng tôi bất ngờ gặp lại nhau trên sân bóng rổ, quen nhau, tìm hiểu rồi ở bên nhau.
Người tôi yêu thầm mười năm cũng thích tôi.
Sau đó, tôi còn chưa kịp hỏi anh có nhớ tôi không.
Anh đã c.hết.
May mà lúc này đây, tôi đã cứu anh.
Nếu đây là cái giá phải trả thì tôi hoàn toàn nguyện ý.
Tôi quay lại với màn sương mù dày đặc không thể xua tan này, mơ hồ cảm thấy bên cạnh có người đang nói chuyện nhưng không thể phản ứng lại.
Trong mơ hồ, tôi nghe được giọng nói của Trần Cảnh Chi, anh giống như đang bất lực hỏi người bên cạnh, giọng nói đứt quãng, hơi khàn khàn:
“Rõ ràng em đã học y lâu như vậy, tại sao vẫn không cứu được cô ấy.”
“Giáo sư, em phải làm gì bây giờ…”
Khi tôi tỉnh lại, phòng bệnh đã vô cùng yên tĩnh.
Bên cạnh giường có người ngồi.
Tôi cố gắng hết sức nhưng chỉ có thể mở nửa đôi mắt, chỉ lờ mờ thấy gương mặt của anh ấy, giống Trần Cảnh Chi.
Cũng giống Lương Húc.
Tôi cố gắng phân biệt rất lâu vẫn không có kết quả, mãi cho đến lúc anh ấy cất lời:
“Nếu anh không xuyên về quá khứ, liệu sẽ không dẫn đến hiệu ứng bươm bướm để em bị thương thế này chứ?”
“Hay là… Hay là em trở lại đây để cứu người phụ nữ mang thai kia.”
Nói xong, anh ấy dừng lại, cười tự giễu:
“Anh không ngờ, ở một thời không khác, em lại thích anh bởi vì cậu ta.”
“Cũng bởi vì anh xuyên thời gian, gián tiếp để em ở thời không này thích cậu ta.”
“Vấn đề này, anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được đáp án, nhưng mà… Dụ Thanh, anh hối hận rồi.”
“Anh luôn nghĩ mọi vấn đề khó khăn đều có thể giải đáp bằng việc học tập, lý luận và tính toán. Hóa ra yêu một người… Lại không phải thế.”
“Nó không có lời giải.”
“Cũng giống như anh không thể khiến em đã yêu cậu ta, quay trở lại yêu anh.”
Tôi thực sự không muốn nhớ lại khoảng thời gian 5 năm tôi đã cùng trải qua với Lương Húc, nhưng một điều nhỏ bé lại hiện lên trong đầu tôi một cách khó hiểu.
Đó là vào mùa đông năm thứ ba chúng tôi bên nhau, khi tôi đang nói chuyện điện thoại với anh ấy trên đường đi làm về, tôi vô tình va phải một người nào đó, sau một tiếng kêu ngạc nhiên, điện thoại của tôi rơi xuống, theo dòng nước mưa chui xuống cống.
Lúc đó tôi cảm thấy vô cùng phiền muộn, tôi dùng số tiền còn lại, ngồi taxi cả đêm hôm đó.
Ngày hôm sau tôi mới biết Lương Húc đã đi tìm tôi suốt một đêm.
Tôi không biết thau sao anh ấy lại làm vậy nhưng cả hai đều bắt đầu với mục đích không trong sạch, chắc chắn sẽ không có kết quả.
Bây giờ nói nhiều cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.
Tôi tỉnh lại vào một buổi tối bình thường.
Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy Trần Cảnh Chi cúi đầu, kiên nhẫn lau từng ngón tay cho tôi.
Tôi quay đầu lại nhìn anh, khẽ gọi:
“Trần Cảnh Chi.”
Động tác lau chợt dừng lại, anh không ngẩng đầu, nắm chặt chiếc khăn lông, mu bàn tay nổi những đường gân xanh, im lặng một lát rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Tôi nhìn trần nhà trắng xóa, đếm nhẩm trong đầu, lúc đếm đến số 57, anh lại một lần nữa bước vào.
Khóe mắt đỏ hoe.
Sau khi kiểm tra toàn diện thì không có vấn đề gì nghiêm trọng, ngày tôi xuất viện, Trần Cảnh Chi đưa tôi về nơi anh sống, bắt đầu chăm sóc tôi cẩn thận và quanh quẩn bên tôi hằng ngày.
Tôi thấy hơi có lỗi, nói với anh:
“Xin lỗi anh, mới bên nhau chưa lâu đã phiền anh thế này rồi.”
Anh cười, giả bộ tức giận, nhéo lên mặt tôi một cái, đặt bát súp trước mặt tôi, nói:
“Vậy thì uống nhanh đi, bao nhiêu thịt mất trả lại cho anh!”
Tôi nhíu mày, lắc đầu:
“Khó lắm em mới gầy đi đấy, mà thực ra là tự giảm béo.”
Anh tức giận đến mất bình tĩnh, múc một thìa súp đưa đến trước miệng tôi, dỗ dành:
“Nào, em bé Thanh Thanh mở miệng ra, nghe lời anh bác sĩ nào, người khỏe mạnh mới là người đẹp nhất.”
Cuối cùng, tôi bình phục trong nửa giận dỗi và nửa dỗ dành của Trần Cảnh Chi.
Lần tiếp theo tôi gặp Lương Húc là ở siêu thị nửa năm sau, tôi đang cầm mấy quả cam đi tìm Trần Cảnh Chi thì một quả vô tình lăn xuống.
Nó cứ lăn mãi, lăn mãi, cuối cùng cũng có người cúi xuống nhặt nó lên.
Là Lương Húc.
Anh ấy bước từng bước tới gần, đặt quả cam lên tay tôi.
“Lương Húc, cảm ơn anh.”
Tôi vừa dứt lời, giọng nói của Trần Cảnh Chi bỗng vang lên, anh đang tìm tôi:
“Dụ Thanh!”
Tôi nhanh chóng đáp lại một câu “Tới ngay”, sau đó đi lướt qua Lương Húc vẫn đang muốn nói gì đó.
Cũng như chúng ta ở trong vũ trụ bao la này, sẽ có những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng cuối cùng cũng sẽ trôi dạt đi xa mãi mãi.
Tối đó, sau khi trở về, tôi đang dọn dẹp phòng làm việc thì thấy trong tủ kính có một khung ảnh, bên trong là một bức tranh vẽ tay, một cô bé mũm mĩm, trên đầu còn có hai chữ “anh trai”.
Tôi cầm bức tranh đi hỏi Trần Cảnh Chi, anh đã nhận ra tôi từ lúc nào.
Anh mỉm cười, hơi nhướng mày rồi lật khung ảnh lại.
Tôi ngẩn người.
Đó là một bức ảnh của anh nhưng máy ảnh lại lấy nét tôi đi ngang qua phía sau anh.
Ngày tháng ghi bên trên lại trùng hợp chính là ngày chúng tôi đi leo núi.
Thế nên, ngày hôm sau anh đã đến ngồi xuống bên cạnh tôi.
Từ đó, câu chuyện của chúng tôi có một khởi đầu mới.
Nhận xét Box